Chương 77: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh


"Việt, em đã mệt mỏi quá rồi, đoạn tình này, tổn thương em quá sâu sắc, em không còn sức lực để kiên trì thêm nữa...."

———

Hai tay Nam Dạ Tước đặt trên mặt bàn, tròng mắt sắc bén đanh lại nghiêm khắc.

"Nếu cô ấy đã đưa cho cô, cũng là của cô", khẩu khí người đàn ông âm
u, anh mua rất nhiều thứ cho Dung Ân, cô không quý trọng, lại tùy tiện
đem tặng người khác, anh tự nhiên cũng không biết nói tiếp ra sao.

"Cậu chủ, Dung tiểu thư là người tốt", Vương Linh nhận thấy anh không nổi giận, trước đây Dung Ân đối xử với cô rất tốt, liền vội vàng thay
cô lên tiếng thanh minh.

Nam Dạ Tước bắt chéo chân, lưng dựa vào sau ghế, "Phải không, tốt như thế nào?".

"Dung tiểu thư luôn giữ thái độ điềm đạm, chị ấy không hề tham lam mà mang đi nhiều đồ đạc, thậm chí còn cho lại tôi rất nhiều, tối hôm đó
chị ấy thu dọn đồ đạc, tôi cũng không biết rằng cậu chủ đã nói chia tay
chị ấy, thậm chí, ngay cả nói chuyện chị ấy cũng không..", Vương LInh
nhận ra, Dung Ân đêm hôm đó chắc chắn đã khó khăn đến nhường nào, thử
nghĩ người đàn ông mình yêu thương hết mực lại đuổi mình đi, có phụ nữ
nào chịu đựng được?

Nam Dạ Tước thấy cô bỏ dở câu nói, nhạy bén bắt được điểm bất thường, "Tối hôm đó?".

Anh chưa hề quyết định để Dung Ân đi, hơn nữa hôm sau còn cùng nhau dùng cơm trưa, mà tối hôm trước, cô đã chuẩn bị đồ.

"Buổi tối trước khi đi, Dung tiểu thư cũng để tôi ra ngoài mua đồ,
khi tôi trở về đúng lúc cậu chủ bỏ đi, vốn dĩ tôi đã nấu đồ ăn khuya,
vừa bưng lên, nhưng trông thấy tiểu thư trong phòng đang dọn dẹp đồ, nên tôi cũng không làm phiền".

Đôi mắt hẹp dài Nam Dạ Tước nheo lại, trước đó, anh vẫn chưa hề nói
rõ ý tứ, tối hôm đó, là Dung Ân đã tận lực chủ động, là cô đề nghị giao
dịch nên khiến anh sinh cảm giác chán ghét, ngày hôm sau anh mới quyết
định buông tha cô, mà cô, đã chuẩn bị từ trước?

"Cô ấy còn nói gì?".

"Dung tiểu thư hôm đó rất kỳ lạ, ban đầu tôi tưởng rằng vì cậu chủ
nhiều ngày không về, nên chị ấy trong lòng buồn bã, ban ngày chị ấy dọn
dẹp đồ đạc, tôi hỏi chị ấy chuẩn bị đi đâu, Dung tiểu thư chỉ nói, sẽ về nhà", Vương LInh cho rằng, những lời cô nói, sẽ cứu vớt được tình hình.

Nam Dạ Tước lấy ra một điếu thuốc, trong một chốc, những mảng khói
trắng đục vấn vít lấy đầu ngón tay anh, "Khi cô ấy ở nhà, còn làm gì
nữa?".

"Dung tiểu thư rất bình lặng, đôi khi chị ấy dọn dẹp phòng ốc, lúc
thì tôi trông thấy chị ấy ngồi ngoài ban công gõ máy tính, lúc đầu tôi
tưởng rằng chị ấy buồn chán nên muốn giải trí, sau này mới biết được là
vì công việc, Có đôi khi, chị ấy ngồi cả ngày cũng không nói năng câu
nào, vì thế tôi không hiểu, Dung tiểu thư rõ ràng rất yêu cậu chủ, nhưng vì sao cậu về nhà, cô và cậu lại cãi cọ, mỗi lần đều là sau khi cậu chủ bỏ đi, chị ấy mới khôi phục lại vẻ lãnh đạm vốn có".

Điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay Nam Dạ Tước bị bóp mạnh, tan thuốc
rơi xuống mu bàn tay, nhưng anh không hề cảm thấy đau, nói cách khác,
chỉ khi đối diện với anh, cô mới bày ra vẻ điên cuồng.

Thế nhưng, dường như những chuyện này cũng không đủ giải thích được
trọng tâm vấn đề, Bọn họ ở bệnh viện ầm ĩ một trận, hơn nữa, còn chuyện
đứa trẻ, cô đã toan tính từ trước, lẽ nào cũng không phải thật, cho dù
Dung Ân trước đó có trù tính thu dọn đồ đạc chuẩn bị bỏ đi, cũng chỉ có
thể nói, cô quá tự hiểu sự tình.

Tiếp tục cũng không thể ăn ngon miệng, Nam Dạ Tước đứng dậy đi lên
phòng ngủ,Dung Ân đi rồi, nơi này cũng trở nên quạnh quẽ, toàn bộ đồ đạc của cô cũng biến mất sạch sẽ không để lại lấy chút ít dấu tích, vương
lại cảm giác quen thuộc cũng không có, Nam Dạ Tước nằm thả lỏng trên
giường lớn, ánh nắng nóng rát dừng lại trước rèm cửa sổ, nhưng vẫn không sao ngăn chặn được nhưng tia nắng le lắt, anh gối đầu lên tay, xoay
người, dường như có thể trông thấy phảng phất hình ảnh Dung Ân đang ngồi ngoài ban công, cô đứng dậy, quặc trụ người lên thắt lưng anh, nói "Em
buồn chết mất....Nam Dạ Tước, nuôi dưỡng em".

Anh thật sự muốn nuôi dưỡng cô, cho cô được ăn ngon, anh muốn quý
trọng, nhưng hết lần này đến lần khác tự chính Dung Ân giẫm đạp lên sự
quý trọng của anh.

Hơn nữa, phiền chán, Nam Dạ Tước sẽ đá văng đi thật xa, trọn kiếp này không muốn lại chạm mặt, anh nheo đôi mắt hẹp dài, suy cho cùng, cũng
chỉ là một người phụ nữ, không cần chính mình phải khổ não.

Nằm một lúc, anh chuyển động người, trên lòng bàn tay là vết sẹo rõ
rệt giống như hình một con rết dữ tợn, nhưng không làm mất đi nét cuốn
hút trên bàn tay anh, ngược lại, càng thập phần nổi bật vẻ lạnh lùng.

Mở ngăn kéo, ánh mắt vô ý quét qua một hộp trang sức cất kín đáo
trong góc, Nam Dạ Tước cầm lên, mở ra, bên trong rỗng tuếch, toàn bộ nữ
trang Dung Ân đều đã mang đi sạch sẽ.

Anh câu dẫn khóe miệng, thậm chí có cảm giác chính suy nghĩ vừa rồi
có biết bao phần nực cười, Nam Dạ Tước cầm hộp bỏ lại trong ngăn kéo,
rợm đẩy vào, hộp trang sức theo lực đẩy lật lại, để lộ ra một tờ giấy.
Anh cầm lên nhìn, là một dãy số, khi lấy ra hộp trang sức, một tấm thẻ
rớt xuống chân người đàn ông.

Sắc mặt Nam Dạ Tước sau khi trông thấy liền chuyển lạnh, anh cầm lấy
tờ giấy đi đến thư phòng, mở máy tính, ánh mắt thâm thúy của người đàn
ông theo nhịp gõ linh hoạt trên máy tính dần âm u, mãi một hồi lâu sau,
anh mới kiểm tra được tài khoản ngân hàng của mình, anh lúc đó đã đưa
một tấm chi phiếu có để lại một khoảng trống cho Dung Ân, đến hôm nay cô cũng chưa tiêu lấy một xu.

