Chương 63: Anh Xem Tôi Là Gì


Dung Ân nhíu mày, ngay tức ném khăn mặt, đứng dậy.

Bọt chảy xuống từ da thịt nhẵn mịn, nhấc chân toan ra khỏi bồn, cổ
tay đã bị bàn tay mẽ của người đàn ông bắt lấy, Dung Ân ngã xuống giữa
hai chân Nam Dạ Tước.

Đầu gối đập xuống đáy bồn bằng sứ khiến đau nhức.

"Thế nào, còn chịu?", Nam Dạ Tước nhếch bên mày.

"Nam Dạ Tước, chơi đùa người khác thích thú đến vậy sao? Anh có thể
tùy tiện đề nghị người phụ nữ mang thai hài tử của mình?", Dung Ân hiểu
rõ anh cố tình làm khó mình, hơn nữa, cũng chưa từng này ra ý định này,
dù chỉ thoảng qua.

Bàn tay to lớn của Nam Dạ Tước nắm lấy cổ từ sau gáy, cổ tay dùng
sức, lôi lại trước mặt mình, "Đừng ra rất hiểu tôi, Ân Ân, tôi cái gì
phải làm cái đấy, tôi đồng ý cho em , em hãy từ bỏ ngay ý định này ngay
khi còn chưa muộn ".

"Nam Dạ Tước", Dung Ân kéo tay anh xuống, "Tôi phải nô lệ cả đời của anh". Nói xong, lập tức muốn đứng dậy.

"Ân Ân, em nhất quyết chịu nghe lời?", Người đàn ông xoay người đem
cơ thể ngập trong bồn , "Tôi đã , đừng cố phản kháng, em về sau nếu
ngoan ngoãn theo tôi, chừng, tôi có thể sớm chán trò chơi này....".

"Nam Dạ Tước", tay Dung Ân chống xuống hai bên hông để bj chìm xuống , sắc mặt đột nhiên ánh lên tầng bi thương, "Anh xem tôi là gì?".

Ánh như vậy, dường như có thể khiến người khác đau đáu, Nam Dạ Tước
nhất thời trả lời được, anh đè người xuống áp sát cơ thể Dung Ân, hàm
răng sắc nhọn mẽ cắn lên bả vai , Dung Ân hiểu rõ lúc này có giãy dụa,
hậu quả sẽ lại càng tồi tệ hơn, nhúc nhích, giống như con rối mặc cho
người khác chơi đùa.

Anh xem Dung Ân là gì?

Nam Dạ Tước chưa từng nghĩ tới, phụ nữ, với anh mà , chỉ có thuần phục và chưa bị thuần phục, mà Dung Ân....

Động tác tay anh bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn, trong lòng thoải mái, liền muốn phát tiết tất cả lên người đối phương, người đàn ông hung
hăng mà cường hãn, Dung Ân chỉ cảm chân tay như rụng rời, mái tóc dài
buông xõa quấn lấy hai bên bả vai, khí ái muội ngập tràn gian phòng,
trong bồn tắm, bọt bắn lên tung tóe, rơi rớt xuống sàn nhà trải thành
tầng.

Cánh tay bị thương của Nam Dạ Tước, khóa trụ lấy tấm lưng trần của
Dung Ân, ép áp sát vào thân thể mình, tiếp xúc mãnh liệt, hơn nữa tư thế như vậy, khiến khó chịu vô cùng tận.

Dung Ân tuy rằng đã cắn chặt môi, nhưng cũng ngăn được những tiếng
rên rỉ đứt đoạn phát ra từ miệng, còn chịu nổi, hạ bộ truyền đến cảm
giác đau đớn như bị xé rách, Nam Dạ Tước vẫn nhiệt tình như lửa, nhưng
cũng thể ch ngòi cho dù chỉ là nhen nhóm, người đàn ông dường như đã sắp lên đỉnh, khuôn mặt bày ra tràn đầy khoái cảm, anh mỗi lúc th nhập sâu
hơn vào cơ thể , nhưng lại khiến cõi lòng , mỗi lúc càng tuyệt vọng, hốc phủ lên tầng mặn đắng, khi sức chịu đựng đã vượt quá giới hạn, kìm được lăn dài.

