Chương 64: Sự Nghiêm Phạt Lạnh Lùng


Nam Dạ Tước cởi áo khoác, choàng lên vai Hạ Phi Vũ, anh chậm rãi cởi cúc tay áo, nét mặt bình thản, nhưng đáy đã bắt đầu nổi lên
trận cuồng phong cuồn cuộn đầy hiểm nguy có thể tàn sát bất cứ ai,
"Người liên quan, nhắm , quay lưng lại".

Những người vây quanh hiểu được tình hình, chẳng năng gì, vội vã tránh .

Hai tay Hạ Phi Vũ gắt gao túm lấy cổ áo khoác của Nam Dạ Tước, bước cũng dám tách khỏi anh.

Người đàn ông tiến về phía trước, Hạ Phi Vũ bên cạnh gấp gáp túm lấy tay anh, "Tước, anh đâu, đừng bỏ lại em.....".

Cô trong anh, chưa từng hoảng loạn đến vậy, chính anh cũng chưa từng
động đến , vì muốn giữ gìn được nguyên vẹn, kiêu ngạo cùng lãnh đạm của
đã được vây bủa hoàn toàn bằng sợ hãi, anh nắm lấy tay , dắt về phía
những người đàn ông.

"Ai sai các người?"

"Là.....", Người đàn ông cân nhắc, nhưng cũng dám mạo phạm đến Nam Dạ Tước, "Là Mị, người nhảy dẫn ở đây".

Một tay Nam Dạ Tước túm lấy cổ áo đối phương lôi về phía mình, tay
phải nắm thành quyền, cú đấm hung hăng nện lên mũi ta, tiếng sụn mũi bị
gãy thậm chí còn nghe dduocj rất rõ ràng, nhưng người đàn ông vẫn chưa
buông tha, tiếp tục đánhngừng, rồi quẳng người đàn ông dường như chỉ còn nửa mạng, hấp hối mặt đất.

"Người phụ nữ của ta, các ngươi cũng dám động đến, ngày hôm nay, các người động đến ấy, ta sẽ cho các ngươi sống bằng chết".

"Tước thiếu xin tha mạng, phải chúng tôi.....Nếu như sớm biết, chúng tôi có mượn được gan hùm cũng dám....."

Nam Dạ Tước lách qua mấy người ngã quị, đến người đàn ông cầm đầu,
anh túm lấy cổ áo ta, lôi về phía trước, sau đó hướng về mấy người phía
sau, "Các người theo ta, còn ngươi, tìm người nhảy dẫn đó đến đây, mang
ta đến sảnh , đừng hòng nghĩ có thể sống sót bỏ trốn....".

Bàn tay Hạ Phi Vũ run rẩy, anh giọng an ủi , "Đừng sợ, ai động đến em, tôi sẽ khiến người đó phải trả giá!".

Dung Ân ở trong Cám Dỗ đã được vòng, cuối cùng đến phòng tập nhảy, cũng tìm được Mị.

Mị tựa lưng ở khung cửa sổ, mặt đất đã rải đầy tàn thuốc, Dung Ân lo lắng lại gần, "Tôi tìm nãy giờ".

"Tìm tôi làm gì?" người phụ nữ ngoái đầu, hốc đã ửng đỏ.

"Mị, đôi khi chúng ta cần quá để ý đến ánh của người khác, mồm miệng là của người ta, chúng ta có muốn cũng quản được".

"Dung Ân, tôi và giống nhau", người phụ nữ nhận bị sặc khói thuốc,
liền đem nửa ếu còn lại vứt xuống mặt đất, lấy mũi giày cao gót giẫm
lên, "Nếu có lựa chọn khác, người phụ nữ như sẽ vui chọn nơi này? Chúng
ta mỉm cười chấp nhận hi sinh tuổi thanh xuân, chúng ta trong sạch,
nhưng trong người khác, chúng ta chỉ là những món hàng, ai hiểu chúng
ta, cũng ai chấp nhận....".

Mị xong lời cuối, viền cũng đỏ lên hơn, yết hầu Dung Ân nghẹn đắng,
tiến lại gần Mị rồi ôm lấy , "Người khác biết....Không sao, thời ểm
chúng ta bước chân vào đây....Chẳng phải đã quyết định sẽ vứt bỏ mọi thứ rồi sao?"

