Chương 65: Độc Tính Phát Tác


"Tôi tiêm thêm cho cậu ta liều nữa, sẽ sao"

———

Chiếc xe xuyên qua những bóng cây, lao thẳng về phía trước, tốc độ
truước sau vẫn duy trì rất nhanh, người bên đường bộ dừng chân, có lẽ
chỉ kịp nhìn được đèn chiếu hậu thoảng qua trong chớp .

"Cô ta, là bạn của sao?", Sau hồi lâu trầm mặc, vẫn là người đàn ông chủ động phá vỡ tình thế bế tắc.

Dung Ân đưa nhìn ra ngoài cửa sổ xe, "Không những là bạn bè, chúng tôi còn cùng loại người".

Tay cầm vô lăng của Nam Dạ Tước nắm lại chặt chẽ, ánh vẫn như cũ sáng như đuốc, "Cô nên biết rõ, ta hại Phi Vũ thành ra như vậy, tôi thể bỏ
qua".

Cô muốn nghe, dứt khoát nhắm chặt , đầu khẽ tựa lên cửa sổ xe, "Nam
Dạ Tước, chúng ta càng tiếp tục dây dưa, chỉ khiến cả hai chịu nhiều
thua thiệt, để tôi ".

"Sáng sớm tôi đã , suy nghĩ này, nên sớm thủ tiêu trước khi quá
muộn", giọng ệu người đàn ông toát ra nín nhịn cực ểm, cửa sổ xe đóng
kín đáo, nhưng Dung Ân vẫn nghe được tiếng gió thổi vi vút, rít lên từng hồi truyền đến bên tai.

"Anh quan t Hạ Phi Vũ, bị nhốt lại trong lồng vàng của anh hẳn nên là ta". Người đàn ông này quả thực quá đáng sợ, tình nguyện sống trong bần cùng kham khổ, cũng muốn tiếp tục là kẻ thứ ba phá bĩnh, Dung Ân nhìn
từng ánh đèn ảm đạm phía góc đường lần lượt tiếp nối nhau, nếu như có
thể, chỉ mong được quay trở về cuộc sống bình thường như trước đây.

Vài ngày gần đây, Dung Ân đã gửi hồ sơ đến vài ng ty, nhưng rồi đến
vòng phỏng vấn vẫn được nhận, biết nguyên do tại sao, nhưng, những vòng
khởi đầu bao giờ cũng rất thuận lợi.

Nam Dạ Tước dồn sức tg xe lại, đuôi xe lướt đường phía sau, rồi đỗ
lại ven đường, những ngón tay thon dài nắm thành quyền, "Dung Ân, rất có năng lực khiến người khác tức giận đến phát ên".

Đáy anh trào dâng phẫn nộ, biểu cảm sắc bén, người đàn ông này, nghĩ muốn cái gì, cũng dễ như trở bàn tay?

Dung Ân mải mê chìm trong nơi sâu thẳm nhất của đôi anh, bỗng nhiên
hiểu được, hóa ra trước này chính mình đã quá ngây ngốc, anh ta muốn
nghe lời, nên giả bộ nghe lời, anh ta muốn gì, nên liền đáp ứng vô ều
kiện, qua giai đoạn săn bắt đuổi vờn, sợ rằng , anh ta đã muốn đuổi .

Nhận thức được ều này, thu hồi cứng ngắc khuôn mặt, khóe miệng mỉm cười, "Anh mệt sao? Chúng ta về nhà thôi".

Đột nhiên chuyển biến thái độ, sắc mặt người đàn ông ngơ ng, anh chau mày, ngờ vực trong đáy vẫn chưa tiêu tan, thôi nhìn Dung Ân, khởi động
xe tiếp tục .

Trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân lên lầu, Nam Dạ Tước theo sau , chuyện Tư Cần, anh cho rằng sẽ kịch liệt tranh cãi, cũng dự liệu sẽ yên lặng
như giống lúc này.

Tiếng bước chân trước sau, nặng trĩu theo những suy tư mải miết của
hai người. Nam Dạ Tước biết, tại Dung Ân kiên quyết muốn bỏ , hành vi
của anh, đã khiến nguội lạnh, thậm chí, là sợ hãi.

Cái Dung Ân mong mỏi, chỉ là cuộc sống bình thường như bao người.