"A......", Nam Dạ Tước di chuyển tay từ eo Dung Ân, dùng sức nắn bóp
da thịt của , đôi môi mỏng hé mở, để lại dấu hôn , anh tức giận cơ thể
Dung Ân hoàn toàn có phản ứng, anh muốn cho kích thích, chạm đến nơi mẫn cảm, Dung Ân cơ hồ như cảm giác được rung động từ thân thể người đàn
ông.

Sau khi ổn định hơi thở, người đàn ông buông tay, tay đẩy ra, đứng lên.

Dung Ân ngã vào bồn tắm lớn, Nam Dạ Tước coi như , bọt bắn tung tóe lên người Dung Ân, ôm lấy hai vai, chôn đầu vào đầu gối.

Sau hồi, Dung Ân mới đứng dậy dọn dẹp, khi tới phòng ngủ, người đàn
ông đã nằm giường, quay lại, liền lạnh lùng ra lệnh, "Uống thuốc ".

Cô ngồi ở mép giường, kẻo tủ, lấy ra viên thuốc, cần , trực tiếp bỏ vào miệng.

Vị đắng kích thích vị giác, Dung Ân lại để mặc nuốt xuống, vị đắng
tan trong miệng, nhưng dường như cảm nhận được, cứ để nó lưu lại trong
miệng.

Nam Dạ Tước vươn tay, xoay lại đối diện chính mình, đầu lưỡi chạm vào môi , vừa th nhập vào trong, liền rút ra.

"Phì! Cái gì thế?", Cảm nhận vị đắng, bàn tay phải của người đàn ông bóp lấy cằm , hai ngón tay ép buộc mở miệng.

"Không nuốt xuống?" Ngữ khí Nam Dạ Tước chuyển lạnh.

Dung Ân nhận trong đáy anh là phẫn nộ cùng ch chọc, ngay tức đẩy anh ra, "Anh cho rằng, tôi cố ý chịu uống?".

"Không phải sao?"

Cõi lòng bỗng nhiên như bị thứ gì đó đ vào, ánh hoài nghi, so vói bất kì lời buộc tội nào cũng khiến người khác tổn thương hơn vô ngần, vị
đắng trong miệng, đã trở thành thứ gì vụn nhặt đáng kể.

Không đôi co, Dung Ân đột nhiên cầm lấy lọ thuốc đặt tủ, đổ hết ra
tay, tay cầm lấy cốc , quan t trong lọ thuốc có hơn chục viên, toan nhắm uống hết.

Dường như, chỉ có như vậy mới có thể chứng minh, coi thường việc mang thai con của anh ta đến nhường nào.

Bàn tay bị lực bắt lấy, Nam Dạ Tước nổi giận tức tối, đoạt lấy cốc
trong tay , ném lên tường, đập bể, "Dung Ân, làm vậy cho ai xem? Cơ thể
là của , nếu muốn làm hư hại, đừng làm trò trước mặt tôi".

Nam Dạ Tước tức giận đến đỉnh ểm, cánh tay băng bó, máu cũng đã bắt
đầu rỉ ra, bất kể anh ta có muốn hay , nhưng với Dung Ân mà , mang thai
con của anh, khiến bài xích đến vậy?.

"Nam Dạ Tước, nếu như chúng ta có thể sống, sau này đừng cãi nhau nữa, được ?"

Trong hang, gần gũi thân mật, như thể vẫn còn tồn tại đến rõ ràng, vì sao thoát khỏi hiểm cảnh, thương tổn, trái lại mỗi lúc sâu sắc hơn?

Những viên thuốc vung vãi sàn nhà, trải đầy như những cánh hoa dành
dành màu trắng tinh khiết, Dung Ân ngồi xổm xuống, sau khi nhặt hết
thuốc vào trong lọ, viên cuối cùng, cầm bỏ vào miệng, sau khi uống ngụm , nuốt xuống.

Nhìn cổ họng nuốt xuống, Nam Dạ Tước hiểu vì cớ gì, trong lòng bực
bội cách bế tắc, anh cảm nhận được lửa giận người mình vẫn chưa tán ,
đối mặt với , t tình càng lúc càng khó chịu.

Người đàn ông bực dọc xốc chăn, thay quần áo, xuống dưới lầu.

Dung Ân đến cạnh giường, chỉ kịp trông xe thể thao của Nam Dạ Tước
mất hút sau lối ngoặt, đứng rất lâu cạnh cửa sổ, cho đến khi chịu được
cái lạnh căm căm. Lúc này mới trở lại phòng ngủ.