Tựa như , Nam Dạ Tước đến giờ vẫn cho rằng, lần đầu tiên của là cho người khác.

"Tôi muốn vứt bỏ, tôi muốn bị người khác xem thường, Dung Ân...."

Lần đầu tiên, có được cảm giác đồng bệnh tương liên, hai tay Mị ôm
chặt ở sau lưng Dung Ân, ánh đèn quạnh quẽ, soi rọi hai bóng người đơn.

"Mị", lúc này, từ cửa truyền đến tiếng gọi tên.

Người phụ nữ lau khóe ẩm ướt, vừa ngoảnh lại đối phương liền hỏi, "Giải quyết thế nào rồi?"

Ánh người đàn ông lảng tránh, "Xong rồi, sảnh có khách mới, gọi ra uống chén rượu".

"Được rồi, tôi qua ngay", tay vỗ nhè lên vai Dung Ân, "Khi có thời gian, chúng ta sẽ lại gặp nhau".

"Tôi cùng với ", t tình đã ổn hơn, Dung Ân cũng lòng, phòng bao của vừa vặn đường đến sảnh .

"Chuyện hôm nay, tôi xin lỗi, tôi tưởng họ đều là bạn ".

"Không sao, họ nghĩ thế nào là chuyện của họ".

Người đàn ông ở phía trước, hai người phía sau chỉ chuyện, hoàn toàn nhận biểukhác thường của người đàn ông.

Đi đến cửa sảnh , người đàn ông trước gõ cửa, Dung Ân nghe được giọng truyền đến xuyên qua cánh cửa, "Vào ".

Mi t cau lại, vừa ý thức được tình hình, cửa đã được người đàn ông
bên trong mở ra, đập ngay vào , là gã đàn ông đầu bê bết máu, người đàn
ông nằm xõng xoài mặt đất, ngay sau, là Nam Dạ Tước ngồi ghế sô pha, sắc mặt bạo tàn, và, Hạ Phi Vũquấn lấy anh.

"Không...." Dung Ân muốn bắt lấy tay Mị, người đàn ông đằng trước đã
nhanh hơnbước đẩy Mị vào trong, ngay sau đó, cửa bị khóa trái.

"Mở cửa, mở cửa, Mị...."

Người phụ nữ lảo đảo ngã xuống, khi ánh đảo qua người đàn ông nằm xõng xoàimặt đất, lúc này mới hiểu được tình hình.

Trong phòng bao dày đặc khói thuốc đến gay mũi, lạnh lùng ngg đầu,
liền bắt gặp Hạ Phi Vũ khóc nức nở trong lồng Nam Dạ Tước, "Các người
muốn gì?"

"Cô đã tìm những người này?" Nam Dạ Tước đá vào người đàn ông nằm xấp mặt đất.

"Đúng", Mị mảy may có suy nghĩ sẽ biện minh, ánh nhìn chằm chằm Hạ
Phi Vũ nức nở, khóe miệng cong lên để lộ nụ cười nhạt, "Xem ra, là tôi
đã rút phải râu hùm,nghĩ ta lại là người của Tước thiếu".

"Nếu đã động đến, cũng nên biết rõ hậu quả".

Người phụ nữ gật đầu, "Tôi cũng hối hận", tiến lên trước hai bước,
trông Hạ Phi Vũ ngoài việc bị dọa đến hoảng loạn, dường như cũng chưa bị x hại, "Đây là tự ta chuốc lấy".

Cảm giác được người phụ nữ trong lồng khóc mỗi lúc kịch liệt, biểu
tình gương mặt Nam Dạ Tước giấu được phẫn nộ, "Cô chỉ là người nhảy dẫn ở Cám Dỗ, dám có gan như vậy".

Hạ Phi Vũ nghẹn ngào, hai vai run rẩy, ta lo sợ người phụ nữ kia sẽ
ra cuộc cãi cọ trong phòng bao trước đó, liền vòng tay ôm lấy thắt lưng
người đàn ông, khóc thành tiếng, "Tước, em sợ, em muốn sống nữa, làm sao bây giờ, rất nhiều người đã trông ....".

