Hãy Để Thánh Quang Chiếu Rọi Cái Ngôi Làng Này! (2)


Người đăng: thanhsontv2009

Ngọc Trang rảo bước ra bên ngoài sân của khu nhà, cô nhìn thấy gần một trăm
người đang đứng nói chuyện ồn ào, việc Thanh Vũ chính là người đại diện cho
Quang Minh Chi Thần hành tẩu ở thế gian, tạo phúc cho chúng sinh đã được
truyền ra khắp ngõ ngách của ngôi làng, các tín đồ rất tích cực, hình như chỉ
nói chuyện thôi thì không đủ, có người còn khua tay múa chân để diễn tả, gương
mặt sùng bái rất chân thật.

‘’Thật là đáng tiếc, ngươi đã bỏ lỡ một thánh tích rồi!! Khi nãy ngài Thanh Vũ
hiển lộ Thánh Uy, ngài ấy phát ra một luồng sáng rực rỡ v bỗng nhiên một cột
ánh sáng thần thánh xuất hiện từ trên trời và đánh vào người của Diêu Hạo.’’

Một người thanh niên hưng phấn kể cho đám người bên cạnh, kết hợp với đôi mắt
kính nể và lời kể hấp dẫn, người bên cạnh không khỏi hối thúc:

‘’Rồi sao nữa? Mau mau kể tiếp đi.’’

Người thanh niên nhìn đám người đó đã sắp không nhịn được vì hiếu kì, trong
lòng hắn cười thầm, thấy không? Lời kể chuyện của ta đã đạt đến cảnh giới tối
cao, chỉ vừa mới nói thôi đã làm tên kia hiếu kì đến phát điên.

‘’Ngươi cũng biết phải không? Diêu Hạo vừa bị trúng độc của Bích Hỏa Xà, thật
không may là thuốc trị độc trong kho đã hết, trước mắt thì Diêu Hạo sẽ chết vì
độc phát tán toàn thân, nhưng không, một tia ánh sáng do ngài Thanh Vũ gọi đến
đã giải hết độc cho Diêu Hạo, không những giải độc mà Diêu Hạo còn nhận được
thêm một nguồn sức sống mạnh mẽ, nếu có một con Hổ ở đây thì ta chắc chắn rằng
Diêu Hạo chỉ cần đánh ra một quyền liền giết chết con Hổ luôn đấy!’’

‘’Thật là kỳ tích, đây chỉ có thể là sức mạnh của Thần.’’

Người bên cạnh hưng phấn hô to, cả đám nháo nhào hết lên, vẻ mặt sùng kính khi
nhìn vào khu nhà của anh em Diêu Hạo, Diêu Nguyệt.

‘’Rồi sao nữa, mau kể tiếp đi.’’

Nghe mọi người thúc giục, người thanh niên tiếp tục kể chuyện, giọng nói dõng
dạc vang lên:

‘’Ngài Thanh Vũ không những chữa trị cho Diêu Hạo thôi đâu, ngài ấy còn sử
dụng Thánh Quang làm cho chúng ta không còn cảm giác được mệt mỏi, cái cột ánh
sáng ấy khi phủ lên người, chậc chậc, thật là hoài niệm cảm giác đó…’’

Ngọc Trang nhìn mọi người trong sân nói chuyện, có nhiều tiếng kinh ngạc hô
to, có người còn đứng nhắm mắt lại để cảm nhận Quang Minh Chi Thần, cô ta thấy
vậy liền nói ra:

‘’Được rồi mọi người, anh Thanh Vũ kêu tôi nói cho mọi người rằng, vào ngày
mai, buổi sáng hãy tập trung ở quảng trường, anh ấy có chuyện muốn tuyên bố.’’

‘’Mọi người có thể giải tán được rồi, nguyện Thánh Quang chiếu rọi thế gian.’’

Ngọc Trang nói ra với giọng thành kính, mười một Tín Sứ bên cạnh cùng các Tín
Đồ cũng nói theo, mọi người bên dưới nghe được như vậy, những ai chưa trở
thành Tín Đồ của Quang Minh Giáo Đình đều định tản đi đều giật mình nhìn cảnh
tượng trước mắt, họ cũng vội vàng nói theo.

‘’Nguyện Thánh Quang chiếu rọi thế gian.’’

‘’Anh Thanh Vũ, tỉnh dậy đi.’’

Thanh Vũ mơ hồ nghe được một tiếng gọi, hắn ta mở mắt ra, hắn nhìn thấy Diêu
Hạo, Diêu Nguyệt đang đứng gần hắn.

