Chương 76: Anh Còn Ép, Tôi Sẽ Nhảy Xuống ...


"Tôi nói không động, sau này sẽ không động vào cô, phụ nữ thật là phiền phức".

———

Nam Dạ Tước đỡ lấy tay đang băng bó, lẳng lặng đi ra ngoài.

Dung Ân ngồi trong taxi, khắp trán nóng ran như lửa thiêu, nhưng toàn thân lại lạnh đến bức bách, cô dặn tài xế điều chỉnh nhiệt độ lên cao,
có lẽ là do một đêm chịu sự giày vò quá đỗi tột cùng, nên cô đã bị cảm.

Taxi dừng lại trước khu tập thể, Dung Ân xuống xe, áo vét trắng
choàng trên vai vướng vào thành xe rơi xuống, cô suy nghĩ một lát, rốt
cuộc cũng cúi lưng, nhặt chiếc áo choàng khoác lên tay.

Về tới nhà, trời cũng đã hửng sáng, chậu cây xương rồng trước thềm
nhà tắm mình trong nắng ban mai, những chiếc gai nhọn đâm ra tua tủa
ngạo nghễ, Dung Ân khẽ khàng kéo cửa, vừa khép lại, một tiếng động nhỏ
đã khiến mẹ Dung nghe được lại gần, "Ân Ân, đêm qua con đi đâu? Tại sao
không về nhà?"

"Mẹ", Dung Ân tiến lên, "Một người bạn của con bị ốm, nằm ở bệnh viện suốt đêm qua, lúc đó con quá lo lắng nên không nhớ gọi điện thoại ẹ".

"Ừ", mặt mẹ Dung cũng dần thả lỏng hơn, "Lúc này còn sao nữa không?".

"Không sao ạ", Dung Ân đẩy xe lăn về phía bàn ăn, "Mẹ, con muốn cùng mẹ bàn chuyện này".

"Có chuyện gì?".

"Công ty chúng con hết năm nay có thể sẽ dọn sang địa điểm mới,
nguyện vọng của mọi người, là muốn nhà chúng ta sẽ cùng đi, cũng đã tìm
được nhà cho thuê, vì ở lại đây sẽ đi lại quá xa. Mẹ, mẹ thấy thế nào?".

Mẹ Dung vỗ vỗ cánh tay cô, thần sắc an nhàn, "Ân Ân, mẹ đương nhiên
sẽ theo con, con đi đâu, chúng ta sẽ đi đó, công việc mới là quan trọng
nhất".

"Mẹ", hai tay Dung Ân ôm lấy cổ mẹ Dung, trong mắt tràn ngập vẻ nũng nịu, "Con yêu mẹ nhất".

"Cái miệng này.....", mẹ Dung mỉm cười, "Tết cũng sắp đến rồi, con cũng nên chuẩn bị dần đi".

"Vâng, hai ngày nữa con sẽ đi mua đồ".

Bên phía Sang Tân, nghiệp vụ cũng đã xong, bắt đầu bước vào kỳ nghỉ
tết, Dung Ân ở nhà nghỉ ngơi nửa ngày mới quay lại bệnh viện, khi đi qua phòng bệnh của Nam Dạ Tước, cô vô thức dừng lại, bóng người đàn ông đã
sớm mất hút.

Thẩm Hiên Ngạo tỉnh lại, vết thương cũng đã đỡ hơn, khôi phục lại thể trạng cũng rất mau, anh chỉ bị bất tỉnh vì mất máu quá nhiều, nhìn qua
tinh thần cũng đã tỉnh táo.

Thẩm Mặc ngồi cạnh giường, quần áo cũng chưa thay, vẫn nguyên bộ của
ngày hôm qua, cô cầm trong tay quả táo đang gọt dở, thút thít, "Hiên
Ngạo, em sai rồi, sau này sẽ không bao giờ đến những nơi như vậy nữa..."

Rõ ràng, sự việc tối qua đã khiến cô chịu biết bao hoảng loạn.

Thẩm Hiên Ngạo thận trọng vươn tay, phủ lên đỉnh đầu cô, sắc mắt đầy yêu chiều, "Nha đầu ngốc, ai ngờ được sẽ xảy ra chuyện...."

Dung Ân đi vào, cầm giỏ trái cây đặt sang một bên, "Thẩm Mặc, cậu về nghỉ đi, mình ở lại đây được rồi".