Nhớ lại hành lang, có vô số những ánh dội đến ồ ạt, ta nhịn được toàn thân nổi da gà, "Nếu như có anh xuất , em phải làm sao bây giờ, em phải làm sao bây giờ..."

Bàn tay Nam Dạ Tước khóa trụ bả vai , người phụ nữ này, đối với anh,
quả luôn tồn tại cảm giác chân thành vô cùng đặc biệt, Hạ Phi Vũ rất
đúng, hôm nay nếu anhđúng lúc đến Cám Dỗ, sẽ bị làm nhục ngay trước biết bao người, thậm chí....

"Buông ra, cho tôi vào trong!" Cửa phòng bao, truyền đến tiếng đập cửa.

Dung Ân rất sợ xảy ra chuyện may, hiểu rõ tính tình nóng nảy của Nam
Dạ Tước, dựa vào những gì nhìn ban nãy, Hạ Phi Vũ dường như đã gặp phải
chuyện gì đó, "Mị, sao chứ? Nam Dạ Tước, anh cho tôi vào trong".

"Tước thiếu, liên quan đến chúng tôi", mấy người Mị đã thừa nhận, vội vã cầu xin, "Là ta tìm đến chúng tôi, muốn dạy dỗ người phụ nữ, chúng
tôi mới...."

"Thế nào là dạy dỗ?"

"Cái này...." người đàn ông cầm đầu xem chừng gượng gạo, lưỡng lự hồi rồi thành , "Nói là, muốn mấy người chúng tôi khống chế ta,
rồi.....quẳng quần áo xuống đường".

Hạ Phi Vũ đã sợ đến kinh hồn bạt vía, nghe xong, lại càng run rẩy, hai hàm đập vào nhau liên hồi.

Nam Dạ Tước hừ lạnh tiếng, anh cười quỉ dị, ánh th sâu sắc bén nổi
sóng ên cuồng, anh thôi vắt chân, giọng , tỏa ngập hàn khí, "Cô đã thích như vậy, được, các người ở đây sẽ phục vụ , cách khác, ai nấy cũng đừng hòng ra khỏi cánh cửa kia".

Mị giả bộ giữ cho sắc mặt ềm tĩnh, nhưng lúc này đã còn chế trụ được, "Muốn đánh cũng được, tôi sẽ nháy lấy cái..."

"Ngay khi có người đến tìm , nên nghĩ đến hậu quả", khóe môi mỏng của Nam Dạ Tước vung lên nụ cười lạnh nhạt.

"Cho tôi ra ngoài...." Mị vội vã xoay người chạy đến cửa, dùng sức
kéo ngừng, nhưng cửa đã bị khóa chặt. Bên ngoài, Dung Ân nghe được động
tĩnh, vội vã đập cửa kịch liệt hơn, "Mị, sao rồi?"

"Cho tôi ra ngoài, cút, được đụng vào tôi...."

Bên trong có tiếng người lôi kéo lại, Dung Ân vội vàng áp tai lên
cửa, ngay sau đó, là tiếng y phục bị xé rách, cùng tiếng hét chói tai
của phụ nữ.

"Không được làm vậy, Nam Dạ Tước, thả ấy ra...."

Dung Ân ở ngoài cửa hét lên liên hồi, bên trong lại hề có ý ngừng
tay, ngay lập tức chạy đến phòng nghỉ của Cám Dỗ, kéo tay quản lý, "Quản lý, mau, xảy ra chuyện rồi...."

"Dung Ân?" Quản lý tranh thủ giờ nghỉ, ăn cơm, khi phản ứng lại đã bị Dung Ân lôi ra đến cửa, "Xảy ra chuyện gì?"

"Mị, ấy ở sảnh bị quấy rối, cửa lúc này bị khóa, ai cũng vào được...."

"Cái gì?", quản lý thất kinh, vội vàng vùng ra khỏi tay Dung Ân, "Tôi lấy chìa khóa".

"Cô nhìn rõ , bên trong sảnh là ai?"

"Là Nam Dạ Tước!" Dung Ân quản lý dừng bước, liền vội vàng thúc giục, "Không nhanh sẽ kịp mất...."