‘’Anh Thanh Vũ, chúng ta cùng nhau ăn tối nào.’’

Diêu Hạo cười nói.

‘’Bây giờ là buổi tối rồi à?’’

‘’Vâng, anh đã ngủ cả buổi chiều đấy.’’

‘’À mà, Diêu Nguyệt mau đến đây cảm ơn anh Thanh Vũ đi, anh ấy chính là người
đã cứu em đó.’’

Diêu Hạo gật đầu, nhìn về phía Diêu Nguyệt nói. Diêu Nguyệt lập tức tiến đến
gần bên Thanh Vũ rồi hơi cúi người xuống, chân thành nói:

‘’Cảm ơn anh Thanh Vũ đã cứu em.’’

‘’Không cần cảm ơn, cứu người chính là niềm vui của ta.’’

Thanh Vũ vừa khoát tay vừa nói, vẻ mặt thản nhiên, không để ý mấy chuyện đó
trong lòng. Sau đó hắn kiểm tra thông tin của mình và phát hiện điểm tín
ngưỡng đã tăng lên năm trăm hai mươi lăn, Thanh Vũ cười thầm:

‘’Đây chắc là các Tín Đồ đã tuyên truyền tín ngưỡng Vị Thần Quang Minh, nhiều
người đúng là nhiều sức mạnh.’’

Mọi người nhanh chóng vào vị trí của mình, một cái bàn tròn hơi cũ kỹ, mùi
thức ăn thơm phức lan tỏa trong căn phòng, hơi nóng bay lên cao tạo nên một
bữa cơm đầm ấm, món ăn mặc dù không xa hoa nhưng ở cái ấm áp lòng người, mọi
người vừa ăn vừa trò truyện rất vui vẻ.

Lúc này, Ngọc Trang đang ngồi trên giường của cô, đây là một căn phòng nhỏ
được trang trí nhìn rất đẹp mắt và gọn gàng sạch sẽ.

Từ nhỏ, Ngọc Trang đã là một người không cha không mẹ, cô được một Cô Nhi Viện
nuôi dưỡng, mặc dù cuộc sống khá vất vả, mệt mỏi, nhưng cô luôn thỏa mãn về
nó. Đối với Ngọc Trang thì Cô Nhi Viện chính là mái nhà thân thương của cô,
cho nên khi lớn lên Ngọc Trang vẫn không dọn đi sống chổ khác mà là ở lại đây
để giúp đỡ Cô Nhi Viện.

Ở một ngôi làng xa xôi này thì việc sinh tồn rất là gian nan, xung quanh toàn
là rừng và núi có nhiều động vật nguy hiểm cho nên người dân ở đây luôn coi
trọng luyện tập thân thể để có khả năng tự bảo vệ mình.

Ngọc Trang không ngoại lệ mà cô con chăm chỉ hơn người khác, Ngọc Trang hiểu
rằng mình chỉ là một cô gái yếu ớt, chỉ có tự bản thân nỗ lực mới có thể sống
tốt và thay đổi vận mệnh của mình cũng như có thu nhập để duy trì Cô Nhi Viện
này.

Hôm nay, Ngọc Trang tình cờ nhìn thấy Thanh Vũ, lúc đầu cô cũng không để ý
lắm, Ngọc Trang cho rằng Thanh Vũ chỉ là một tên lười gạt mà thôi, nhưng vì
hiếu kì cô cũng bỏ ra một chút thời gian để xem sao.

Nhưng không ngờ, khi những hạt ánh sáng chói lóa hiện lên xung quanh Thanh Vũ,
tâm linh của Ngọc Trang liền cảm thấy chấn động mãnh liệt, những tia ánh sáng
kia như thể đang mời gọi Ngọc Trang chạm vào chúng.

Nhất là khi một cột sáng phủ xuống Diêu Hạo và làm cậu ta khỏi bệnh, bản năng
của Ngọc Trang mách bảo rằng cô phải hòa vào tia sáng ấy, giống như đó chính
là người thân duy nhất của cô vậy. Như vậy vẫn chưa đủ làm Ngọc Trang mê thất,
cô vẫn khống chế được mình không bị lung lay, nhưng khi nghe được cuộc trò
chuyện của Thanh Vũ và Diêu Hạo và cảnh Diêu Hạo bỗng nhiên tỏa ra tia sáng
mạnh mẽ.