Sau khi tắm xong, Nam Dạ Tước ra, Dung Ân đã nằm giường, toàn thân cuộn tròn, lui vào góc.

Anh xốc chăn ở bên cạnh, sau lưng Dung Ân cứng đờ khi người đàn ông
ôm lấy vào vòm tráng kiện, nhưng rồi vẫn phải buộc chính mình thả lỏng,
miễn cưỡng tiếp nhận.

Anh lật người, môi hôn, kề cận từ thái dương rồi đến chóp mũi, Dung Ân né tránh, để mặc anh làm theo ý mình.

Ngay khi lửa dục vọng được ch ngòi mẽ, bầu khí vất vả mới lấy được
đồng ệu, đột nhiên bị tiếng chuông ện thoại phá vỡ, Nam Dạ Tước cau chặt mi t, trong lòng tràn trề mất kiên nhẫn, với tay cầm lấy ện thoại, sau
khi nhìn dãy số hiển thị màn hình, đáy bao phủ tầng ái muội, dần khôi
phục lại cố hữu.

Anh nhìn vào Dung Ân, sau đó xuống giường ra ban ng, thanh tuy rằng
rất , nhưng từ cửa ngoài truyền đến tai vẫn có thể nghe rõ mồn , "A
lô....Đừng sợ, nghỉ ngơi sớm...."

Người đàn ông mặc áo choàng màu trắng, thân ảnh nghiêng ngả tựa cột
trụ được thiết kế theo lối kiến trúc La Mã, Dung Ân nằm nghiêng, ện
thoại gọi đến quả rất kịp thời, có lẽ nên với đối phương lời cảm ơn mới
phải.

Phỏng theo suy đoán, có lẽ là Hạ Phi Vũ, Dung Ân mệt mỏi chà sát khuôn mặt lên gối, xem ra, đêm nay có thể ngủ ngon giấc.

Nam Dạ Tước ch ếu thuốc kẹp giữa hai đầu ngón tay, nhìn chuyên chú
đốm sáng dập dờn, ánh bình ổn của người đàn ông bất ngờ hẹn mà gặp, Nam
Dạ Tước hút hơi thuốc, "Ừ, tôi sẽ qua đó ngay...."

Dung Ân khẽ kéo chăn lên cao hơn, lấy góc chăn che lại bờ môi, nhắm hai , giả bộ đã ngủ an ổn.

Khi Nam Dạ Tước vào trong, gió lạnh từ ngoài ban ng cũng nhân lúc
nương theo, anh thay quần áo, Dung Ân nghe được bên tai truyền đến tiếng sột soạt, ngay sau đó, kéo chăn cao hơn, người đàn ông khom lưng, khẽ
khàng đặt lên trán nụ hôn dịu ngọt.

Hô hấp đột nhiên trở nên gấp hơn vì giật mình, Dung Ân thận trọng vờ
như đã ngủ say, người đàn ông đứng thẳng lưng, rồi ra khỏi phòng ngủ.

Cho đến khi cửa đã được khép chặt lại, mới khẽ khàng mở , nụ hôn vừa
rồi, hề vương vấn chút nào sắc dục, Dung Ân đưa tay lên trán chà sát,
vặn mình, ánh chìm trong khoảng tối tăm im lìm.

Nụ hôn tạm biệt như vậy, vốn dĩ chỉ phù hợp với vợ chồng son sắt, và Nam Dạ Tước, cũng cần.

Cảm giác buồn ngủ đột nhiên tan biến, vô thức quờ quạng khoảng bên cạnh, lòng bàn tay, đã bị lạnh lẽo chống chế.

Sau khi tỉnh dậy, Dung Ân đến siêu thị mua vài thứ, khi về đến nhà,
Tư Cần cũng đã thức giấc, ngồi ở mép giường, t tưởng say sưa chìm trong
xa xăm.

"Ăn chút gì đã", Dung Ân cầm bánh kem đặt vào lòng bàn tay , Tư Cần lặng lẽ tiếp nhận, "Tôi muốn về nhà".

"Cô cần vội như vậy, dù sao nơi này cũng có ai ở".

"Dung Ân, cảm ơn ", Tư Cần ngg đầu, vành ửng đỏ, xem ra tối qua đã
ngủ yên giấc, "Tôi còn muốn tìm việc, thể để bà nội tôi biết được....".

