Hãy Để Thánh Quang Chiếu Rọi Cái Ngôi Làng Này!


Người đăng: thanhsontv2009

“Kí chủ nhận được nhiệm vụ mới, mời xem xét.”

Đang lúc Thanh Vũ nhìn thông tin của mình, giọng nói của Hệ Thống chợt vang
lên trong đầu.

Thanh Vũ đành phải tập trung tinh thần, nháy mắt sau thì một cái bảng hiện lên
ở trước mặt hắn, tấm bảng này giống như một bảng thông tin của trò chơi nào
đó, nhưng lại ngầu hơn rất nhiều, trên đó viết vài dòng chữ.

Nhiệm vụ: Phát dương quang đại

Thông tin: Là một Giáo Đình thì cần phải có tín đồ, thân là Giáo Hoàng, ngươi
hãy đem Quang Minh Giáo Đình đến với chúng sinh đi.

Yêu cầu: Thu nạp 500 tín đồ và ban chức vụ cho một tín sứ thăng thành Hồng Y
Giáo Chủ.

Phần thưởng: Một bộ công pháp tu luyện thành Thánh Kỵ Sĩ.

“Thánh Kỵ Sĩ là thứ gì vậy Hệ Thống?”

“Thánh Kỵ Sĩ chính là một hệ thống tu luyện khác của Giáo Đình, thân thể cùng
linh lực đồng tu.”

“Thì ra là vậy.” Thanh Vũ gật đầu như đã hiểu.

Theo như thông tin mà Thanh Vũ nhận được, hệ thống của Giáo Đình phân thành
nhiều cấp bậc để dễ dàng phân biệt, trong đó Giáo Hoàng là cấp bậc cao nhất,
rồi đến các Giáo Chủ, và hệ thống này rất linh hoạt, nó sẽ thay đổi để phù hợp
với quy mô lớn nhỏ cùng thời điểm của Giáo Đình.

Ở lúc này, Hồng Y Giáo Chủ là cấp bậc chỉ nhỏ hơn Giáo Hoàng và cao hơn tất cả
cấp bậc khác.

Hiện tại, hệ thống cấp bậc bao gồm: Tín Đồ, Tín Sứ, Thánh Đồ, Thánh Sứ, Hồng Y
Giáo Chủ và Giáo Hoàng.

Thanh Vũ dời tầm mắt về phía sau, đằng xa kia là một ngôi làng nhỏ, trông vẻ
ngoài thì nó được xây với phong cách cổ xưa nhưng không kém phần đẹp mắt, các
ngôi nhà được lợp bằng mái ngói màu đỏ, sắp xếp chỉnh tề chứng tỏ toàn bộ
chúng được quy hoạch một cách rõ ràng bởi một kiến trúc sư giỏi.

Thanh Vũ nhấc chân lên và bắt đầu đi về phía ngôi làng, khoảng cách khá gần
nên Thanh Vũ vẫn bình thản không có gấp gáp gì, chừng vài phút sau Thanh Vũ đã
tới con đường đi vào trong ngôi làng.

Thanh Vũ đứng trước cánh cổng làm bằng đá xanh cao vời vợi, nó càng tỏa ra khí
thế nguy nga hơn khi Thanh Vũ bên dưới và ngước nhìn, xung quanh nó được bao
bọc bởi một lớp tường thành có đầy rêu xanh và tản mát bầu không khí cổ xưa,
tường thành cao chừng ba mét.

Theo Thanh Vũ quan sát sau một hồi đứng yên, đây là một ngôi làng nhỏ vì người
đến người đi cũng không nhiều, Thanh Vũ bắt đầu đặt những bước chân đầu tiên
vào ngôi làng, đi dọc theo con đường đá trắng, mọi người khi thấy hắn đều hiếu
kì nhìn lại, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét rồi quay đầu đi.

“Hừ! Lại là một tên công tử nhà nào ra ngoài đi chơi đây, còn không đem theo
tùy tùng, muốn chết!” Một người thanh niên vừa thấy Thanh Vũ ăn mặc khác
thường nhưng bộ đồ được làm từ loại vải thượng hạng đẹp đẽ, cậu đoán rằng
Thanh Vũ là một con nhà giàu nào đấy đi du ngoạn.

“Xuỵt, nhỏ một chút đi, ngươi muốn bị treo cổ sao? Những công tử ca đó chỉ nói
một lời thôi là có thể xử tử ngươi đấy!” Một người bạn đang đứng ở bên cạnh
hắn vội vàng che miệng cậu thiếu niên và nói nhỏ nhắc nhở.

Với cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng 10, Thanh Vũ sao có thể không nghe được vào
tai? Nhưng hắn cũng không chấp nhặt với họ làm gì, ở đâu cũng vậy, mâu thuẫn
là không thể không tồn tại.

Và hình như danh tiếng của những tầng lớp cao trong xã hội rất xấu với những
người bình thường ở trong ngôi làng này, điều đó cho Thanh Vũ biết được một ít
văn hóa về vùng đất lạ lẫm.

Thanh Vũ thản nhiên đi dạo xung quanh trong ngôi làng, có nhiều cửa hàng bán
thức ăn, người bán thì dùng sức rêu rao đến khan cả cổ họng, phần lớn thức ăn
đều trông không ngon lành gì với Thanh Vũ, chẳng hạn như bánh bao trắng nhạt
nhẽo, mấy bát cháo hành trông không bắt mắt gì.

Thanh Vũ đánh giá xong, hắn lập tức biết rõ đây là một ngôi làng nhỏ nằm ở
vùng quen rừng rậm, đời sống bình dị, mọi người trồng trọt ở mấy cánh đồng gần
đây, còn có nhiều thợ săn tiến vào rừng bẫy thú, kiếm thêm một chút thức ăn,
tổng thể thì mọi người sống nhàn nhã và có phần hơi đạm bạc.