Cầm lấy cốc thủy tinh, xỏ dép lê, xuống lầu, muốn lấy nóng.

Tầng dưới tối đen, cũng bật đèn, Dung Ân vừa bước xuống bậc thang, liền cảm có bóng người lại gần, "Ai đó?"

Từ thái dương truyền đến cảm giác va chạm vào đầu sắc lạnh nào đó.

Cùng lúc, đèn phòng khách đột nhiên sáng choang đến chói lóa khiến
sao mở to , Lý Hàng đứng cách đó xa, Dung Ân xoay người, liền trông A
Nguyên cầm khẩu súng, ánh hung tợn nhìn chằm chằm , "Anh muốn gì?".

"Tôi muốn lấy mạng !", A Nguyên ngần ngại, thẳng t ý đồ, "Thừa dịp đại ca vắng mặt, vừa vặn để giết ".

"A Nguyên, được làm bậy", Lý Hàng khoác áo da để vai lên người.

"Tôi làm bậy, ta phải loại người đơn giản, ở bên cạnh đại ca, chỉ gặp cố nguy hiểm, nên sớm trừ khử sạch sẽ hơn...."

"Tước thiếu gia tại có mặt ở đây, chúng ta thể tùy tiện hành động",
Ánh Lý Hàng bình tĩnh nhìn A Nguyên đã lên đạn nòng súng, sắc mặt nhàn
hạ chuyển thành kh trương.

"Đại ca có mặt, tôi mới có thể hạ thủ, nếu như anh ấy trở về, còn có cơ hội như vậy?"

"Nếu Tước thiếu gia chưa ra lệnh, cậu được phép manh động, cậu nên
hiểu rõ tính tình của anh ấy....", Lý Hàng ra sức thuyết phục, Dung Ân ở giữa hai người, trái lại hề sợ hãi, nhìn ra từ trong Lý Hàng, loại cảm
giác có thể khiến bình định.

"Nhưng....", A Nguyên dường như bắt đầu lưỡng lự, "Người phụ nữ này, rất độc địa!"

Lần đầu tiên Dung Ân nghe được có người nhận xét về bản thân như vậy, Lý Hàng tiến về trước vài bước, sau khi chắc c A Nguyên sẽ động thủ,
lúc này mới kéo tay cậu ta, "Bất luận ta là gì, miễn là Tước thiếu gia
còn cho ta ở lại, chúng ta có quyền động vào".

"Hừ!" A Nguyên bỏ qua, thu lại súng, tức giận ngồi xuống.

"Anh ta ra ngoài, các cậu sợ anh ta gặp nguy hiểm sao?" Dung Ân bước qua Lý Hàng, rót cốc nóng.

"Tính ra cũng có chút lương t", A Nguyên liếc nhìn , "Có ều, cần quan t, lo chính mình cho tốt ".

Dung Ân uống ngụm , cảm giác khô khốc trong miệng cũng đỡ hơn, đến
trước mặt Lý Hàng, giọng cũng thoải mái hơn nhiều phần, "Cám ơn anh".

"Chúng ta về thôi", Lý Hàng cầm lấy chìa khóa bàn, nhìn A Nguyên .

"Ừ"

Hai người rồi, trong phòng khôi phục lại lặng im như tờ, Dung Ân lên
lầu, mình tự tại giường rộng lớn, sáng sớm tỉnh lại, chỗ nằm bên cạnh
vẫn lạnh lẽo.

Cô rửa mặt chải đầu, thay quần áo rồi làm.

Vừa vào phòng làm việc, Lý Hủy nhìn liền trách cứ, "Ân Ân, mấy hôm nay cậu đâu? Gọi ện thoại cũng nghe máy".

"Hủy, mình mới đánh mất ện thoại, đến giờ ăn trưa, cùng mình mua ?".

"Được rồi", Lý Hủy cười xấu xa rồi đến bên cạnh , "Nói, hôm đó cậu
với tổng giám đốc đâu? Buổi tối khi tập trung cũng hai người, cậu à,
phải thuê phòng riêng ở đâu đấy chứ".

