Đại Ngu Quốc, Hiếm Gặp Sóng Thần.


Người đăng: danhha1996@

Ấn giới đại lục, phía đông nam tiếp giáp Đông Hải, là nơi Đại Ngu cổ quốc tọa
trấn.

Chữ Ngu (虞) ở đây có nghĩa là "sự yên vui, hòa bình", chứ không có nghĩa là
"ngu si" (愚癡). Ý nghĩa, cũng là mong muốn lớn nhất của lập nước Hoàng Đế, tạo
nên một đại quốc yên ấm vui vẻ, không phải chịu đau khổ chiến tranh cho vạn
chúng con dân. Cũng là ý nguyện của các vị thần ngự trị nơi đây.

Lập quốc đương thời, hùng mạnh một phương, tinh anh quần hùng nhiều không kể
hết. Nhưng trường hà thời gian bên trong, thời đại này xuống thời kia bước
lên, hoàng kim một thời cổ quốc cũng có ngày xa sút. Đại Ngu quốc bấy giờ,
cũng không thoát nổi thiên đạo, siêu cấp tinh anh chẳng còn mấy người. Thù
trong giặc ngoài, càng quấy không dứt, cổ quốc giờ đây chỉ có thể từng ngày
gắng gượng một chân đại quốc bên trong, tùy thời liền rơi ra. Một bên, yêu thú
sơn mạch hoành hành, lúc lúc nổi lên vài ba thú triều, một bên, đại quốc xung
quanh lăm le xâm chiếm. Nhưng, cổ lão một thời há lại có thể dễ như thế mà áp
bách, vạn năm kinh doanh tất còn chút môn đạo. Vẫn còn có thể khiến cho trăm
họ muôn dân, an cư hưởng thái bình.

Rồi, một ngày như mọi ngày, cả đất nước liền náo động. Không biết từ đâu, một
cơn sóng thần muốn ập vào đại địa. May thay, chỉ là một đầu không lớn sóng
thần, đại bộ phận thành trì phía dưới đều có thể áp chế đầu này sóng thần. Dù
chỉ là cái nhỏ thành trì, thì cũng có một vị đỉnh phong vàng cấp, nếu không
cũng là một vị bạch kim cấp thành chủ tọa trấn.

Mấy thành trì sát vách Đông Hải, khẩn trương lên hẳn, binh lực rầm rộ mà xông
ra đê biển. Võ giả cấp bậc thanh đồng, thanh bạc nhanh chóng trợ giúp ngư dân
đưa thuyền cũng là ngư cụ vào sâu đất liền, tránh cho sóng biển đánh gãy miếng
cơm. Còn phía trên triền đê, hàng trăm minh văn sư, linh trận sư, pháp sư bận
rộn viết lên trận pháp ngăn cản cự sóng. Còn mấy vị vàng cấp võ giả binh sĩ,
tương đối nhàn hạ, chỉ việc ngồi đợi cái này sóng thần ập tới, tránh cho ngư
yêu chủng loại theo sóng tiến vào phá hoại trận pháp bảo hộ.

Cái này trận pháp, đại bộ phận là thủy pháp chỉ ngăn hùng mạnh sóng thần không
vào sâu đại địa và một phần bình thường sinh vật thủy sinh, còn yêu hải yêu
chủng loại liền có thể lọt qua. Tiếp đó công việc, liền để vàng cấp võ giả đi.
Thanh vàng cấp bậc võ giả binh sĩ, thấp nhất cũng có cái tốt công pháp, đã có
thể mạnh mẽ ngoại phóng linh lực. Vừa giúp hỗ trợ ngăn sóng, vừa chủ lực tiêu
diệt hải yêu.

Bách Ngư thành là một đầu không lớn không nhỏ thành trì, liền có vài cái gia
tộc thế gia, cùng một cái mới lên hào môn thế gia, không những thế còn có
không ít phân đà đỉnh phong thế gia kinh doanh bên trong. Liền đầu này thành
trì, quả thật phồn hoa một trong trung tầng thành trì Đại Ngu quốc.

Biết tin, sóng thần nhanh muốn tiến bờ, toàn bộ thành trì phía dưới nhiệt
huyết sục sôi, nhanh rút khỏi Bách Ngư thành tiến về đại hải bờ đê. Một đầu
mạnh mẽ hải yêu càng quấy một phương Đông Hải, liền bước lên bờ tùy thời bình
thường tu sỹ đều có thể đem tận diệt. Miếng mỡ béo há có người chẳng ham. Phàm
là người gia tộc thế gia, hào môn thế gia, đỉnh phong thế gia đều cấp tốc lũ
lượt kéo nhau tranh một miếng mỡ.

Làng Cái Vồn, là duy nhất làng chài của Bách Ngư thành, thuộc về không xa mặt
đông thành trấn, chỉ có 197 hộ với 773 nhân khẩu. Đa phần dân làng hiền lành
chất phát, cao nhất cấp bậc, cũng chỉ nhị phẩm thanh bạc nhất giai mà thôi.
Đấy chính, Trương Thị Tô Oanh đại tẩu, tỷ phu của nàng cũng không kém nàng là
bao, nhất phẩm thanh đồng đỉnh phong ngũ giai.