Nghe nói, cứ cách vài tháng thì có thú dữ lại tấn công ngôi làng, nếu không
phải Trưởng Làng là một người có thực lực cao cường thì người dân nơi đây đã
không chống nổi rồi.

Danh vọng của người Trưởng Lãng kia khá cao, có người còn kể rằng một mình
Trưởng Làng dùng tay không đánh chết hơn mười con chó rừng, một loài chó rất
dữ và có thân thể cao một mét, dài ba mét, móng vuốt thì sắc nhỏ, phá vỡ sắt
thép như trò đùa.

“Cứu người, mau cứu người!”

Đột nhiên có một thanh âm của to lớn vang ra làm náo loạn cả ngôi làng, mọi
người nhanh chóng nhìn lại, ở ngoài cổng có vài người thiếu niên đang vội vàng
chạy thẳng vào trong, người dẫn đầu đang cổng một thiếu niên ở trên lưng,
thiếu niên kia có mái tóc màu lam, hai mắt nhắm chặt, trên mặt run rẩy, đôi
môi có màu xanh ẩn hiện.

“Y sư, mau tìm Y sư, Diêu Hạo bị trúng độc rồi.”

Người đang cổng vừa chạy vừa hét lớn, khuôn mặt thì toát ra vẻ lo lắng, dù mệt
mỏi đến rã rời nhưng vẫn không hề giảm tốc độ chút nào, mọi người xung quanh
hơi náo loạn khi nghe tiếng hét to, thế là có vài người lập tức nhấc chân lên
chạy đi gọi Y Sư.

Chỉ trong vài phút, người dẫn đầu là Nguyễn Nam đang ở trên đường cổng Diêu
Hạo thì nhìn thấy một người phụ nữ trung niên cùng vài cô thiếu nữ đang nhanh
chóng chạy về phía mình, Nguyễn Nam biết đó chính là một Y Sư.

“Nguyễn Thanh tỷ tỷ cứu mạng, Diêu Hạo vì hái Xích Diễm thảo không để ý bị một
con rắn độc cắn bị thương.”

“Được rồi, bình tĩnh nào, đặt Diêu Hạo xuống đây để cho ta kiểm tra.”

Nguyễn Nam gật đầu mạnh, sau đó nhẹ nhàng đặt Diêu Hạo đang hôn mê xuống nền
đá rồi lùi ra xa, để không gian lại cho Nguyễn Thanh và những người học đồ của
cô ta.

Mặc dù Nguyễn Thanh rất gấp gáp bởi vì tình trạng xấu của Diêu Hạo, nhưng cô
vẫn chưa đánh mất sự bình tĩnh vốn có, với nhiều năm kinh nghiệm chữa trị cho
mọi người trong làng, cô ta thuần thục kiểm tra tình trạng của Diêu Hạo, một
lúc sau, Nguyễn Thanh lên tiếng nói:

“Diêu Hạo trúng độc của Bích Hỏa Xà, đây là một loại rắn độc thường xuyên tìm
thấy ở gần Xích Diễm thảo, cậu Diêu Hạo này quá bất cẩn rồi.”

Nguyễn Thanh dù có phàn nàn nhưng đôi tay vẫn không dừng lại, bằng vài cái kim
châm quyết đoán và tài nghệ của một Y Sư giỏi giang, cô bức ra một lượng máu
màu đen, chúng là một phần của chất độc, đến đây thì tình trạng Diêu Hạo tốt
hơn nhiều rồi, sắc mặt cũng hồng hào hơn.

“Độc tính đã thấm vào trong thân thể của Diêu Hạo, ta cần có một cánh hoa của
Hoa Mẫu Đơn màu lam để giải đi độc tính của Bích Hỏa Xà. Còn chờ gì nữa mau đi
lấy Hoa Mẫu Đơn màu lam lại đây.”

Hoa Mẫu Đơn màu lam là một loại dược liệu khá quý, với đặc tính lạnh nó có thể
chữa trị độc hệ hỏa của Bích Hỏa Xà.

Nguyễn Thanh liếc một người thiếu niên là học đồ của cô, người kia liền gật
đầu rồi chạy nhanh đi mất. Vài phút sau, người thiếu niên trở lại và thở hổn
hển, gắng sức nói với giọng lo lắng:

“Chúng ta không còn Hoa Mẫu Đơn màu lam a.”

“Vậy thì mau đi tìm!”

Nguyễn Nam nghe được như vậy, tức giận nói ra. Chuyện này liên quan đến tính
mạng của người bạn thân cho nên Nguyễn Nam không giữ bình tĩnh được nữa.

“Nhưng mùa này không còn Hoa Mẫu Đơn màu lam nữa.”

Người học đồ kia đáp lại, nét mặt sầu khổ.

Nghe được như vậy, Nguyễn Nam cùng với hai thiếu niên khác là Lê Tấn và Lê Anh
liền trầm mặc, ngay cả Nguyễn Thanh cũng thở dài.

“Có lẽ đây là kiếp số của Diêu Hạo.”

“Mau đi cứu muội muội của ta.”

Diêu Hạo mơ màng tỉnh dậy, giọng nói yếu ớt vang ra, tay của cậu đang nắm chặt
một cây Xích Diễm Thảo và dùng số sức lực cuối cùng còn sót lại để giơ nó lên
cao.

Xích Diễm Thảo là một loài cây quý hiếm trong rừng, có tác dụng giải trừ hàn
độc, muội muội của hắn đột nhiên bệnh nặng được Nguyễn Thanh chẩn đoán bệnh
cần phải có Xích Diễm Thảo để cứu chữa, hắn cùng vài người bạn thân mạo hiểm
vào rừng vì tìm thuốc, không ngờ tìm được rồi nhưng ngay cả mạng sống của mình
cũng góp vào.