"Tước thiếu?" thanh của quản lý ảo não, "Làm sao Mị lại đắc tội với ta?"

"Quản lý, giải quyết chuyện này trước đã", Dung Ân gấp đến độ khắp
người toàn mồ hôi, kéo tay đối phương, quản lý vẫn đứng yên nhúc nhích,
"Dung Ân, chuyện này, chỉ có thể trách Mị may".

"Tại sao chị lại có thể vậy?" Dung Ân khó tin nhìn chòng chọc quản lý, "Nhưng Mị là người của Cám Dỗ".

"Nhưng Cám Dỗ được đắc tội với Tước thiếu", tay quản lý chống lên
thành ghế, bước chân có phần miễn cưỡng, "Khách khác gây , chúng ta còn
có thể bảo vệ được người nhà, nhưng...."

"Chẳng nhẽ, trơ nhìn sao?"

"Dung Ân, ai khiến ấy đắc tội với ta làm gì chứ?"

Người khôn giữ mình, vô cảm đến tột cùng, Dung Ân trở lại sảnh , bên
trong đã yên tĩnh rất nhiều, nhưng càng hề có động tĩnh, lại càng bất ổn yên, ngay cả những người ngang qua, cũng giữ ý vì muốn liên lụy đến
mình.

"Nam Dạ Tước, anh mở cửa cho tôi, mở cửa....", Dung Ân ngừng đập cửa, nhưng cánh cửa rất kiên cố, dù có làm gì, cũng động đậy.

Đặt ở bên cạnh là chậu cây đắt tiền, Dung Ân biết lấy được sức từ đâu, đập bể chậu cây xuống đất.

Tiếng va đập vang dội vang lên, bao lâu sau, gã đàn ông mở cửa ra.

Dung Ân kh trương vào trong, chỉ vài người hoảng loạn thu dọn quần
áo, Mị nằm xõng xoài bàn trà rộng lớn, dưới hạ bộ máu ngừng chảy ra, mái tóc xoăn buông xõa lộn xộn xòa xuống mặt đất, nhòe nhoẹt khuôn mặt,
thần sắc trắng bệch ảm đạm.

Giống như bị nhát dao đ trúng tim, Dung Ân lẳng lặng về phía trước.

Thấy lại gần, Mị buông hạ mi , biểu cảm lúc này, ngược lại, tĩnh tại như .

Dung Ân khẽ khàng khép hai chân Mị, cởi áo khoác của mình choàng lên
người , người phụ nữ gắng gượng ngồi dậy, hai đùi Mị run rẩy, thể khép
chặt lại, Dung Ân ngồi xuống, kéo quần của Mị đã bị lôi xuống dưới cá
chân, người phụ nữ im lặng hồi lâu, lúc này mới nghẹn ngào lên tiếng,
"Tôi sao, coi như bị chó dại cắn lần".

Dung Ân c thận mặc lại quần áo cho , cũng kéo khóa áo kín đáo, cúi
đầu mải miết, cũng ngg lên lấy lần, cũng liếc nhìn Nam Dạ Tước lấy cái.

Cô hiểu, sinh mệnh của hai người tại sao lại thấp kém đến vậy?

"Dung Ân, cùng lắm ta cũng chỉ cùng nhảy vài lần, chuyện này cũng
muốn quản?", Nam Dạ Tước , đầu cũng ngg lên, liền lạnh lùng lên tiếng.

"Anh sẽ bao giờ hiểu được" Dung Ân ngồi dậy, đáy phủ tầng mịt mờ, "Anh đã bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ lắng nghe lời người khác ?"

"Nguyên nhân của việc, có lẽ cũng biết, ta đến tìm người đối phó Hạ Phi Vũ, thủ đoạn ác độc thế này, nên cho chính ta nếm thử".

"Tôi có mặt ở đó", thanh của Dung Ân gần như là gào rít lên, chuyện
này, cũng bởi vì mà thành ra như vậy, "Dù Mị có ngàn vạn lần nên, anh
cũng có thể đối xử như vậy với ấy".

"Còn có", ánh Dung Ân liếc nhìn Hạ Phi Vũ, "Anh có hỏi qua, Mị vì sao lại làm như vậy? Anh chỉ biết che chở Hạ Phi Vũ, anh có nghe qua lời
người khác ?".