"Cậu nghĩ linh tinh gì vậy?" Dung Ân thu dọn văn kiện bàn, chính cũng ngờ, chuyến du lịch đến Vân Nam, sẽ biến thành như vậy, "Còn cậu, sau
đó những đâu? Đi chơi vui chứ?"

"Đương nhiên rất vui, mình còn mua rất nhiều quần áo và phụ kiện,
mình cậu nghe này, mấy ngày chơi đùa thỏa thích, còn muốn về nhà ý
chứ...."

Khuôn mặt Dung Ân ánh lên nét cười rạng rỡ, "Bộ cậu còn tiền đấy chứ".

"À mà, cậu phải xin nghỉ tuần sao, hôm nay sao đã làm rồi?"

"Dù sao cũng có việc gì", Dung Ân xem xét những nghiệp vụ cần xử lý "Không bằng làm sớm cho xong".

Khi làm việc, thời gian quả nhiên trôi qua rất nhanh, gần đến giờ tan làm, Hạ Phi Vũ đến văn phòng, "Đều chu bị xong cả rồi chứ?"

"Trưởng phòng Hạ, chỉ còn đợi chị ra chỉ thị thôi...."

"Trưởng phòng Hạ, tối nay định đâu vui sao?"

Hạ Phi Vũ cười cười đập đập tay, ý ra hiệu đã hết giờ làm, "Dự án lần trước có thể dành được, đều là nhờ mọi người đã làm việc vất vả, đến ăn khao, dĩ nhiên phải nhắc tới Cám Dỗ".

"Woa, tuyệt quá à...."

Dung Ân đã có dự định sẵn, ánh Hạ Phi Vũ quét vòng, cuối cùng dừng
lại người , "Hôm nay là đại , bất cứ ai cũng được phép vắng mặt, ng lao
lần này là của tất cả phòng thiết kế chúng ta".

Cả gian phòng rộ lên tiếng cười ồn ã, Dung Ân nỡ bỏ qua, nhưng cũng
muốn , chợt nghe tiếng Hạ Phi Vũ chậm rãi nhả ra từng chữ, "Dung Ân, vốn dĩ hay tụ tập cùng đồng nghiệp, hôm nay, lại muốn vắng mặt?"

Một loạt ánh như tên bắn đổ dồn lên Dung Ân, Lý Hủy thế, vội vàng kéo tay áo , "Ân Ân, cùng , cậu cần lo, còn có mình mà".

Thấy lời nào, Hạ Phi Vũ liền cười cười, vỗ tay, "Nếu đã chu bị xong, chúng ta lên đường thôi".

Tất cả đồng nghiệp đều bừng bừng khí thế, khuôn mặt ai nấy cũng hân
hoan, hào hứng, nơi như Cám Dỗ, phung phí rất nhiều tiền, nếu phải đãi
ngộ của ng ty, ai lại có thể đến những nơi xa xỉ như vậy.

Hạ Phi Vũ đã đặt sẵn phòng bao, mọi người cùng nhau ăn cơm Tây, sau đó kéo thẳng đến Cám Dỗ.

Màn đêm dần buông xuống, sàn nhảy bày ra những tư thể quấn quít ng
khai, phô diễn ham muốn, bầu khí như vậy, cho cùng là muốn mọi người có
thể vứt bỏ nhân tính, phóng thích thú tính chôn giấu trong con người.

Có người cởi giầy để lại bên ngoài, vận đôi tất chân khêu gợi, dưới nền nhạc sống động, phô diễn những ệu nhảy tự do.

Lý Hủy trời sinh ham thích nhảy múa, bầu khí nhanh chóng cuốn hút
nàng, nên cũng mau chóng gia nhập, chỉ còn lại độc Dung Ân, ngồi yên
lặng ở trong góc.

Từ khe hẹp của cửa phòng bao, hành lang, gã đàn ông cao to và người
phụ nữ mặc váy ngắn lướt qua liền dừng chân, ta khẽ đẩy cửa, vào trong,
"Dung Ân, là sao?"

Dung Ân ngg đầu, chỉ trong tay người phụ nữ cầm ếu thuốc, mái tóc
xoăn để buông xõa sau lưng, những đường cong cơ thể tạo nên dáng hình
quyến rũ mà mê hoặc cùng ngang bướng, "Mị?"