Diêu Hạo nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, cậu đã biết được tình trạng của mình
không thể cứu được nữa, cho nên cậu dùng hết sức lực của mình hối thúc mọi
người đi cứu muội muội của hắn.

“Huynh đệ, ngươi phải cố gắng lên, nhất định là sẽ có cách cứu ngươi.”

Nguyễn Nam nhẹ giọng an ủi để tiếp thêm sức mạnh cho Diêu Hạo.

“Đúng vậy, Diêu Hạo, ngươi đừng từ bỏ hi vọng.” Lê Tấn và Lê Anh cũng tiếng
lên an ủi.

“Ta biết được mình sẽ không qua khỏi, xin mọi người hãy chăm sóc cho muội muội
ta, Diêu Hạo cầu xin mọi người.”

Giọng nói của Diêu Hạn run rẩy, Nguyễn Thanh cùng vài cô thiếu nữ đi cùng cũng
rơm rớm nước mắt, lệ tràn khóe mi, Lê Tấn, Lê Anh và Nguyễn Nam quay đầu đi
không nỡ nhìn thấy huynh đệ của mình chết đi.

“Ai nói ngươi không qua khỏi vậy? Có ta ở đây thì ngươi đừng mong mà chết đi!”

Đột nhiên có một thanh âm vang lên, mọi người nhìn lại thì thấy đó là một
thanh niên đang mặc quần áo đẹp đẽ, gương mặt bình thường, thân thể cao to và
bước chân đi rất là trầm ổn, giọng nói thì ôn hòa gần gũi, xung quanh thân thể
hắn còn ánh sáng dịu nhẹ màu trắng mờ ảo, mọi người cảm thấy một sự thần thánh
trang nghiêm tỏa ra từ hắn.

“Ngươi là ai?”

Nguyễn Nam ngơ ngác hỏi.

“Ta là ai? Ta tên là Thanh Vũ, một người thay mặt cho Quang Minh Chi Thần hành
tẩu thế gian, đem cho chúng sinh ánh sáng của sự hạnh phúc.”

Thanh Vũ trả lời với khuôn mặt hiền lành, giọng nói của hắn mang cho người
khác cảm giác ấm áp, nhất là những tia sáng màu trắng cứ tỏa ra từ hắn làm cho
mọi người cảm thấy sức sống tràn trề, Diêu Hạo cũng ngẩng đầu để nhìn Thanh Vũ
nhiều một chút.

Thanh Vũ âm thầm khen chính mình, hắn cảm thấy một chiêu diễn này rất là cao
tay, cứu người giữa lúc hiểm nguy, đưa khoai lang nóng giữa ngày tuyết rơi,
thuận tiện có cơ hội rêu rao danh tiếng cho Quang Minh Giáo Đình.

Mặc dù hắn không nỡ làm bầu không khí bi thương này bị phá vỡ nhưng cứu người
thì phải nhanh nhẹn. Dù sao đi nữa, Thanh Vũ sẽ không đứng trơ mắt ra nhìn một
người thiếu niên dũng cảm chết đi, hắn có thể cứu người thiếu niên này.

“Ngươi muốn làm gì?”

Lê Tấn đứng ra cản đường Thanh Vũ.

“Ta là người đại diện cho Quang Minh Chi Thần, vừa đi ngang qua nơi đây và
tình cơ thấy câu chuyện cảm động của Diêu Hạo, nên ta quyết định đứng ra chữa
trị cho cậu ta.”

Nụ cười trên môi Thanh Vũ vẫn không biến mất, hắn đáp trả với giọng nói từ tốn
nhỏ nhẹ.

Mọi người xung quanh lẳng lặng nghe và không khỏi ngây người một chút, nhất là
khí tràng từ Thanh Vũ tỏa ra cảm giác ấm áp và thân thiện giống như vòng tay
của người mẹ.

Đứng trước một con người lạ kỳ, Lê Tấn không tự chủ được bản thân và nhường
đường cho Thanh Vũ.

Thanh Vũ đi đến gần Diêu Hạo và cảm nhận được ngọn lửa sinh mệnh của Diêu Hạo
rất là yếu, có thể bị dập tắt ở bất kỳ lúc nào, Thanh Vũ chậm rãi nói ra:

“Nguyện Thánh Quang vĩnh viễn chiếu rọi thế gian!”

Âm thanh từ tốn nhỏ nhẹ còn có thêm Quang Minh Linh Lực trợ giúp vọng ra từ
Thanh VŨ, ngay lập tức, một cột sáng trắng xóa mang theo sự thần thánh và xuất
hiện một cách đột ngột giáng thẳng vào Diêu Hạo đang nằm yên trên nền đất.

Vào khoảnh khắc đó, Diêu Hạo cảm thấy bản thân đang trong một vòng tay ấm áp
mà cậu chưa bao giờ được trải nghiệm từ khi cha mẹ qua đời, cậu và muội muội
đã nương tựa lẫn nhau, bất tri bất giác giọt nước mắt từ trên đôi mắt cậu đã
chảy xuống dọc theo gò má, và cơ thể cậu khỏe mạnh hơn trước rất nhiều.

Trong sự ngạc nhiên của mọi người, Diêu Hạo gạt đi giọt nước mắt rồi đứng lên,
chẳng hề ngần ngại gì, đôi chân cậu khụy xuống muốn quỳ gối trước Thanh Vũ.

“Cảm ơn ân nhân đã cứu mạng.”

Nhưng đầu gối cậu chưa kịp chạm đất đã bị một luồng ánh sáng màu trắng cản lại
và nâng lên từ từ.

“Không nên cảm ơn ta, ngươi cần cảm ơn Quang Minh Chi Thần, chính Quang Minh
Chi Thần đã ban cho ta sức mạnh này.”

“Nguyện Thánh Quang vĩnh viễn chiếu rọi thế gian.”