"Vì sao tôi phải nghe người khác ?" Nam Dạ Tước chất vấn, cơn phẫn nộ lại lần nữa sôi trào mẽ, "Chuyện này, là tôi tận nhìn ".

"Tước, quên ", Hạ Phi Vũ kéo tay anh, mặt, sợ hãi vẫn chưa thoái lui, "Em muốn ở lại đây nữa".

Thủ đoạn như vậy, ta chỉ nhìn cũng đã kinh hoàng khiếp đảm, cuối cùng cũng tìm lại được giọng , từ ểm này, trong Mị lại có phần khoái trá.

"Cô lúc này muốn quên ?" Dung Ân ta giả mù sa mưa (vờ vĩnh), cảm giác căm phẫn, nhanh chóng lan tràn khắp ruột gan.

"Nếu muốn quên, đã để xảy ra chuyện lần này, Nam Dạ Tước, nếu như ta tốt bụng đến vậy, đã sớm ngăn anh lại".

Hạ Phi Vũ, trước mặt , đằng sau , rốt cuộc làm thế nào có thể thuần
thục được đến vậy, Dung Ân nhớ tới ánh của Mị, trong lòng như bị tắc
nghẹt, thuận tay cầm lấy ly rượu vang đỏ bàn, hất vào mặt Hạ Phi Vũ.

"A....."

Nam Dạ Tước ngờ sẽ hành động như vậy, khi anh bắt được cổ tay , chén
rượu đã táp hết lên mặt Hạ Phi Vũ, "Dung Ân, coi ai ra gì!".

Cô vùng ra khỏi tay anh, ném ly rượu xuống đất, chỉ tay vào mặt Hạ
Phi Vũ, "Ở trước mặt anh, ta sẽ đánh trả, tôi cần giả bộ, cho nên, ly
rượu này là giành cho ta".

Rượu tích lại tóc Hạ Phi Vũ, khắp mặt tràn ngập mùi cồn, ta nửa chữ , ánh bị che khuất lộ rõ căm hận, Dung Ân sai, sẽ đánh trả.

Tuy rằng sắc mặt Nam Dạ Tước lúc này vô cùng khó coi, nhưng cũng ra
mặt vì , Hạ Phi Vũ tức giận cắn chặt môi dưới, chỉ có thể đem cơn uất
hận nuốt xuống.

Dung Ân trở lại bên cạnh Mị, hai tay đỡ lấy bả vai , "Có thể được ?".

Người phụ nữ gật đầu.

Dung Ân dìu đỡ Mị, Mị gần như hoàn toàn đem toàn bộ sức lực còn sót
lại nươngngười Dung Ân, hai chân khó khăn đến cửa, dọc đường , để lại
những vết máu loang lổ.

Ánh Nam Dạ Tước như chim ưng dán lấy bóng lưng Dung Ân, tới cửa, bước chân chậm rãi liền dừng lại, Dung Ân ngoảnh đầu, "Nam Dạ Tước, ngày hôm nay nếu đổi lại là tôi, anh cũng sẽ làm như vậy?"

Vấn đề này, quan t đáp án của Nam Dạ Tước, đợi đến lúc anh trả lời, Dung Ân đỡ Mị rời .

Nam Dạ Tước nhìn dừng bước rồi lại mau chóng rời di, trong lòng, liền dậy lên trận bực bội. Anh làm chuyện gì, trong , dường như đều là sai,
đều là tội ác tày trời.

Ra khỏi Cám Dỗ, vì quay lại phòng nghỉ thay đồ, Mị lạnh đến toàn thân phát run, kéo tay Dung Ân, "Bộ dạng tôi thế này, thể về nhà".

"Về nhà của tôi", Dung Ân bắt xe, trở về nhà ở tiểu khu.

"Dung Ân, cám ơn ".

"Mị, an t ở lại đây, tắm rửa trước , tôi mở cho ".

"Ân Ân, sau này, có thể gọi tôi là Tư Cần, tên của tôi".

"Được", Cô cầm lấy tay Tư Cần, rồi đến phòng tắm xả , sau đó lấy quần áo sạch đặt ở trước cửa.