"Dung Ân", Thẩm Mặc thấy cô tới, lệ trong mắt lại càng đầy hơn, cô
tiến lên ôm chầm lấy Dung Ân, "Mình vẫn còn sợ, tối hôm qua thiếu chút
nữa đã xảy ra chuyện...".

"Được rồi, không sao nữa", Dung Ân vỗ nhẹ lên lưng cô, "Đã qua cả rồi".

"Dung Ân", đầu Thẩm Hiên Ngạo cuốn băng, chỉ để lộ ra khuôn mặt,
"Thẩm Mặc nói, người hôm qua chính là Nam Dạ Tước, em biết anh ta sao?", Dung Ân ngồi xuống ghế, "Em biết, chỉ là quan hệ bạn bè".

Thẩm Mặc cùng Thẩm Hiên Ngạo đưa mắt nhìn nhau, nhận thấy cô dường
như không muốn đề cập đến, cũng không truy hỏi thêm, Thẩm Mặc mời Dung
Ân ngồi xuống, "Xong rồi, sau khi gói thầu của Nghiêm Tước bị chúng ta
nẫng tay trên, làm thế nào anh ta lại xuất hiện đúng lúc như một ân nhân vậy".

Dung Ân thấy cô vẫn còn có sức cười đùa, tay cô vỗ vỗ lưng Thẩm Mặc,
"Cậu ấy, lúc khóc lúc cười, hai ngày nữa là giao thừa rồi, Hiên Ngạo bao giờ thì xuất viện được?".

"Bác sỹ nói nếu không có gì bất thường, nằm viện hai ngày nữa là được rồi, mình cũng không muốn đêm ba mươi lại ở bệnh viện".

Vì Dung Ân hết mực khuyên nhủ, Thẩm Mặc cuối cùng cũng chịu về nhà thay quần áo.

Ở một nơi khác, Ngự Cảnh Uyển.

Khi Vương Linh mở cửa, Hạ Phi Vũ cuống quýt xông vào, Nam Dạ Tước lúc này đang ngồi trên ghế sô pha, trong tay cầm điều khiển chuyển kênh
không ngừng.

"Tước", người phụ nữ đặt túi xách xuống, ngồi xuống bên cạnh người đàn ông, "Tay anh bị sao vậy?".

Nam Dạ Tước vẫn dửng dưng, cúi đầu nói, "Không có việc gì, chỉ là bị thương nhẹ".

"Còn nói không có việc gì", Hạ Phi Vũ lo lắng cầm lấy tay anh, "Bùi
công tử, em chỉ sợ sau này anh ta sẽ tiếp tục theo chúng ta gây phiền
phức".

"Cô biết?"

"Chuyện tối hôm qua, truyền đi khắp nơi, Tước, rốt cuộc anh vì ai lại ra nông nỗi này?".

"Không ai", Nam Dạ Tước không muốn nghĩ lại, vốn dĩ tâm tình đã buồn
bực, "Không phải đang nghỉ tết sao, không ở nhà ăn tết, chạy tới đây làm gì?".

"Em lo cho anh", giọng điệu Hạ Phi Vũ nôn nóng, người đàn ông này, cô căn bản không thể nhìn ra tột cùng trong lòng anh đang nghĩ điều gì,
nhìn những biểu hiện bên ngoài, không thể nào đoán ra, khiến cô luôn
không chắc chắn về mọi thứ liên quan đến anh.

Nam Dạ Tước vỗ vỗ cánh tay cô, "Tôi không sao, đi thôi, ra ngoài ăn cơm".

Không khí giao thừa tràn ngập khắp chốn, bất luận là bên trong cửa
hàng lớn bé ra sao, đều cũng có thể cảm nhận được bầu không khí náo
nhiệt, rôm rả hơn thường lệ.

Mẹ Dung đã lâu không ra ngoài, Dung Ân muốn đưa bà đi mua sắm, vừa ra ngoài cửa liền chạm mặt Diêm Việt, anh cùng hai người đi mua đồ, sau đó dùng dịch vụ, chuyển tất cả đồ mua được về nhà.

Hôm nay là đúng ba mươi tết, mọi gia đình đều có thói quen ăn bánh sủi cảo.

Dung Ân bật đèn trong phòng, tất cả gian nhà liền sáng choang, Diêm
Việt đứng trên ghế treo đèn lồng, Dung Ân ngồi xổm xuống giữ chân, "Cần
thận một chút, bên trái, đúng rồi...được rồi".