"Cô làm ở Cám Dỗ nữa sao?"

Tư Cần nở nụ cười cay đắng, "Tôi đã phải tội với Tước thiếu, cho dù trở về, quản lý cũng sẽ cần tôi".

Dung Ân cúi đầu, trầm mặc hồi, "Vậy định thế nào? Còn muốn nhảy dẫn nữa ?"

"Dung Ân, tôi và giống nhau", Tư Cần chân trần xuống giường, đến cạnh giường, mái tóc dài buông xõa lưng, "Tôi chưa tốt nghiệp trung học,
tiếp tục nhảy dẫn, tôi còn có thể làm gì?"

Dung Ân đứng sau Tư Cần, tay khẽ đặt lên vai , "Muốn tìm cũng phải chuyện ngày ngày hai, đừng quá nôn nóng".

Đến trưa, Dung Ân gọi đồ ăn ngoài, Tư Cần khăng khăng muốn về nhà,
chỉ đành bất lực gọi xe đưa Tư Cần về nhà. Tới nơi, Dung Ân mới biết,
trong nhà Tư Cần chỉ còn mình bà nội, từ khi còn , hai người đều nương
tựa vào nhau mà sống, nguồn thu kinh tế duy nhất, chính là dựa vào việc
vất vả làm nhảy dẫn ban đêm ở Cám Dỗ.

Khi về lại nhà, chỉ cảm trong lòng nặng nề vô cùng tận. Mỗi lúc, lại càng áy náy.

Về đến Ngự Cảnh Uyển, vừa mở cửa, liền trông Nam Dạ Tước ngồi trong
phòng khách, tay anh day day hai huyệt thái dương, thần sắc mệt mỏi rời
rã, vào, liền buông hạ mí , "Vừa đâu?".

"Cô ấy tối qua ở lại nhà của tôi, hôm nay, tôi đến đưa ấy về nhà".

Anh giơ tay, ý bảo qua đây, Dung Ân ngoan ngoãn lại gần, đến bên cạnh anh ngồi xuống, Nam Dạ Tước khóa trụ vào lồng mình, "Em cho rằng, tôi
đã hành động thái quá?".

Dung Ân nhu thuận, "Nói lúc này, còn có ý nghĩa gì nữa?", Cô ở ngoài
cửa la lên liên hồi, anh ta thậm chí tảng lờ hoàn toàn, thậm chí hề để
t, nên hiểu được trước, cho dù có làm rầm rĩ mọi chuyện đến mấy, anh ta
khi còn hứng thú, cũng sẽ hề phản ứng.

Nam Dạ Tước bình tĩnh cách khác thường, vốn dĩ muốn chất vấn rất
nhiều ều, nhưng đối diện với thái độ dửng dưng của , chỉ đành thở dài
thành tiếng, quai hàm tựa đỉnh đầu Dung Ân, sắc mặt mệt mỏi rã rời.

Hạ Phi Vũ xin nghỉ phép tuần, vì có liên hệ đến Nam Dạ Tước, đồng
nghiệp trong ng ty ai nấy cũng đều biết đã có chuyện gì xảy ra vào đêm
đó ở Cám Dỗ.

"Dung Ân", giữa giờ nghỉ, trong lúc mọi người tụ tập, "Trước đây đã làm người nhảy dẫn ở Cám Dỗ?".

Quang Vinh Ân xoay bút, cũng ngg đầu lên, "Cô xuất sắc lắm sao?"

"Vậy là và tổng giám đốc đã gặp nhau ở đó? Ôi, biết , chúng ta ăn
mừng đêm đó, tổng giám đốc cũng đến, nghe nó, còn phá vỡ toàn bộ đồ đạc ở sảnh ...."

"Anh ta có tiền, hủy hoại gì cũng đâu có gì ngạc nhiên", Hạ Phi Vũ ở
Cám Dỗ xảy ra chuyện, dựa vào tính tình nóng nảy của Nam Dạ Tước, như
vậy cũng có gì khó hiểu, "Phải rồi, trường phòng Hạ chẳng phải xin nghỉ
sao?"

"Đúng vậy, hình như là sức khỏe tốt?"

Dung Ân thu xếp lại văn kiện bàn, khóe miệng để lộ nụ cười, "Sau khi
tan ca tôi còn có việc, mọi người sao? Có đến nhà thăm chị ấy ?".