Thanh Vũ nói bằng một gương mặc chân thành, kết hợp với một không gian ngập
tràn những tia nắng hòa cùng linh lực êm ái, mọi người cảm thấy Thanh Vũ rất
là thần thánh.

Lại có thêm vài tia sáng bắn xuống vào cơ thể của mọi người, cảm giác mệt nhọc
đều bị xua tan, mọi người xung quanh cũng chìm vào cảm giác thân thương ấy.

“Đây là sức mạnh gì? Thật là thần kỳ.”

Nguyễn Thanh đương nhiên biết người tu luyện tồn tại, trong ấn tượng của
Nguyễn Thanh thì người tu luyện luôn luôn hành xử như thể bọn họ đứng trên tất
cả, khinh thường phàm nhân, nhưng Thanh Vũ thì khác, bầu không khí ở gần Thanh
Vũ luôn luôn là ấm áp như vậy, gần gũi như vậy, trong nháy mắt này Nguyễn
Thanh liền có thiện cảm dành cho Thanh Vũ, một người xạ lạ đang đắm chìm trong
làn sương mù.

“Cảm ơn ngài đã cứu bạn của chúng tôi, xin hãy nhận một cái cúi đầu của chúng
tôi.”

Nguyễn Nam cùng Lê Tấn và Lê Anh nhanh chóng cúi đầu, Thanh Vũ thản nhiên tiếp
nhận, đây là một loại cảm ơn nếu ngươi không nhận thì người khác sẽ xem ngươi
khinh thường họ, nhưng nếu người khác quỳ trước hắn thì hắn sẽ không bao giờ
tiếp nhận.

“Thanh Vũ đại nhân, cho ta hỏi một câu chắc chắn.”

Lúc này, Diêu Hạo đi đến trước mặt Thanh Vũ, xiết chặt nắm đấm, đôi mắt giống
như đang tìm kiếm một câu trả lời thật sự, thái độ của cậu cũng kính trọng hơn
nhiều.

“Đừng gọi ta là đại nhân, nếu được thì hãy gọi ta là Thanh Vũ ca ca. Ngươi có
gì cứ hỏi đi.”

Thanh Vũ thản nhiên trả lời, cách xưng hô ở ngôi làng khá khác với Thanh Vũ,
nhưng vì để tiếp xúc với họ tốt hơn nên Thanh Vũ cũng xưng hô giống họ.

“Vậy thì, Thanh Vũ ca ca, liệu Quang Minh Chi Thần có tồn tại không?”

“Quang Minh Chi Thần tồn tại hay không tồn tại đều do một ý niệm của ngươi,
nếu trong lòng ngươi tín ngưỡng Quang Minh Chi Thần vậy thì Quang Minh Chi
Thần chính là tồn tại, Quang Minh Chi Thần sẽ ban phước cho ngươi, nếu trong
lòng ngươi không tín ngưỡng thì Quang Minh Chi Thần sẽ không tồn tại.’’

Thanh Vũ nhàn nhạt trả lời, kết hợp với đôi mắt thâm thúy và những tia sáng
màu trắng xung quanh hắn, hắn giống như là đang nói một điều gì đó rất thiêng
liêng và không thể chạm dù Thanh Vũ chẳng biết Quang Minh Chi Thần là cái gì.

Có lẽ Diêu Hạo đã tự gọi thứ ánh sáng thuần khiết ở trong cơ thể cậu là Quang
Minh Chi Thần, một thứ ánh sáng mang đến điềm tốt lành và giúp cho chúng sinh
có một cuộc sống yên ổn, hạnh phúc, ít nhất thì ấn tượng của Diêu Hạo là vậy.

Diêu Hạo nghe được Thanh Vũ nói, đôi mắt cậu lóe lên tia sáng thông hiểu, đầu
thì thanh minh và sáng sủa hơn nhiều, tựa như thế giới này đột ngột trở nên
tươi đẹp hơn.

Diêu Hạo nghĩ đến sức mạnh giống như thần thánh mà lại thân thiện vừa cảm nhận
được, trong lòng bắt đầu suy nghĩ về Quang Minh Chi Thần, cuối cùng hai mắt
cậu nhắm chặt lại, miệng thì lẩm bẩm.

‘’Nguyện Thánh Quang vĩnh viễn chiếu rọi thế gian.’’

Lời nói của cậu vừa dứt, bỗng nhiên một âm thanh nhỏ truyền đến từ bầu trời
cao vời vợi, kèm theo đ1o là một luồng ánh sáng màu trắng bao trùm Diêu Hạo
trong vài giây rồi dần nhạt nhòa và biến mất.

Trước nhiều ánh mắt ngạc nhiên, Diêu Hạo chậm rãi mở mắt ra, hai con ngươi
thanh minh kết hợp với ánh sáng vẫn chưa kịp tiêu tan hết, mọi người còn tưởng
chừng Diêu Hạo trở thành một con người mới, thoát thai hoán cốt.

‘’Ngươi hiểu rồi chứ?’’

Thanh Vũ nhàn nhạt nói, Diêu Hạo điềm tĩnh gật đầu.

‘’Tồn tại hay không tồn tại đều không quan trọng, chỉ cần trong lòng chúng ta
kính ngưỡng Quang Minh Chi Thần là đủ rồi.’’

Diêu Hạo nói với giọng thấu hiểu, giờ đây cơ thể Diêu Hạo dồi dào sức sống,
những ý niệm không tốt đều bị xua tan đi, và cậu còn có thể nhìn thấy một tấm
mảng mờ ảo đang xuất hiện ở trước mặt mình.

Diêu Hạo

Tuổi tác: 17

Chức vụ: Tín Sứ của Quang Minh Giáo Đình.

Cảnh giới: Luyện Khí tầng một.