"Không nghĩ tới sẽ lại gặp ", ta chới với đôi guốc ười phân, tới
trước mặt mọi người, "Cảm giác nhảy cùng chỉ như vừa mới hôm qua, người
cộng tác cùng tại, cũng thể tìm được cảm giác như vậy, ra như vậy, quả
đáng tiếc quá rồi".

Lời vừa ra, khí xung quanh rơi vào im lìm, ánh Hạ Phi Vũ sáng ngời, "Cô , Dung Ân đã từng là người nhảy dẫn ở đây?"

"Những người này là bạn của ?", ngón tay Mị khẽ gẩy gẩy ếu thuốc.

Dung Ân biết trả lời ra sao, ngờ có ngày bị vạch trần tại nơi này,
ánh những người xung quanh rõ ràng trào lên giễu cợt cùng xem thường, Lý Hủy nhìn mọi người lượt, rồi ngồi xuống cạnh Dung Ân.

"Dung Ân, ngờ còn có chuyện như vậy", Hạ Phi Vũ bắt đầu cợt nhả, "Chuyện xảy ra khi nào vậy, vì sao, thiếu tiền?".

"À, tôi nhớ ra rồi", người trong số hội bà tám cất tiếng , "Còn nhớ
tấm ảnh bị phát tán qua thư ện tử ? Nói chừng ta và tổng giám đốc, cũng
là quen nhau ở đây....".

"Phải ?", khóe miệng Hạ Phi Vũ nhếch lên, "Nói như vậy, cũng xem như
tìm được kim chủ?", (Ý chỉ ba cái lẳng lẳng lơ lơ xong r kiếm bọn đại
gia dựa dẫm... hị hị...).

"Như vậy, các người rất xem thường người nhảy dẫn sao?", Hồi lâu lời
nào, Mị lúc này đột nhiên lên tiếng, đem đầu thuốc dúi vào cốc của Hạ
Phi Vũ, "Đặc biệt là , tính toán cái gì?".

Hạ Phi Vũ rõ ràng ng ra, biểu cảm gương mặt cứng đờ, "Cô cái gì?"

"Chúng tôi tự kiếm tiền, tự hưởng, mất mặt ở chỗ nào?", tất thảy mọi
người trong phòng, ánh ai nấy cũng đều bất thường, "Tôi cho biết, có cởi hết quần áo ra rồi nhảy múa, cũng ai thèm liếc nhìn".

"Cô....", Hạ Phi Vũ nghiến răng tức giận, tay chỉ thẳng mặt đối
phương, "Làm sao, chính bản thân làm chuyện xấu hổ, còn cho người khác
?"

Hai người đấu khẩu qua lại, lúc này, Dung Ân vội vàng đứng dậy, hiểu
rõ gia cảnh của Mị cũng tốt, làm nhảy dẫn ở đây là nguồn thu nhập duy
nhất mà có được, hôm nay, Hạ Phi Vũ dù sao cũng là khách hàng của Cám
Dỗ, đến bên cạnh Mị, "Chúng ta lâu rồi gặp nhau, thôi, chúng ta ra ngoài chuyện".

"Bị trúng rồi nên muốn trốn tránh?"

Hạ Phi Vũ được lấn tới, nhất quyết chịu bỏ qua, Mị vốn dĩ tính tình
nóng nảy, ta nhanh lại, tay chụp lấy tay Hạ Phi Vũ, "Cô giả bộ cái gì,
bên ngoài ra thanh cao, t địa thối thây, thế nào, đêm nay có cần tôi tìm giúp mười gã đàn ông để vui ?"

"Trưởng phòng Hạ, quên , hôm nay là ngày vui, tội gì....."

"Trưởng phòng Hạ, bỏ qua thôi...."

Mọi người vừa trông cách ăn vận của Mị liền đoán ta phải người lương
t, cũng muốn làm to chuyện. nhưng Hạ Phi Vũ lại cực kì giận dữ, cơn tức
giận sôi trào mẽ, "Người như còn dám càn rỡ tôi, đây là tiêu chu của Cám Dỗ sao?".

Vừa nghe xong lời này, Dung Ân liền biết rõ sẽ có chuyện chẳng lành.

Cô vội vàng kéo Mị lại, nhưng đối phương chỉ cười cười, trong toát ra quyết liệt, ta đẩy Dung Ân, tiếp tục to tiếng, ra khỏi phòng bao.