"Ôi trời, tôi cũng nghĩ tới", người đồng nghiệp nọ vỗ ót, "Hôm nay tôi phải đến thăm xem rốt cuộc trưởng phòng Hạ có cơ gì ".

Dung Ân mỉm cười, đồng nghiệp tươi cười, liền vươn tay bắt lấy tay
chống mặt bàn của Dung Ân, "Kỳ thực, cười rất đẹp, mọi người luôn tự
mình xa lánh, nên mới dần dần gạt bỏ ...."

"Thiết, khi Ân Ân tới đây làm, chẳng phải rất hay bắt nạt ấy sao", Lý Hủy ở phía trước xoay ghế lại, bênh vực thế yếu, "Lúc này lại phát Ân
Ân của chúng ta rất tốt...."

"Này này, xem ấy lấp liếm kìa....'

Dung Ân nhịn được cảm giác bị chọc cười, vừa muốn , yết hầu đột nhiên truyền đến cảm giác nôn nao, vỗ vỗ , dạ dày vốn dĩ đã tốt, cầm lấy tách uống hai ngụm, lúc này mới cảm đỡ hơn, sau khi tan ca, Dung Ân đến bệnh viện, mẹ Dung đã phục hồi thể trạng hơn, chuyện cũng mỗi lúc tròn vành
rõ chữ, mua thức ăn, bày lên đầy ắp cả bàn.

"Mẹ, lâu lắm rồi chưa được ăn thức ăn mẹ nấu rồi".

"Ân Ân", mẹ Dung vẫn chưa thể dùng đuã, chỉ có thể khó nhọc dùng a ăn cơm, "Mẹ muốn.....về"

Dung Ân gắp thức ăn đưa vào trong bát bà, "Mẹ, mẹ yên t, con đã hỏi bác sĩ, sau đợt trị liệu này, con có thể đưa mẹ về".

"Thật vậy sao?" mặt mẹ Dung rạng rỡ, "Mẹ muốn....ở lại đây, mẹ muốn về nhà".

"Vâng, con sẽ nghe theo mẹ".

Điện thoại đặt ở bên cạnh đột nhiên đổ chuông, Dung Ân liếc nhìn màn
hình, là Nam Dạ Tước, liền để ý, sau hồi kiên nhẫn, dứt khoát từ chối ện thoại, thờ ơ như .

Ở lại đến tám giờ hơn, y tá giục về vì muốn để bệnh nhân nghỉ ngơi, Dung Ân lúc này mới cầm túc xách rời khỏi phòng bệnh.

Trong khoảng thời gian này, muốn mau chóng rời khỏi Nam Dạ Tước, để
cuộc sống bình thường của chính mình trở lại cùng những dự định mới.

Khi về đến Ngự Cảnh Uyển, toàn bộ căn biệt thự chìm trong tối tăm,
chỉ có ánh đèn đường nhạt nhòa chiếu rọi xuống những viên đá cuội dưới
chân, Dung Ân dừng chân, nghĩ đến ngày có thể rời khỏi đây, t tình cũng
trở nên tốt hơn.

Mở cửa, đổi giày, xác nhận lúc này Nam Dạ Tước vẫn chưa về, bước
nhàng lên tầng hai, hệ thống sưởi ấm trong phòng ngủ chính vẫn mở, bước
vào trong, đột nhiên bị vấp phải thứ gì đó ở cửa, thiếu chút nữa đã bị
ngã xuống mặt đất.

Dung Ân ổn định bước chân, sau khi mở đèn, chỉ Nam Dạ Tước nằm ở cửa, sắc mặt trắng bệch, cúc áo sơ mi đen tuyền bị tháo gỡ vài nút, mở phanh ra bừa bãi.

"Nam Dạ Tước, anh làm sao vậy?" Cô đến bên cạnh anh, toàn thân anh hề có biểu gì khác thường, Nam Dạ Tước thở gấp, "Đỡ tôi, vào phòng tắm".

"Anh sao vậy, hay để tôi gọi bác sỹ", dáng của anh, dường như khó chịu đến cực ểm.

"Vô ích thôi", người đàn ông mẽ đứng dậy, cánh tay khoác lên vai Dung Ân, vất vả dìu anh, hai người lảo đảo ngã vào nhà tắm.