Hương vị bánh sủi cảo thơm phưng phức bày biện trên bàn, ở cùng nhau
một chỗ, có cảm giác tựa như một gia đình. Tâm tình lẫn bên ngoài, mẹ
Dung đều thể hiện nét vui vẻ, hài lòng.

Đồng hồ điểm mười giờ, Dung Ân tiễn Diêm Việt xuống lầu, nhìn anh
bước vào xe, Dung Ân đứng dưới đèn đường, chợt thấy trong lòng dấy lên
cảm giác ảo não không thôi, Vừa xoay người rợm vào trong, chỉ thấy một
bóng người đứng trước mặt.

"Là cô".

"Tôi không ngờ, anh ấy lại đến chỗ cô", Tư Mạn choàng trên người một
chiếc áo khoác màu nâu mỏng manh, đôi bốt cao cổ tôn lên đôi chân thon
dài, "Dung Ân, tôi không hề thua kém cô điểm gì, tôi thật sự không
hiểu".

"Đã muộn thế này, cô nên về sớm đi thì hơn", Cô không muốn cùng Tư Mạn đôi co, hai tay thọc vào túi, rợm bỏ đi.

"Trên đời này, chỉ có mình tôi yêu anh ấy", Tư Mạn tiến lên hai bước, chặn lối đi của Dung Ân, trong mắt phóng ra sự kiên định, "Tôi có thể
vì anh ấy bất chấp tất cả, cô có thể sao?", "Tôi không thể", Dung Ân
thẳng thắn, "Nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng, nếu như lưỡng tình
tương duyệt, dẫu ai có xen vào cũng sẽ không thể đổ vỡ". (lưỡng tình
tương duyệt: hai bên đều yêu nhau).

Tư Mạn ngơ ngẩn đứng chết lặng, cô hiểu rõ lời Dung Ân nói không hề
sai, hôm nay cô cũng vì bám theo xe Diêm Việt mới có thể tìm đến được
nơi này, suốt cả ngày, cô ở lại đây theo dõi, ngốc ngếch nhìn bọn họ ba
người vui vẻ hạnh phúc, cô thậm chí ngay cả dũng khí xông lên để chất
vẫn cũng không có, trong mắt anh, cô chẳng là gì hết.

Dung Ân bước lên lầu, không bao lâu sau, tiếng bước chân trong hành
lang chợt chững lại, đèn đường màu vàng cam khiến khuôn mặt Tư Mạn trắng bệch đến thảm hại, cô ta đột nhiên ngồi thụp xuống, bắt đầu khóc nghẹn
ngào.

Thời gian nghỉ tết mau chóng trôi qua.

Thẩm Mặc khom lưng nhận lỗi trước mọi người, vì công ty đi vào hoạt
động chưa được bao lâu, lúc này người lãnh đạo giữa vai trò quan trọng
hàng đầu, sự việc xảy ra vừa rồi, trách nhiệm của cô vẫn là chính yếu.

Toàn bộ công ty Sang Tân lúc này đều đầu tư thời gian và công sức vào dự án của giám đốc Liêu, bên phía bọn họ không có công nhân, Sang Tân
liền trực tiếp ra ngoài tìm thuê công nhân làm khoán, Dung Ân thường
xuyên đến công trường giám sát, Tuy rằng vất vả, nhưng lại vô cùng tự
do. Cô vốn dĩ không nói với Diêm Việt việc chuyển nhà, nhưng anh lại
biết rõ địa chỉ công ty Sang Tân, đồng thời nghe ngóng được tình hình.

Thời gian bình lặng trôi đi, thấm thoắt đã ba tháng.

TRong khoảng thời gian này, Dung Ân thật sự không gặp Nam Dạ Tước lấy một lần, cô cũng đã học được cách chậm rãi quên đi, mãi cho đến một
ngày, khi cô đã hoàn toàn lãng quên mọi thứ, thậm chí không còn nhớ
được, đã từng có một người đàn ông mang tên Nam Dạ Tước xoay chuyển vận
mệnh cô.

Mà số phận, luôn luôn đến bất ngờ khiến người ta không kịp cảnh giác.