Nhập vào số thẻ cùng mật mã Nam Dạ Tước phát hiện được trong ngăn
kéo, số tiền trước đây Nam Dạ Tước gửi cho cô, đều được chuyển qua tài
khoản trung gian này, chỉ là, thiếu đi một ít số lẻ.

Đóng máy tính lại, hai tay người đàn ông ôm lấy khuôn mặt, hô hấp
bình ổn trong chốc lát, đột nhiên anh khua tay đánh đổ toàn bộ đồ vật
trên bàn, đứng dậy, đẩy chiếc ghế ra xa, mang theo sự phẫn nộ ngập tràn
đi ra khỏi thư phòng.

Chiếc xe thể thao màu xám bạc phóng như bay trên đường, mui xe để mở, gió hanh khô thổi táp lên mặt, nhưng cũng không khiến người đàn ông vợi bớt đi sự tức giận. Trước khi bỏ đi, DUng Ân rất bất thường, cộng thêm
lời Vương Linh nói, hơn nữa còn có số tiền....Tay phải Nam Dạ Tước đập
liên hồi lên còi xe, xe thể thao đỗ lại bừa bãi dưới nhà Dung Ân, anh
trực tiếp đi lên, nhưng ở ngoài gõ cửa hồi lâu, cũng không thấy có người ra mở cửa.

Sau cùng, một người hàng xóm đi ngang qua dừng chân lại, "Anh tìm ai?".

Thân thể cao lớn của Nam Dạ Tước chiếm toàn bộ không gian hành lang chật hẹp, "Xin hỏi, người nhà này đi đâu rồi?".

"À, là mẹ con Dung Ân, họ đã sớm dọn đi, cũng phải nửa năm rồi".

"Dọn đi. Đi đâu?".

"Tôi cũng không biết, khi đi cũng rất vội vã".

Khóe môi mỏng của Nam Dạ Tước đanh lại, anh lấy ra điện thoại di
động, số điên thoại của Dung Ân anh vẫn còn lưu lại, nhưng vừa gọi, đầu
dây bên kia liền truyền đến một giọng nữ máy móc, "Xin lỗi, số máy quý
khách vừa gọi hiện không liên lạc được".

Thanh âm vang vọng trong hành lang, lộ ra vẻ trống rỗng cùng lạnh
lùng. Anh đi xuống dưới lầu, vẫn chưa lập tức lái xe rời đi, mà tựa
người trên thân xe châm một điếu thuốc, mãi cho đến khi dưới chân vương
vãi đầy tàn thuốc,Nam Dạ Tước bình tĩnh suy nghĩ, anh đối với Dung Ân,
vốn dĩ đã chán ghét, cho dù cô không cầm tiền thì sao? Coi như cô lừa
anh, có thể làm gì?.

Nghĩ vậy, anh liền ném điếu thuốc, lên xe rợm bỏ đi, nhưng trong tâm
trí vẫn ngổn ngang rối rắm, không lái xe đi, anh suy nghĩ cẩn trọng hơn, anh đối với Dung Ân, thật sự đã chán?

Ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu râm ran suốt đêm không ngơi nghỉ, khiến mùa hè càng trở nên bức bối.

Trong phòng, nhiệt độ điều hòa để rất thấp, theo thói quen, Dung Ân chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, cũng để cánh tay thò ra ngoài.

Không gian tĩnh mịch, chỉ nghe thấy tiếng bước chân.

Dung Ân đi vào một hẻm tối, nơi này không hề có đèn, ánh đèn ngoài
phố cũng không sao soi rọi tới, hai tay cô chỉ có thể lần theo vách
tường tìm đường đi, lòng bàn tay, bám loang lổ vôi vữa trắng xóa của bức tường cổ xưa, lòng bàn chân bước đi trên đường, cũng mấp mô chập chùng, nếu không cẩn thận, không chừng sẽ bị ngã.