Nam Dạ Tước ngồi ở thành bồn tắm lớn, ra hiệu cho Dung Ân cởi áo của chính mình, "Xả lạnh".

"Anh ên rồi sao?" Dung Ân hai liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời hãy còn những hạt tuyết li ti rơi lác đác.

"Ân Ân, sớm muộn sẽ có ngày, tôi ăn miếng trả miếng", khi Nam Dạ Tước ra lời nay, Dung Ân có thể cảm nhận được anh nghiến răng mà , động tác ở tay cởi cúc dừng lại, nhớ lại lời Lý Hàng từng trước đây, "Anh..."

Chẳng lẽ là Angle-beat phát tác?

"Anh như vậy được" Dung Ân vội vàng ngừng động tác, "Mau gọi Từ Khiêm qua đây".

"Cô trở nên dài dòng như vậy từ bao giờ?" Nam Dạ Tước vỗ tay, lạnh đã ào ạt xối xuống, chỉ trong vài giây, khiến toàn thân người đàn ông ướt
p.

"Nam Dạ Tước, anh như vậy sẽ xảy ra chuyện mất". Dung Ân kh trương tắt , cũng vươn tay kéo anh ra.

"Chẳng phải luôn mong mỏi tôi xảy ra chuyện sao? Tôi chết rồi, có thể toại nguyện rởi khỏi đây...."

Dung Ân lúc này có thời gian đôi co thừa thãi cùng anh, cầm lấy khăn
tắm, khoác lên vai người đàn ông, "Anh sợ bị người khác trông bộ dạng
anh lúc này sao? Mau đứng dậy....".

"Cô cái gì!", Nam Dạ Tước vung tay, đẩy ra xa, "Đóng cửa lại, ra ngoài!"

"Lúc này, anh còn muốn giữ lòng tự tôn?"

"Dung Ân!" ở mái tóc màu đỏ rượu của người đàn ông thấm ướt lên trán, "Cô ăn phải gan hùm rồi phải ? Tôi bảo ra ngoài".

"Đúng, tôi ăn phải gan hùm", tính tình bướng bỉnh của Dung Ân bắt đầu nổi đóa, dùng hết sức vươn hai tay kéo, Nam Dạ Tước lúc này đã hoàn
toàn kiệt sức, rốt cuộc cũng bị lôi trở lại phòng ngủ, dìu anh lên
giường, người đàn ông vẫn hằn học, "Nếu muốn làm tổn hại chính mình,
đừng bày ra mặt đó trước mặt tôi".

"Dựa vào...."

Dung Ân hiểu nhiều về ma túy, chỉ xem qua truyền hình, nghĩ sẽ có
ngày người bên cạnh mình sẽ gặp phải tình trạng này, Nam Dạ Tước bực bội nằm giường, toàn thân như bị hàng nghìn con kiến ch chích, mồ hôi túa
ra như tắm, so với lần bị trúng đạn trước đây đáng sợ hơn vô kể.

Dung Ân tuy rằng vô cùng lo lắng, nhưng rốt cuộc cũng biết nên làm
gì, thừa dịp Nam Dạ Tước chú ý, lấy ện thoại của anh, gọi cho Từ Khiêm.

Khi Từ Khiêm đến nơi, hai Nam Dạ Tước vằn lên tia máu, hung tợn , "Sao cậu lại ở đây!".

"Là tôi", Dung Ân đắp khăn lên trán anh, "Tôi sợ người ứng phó nổi nên gọi anh ấy đến".

Từ Khiêm đứng ở cạnh giường, khó kiềm nén được đùa cợt, "Cậu trước
nay luôn c trọng, làm sao lại bị người ta tiêm cho thành ra thế này?"

Dung Ân biết vì lý gì, đột nhiên cảm chột dạ, Nam Dạ Tước hữu khí vô
lực, hai nhìn chằm chằm Dung Ân, "Cô có gọi cậu ta đến cũng vô dụng".

"Chính xác", Từ Khiêm khoanh hai tay trước , tựa ở cạnh tường, "Chỉ có cách".

"Cách gì?" ánh Dung Ân sáng ngời.

"Tôi tiêm thêm cho cậu ta liều nữa, sẽ sao"

"Cậu cút ", Nam Dạ Tước giận dữ hét lên, "Còn cút, tôi sẽ đánh chết cậu".