Dung Ân ngồi trong phòng ngủ của chính mình, nơi này vẫn bày biện như trước kia, tất thảy đều thay đổi, khi dọn đến ở cùng Nam Dạ Tước, chỉ
mang vài bộ quần áo, đã lâu qua lại nhà, ấm áp vì thế cũng dần mất .

Đợi hồi lâu, Dung Ân Tư Cần ra, đứng ở cửa gọi vài tiếng, nhưng bên
trong lại có tiếng trả lời, trong lòng đột nhiên nảy sinh cảm giác bất
ổn, vội vàng mở cửa vào.

Trong bồn tắm hẹp, Tư Cần ngồi ở giữa, vùi đầu giữa hai đầu gối, Dung Ân lại gần, đưa tay khẽ đặt lên vai Tư Cần, "Đừng nghĩ quá nhiều...."

Người phụ nữ kiềm nén tiếng khóc, toàn thân ngừng run lên, Dung Ân
cầm lấy khăn mặt nhàng chà lưng cho , sau hồi, Tư Cần ngg đầu lên , "Cô
yên t, tôi sẽ nghĩ qu".

"Mấy ngày nữa, cứ ở lại đây", Dung Ân vén mái tóc dài của Tư Cần sang hai bên, liền trông những mảng tím bầm lưng , yết hầu nghẹn lại, đành
lòng nhìn tiếp.

"Cám ơn ...."

Giọng người phụ nữ ảm đạm, rồi lại làm bộ như , "Những chuyện như thế này, với tôi cũng phải lần đầu tiên, hôm nay, chọc phải Tước thiếu, lúc đầu, tôi tưởng rằng sẽ thể sống sót ra ngoài, Dung Ân, trừng phạt thế
này, đã nằm trong dự liệu của tôi....."

Dung Ân muốn mở miệng, nhưng sao diễn đạt được thành lời, nghiêm trị
như vậy,khiến người khác kinh hồn bạt vía, cảm trong người thoải mái,
lấy quần áo đã chu bị trước đó để lại ghế cho Tư Cần rồi ra ngoài.

Trong phòng tắm chỉ còn lại mình Tư Cần, khi Dung Ân trở lại phòng ngủ, ện thoạigiường đổ chuông ngừng.

Cô vừa cầm ện thoại lên nhìn, ngay lập tức do dự từ chối.

Sau khi gọi lại vài lần, đối phương cuối cùng cũng còn kiên nhẫn, ở dưới lại vang lên liên tiếp tiếng còi ô tô.

Dung Ân mở cửa sổ, ló đầu ra ngoài, chỉ xe của Nam Dạ Tước đỗ dưới
đường, ện thoại di động lần nữa vang lên, bất đắc dĩ nhận ện, "A
lô.....Đêm nay tôi ở lại đây,muốn về...."

"Trong vòng năm phút, xuống đây, hoặc, tôi lên đó...."

Sau đó, truyền đến tiếng mở cửa phòng tắm, Dung Ân vội vàng cúp ện thoại, vừa lúc Tư Cần vào.

Cô rót cốc để lại đầu giường, "Tư Cần, đêm nay tôi....muốn đến bệnh viện thăm mẹ, nghỉ ngơi sớm, mai tôi sẽ lại về".

"Được, cứ ", Tư Cần an tĩnh nằm lên giường, vẫn chưa , liền gắng gượng nở nụ cười, "Tôi sao, cần lo lắng".

Dung Ân dặn dò Tư Cần vài câu, t tình đã an ổn hơn, mới yên t xuống lầu.

Ánh đèn đường ảm đạm buông hạ, dưới bóng cây, bóng người cao lớn của người đàn ông bị kéo lê ra dài tít tắp.

Cô tiến về phía trước, nhưng lên xe, chỉ đứng yên bên cạnh.

Nam Dạ Tước ném ếu thuốc trong tay, sắc mặt u ám, mở cửa xe, "Lên xe!".

"Dung Ân nghiêng người nhìn anh, cơn giận còn sót lại vẫn chưa tiêu
tan, mở cửa bước lên, Nam Dạ Tước nới lỏng cà vạt, nhấn ga, lái xe phóng như bay.

Dục Vọng Đen Tối - Chương #64