Ngọc Trang lập tức thử cách mà Diêu Hạo nói, cô nhìn thấy trong cơ thể mình từ
từ ngưng tụ một vầng Mặt Trời, ánh sáng mà vầng Mặt Trời ấy tỏa ra chiếu rọi
cơ thể cô, nó mang theo cảm giác ấm áp, bao dung và hiền hòa, Ngọc Trang có
thể cảm nhận được cơ thể của mình và vầng Mặt Trời ấy như là cùng một nguồn
vậy.

Nhớ lại những gì đã xảy ra hôm nay, Ngọc Trang ngồi ngay ngắn trên giường,
trên tay là một quyển sách, đó là Quang Minh Thánh Điển mà Thanh Vũ đưa cho
vào buổi sáng. Ngọc Trang lật từng trang sách thơm phức và bắt đầu đọc, cô dựa
theo những gì sách ghi lại rồi bắt đầu tu luyện.

Những tia linh lực ít ỏi xung quanh Ngôi Nhà từ từ bay về một phía như được
một thứ gì đó hấp dẫn, Ngọc Trang hấp thu những tia linh lực ấy và dựa theo
quyển sách tu luyện từ từ dẫn nó chạy dọc theo khắp cơ thể cô, sau chín vòng,
các tia linh lực từ từ ngưng tụ vào vầng Mặt Trời ở trong thân thể Ngọc Trang,
vầng Mặt Trời tham lam nhận lấy hết và có một vòng ánh sáng nhỏ bé ẩn hiện
trong vòng Mặt Trời ấy.

Lúc này, dị biến xảy ra, vòng ánh sáng nhỏ đột nhiên bắt đầu động đậy kịch
liệt, những tia ánh sáng nhỏ bé từ nó phát ra xuyên thẳng từ thân thể Ngọc
Trang ra bên ngoài Ngôi Nhà chiếu sáng cả một vùng trời, các tia linh lực bị
nó chiếu trúng đều bị đồng hóa thành Quang Minh Linh Lực bay thẳng vào vòng
sáng ấy.

Giờ phút này, Ngọc Trang vẫn chưa nhận ra được dị biến, tâm linh của cô đang ở
trong một vòng Mặt Trời màu trắng tinh khiết, cô nhìn lại thì phát hiện đó
chính là cơ thể của mình, Ngọc Trang cảm nhận được thân thể của cô giống như
bị một thứ gì đó kích hoạt, từ một thân thể bình thường đã trở nên Quang Minh
thánh khiết như vậy.

Linh áp tản ra bởi Ngọc Trang từ từ tăng cao, từ Luyện Khí một tầng tăng đến
Luyện Khí hai tầng trong vòng chưa đến một phút, nhưng chuyện vẫn chưa dừng
lại, theo thời gian những tia linh lực hội tụ ngày càng nhiều, hơi thở của cô
tăng lên ngày càng nhanh.

Luyện khí ba tầng!

Luyện Khí bốn tầng!

Luyện khí năm tầng!

Luyện khí sáu tầng!

Luyện khí bảy tầng!

Đến đây mới dừng lại, Ngọc Trang từ từ tỉnh lại, hai mắt cô mở ra, giờ phút
này khi hai mắt cô mở ra, hai con ngươi giống như hai vầng Mặt Trời rực sáng
bắn ra một luồng ánh sáng thẳng vào bầu trời đêm chiếu rọi cả Ngôi Làng. Ngọc
Trang bối rối nhìn cảnh tượng ngoài ngôi nhà, cô thấy nhiều người tập trung ở
đó, họ nhìn cô một cách khó hiểu, xen lẫn sợ hãi.

Lúc này, Thanh Vũ cũng đang chạy vội đến đây, hắn nhận ra cảnh tượng kỳ lạ
trước cả mọi người vì lúc Ngọc Trang vừa mới đạt đến Luyện Khí tầng hai, Hệ
Thống đã thông báo cho hắn, nội dung thông báo rất đơn giản:

‘’Phát hiện Tín Sứ sở hữu Quang Minh Thánh Thể, Tín Sứ tên: Ngọc Trang, mời kí
chủ tập trung bồi dưỡng.’’

Thanh Vũ khi nghe được tin này hắn mừng đến nổi cả cơn buồn ngủ cũng bị đánh
tan, trên thế giới này có nhiều loại thể chất, nhiều loại tạo hóa, nhưng không
ai không biết Thánh Thể, đó chính là thứ đại diện cho sức mạnh vô song, tiềm
lực vô hạn, có thể nói là chỉ cần một Thánh Thể bị phát hiện thì những Tông
Môn hay Vương Triều đều điên cuồng tranh đoạt, đánh nhau vì thu nhận Thánh Thể
làm đệ tử.


Quang Minh Thánh Thổ - Chương #3