Từ Khiêm lắc đầu toan rời , Dung Ân thế, theo anh ra ngoài, sau khi
đóng cửa phòng ngủ, giọng ệu mang theo lo âu, "Như vậy, sao sao?"

"Angle-beat và thuốc p đều giống nhau, có thuốc chữa được, khi phát
tác chỉ có thể phải kiên nhẫn chịu đựng, gieo nhân nào gặp quả đấy, cũng nên cho chính cậu ta nếm thứ chút".

"Ý của anh là...."

"Đúng, chính cậu ta cũng có liên quan đến chợ đen", Từ Khiêm đối với
cách làm của Nam Dạ Tước, hiển nhiên hề đồng tình, "Chính cậu ta chưa
từng thử mấy thứ này, sau khi biết được độc tính của chúng, chừng sau
này cậu ta sẽ phóng túng nữa".

Dung Ân gì thêm, muốn tìm hiểu thêm, cũng muốn bị cuốn vào vòng xoáy hỗn tạp.

Sau khi tiễn Từ Khiêm, Dung Ân trở về phòng ngủ, Nam Dạ Tước lăn lộn
mặt đất, tiến lại đỡ anh dậy, thanh yếu ớt của người đàn ông truyền qua
gian mỏng manh lọt vào tai , "Tôi gọi ện cho ......Vì sao nghe máy?"

Dung Ân nghĩ tới anh bị độc tính phát tác, cúi đầu, "Lúc đó tôi ở bệnh viện".

"Tôi rất khó chịu", Nam Dạ Tước được Dung Ân đỡ ngồi dậy, anh đẩy tay ra, "Cô ra ngoài ".

"Muốn nhìn bộ dạng chật của tôi sao?", người đàn ông đã còn khí lực.

Dung Ân gượng cười, trong dấy lên chua xót, "Đúng, tôi muốn xem Tước
thiếu ngày thường cao cao tại thượng, bộ dạng khi chật trông như thế
nào".

"Độc dược này rốt cuộc là cái quái gì?" Nam Dạ Tước tuy rằng khó
chịu, vẫn tính toán chuyện quá khứ, "Vì sao mỗi lần bộ dạng tôi thảm hại nhất, bên cạnh luôn luôn là ".

Dung Ân dồn sức đỡ anh lên giường, kéo chăn phủ lên hai vai anh, "Bởi vì mỗi khi tôi thảm hại nhất, cũng đều vì anh mà thành, anh còn khó
chịu nữa , hay tôi trói anh lại?"

Mi t Nam Dạ Tước chau chặt lại, khuôn mặt anh tuấn cau có, "Cô tin tôi có thể vượt qua được?"

"Tôi xem truyền hình họ đều làm như vậy......"

Người đàn ông xoay người, đưa lưng về phía Dung Ân, "Tôi và bọn họ
giống nhau, hơn nữa đây chỉ là lần đầu tiên phát tác, lần đầu là dễ chịu nhất...."

Dung Ân nghe được thất kinh, vừa muốn khom lưng, nhưng từ yết hầu lại truyền đến cảm giác nôn nao, vội vàng đứng dậy chạy vào phòng tắm.

Nôn ọe thới thốc, dám làm lớn chuyện, chỉ có thể lấy tay bụm miệng.

Tay kia chặn bụng, chờ cảm giác nôn nao kịch liệt nguôi ngoai, Dung
Ân vặn vòi , lạnh xối ra, rửa mặt, lau mồ hôi trán, ngồi xuống thành bồn tắm.

Cô suy nghĩ tường tận, lúc này mới cảm có ểm bất thường.

Cô đã chậm kinh nguyệt nửa tháng nay, thoạt tiên, tưởng rằng do uống
thuốc tránh thai nên mới vậy, chưa từng có ý nghĩ khác, suy nghĩ từ ểm
này, đột nhiên trong quẫy lên cảm giác sợ hãi, hai tay chặt chẽ đè nén
lên bụng dưới, sắc mặt tái nhợt, tưởng như cắt còn giọt máu.

Bên ngoài, người đàn ông cũng khó chịu vô cùng tận, bên trong, lòng như lửa đốt, bồn chồn sợ hãi.

Dục Vọng Đen Tối - Chương #65