Điểm cống hiến: 1

Diêu Hạo để ý mọi người và đưa ra kết luận rằng mọi người không thể nhìn thấy
tấm bảng, điều đó càng chứng minh sức mạnh thần kỳ này chỉ thuộc về một tồn
tại tối tượng – Thần Linh.

Thanh Vũ cũng biết được việc làm của Diêu Hạo, hắn liền hỏi Hệ Thống:

‘’Chuyện gì xảy ra vậy Hệ Thống?”

‘’Kí chủ đừng lo lắng, mỗi một Tín Đồ khi trở thành Tín Sứ đều sẽ nhận được
Thánh Quang ban phước gia tăng Thiên Phú một bậc, sức sống hồi phục và cũng có
thể kiểm tra xem trạng thái của chính mình, điểm cống hiến của Tín Sứ sẽ bằng
một phần mười điểm tín ngưỡng mà Tín Sứ đó cung cấp cho kí chủ.’’

‘’Điểm cống hiến cũng có thể sử dụng để mua vật phẩm trong cửa hàng của Hệ
Thống, tất nhiên nó sẽ giới hạn bằng cảnh giới của Tín Sứ trở xuống, và có
nhiều hạn chế khi nào đạt cấp bậc cao hơn thì mới mở ra.”

‘’Thì ra là vậy, thật là thuận tiện, chỉ những Tín Sứ mới có thể xem xét và
người ngoài không thể xem được thì bí mật này sẽ không bị tiết lộ. À mà Tín Sứ
cũng có thể phản bội Giáo Đình hay không Hệ Thống?’’

‘’Tín Sứ trên căn bản là không thể phản bội Quang Minh Giáo Đình vì độ trung
thành của Tín Sứ đều đạt đến 75 trở lên, trừ khi Quang Minh Giáo Đình làm
những việc tổn hại hay cùng hung cực ác lên Tín Sứ thì Tín Sứ mới phản bội.’’

‘’Độ trung thanh đạt đến 75 trở lên? Tên Diêu Hạo này cũng thật là, nhảy một
phát vượt qua Tín Đồ trở thành Tín Sứ luôn.’’

Thanh Vũ cười khẽ ở trong lòng.

Mọi người xung quanh nghe được cuộc trò chuyện của Thanh Vũ và Diêu Hạo, lòng
họ cũng muốn thử, dù sao thì cảnh tượng khi nãy quá kỳ diệu mặc dù họ biết sự
tồn tại của tu sĩ nhưng chưa bao giờ nhìn thấy tận mắt, nghĩ đến đây, trái tim
của họ bắt đầu hướng về Quang Minh Chi Thần, nội tâm thì cầu nguyện.

‘’Aaaa, khó quá tại sao ta không cảm ứng được gì hết vậy?’’

Sau một vài phút, có tiếng chán nản vang lên, đó là Nguyễn Nam với một khuôn
mặt khổ sở và chán nản.

‘’Này Diêu Hạo, ngươi cảm nhận được sự tồn tại của Quang Minh Chi Thần bằng
cách nào vậy?’’

Nguyễn Nam quay sang Diêu Hạo hỏi, mọi người xung quanh cũng không nhịn được
và nâng đôi tai lên lắng nghe.

‘’Quang Minh đại diện cho sự sống, cho sự thánh khiết, cũng là thứ ban cho thế
gian sinh mệnh.’’

Diêu Hạo nhàn nhạt trả lời, nói đến đây cậu ta ngước nhìn bầu trời với ánh mắt
hòa ái.

‘’Trong lòng của ta, Quang Minh Chi Thần chính là Mặt Trời cho nên ta nghĩ đến
một vầng Mặt Trời trong tim và ánh sáng của vầng Mặt Trời ấy bỗng nhiên chiếu
rọi toàn thân ta.’’

Mọi người nghe được Diêu Hạo nói như vậy, nhao nhao gật đầu, nhiều người bắt
đầu tưởng tượng trong tim họ tồn tại một vầng Mặt Trời và kính ngưỡng nó. Sau
một vài giây, tiếng kinh hô truyền ra, bởi vì có một tia sáng trắng nhỏ tỏa ra
từ Nguyễn Nam, sau đó Nguyễn Nam mở mắt, khó hiểu nhìn về Diêu Hạo.

‘’Trong lòng ta xuất hiện một vầng Mặt Trời nhưng nó chỉ có ánh sáng mờ không
như ngươi nói là nó chiếu sáng cả thân thể.’’

‘’Đó là vì ngươi chưa thành tâm kính ngưỡng Quang Minh Chi Thần, ngươi kính
ngưỡng người vì lợi ích cá nhân cho nên chỉ nhận được sự cảm thông từ Quang
Minh Chi Thần.’’

‘’Cái ngươi cần là dựa theo cảm giác chân thật của mình mà tiến lên, thâm nhập
sâu vào đó, tự nhiên tất cả sẽ thành nước chảy mây trôi, Quang Minh Chi Thần
sẽ ban phước cho ngươi.’’

‘’Đúng vậy, như Diêu Hạo đã nói, Quang Minh Chi Thần sẽ không vì ngươi tham
lam sức mạnh của ngài mà sẽ trừng phạt ngươi, Quang Minh Chi Thần bao dung tất
cả, giống như vầng Mặt Trời không biết mỏi mệt ngày đêm luân chuyển mà chiếu
sáng Thế Gian, mang đến sự sống cho chúng sinh, cái các ngươi cần là thành tâm
kính ngưỡng.’’

Thanh Vũ thản nhiên tiếp lời cho Diêu Hạo.

Trong lòng Thanh Vũ âm thầm khinh bỉ mình, cái vai diễn này hắn diễn quá đạt
đi, tại sao hồi đó hắn không đi làm diễn viên nhỉ?