Dung Ân sợ hãi cực điểm, vừa không hiểu tại sao chính mình lại đi vào nơi này, đêm khuya thanh vắng mùa hè, mồ hôi cô thấm ướt đẫm từng mảng, ngay khi đang cẩn trọng dò dẫm về phía trước, cách đó không xa đột
nhiên xuất hiện ánh đèn chói lóa, rọi vào mắt khiến cô vội vàng né
tránh.

Đó là đèn xe, chiếc xe thể thao xa xỉ chắn toàn bộ không gian nhỏ
hẹp, cô trông thấy người đàn ông xuống xe, sau đó, tựa lưng trên thân
xe, hai tay nhàn nhã chống bên hông. Mái tóc màu đỏ rượu nhuốm vẻ quyến
rũ, cô trông thấy nửa khuôn mặt người đàn ông để lộ khóe miệng đang chậm rãi cong lên, nụ cười này, cô đã quá quen thuộc, nửa khuôn mặt người
đàn ông bị che khuất, lộ ra vẻ huyền hão cùng âm lãnh, anh ngồi xuống,
không di chuyển, chỉ nhìn cô chuyên chú, ánh mắt sáng quắc, giống như
một con báo đang khóa trụ con mồi.

Toàn thân Dung Ân run rẩy, tứ chi giống như vô dụng, cô hét lên, "Vì
sao, vì sao anh không chịu buông tha tôi, anh là đồ ma quỉ!".

Người đàn ông không giận giữ, trái lại nhỏe miệng cười, nụ cười,
nhuốm đầy vẻ âm u lãnh khốc khiến người khác sợ hãi, anh nói, "Dung Ân,
theo tôi trở về".

"Tôi không muốn!", Người phụ nữ giẫy giụa trong đêm càng lộ ra vẻ yếu đuối bất lực, đèn xe chiếu rọi lên khuôn mặt trắng xanh lẫn lộn của cô, cơ hồ như xuyên thấu cả vẻ sợ hãi đỉnh điểm.

Người đàn ông đứng lên, từng bước áp sát cô, Dung Ân chỉ đành lùi
lại, mãi cho đến khi sau lưng là tường, không đường thối lui, "Anh buông tha tôi đi, thế giới của chúng ta không giống nhau, tôi sẽ không theo
anh trở về"

"DunG Ân", người đàn ông chậm rãi giơ tay lên, bàn tay, bọc trong
găng da màu đen, "Tôi đã chuẩn bị một căn phòng rất lớn, tôi muốn nuôi
dưỡng cô...."

Hai tay Dung Ân ôm lấy đầu, cô nghe được tiếng chính mình hét lên,
"Nam Dạ Tước, lẽ nào chỉ có anh chết đi tôi mới có thể thoát sao? Phải
không, phải không?!"

"Đúng!", câu trả lời của người đàn ông tỏa ra uy lực phi thường, tựa như tiếng gầm rít.

"Bùm....", một tiếng nổ, trả lại màn đêm vẻ yên lặng vốn có, Dung Ân
cảm giác được trước mặt tối sầm lại, thân thể cao lớn của người đàn ông
ngã xuống người cô, trọng lượng rất nặng. Cô vội vàng đỡ lấy, trong tay, một thứ gì đó rớt xuống chân tựa khi nào, đầu họng súng hãy còn tỏa ra
khói trắng. Cùng lúc, cô cảm giác lồng ngực như đang bỏng rát, cúi đầu,
chỉ thấy máu từ trên người Nam Dạ Tước đang không ngừng chảy
ra...."A.....", Dung Ân giật mình tình giấc, con người đen bóng vì hoảng hồn mà trợn tròn, tìm kiếm trên người, chỉ thấy đẫm mồ hôi. Tại sao,
tại sao lại có một giấc mơ kỳ lạ đến vậy?

Dung Ân nhìn đồng hồ, mới ba giờ sáng, có lẽ cũng không thể ngủ tiếp. Cô đi chân trần bước xuống giường, rót một cốc nước lạnh, căn phòng ẹ
con cô chỉ có diện tích chừng sáu mươi mét vuông, nhưng đã có thể nói là rất rộng rãi, bên ngoài, còn có một ban công., Tuy rằng chỉ đặt vừa một chiếc ghế tựa, nhưng Dung Ân vẫn cảm thấy rất hài lòng, uống cạn sạch
cốc nước đá, lúc này, cô mới cảm giác được nỗi hoang mang trong lòng vợi bớt đi đôi chút, tựa lưng trên ghế, mệt mỏi bế tắc.