Gần tới rằm, cái tên Nam Dạ Tước đột nhiên xuất hiện trên tít báo về
giải trí, anh ta cùng Tư Mạn đang cặp kè, sự việc rõ ràng đã được khuếch trương đến vô cùng tận, thậm chí, còn khắng định Nam Dạ Tước đã là chỗ
thân quen với Tư Mạn. Dung Ân đánh dấu bên góc phải màn hình, đóng trang web lại, lẳng lặng tựa người vào lưng ghế, cái tên Tư Mạn ngay lập tức
hiện lên trong đầu cô, gần gũi Nam Dạ Tước, chẳng lẽ cô ta có mục đích
khác?

"Dung Ân, công trình bên giám đốc Liêu thế nào rồi?"

"Thẩm Mặc, cậu yên tâm", Dung Ân cầm lấy túi xách, "Mình qua đấy ngay đây, công trình không có vấn đề gì".

"Có cậu ở đó, đương nhiên mình rất yên tâm", Thẩm Mặc khôi phục lại ý chí, tràn đầy vẻ quyết tâm.

Đó là một khu chung cư mới, khâu xây thô đã hoàn thiện, chỉ còn lại
sửa chữa và trang trí nội thất, trước đây để có được công trình này,
giám đốc Liêu chắc hẳn đã rất coi trọng bản thiết kế và dự toán với mức
vừa phải của công ty Sang Tân.

Dung Ân vừa xuống taxi ở cổng, trên tầng hai, công nhân đã lén lút trông thấy cô.

Người quản lý thi công lấy ra điện thoại, "A lô, trưởng phòng Hạ, cô tới, được...Tôi hiểu, sau này, nhờ cậy cả vào cô".

Dung Ân đi cầu thang lên tầng hai, khi đi vào trong, công nhân vội
vàng lấy lại khí thế, trông thấy cô liền bắt chuyện vui vẻ như mọi ngày. Cô gật đầu mỉm cười đi vào phòng ngủ chính, bên trong tu sửa cũng đã
gần xong, chỉ còn sơn lại và trang trí nội thất là hoàn thiện. Cô xem
xét kỹ lưỡng từng nơi, sau khi xác định đã đảm bảo đúng quy trình, mới
xoay người, rợm ra ngoài phòng khách, đã thấy công nhân lúc trước còn
đang bận bịu tuyệt nhiên biến mất hoàn toàn, công cụ tùy ý vứt bừa bãi
dưới đất, có thể thấy rõ sự vội vã đến mức nào.

Trên ghế sô pha, một người đàn ông dáng vẻ thong dong, anh ta châm
một điếu thuốc, một tiếng cạch vang lên, Dung Ân đi tới cửa, vươn tay
vừa kịp tiếp cận, liền phát hiện cửa đã bị khóa trái.

"Tại sao anh lại ở đây?".

"Với phụ nữ, nên độc ác", Bùi Lang rít vào một hơi thuốc, khói trắng
từ trong miệng dày đặc một tầng, "Tôi nghe nói cô ở đây, nên muốn qua
thăm".

"Tôi và Bùi công tử hình như không có mối thâm giao tới vậy". Dung Ân cười lạnh.

"Gọi tôi là Bùi Lang được rồi", người đàn ông thôi bắt chéo chân,
trong mắt không vội vã cũng không nóng nảy, ở nơi này, vào thời điểm này , trong một chốc, Dung Ân khó lòng chạy thoát, "Tôi là Dung Ân".

Cô cũng không muốn cùng anh ta vòng vo dài dòng, "Anh muốn gì?".

Người đàn ông nghiêng người đứng dậy, ném đầu thuốc xuống đất, "Tôi
có một thói quen xấu, người tôi không chiếm được, sẽ ngày đêm nhớ
thương, từ lúc gặp mặt Dung tiểu thư đây một lần, cơ thể tôi cũng muốn,
trái tim tôi cũng muốn, lúc này gặp lại, là duyên số của tôi và cô, cô
đi theo tôi, tôi không để ý cô đã từng là người của Nam Dạ Tước, đến lúc đó, cô sẽ không phải vất vả làm việc như bây giờ, tôi sẽ nuôi dưỡng cô, áo gấm ngọc thực chờ cô".

"Bùi công tử thật hào phóng", Dung Ân mỉm cười, nói rằng không sợ
hãi, sẽ là chỉ nói dối, "Tôi không phải người dễ dãi, Bùi công tử có thể cho, tôi cũng có thể lấy được ở người khác, biệt thự, BMW, tôi cũng
không thiếu".