Nhưng những lời Thanh Vũ và Diêu Hạo nói thật sự đã đánh động mọi người, mọi
người tỉnh ngộ, lúc đầu họ kính ngưỡng Quang Minh Chi Thần vì muốn đạt được
sức mạnh nhưng bây giờ họ đã kính ngưỡng thật sự. Chỉ trong chốc lát, vài chục
cột sáng từ trên trời giáng xuống đám người, trong đó có cả Nguyễn Thanh,
Nguyễn Nam và Lê Tấn cùng Lê Anh, thấy như vậy Thanh Vũ vội vàng kiểm tra.

Quang Minh Giáo Đình

Giáo Hoàng: Trần Thanh Vũ

Giáo Chủ: 0

Thánh Kỵ Sĩ: 0

Thánh Pháp Sư: 0

Tín Sứ: 17

Tín đồ: 55

Điểm tín ngưỡng nhận mỗi ngày: 395 ( 17 tín đồ luyện khí kỳ tầng một, 1 người
20 điểm (Tín Sứ cống hiến tín ngưỡng gấp 10 lần Tín đồ và luyện khí một tầng
sẽ tăng một điểm), 55 tín đồ mỗi ngày một điểm).

Trong lúc mọi người đang cố gắng kính ngưỡng Quang Minh Chi Thần, Diêu Hạo đi
đến trước mặt Thanh Vũ nói ra.

‘’Thanh Vũ đại ca là người từ xa đến đây phải không? Nếu hôm nay không có chỗ
ở lại thì mời đến nhà Diêu Hạo này để ở.’’

‘’Nếu ngươi đã nói như vậy thì ta cũng không từ chối, à mà ta nhớ hình như
muội muội của ngươi còn có bệnh nặng, mau mau đi cứu chữa.’’

‘’Đúng vậy, mau trở về nhà của cậu để cứu Diêu Nguyệt.’’

Nguyễn Thanh ở một bên lắng nghe, và cô vội vàng nói ra. Dòng người vì tò mò
cũng bắt đầu đi theo Thanh Vũ và Diêu Hạo, bên đường có người thấy vậy cũng
hiếu kì cất bước đi chung.

Diêu Hạo dẫn đường, sau vài phút đã đi đến một ngôi nhà gỗ, được xây theo
phong cách cổ xưa và có hai tầng, nhìn bề ngoài thấy rất là sạch sẽ thoáng
mát.

Diêu Hạo vội vàng chạy vào trong nhà, Thanh Vũ và Nguyễn Nam, Nguyễn Thanh, Lê
Tấn, Lê Lợi cũng đi vào, dòng người thì đứng bên ngoài chờ đợi.

Diêu Hạo đi đến một chiếc giường gỗ, lúc này có một cô thiếu nữ đang nằm ở
trên, cô ta sở hữu mái tóc dài màu lam, nhiệt độ gần cô ấy thì giảm nhanh
chóng, mắt trần dễ dàng nhìn thấy hơi thở lạnh lẽo từ miệng của Diêu Nguyệt, y
như một tảng băng lạnh lẽo giữa ngày hè.

Diêu Hào liền bận rộn làm việc, cậu ta Xích Diễm Thảo cho nát nhừ và trộn vào
nước nóng, sau đó từ từ đồ chén nước thuốc vào miệng của Diêu Nguyệt.

Thanh Vũ lạnh nhạt đứng ở một bên quan sát, nhưng ở khoảng cách gần, hắn cảm
thấy trên người Diêu Nguyệt có một thứ gì đó làm hắn chán ghét, nhưng Thanh Vũ
vẫn không vội vàng làm sáng tỏ, cứ bình tĩnh nhìn xem.

Nguyễn Nam cùng Lê Tấn, Lê Anh yên lặng đứng một chỗ, lòng thì vẫn còn đang lo
lắng và căng thẳng.

Vài phút qua đi, tình trạng của Diêu Nguyệt vẫn chưa có gì thay đổi, căn bệnh
quái ác cứ tiếp tục hành hạ cô gái nhỏ bé. Nguyễn Thanh cau mày lên tiếng, khó
hiểu nói:

“Tại sao Diêu Nguyệt vẫn chưa tỉnh lại? Chắc hẳn là có vấn đề gì đó rồi.”

Nghe Nguyễn Thanh nói xong, Diêu Hạo đưa con mắt chờ mong nhìn về Thanh Vũ,
Thanh Vũ biết được Diêu Hạo muốn gì, hắn ta đi đến cạnh Diêu Nguyệt, cho dù
Diêu Hạo không nhờ mình, Thanh Vũ vẫn sẽ đứng ra để cố gắng trị bệnh cho Diêu
Nguyệt, hắn không thể nào nhìn một sinh mạng bị tước đoạt trước mắt mình được.

Chìm sâu vào trí nhớ, các pháp thuật rõ ràng ở trong đầu, đôi tay Thanh Vũ
chuyển động và kết thành những pháp quyết tối nghĩa, đó là kĩ năng Hồi Phục,
đương nhiên trong miệng hắn không quên nói một câu:

‘’Thánh Quang Chữa Trị.’’

Một luồng ánh sáng phát ra từ tay Thanh Vũ chiếu thẳng về phía Diêu Nguyệt,
ánh sáng vừa chạm vào Diêu Nguyệt thì có âm thanh xéo xéo vang vọng ra rất
kinh khủng.

Phảng phất còn có tiếng gào thét âm ỉ ẩn sâu trong âm thanh xèo xèo kia, nhìn
thấy như vậy mọi người không khỏi ngạc nhiên.

Đến giờ phút này, Thanh Vũ hiểu rõ tình tình là như thế nào, hắn đoán rằng
Diêu Nguyệt đã bị một oan hồn ám đến lâm bệnh, có một lượng lớn âm khí đọng
lại trong người Diêu Nguyệt, Thanh Vũ lại tiếp tục sử dụng pháp thuật.