Sáng sớm, khi người giúp việc đến, không biết cô đã ngủ từ khi nào,
trong tay nắm chặt cốc nước, mẹ Dung ngồi xe lăn đi đến bên cạnh cô, "Ân Ân, Ân Ân?"

Cô uể oải, "Mẹ?"

"Tại sao con lại ngủ ở đây?"

Cô dường như vẫn chưa tỉnh ngủ, mở mắt nhìn xung quanh, lúc này mới
mệt mỏi tựa lưng lại xuống ghế, "Hôm qua con gặp ác mộng, ngủ không
được, nên ra ngoài ngồi, không biết thiếp đi từ lúc nào".

"Mau vào giường nằm, hãy còn sớm", mẹ Dung lo lắng.

Dung Ân cầm lấy điện thoại xem đồng hồ, "Không sao đâu ạ, mẹ, con
phải chuẩn bị đi làm, gần đây mới có một hạng mục, đang gấp rút hoàn
thiện".

Mẹ Dung nhắc cô đi ăn sáng ở đâu đó rồi hãy đi làm, "Mẹ yên tâm, con
thật sự không sao, vả lại, bây giờ chẳng phải đang thịnh hành mốt giảm
cân đó sao, như vậy cũng tốt, tiết kiệm tiền".

Khi cô nhận được điện thoại của Trần Kiều, đã là giờ ăn trưa.

Dung Ân xuống tầng, liền trông thấy anh ở cổng, "Trần Kiều, tại sao cậu biết mình ở đây?".

"Mình cũng hỏi thăm mãi mới biết được", giọng nói người đàn ông toát
ra vẻ mệt mỏi, "Mình vừa xuống máy bay, cha mình muốn mình ra nước ngoài rèn luyện thêm, sau khi trở về, mới suy nghĩ chuyện giao lại công ty
vào tay mình".

"Chúc mừng cậu".

Dung Ân buổi chiều phải tiếp tục làm việc, nên không thể đi xa, Trần
Kiều lựa một nhà hàng lân cận, sau khi gọi món xong, người đàn ông liền
hỏi thăm, "Ân Ân, gần đây cậu khỏe không?"

"Rất khỏe", Dung Ân trả lời gọn gẽ.

"Ân Ân, cậu nói dối", ánh mắt Trần Kiều lộ ra vẻ thương cảm, "Chuyện
Tư Mạn, hiện nay ai đều cũng biết, tâm tư của Việt lúc này cũng đổ hết
vào cô ta, Ân Ân, chúng ta đều là bạn bè đã nhiều năm, nếu cảm thấy khó
chịu hãy cứ nói với mình?".

"Trần Kiều, mình không sao", giọng nói cô bình thản, khiến anh nhìn
không ra, rốt cuộc là cô đang ngụy trang hay thực sự không quan tâm,
"Chuyện nghiêm trọng như vậy, nếu như Việt không ở bên cô ta, mình nghĩ, Tư Mạn sẽ rất khó vượt qua".

"Vậy còn cậu?", Giọng nói Trần Kiều có phần âm u, "Cậu quên ở lễ đính hôn, bọn họ đã làm nhục cậu như thế nào rồi sao?".

Nhân viên bưng ra đồ ăn, Dung Ân chỉ cúi đầu, đợi khi người đó đã đi
xa, lúc này mới trả lời, "Đó là chuyện của Việt, mình hà tất phải vì
chuyện của người khác mà buồn rầu?", Làm việc nửa ngày, cô cũng đã đói
bụng, cầm lấy đũa ăn vào một miếng cơm.

Thấy cô như vậy, TRần Kiều ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn, tay anh
đặt trên bàn, chợt nhiên duỗi ra, đặt lên mu bàn tay Dung Ân.