Dù phu thê hai người mạnh mẽ nhất này Cái Vồn tiểu làng nhưng ân hận một đời
là không có nổi mụn con. Không, không phải là chẳng có nổi mụn con, mà là Oanh
tẩu sẩy thai hai lần. Đêm đêm, thức giấc cô quạnh, ảo mộng chưa dứt. Bên
ngoài, gió rít từng hồi, những ngọn cây cao vun vút rung đầu từng đợt trong
đêm, như giận giận hờn như căm tức. Còn nghe đâu đó trong từng đợt sóng ầm ầm
vỗ bờ, văng vẳng bên trong ai oán tiếng khóc nhi tử. Oanh tẩu lại lẳng lặng
thút thít từng hồi bên góc giường, tiếng nỉ non ai oán, như trách móc như than
thân. Một đời nữ tử chỉ có thể xa trông, người ta trêu đùa của mình hài tử
nhỏ, riêng ta phu thê hẩm hiu cô độc.

Bấy giờ, triền đê phía trước một đầu thành chủ quan văn Bách Ngư thành, đã chỉ
đạo xong thủy thuật trận, đối đầu đại hải sóng thần. Còn phần kia quan võ,
liền ở lại toạ trấn, phòng cho yêu thú đột nhiên tập kích thành trì phía trên.

Bên này Cái Vồn làng, chỉ có duy nhất binh sĩ Bách Ngư thành tới bảo hộ, còn
lại mấy cái thế gia liền đã dạt qua hai bên không xa tọa trấn thành chủ nơi.
Bởi, bên này binh sĩ, yêu thú thoa hoạch liền sẽ xung công, miếng mỡ béo cũng
chẳng có mà lót dạ. Mấy cái thế gia, sớm đã phân chia xung quanh thành trì cấp
thấp yêu thú phạm vi, vừa an toàn lại vừa dễ nuốt. Còn lại tán tu, không có
địa vị tu sĩ liền phải xông vào sơn lâm nơi xa, kinh hiểm trùng trùng mà húp
ít canh.

Những đợt sóng vẫn lẳng lặng vỗ bờ, rồi cũng lẳng lặng lui đi, nhưng lần này
lui thật xa bờ. Sóng biển cấp tốc rút nhanh, vài đầu hải thú chưa kịp bơi theo
liền nằm lại mặt đất, rung lên bần bật, khóe miệng giật giật cố gắng mà đớp
lấy đâu đó nước biển, nhiều con còn nhảy lên mấy cái như muốn thật nhanh đi về
với biển khơi.

Ầm... Ầm...

" Tới. Toàn quân chuẩn bị!" Lý Tử Tấn, quan văn thành chủ hùng hồn quát.

Từ xa, cao lớn ngọn sóng cuồn cuộn dâng cao, mỗi bước đi ra đều ầm ầm cuồn
cuộn thanh âm. Cứ thế, một đầu hai mươi mét sóng thần, nhanh chóng lướt sát
vào đại địa.

" Khởi trận!" Lý Tấn Tử khí thế trùng trùng, quất tay kinh hô.

Đồng loạt, trận pháp kéo dài gần ngàn mét triền đê phát động, quang lam uốn éo
hiện lên. Binh sĩ thủ thế, chuẩn bị tinh thần ngạnh kháng đầu này đại sóng.

" Cứu mạng! Cứu mạng! Cứu mạng a!..."

Từ không trung, lý nhí thanh âm trộn lẫn rì rào sóng vỗ, truyền tới triền đê.
Vài cái binh sĩ bất giác nhìn ngó xung quanh, thanh âm quả thật không lớn
nhưng sức truyền cảm thật quá lớn đi. Nghe qua thảm thiết vô cùng, như vừa
chịu trăm ngàn khổ sở, đày ải cả thể xác lẫn tinh thần mà bộc phát. Sóng lớn
càng gần, thanh âm càng lớn, đến cả đứng sau binh lính, phu thê Ngưu Oanh đều
nghe đến tai.

" Tiếng kêu cứu ở đâu thế?"

" Nghe sao thảm quá? Còn, hình như tiếng thét hài tử?"

............

" Im lặng! Tất cả tập trung vào hộ thuẫn cho ta." Thành chủ quát lớn một
tiếng, binh sĩ phía dưới liền im bặt, chuẩn bị tư thế mà ứng chiến.

Nhưng, thanh âm này thật sự diễn cảm quá đi, thành chủ tiện tay vẫy tới binh
sĩ bên cạnh, cất tiếng:" Tìm cho ta, tiếng kêu cứu từ đâu phát tớ...i. Hả?!"

" Hả!?"

" Hả!?"

" Hả!?"

............

Toàn bộ binh sĩ liền có phần đứng người, miệng há, mắt trừng, khóe mắt không
tự chủ được có chút giật giật.

Phía trước sóng lớn, hai tiểu hài tử, một trần truồng trắng da, một y phục kỳ
dị, đứng trên tấm ván lướt trên đỉnh sóng mà tới.


Không Thời Vũ Trụ Chiến - Chương #14