‘’Thánh Quang Chữa Trị.’’

Cột sáng từ từ thấm vào Diêu Nguyệt, mồ hôi lạnh đồ đầy trên gương mặt non
nớt, đôi môi run rẩy, tiếng xèo xèo vang lên càng ít cho đến khi không còn
nữa.

“Ca ca!’’ Diêu Nguyệt mở đôi mắt trẻ trung ra và nhìn thấy Diêu Hạo, cô liền
lên tiếng gọi.

‘’Tốt quá, cảm ơn trời đất, Diêu Nguyệt, em đã khỏi bệnh rồi.’’

Diêu Hạo vội vàng chạy đến ngồi cạnh Diêu Nguyệt cầm lấy đôi tay bé nhỏ của cô
ấy, hai con mắt hắn đỏ lên.

“Ca ca, người này là ai vậy?’’

Diêu Nguyện nhìn thấy khuôn mặt xa lạ của Thanh Vũ kết hợp với quần áo lòe
loẹt của hắn ta, cô không khỏi hiếu kì. Diêu Hạo nghe vậy, cậu định giới
thiệu, nhưng thanh âm Thanh Vũ đã nhanh hơn cậu.

‘’Không cần, để sau đi, lúc này hãy để Diêu Nguyệt nằm nghỉ ngơi, còn Diêu Hạo
ngươi nên đi làm một chút gì đó cho Diêu Nguyệt ăn.’’

‘’Được rồi, em hãy nghỉ ngơi đi, để anh làm cho em một bữa ngon.’’

Diêu Hạo bừng tỉnh, vì cậu quá vui mừng nên quên mất cơ thể Diêu Nguyệt không
khỏe cần bổ sung năng lượng.

‘’Ừm.’’

Diêu Nguyệt đáp một tiếng rồi từ từ nhắm mắt lại.

Mọi người thấy vậy, bước chân nhỏ nhẹ đi ra khỏi phòng, đến bên ngoài phòng
bếp, Diêu Hạo cùng Nguyễn Thanh cùng nấu đồ ăn, Thanh Vũ cũng đã gọi những Tín
Sứ ở bên ngoài vào, một bên Diêu Hạo không quên hỏi Thanh Vũ.

‘’Thanh Vũ đại ca, rốt cuộc thì Diêu Nguyệt bị bệnh gì vậy?’’

‘’Diêu Nguyệt không bị bệnh mà bị oan hồn ám dẫn đến âm khí nhập thể. Ngươi
cũng cảm nhận được cảm giác chán ghét lúc nãy đi.’’

Thanh Vũ ngồi ở một bên, từ tốn trả lời.

‘’Đúng rồi, xác thực là có một cảm giác chán ghét khi nãy mà tôi không để ý!
Kỳ lạ nha, tại sao hôm trước tôi không hề có cảm giác giống vậy?’’

Nguyễn Nam gật đầu đồng ý, ngày hôm trước Nguyễn Nam đến thăm Diêu Nguyệt.

‘’Đó là vì trong cơ thể ngươi đã được Quang Minh Chi Thần tẩy lễ và người để
lại một tia Quang Minh Linh Lực trong người ngươi, Quang Minh và cái ác luôn
khắc chế lẫn nhau cho nên việc cảm nhận được sự chán ghét từ tà ác là bình
thường.’’

‘’Thì ra là vậy, sau khi tín ngưỡng Quang Minh Chi Thần, thân thể của tôi đã
mạnh mẽ hơn. À mà cái thứ này là gì?’’

Lê Anh ở một bên chỉ chỉ cái bảng thông tin trước mắt cậu ta.

‘’Đây là sức mạnh của Quang Minh Chi Thần, chỉ những ai thành tâm kính ngưỡng
người thì mới có được, đó có thể coi là một sự ban phước của Quang Minh Chi
Thần cho chúng ta.’’

Thanh Vũ bình tĩnh đáp lại.

‘’Các ngươi cũng thấy điểm cống hiến của mình đi, mỗi ngày các ngươi sẽ nhận
được điểm cống hiến, đó là thứ dùng để đổi lấy đồ vật từ Quang Minh Chi
Thần.’’

‘’Làm thế nào để đổi lấy đồ vật từ Quang Minh Chi Thần? Còn nữa, điểm cống
hiến làm sao để tăng lên ngoài mỗi ngày nhận được?’’

Nguyễn Thanh vừa làm bếp vừa hỏi.

‘’Muốn đổi lấy đồ vật từ Quang Minh Chi Thần thì chỉ cần trong lòng nói ra từ
Đổi Vật là thấy, còn điểm cống hiến sẽ tăng lên tương đồng với cảnh giới của
ngươi.’’

Thanh Vũ trả lời, hắn tiện tay để vài quyển sách tu luyện của giáo đình lên
bàn, đây là các quyển sách mà hắn sử dụng điểm tín ngưỡng để sao chép lại
quyển có sẵn.

Nguyễn Nam nghe vậy, lập tức làm theo, một bảng đổi đồ vật hiện ra trước mắt
cậu, Nguyễn Nam nhìn mà hoa mắt choáng đầu, cảm khái nói:

‘’Đúng là thần kỳ, chỉ có Quang Minh Chi Thần mới làm được như thế thôi.’’

Thanh Vũ nhìn thấy mọi người đều thử, hắn chỉ tay vào mấy quyển sách trên bàn
nói tiếp.

‘’Đây là Quang Minh Thánh Điển, một quyển sách ghi lại cách tu luyện của Quang
Minh Giáo Đình, chỉ những người giống như các ngươi mà ta gọi là Tín Sứ thì
mới có thể đọc được Quang Minh Thánh Điển từ luyện khí kỳ tầng bốn trở lên,
những người không thành tâm kính ngưỡng chỉ có thể đọc được từ tầng một đến
ba.’’