Cô ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn khuôn mặt người đối diện, "Ân
Ân, khi còn đi học, mình đã rất thích cậu, khi đó, cậu chưa từng ình cơ
hội, từ bây giờ, cậu có thể nhìn nhận lại mình được không? Không phải
với thân phận bạn bè", Giọng điệu Trần Kiều chân thành hết mực, ánh mắt
nhu hòa ấm áp, "MÌnh hiểu, cậu và Việt đã yếu nhau sâu đậm, thế
nhưng....Dù sao chuyện cũng đã qua, mình hy vọng cậu có thể bắt đầu lại
một lần nữa".

Dung Ân rút tay về, "Trần Kiều, ăn cơm đi".

"Ân Ân!".

"Chuyện đã qua, mình hiểu, cũng không thể quay về như trước đây, thế
nhưng, TRần Kiều, cũng không có nghĩa mình đã kết thúc, và rồi sẽ lại mở cửa trái tim để bắt đầu đón nhận một người khác, cậu hiểu không?"

Ánh mắt Trần Kiều lộ rõ vẻ ảm đạm mỗi lúc một sâu sắc, thế nhưng qua
điệu bộ thong dong trong câu nói của Dung Ân, chí ít anh vẫn cảm thấy
đôi chút hy vọng, "Ân Ân, mình không ép cậu, mình sẽ chờ".

"TRần Kiều....", sự chấp nhất của anh, khiến Dung Ân khó xử.

"Đừng nói gì cả, đây là quyết định của mình", Trần KIều nở nụ cười
gượng gạo, gắp thức ăn mà Dung Ân thích nhất vào bát cô, sự cẩn thận
cùng chu đáo của anh, với cô, trước sau vẫn như vậy.

Chuyện của Tư Mạn, trôi qua thấm thoắt đã nửa tháng, nhưng truyền
thông vẫn không ngừng bới móc sự việc. Có bài báo còn đưa tin, cô ta đã
chạy trốn ra nước ngoài, báo lại nói, cô ta đã tự sát, không được đi cấp cứu, hay được một đại gia nào đó bao dưỡng...Diêm Việt thi thoảng vẫn
nhắn tin cho Dung Ân, gọi điện cũng chỉ hi hữu, khi anh xuất hiện trước
mặt cô, trời cũng đã bắt đầu sẩm tối.

Dung Ân lên xe, hai người không đi, Diêm Việt chỉ hạ cửa kính xe, lấy ra một điếu thuốc.

"Tư Mạn, không sao nữa chứ?", Dung Ân chủ động phá vỡ sự tĩnh lặng.

"Tinh thần cô ấy không tốt", tay trái Diêm Việt chống lên đầu, dường
như rất mệt mỏi, "Lúc này, anh cùng quản lý của cô ấy đang thay nhau
chăm sóc cô ấy".

Dung Ân gật đầu, sau khi hỏi xong, mới phát hiện chẳng còn gì có thể
nói, hai tay cô đút vào túi áo, Diêm Việt thấy cô cúi đầu, liền vứt điếu thuốc ra ngoài cửa sổ, "Ân Ân, mấy ngày nay, anh xin lỗi, anh không thể ở bên cạnh em".

Cõi lòng Dung Ân trước nay vẫn có một khúc mắc, nhưng lại không dám
hỏi, vì sợ rằng sẽ tự làm tổn thương chính mình, cô cắn lấy môi dưới,
khi buông ta, đã lưu lại vết răng rõ rệt, "Việt, anh có cảm tình với Tư
Mạn phải không?".

Đôi mắt màu nâu của Diêm Việt chợt nhiên như bị chấn động, mi tâm cau lại, "Ân Ân, em hiểu nhầm rồi?".

"Việt, có lẽ, chỉ là chính anh không chịu thừa nhận thôi", trên một
phương diện nào đó Diêm Việt rất giống Nam Dạ Tước, nếu anh thật sự
không có cảm tình với Tư Mạn, sẽ không để chính mình đứng mũi chịu sào,
tự mua thêm phiền phức, "Trước đây, khi em và Tư Mạn gặp nhau, em đã
biết hai người quen nhau, hơn nữa, mối quan hệ dường như không chỉ dừng
lại ở mức bình thường".