"Trưởng phòng Hạ, đừng tức giận, như vậy đáng....."

Dung Ân vội vàng đuổi theo sau, nhưng bên ngoài rất đông người qua
lại, nhưng hề có bóng dáng của Mị? Đèn trong sàn nhảy mập mờ , Dung Ân
chỉ cảm có chuyện xảy ra đêm nay, trở lại phòng bao, mà lần theo lối
quen thuộc đến phòng nghỉ.

Hạ Phi Vũ sau khi uống vài chén rượu, cơn tức giận sôi trào mẽ lúc
này mới nguôi ngoai, mọi người xung quanh lại bắt đầu hát hò rộn rã, bầu khí sôi động lúc bắt đầu dần khôi phục lại.

"Mọi người cứ vui , tôi nhà vệ sinh lát".

"Trưởng phòng Hạ, có muốn ai đó cùng ?"

"Khỏi cần", ta đứng thẳng dậy, mở cửa, "Thật đúng là, sợ ta tìm người đến hay sao...."

Một tay Hạ Phi Vũ chống lên vách tường, uống vào vài chén rượu, dạ
dày cũng bắt đầu trở nên khó chịu, khi vào trong nhà vệ sinh, bên trong
rất yên tĩnh, táp lạnh lên mặt, khiến cũng dễ chịu lên nhiều.

Đột nhiên, Hạ Phi Vũ cắn môi, bất lực đứng trước đám người, lã chã
rơi xuống, sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy, "Đừng tới đây, đừng tới đây....".

"Ồ, mặc gì bên trong sao...."

"Này, ngg đầu lên, để ta xem có phải rất hớp hồn nào...."

"Đừng, tôi cầu xin các người.....Á á......", những ánh sắc lang đổ
dồn lên người Hạ Phi Vũ như muốn ăn tươi nuốt sống , người đàn ông cầm
đầu tiến về phía trước, bàn tay to dán lấy cặp mông căng tròn của rồi
nắn bóp, "Các anh em nào vừa con bé này, chờ ta chơi đùa xong, sẽ đến
phần".

"Thật sao ạ?", Đám người rộ lên tiếng cười giỡn cợt.

"Đương nhiên là ...."

Rất nhiều người đàn ông vây quanh, tiếng ồn mỗi lúc vang vọng, cũng thu hút rất nhiều ánh để ý.

Một bàn tay thon dài đột nhiên đẩy hết đám người sang hai bên, bị đẩy ra, đám người vốn định nổi giận, nhưng ngay khi nhìn khuôn mặt của đối
phương, ai nấy cũng đều sợ đến dám ho he, thậm chí ngoan ngoãn nhường
đường.

"Buông tôi ra, được đụng vào tôi....." Hạ Phi Vũ bị vây trong đám
người, ta ra sức phản kháng, sau khi đẩy được người ra, gần như là bò về phía trước, ta dám ngg đầu lên, tự nhủ phải mau chóng trốn chạy khỏi
nơi này, cầu xin cơn ác mộng chấm dứt ngay tức .

Cơ thể rã rời đụng phải tấm , ta vung tay né tránh, "Thả tôi ra, đừng...."

Cổ tay đột nhiên bị khóa trụ, giọng quen thuộc của người đàn ông vang lên, "Phi Vũ".

Hạ Phi Vũ quay người kinh hãi, khi ngg đầu, đôi ngân ngấn lệ, sắc mặt sợ đến nỗi đã trắng bệch, dáng ệu lại càng thập phần thảm hại đến đáng
thương, "Tước, Tước....".

Hai tay ta ôm chặt lấy tấm lưng người đàn ông, toàn thân run lên cầm
cập, tay Nam Dạ Tước vòng ra sau lưng ta, ánh rơi vào cách đó xa, dưới
chân người đàn ông, mấy người mặt mày đoán ý nhìn nhau, Tước thiếu gia, ở đây ai lại biết, nhìn vào quan hệ với người phụ nữ này, bọn họ chắc hẳn sẽ gặp phải rắc rối .

Người đàn ông cầm đầu vội vàng chắp tay quì xuống van xin, "Tước
thiếu, xin hãy bỏ qua cho anh em chúng tôi, chúng tôi cũng chỉ làm theo
mệnh lệnh....".

Dục Vọng Đen Tối - Chương #63