‘’Mọi người lấy một quyển Quang Minh Thánh Điển để tu luyện đi, còn những Tín
Đồ ngoài kia ta sẽ sắp xếp sau.’’

Mọi người nghe vậy, trong lòng không khỏi chấn động, tu luyện nha, đây là ước
mơ của mỗi người, mỗi một tu sĩ đều là cao cao tại thượng xem phàm nhân như
kiến, còn công pháp tu luyện thì xem như là báu vật để giấu, có tu sĩ nào cho
phàm nhân công pháp tu luyện đâu? Vậy mà trước mắt, Thanh Vũ lại tùy tiện cho
họ như vậy. Mọi người nhao nhao cảm ơn, Thanh Vũ khoát tay, nói ra một cách
thành kính.

‘’Không cần cảm ơn ta, các ngươi hãy cảm ơn Quang Minh Chi Thần đi, hãy để
chúng sinh tất cả đều đều kính ngưỡng Quang Minh Chi Thần, được rồi các ngươi
hãy về nhà đi, sẵn tiện truyền đạt lại cho Tín Đồ bên ngoài rằng ngày mai hãy
tập hợp tại Quảng Trường.’’

Trong phòng có 18 người, có 12 người mới từ ngoài vào nghe vậy đi lên nhận lấy
Quang Minh Thánh Điển rồi rời đi.

Một cô gái với đôi mắt đen tuyền xinh đẹp, làn tóc dài màu nâu, cô ấy vẫn nán
lại vài giây để nói cho Thanh Vũ một câu.

‘’Thanh Vũ, tôi sẽ giúp anh đem Thánh Quang của Quang Minh Chi Thần chiếu rọi
cho chúng sinh.’’

‘’Đúng vậy, Nguyện Thánh Quang chiếu rọi thế gian.’’

Nghe được lời nói của cô ta, mấy người còn lại đều kiên định gật đầu rồi đi
mất.

‘’Nguyện Thánh Quang chiếu rọi thế gian.’’

‘’À mà cô tên gì?’’

‘’Em tên là Ngọc Trang.’’

Cô gái vừa bước đi ra ngoài cửa, quay đầu lại nhìn Thanh Vũ cười nói.

‘’Ngọc Trang ư? Ta sẽ nhớ kỹ tên cô.’’

Thanh Vũ gật đầu vẫy tay chào rồi quay về phía Diêu Hạo nói ra.

‘’Được rồi, chúng ta hãy bàn về việc Diêu Nguyệt tại sao lại bị oan hồn ám đi
nào.’’

‘’Diêu Hạo, trước khi bị ám thì Diêu Nguyệt có đi đến nơi nào khả nghi
không?’’

‘’Thanh Vũ ca ca nói thì tôi mới nhớ được, trước một ngày Diêu Nguyệt bị bệnh
thì Diêu Nguyệt có đi ra nghĩa trang tế bái cha mẹ.’’

Diêu Hạo suy nghĩ một hồi rồi đáp.

‘’Vậy sao, có lẽ cái nghĩa trang đó có oan hồn rồi.’’

‘’Thanh Vũ ca ca, anh định làm thế nào?’’

Nguyễn Nam hiếu kì hỏi.

‘’Oan hồn đã hại người thì ta chỉ có thể độ hóa nó bằng thánh quang mà thôi,
để nó đi vào luân hồi không gây hại cho người khác nữa.’’

Nguyễn Thanh nghe vậy, gật đầu nói ra:

‘’Thanh Vũ đại nhân nói rất đúng, nghĩa trang người đến tế bái cũng nhiều, nếu
oan hồn cứ tồn tại như thế này thi cả làng sẽ bị ám hết.’’

‘’Này Nguyễn Thanh tỷ tỷ đừng gọi ta là đại nhân a, ta rất là ngại đấy.’’

‘’Thanh Vũ đại nhân, ngươi là đại diện của Quang Minh Chi Thần hành tẩu ở thế
gian, chúng ta chính là Tín Sứ của Quang Minh Chi Thần cho nên chúng ta phải
gọi ngươi là đại nhân để biểu hiện cấp bậc.’’

Nguyễn Thanh nghiêm túc nói ra.

‘’Đúng vậy, Nguyễn Thanh tỷ tỷ nói rất đúng.’’

Nguyễn Nam, Diêu Hạo, Lê Tấn và Lê Anh cũng gật đầu đồng ý. Thanh Vũ trầm tư
hồi lâu, cười khổ:

‘’Thôi được rồi, nếu mọi người đã đồng nhất thì nếu không có người ngoài thì
gọi ta là Thanh Vũ là được.’’

‘’Cháo đã nấu xong rồi.’’

Thanh Vũ ngồi trò chuyện cùng mọi người được vài phút, Diêu Hạo vui vẻ hô to.

‘’Được rồi, ngươi mau đem cho Diêu Nguyệt ăn, sau khi ăn xong hãy xuống đây,
ta đi ngủ một giấc đây.’’

Thanh Vũ nhúng vai, trong cơ thể hắn cảm thấy mệt mỏi vì lần đầu tiên dùng
linh lực mà dùng đến mấy lần, cơ thể chưa quen thuộc này việc bị mệt mỏi là
bình thường, sau này dùng linh lực quen thuộc rồi thì sẽ không bị gì nữa.

‘’Thanh Vũ ca ca cứ nằm ngủ đi, sau khi Diêu Nguyệt ăn xong ta sẽ dẫn Diêu
Nguyệt xuống đây giới thiệu.’’

Diêu Hạo gật đầu, cậu múc một bát cháo thịt to rồi đi lên tầng hai, Nguyễn
Thanh cùng mọi người thấy vậy vội vàng đi theo.

----

Bạn nào có Kim Phiếu, Kim Đậu thì hãy quăng lên cho mình nha.


Quang Minh Thánh Thổ - Chương #2