Diêm Việt không nói gì, anh và Tư Mạn, chuyện đã từng, anh hiểu rõ không thể giấu được Dung Ân.

Ngón tay cô đặt trên chiếc nhẫn, dứt khoát cầm lấy, mở lòng bàn tay
Diêm Việt, tháo ra trả lại cho anh, "Chiếc nhẫn này, anh nên giữ lại thì hơn".

Diêm Việt ngẩng đầu, nét mắt tràn ngập vẻ khó tin, "Ân Ân, em..."

"Việt", Dung Ân cắt ngang lời anh nói, "Sau lễ đính hôn, hai người
chúng ta đã đi quá xa, chiếc nhẫn lại một lần nữa không thể đeo trên tay em, có lẽ, đã là ý trời", "Ân Ân, chờ sau khi anh thu xếp ổn thỏa
chuyện của Tư Mạn, anh nhất định sẽ...."

DunG Ân cầm lấy tay anh, để lại chiếc nhẫn trong đó, "Việt, mấy ngày
nay, em đã nghĩ thông suốt, trước đây, ở lễ đính hôn, em đã biết anh và
Tư Mạn có quan hệ thân thiết cỡ nào, chỉ là lúc đó em đã quá đau lòng,
không đủ lý trí để suy nghĩ thấu đáo, cũng có thể nói, em không dám nghĩ đến. Những lời thề ước của chúng ta đều rất đẹp, như vậy là đủ rồi,
bằng không, anh cũng sẽ không có Tư Mạn...."

Yết hầu Diêm Việt như nghẹn lại, anh vốn định nói, cuộc gặp gỡ của
anh và Tư Mạn chỉ là tình cờ, nhưng hôm nay, Tư Mạn đã thân bại danh
liệt, anh còn có thể nói ra được lời này?

"Vì thế, chúng ta đừng chấp nhận chết một lần nữa mà không chịu buông tay, hãy để chính mình sống dễ chịu hơn".

"Ân Ân", Diêm Việt xoay đầu, trên khuôn mặt, lộ ra vẻ thống khổ đau đớn.

Dung Ân tựa đầu trên cửa sổ xe, buông hạ mi mắt, thần sắc, tựa như
một cây hoa anh túc điêu linh đã úa tàn, tuy rằng tiêu điều, lại có sức
hấp dẫn chết người, hai tay cô nắm lấy nhau, sau một hồi suy nghĩ, quyết định nói đến vết sẹo đã khắc cốt ghi tâm, "Hơn nữa, em đã từng mang
thai con của người khác, em như vậy, làm sao có thể giống như trước đây
gửi gắm cho anh?".

"Ân Ân", giọng nói Diêm Việt run rẩy, "Anh không quan tâm"

"Nhưng em quan tâm", Dung Ân đột nhiên cao giọng, toàn thân tựa như
đang phát run, "Anh có Tư Mạn, khi em đang thương nhớ anh, anh ôm ấp phụ nữ khác, nghĩ cách trả thù, Việt, chúng ta đã không còn là những kẻ
ngây ngô như trước đây, tình yêu đã hỗn tạp quá nhiều toan tính, thật sự đã biến chất rồi".

"Anh sẽ không buông tay", hai mắt Diêm Việt đỏ bừng, đột nhiên anh
dùng sức nắm lấy hai vai Dung Ân, "Ân Ân, chúng ta rất khó khăn mới có
thể ở bên cạnh nhau, anh sẽ không buông tay!".

Dung Ân né tránh, sau khi mở cửa xe, không quay đầu lại đi thẳng về
phía trước, cánh tay bị kéo lại, nhãn thần Diêm Việt lo lắng, "Anh thừa
nhận, chuyện anh và Tư Mạn, Ân Ân, xin em hãy tha thứ cho anh lần này,
sẽ không có lần thứ hai", "Việt, em đã mệt mỏi quá rồi, đoạn tình này,
tổn thương em quá sâu sắc, em không còn sức lực để kiên trì thêm
nữa...."

Cô gắng sức bỏ đi, Diêm Việt rợm đuổi theo, điện thoại liền đổ
chuông, anh vốn dĩ không để ý, nhưng sợ rằng Tư Mạn có chuyện, chỉ đành
dừng lại.

Dung Ân lên tầng đóng sập cửa, chạy về phòng khóa trái, đầu óc cô lúc này, trái lại tỉnh táo vô cùng tận, cô cũng không muốn nghĩ nhiều, ép
buộc chính mình đi vào giấc ngủ.

Mặc dù như vậy, sáng sớm hôm sau, hai mắt cô vẫn sưng đỏ.

Diêm Việt khi đuổi theo, nhận được điện thoại, cũng liền bỏ đi

Mang bộ dạng uể oải đi làm, vừa đến công ty, Thẩm Mặc đã cầm lấy
thước dây đưa cho Dung Ân, "Ân Ân, thông báo với cậu một tin vui".

"Cái này để làm gì?"

"Là lễ phục à", Thẩm Mặc cũng không ngẩng đầu, "Có một hội nghị về
bất động sản rất hoành tráng sắp diễn ra, sẽ có rất nhiều công ty cùng
tập đoàn lớn tham dự, giám đốc Liêu rất hài lòng với thành quả của công
ty chúng ta, nên Sang Tân cũng được mời đến, mình nói cậu nghe, bên
trong đều là những người xuất sắc trong ngành, chắc chắn lôi kéo được
không ít quan hệ..."

Thẩm Mặc nói liên hồi, tưởng rằng Dung Ân đều nhớ kỹ, cô vội vàng kéo lấy tay Thẩm Mặc, "Khỏi cần, mọi người đi là được rồi"

"Như vậy không được, cậu là người đại diện của chúng ta".

Dung Ân lắc đầu, "Thẩm Mặc, mình không muốn đi, những nơi như vậy, nhất định sẽ không thể thiếu người của Nghiêm Tước".

Trong lời nói của cô, Thẩm Mặc đoán ra được điều mà cô lo lắng, "Ai
dà, mình đã hỏi thăm rồi, cậu nghĩ mình ngốc lắm sao? Danh sách tham dự
có Nghiêm Tước, nhưng Nam Dạ Tước sẽ không đi, vừa vặn hôm đó, anh ta
phải đi cắt băng khánh thành".

Có đôi khi, Dung Ân thật sự phải bội phục khả năng nghe ngóng tin tức của Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc ghi lại số đo của cô, rồi lần lượt đưa thước cho những người còn lại.

Tâm tình, cả ngày đều trở nên u ám.

Sau khi hết giờ làm, Dung Ân gọi điện thoại về nhà, nói rằng cô không thể về ăn cơm.

Ngồi xe hồi lâu mới đến được chợ đêm, nơi này vẫn huyên náo như vốn
dĩ, từng đoàn người đi lại tấp nập, chủ quán đều rao thật to để thu hút
khách, khiến cho tâm tình con người cũng theo sự chộn rộn mà phấn chấn
hơn.

Dung Ân chọn sạp hàng cô và Diêm VIệt vẫn hay ghé tới, hai tay cô chống lên cằm, vị trí ngồi vẫn y nguyên.

Đường nhỏ chật hẹp, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe thể thao đắt tiền.

Nam Dạ Tước không nhịn được cúi đầu, đầu óc anh thật sự như đang có
vấn đề, muốn tìm một đường tắt, lại vòng quanh bảy tám lần đều quay lại
nơi này, tâm tình vốn dĩ đã cáu kỉnh, hơn nữa dòng người chật chội,
khiến xe của anh thật sự bị kẹt lại ở giữa đường.

Khủy tay anh chống lên cửa sổ xe, đôi mắt sâu đen thăm thẳm nhìn ra
ngoài cửa sổ, nơi này, dường như có chút ít ấn tượng với anh.

Ánh mắt đảo qua dòng người, xoay đầu, đập vào mắt là một thân ảnh quen thuộc.

Dục Vọng Đen Tối - Chương #77