"Dung tiểu thư quả thật không biết thận trọng", ánh mắt Bùi Lang mang theo ý cười, "Tiền cô không nhận, tôi cho cô thứ khác, hôm nay cô đừng
tưởng sẽ lại có anh hùng cứu mỹ nhân, căn phòng này chỉ có hai người
chúng ta".

"Anh muốn dùng bạo lực?".

"Nếu cô không nghe, tôi sẽ cân nhắc", Bùi Lang nói xong, đứng dậy,
ngón tay nới lỏng cà vạt, "Trong căn nhà trống không, không biết mùi vị
có khác hay không".

Đối mặt với tình cảnh như vậy, Dung Ân lại không hề tỏ ra hoang mang, trái lại đặc biệt điềm tĩnh, anh ta tiến lên một bước, cô liền lùi một
bước, "Bùi công tử, muốn có được phụ nữ, không nên ép buộc?".

"Trái tim tôi đã chết", Bùi Lang tiến lên, "Kỳ thật, tôi còn chưa từng phải dùng bạo lực với phụ nữ".

Dung Ân lùi về phía cửa sổ, tầm mắt cô liếc xuống, vừa hay có một đống cát, "Anh đừng ép tôi".

"Cô nói gì?". sắc mặt Bùi Lang có phần hờn giận, người đàn ông có
quyền thế, muốn một người phụ nữ không cần lôi thôi, ôm ấp thành quen,
tự dưng sẽ sinh cảm giác.

"Anh ép tôi, tôi sẽ nhảy xuống", Dung Ân không hề hù dọa, may thay
đây là tầng hai, nếu may mắn, có thể nhảy đúng xuống đống cát, nếu không may, nhiều nhất là bị què chân.

"Cô nhảy thử xem", Bùi Lang tiếp tục tiến lên, anh ta không tin.

Dung Ân thấy anh ta sắp lại gần, liền nhắm mắt thật sự nhảy ra ngoài
cửa sổ, ánh mắt Bùi Lang giật mạnh, cánh tay dài vừa thu lại khóa trụ
lấy vòng eo thon gọn của Dung Ân, "Bám vào tôi, mẹ kiếp, cô nhảy thật!". Anh dùng lực kéo cô lên, gân xanh trên trán nổi lên rõ ràng, mất hồi
lâu mới đưa được Dung Ân lên trên.

Sau khi người đàn ông buông tay, liền ngồi thụp xuống thở hổn hển, bộ tây phục màu đen nổi bật trên nền xi măng trắng, hai tay anh ta chống
bên hông, ánh mắt quặc trụ Dung Ân, "Nếu đây là tầng thượng, cô cũng sẽ
nhảy xuống?", Cô cũng hoảng hồn chưa kịp lấy lại bình tĩnh, ánh mắt né
tránh nhìn sáng hướng khác, nếu là vậy, dĩ nhiên không nhảy.

Người đàn ông sau khi điều hòa lại nhịp thở, anh ta đứng dậy, "Lần
đầu tiên tôi gặp một người phụ nữ như cô, quên đi, không làm được tình
nhân, vậy làm bạn được chứ?", Bùi Lang không muốn dây dưa vào phiền
phức, dù sao cũng là cán bộ cao cấp, hình ảnh vẫn là quan trọng nhất.

Dung Ân không tin anh ta có ý hòa hoãn, hai mắt cảnh giác trừng mắt nhìn.

"Tôi làm người tốt, cô còn không tin", Bùi Lang đứng dậy, phủi vôi
bám lại trên ống quần, anh ta đi vài bước về phía cửa, lấy chìa khóa mở
ra, "Đi thôi".

Dung Ân tuy rằng lưỡng lự nhưng vẫn đứng dậy ra ngoài.

Cửa tháng máy, Bùi Lang nhấn xuống tầng một, nhưng Dung Ân không theo vào, xoay người đi về phía cầu thang.

"Này", Bùi Lang đuổi theo, toàn bộ hành lang chỉ nghe thấy tiếng đế
giày da của anh ta, "Tôi nói không động, sau này sẽ không động vào cô,
phụ nữ thật là phiền phức".

Dung Ân rất nhanh xách túi trong tay đi ra ngoài cổng, người đàn ông
lái ô tô đuổi theo, xe BMW X6 lóa mắt, nhưng kiểu dáng không quá khoa
trương, "Lên xe, tôi đưa cô về".

"Không cần", Dung Ân dừng chân, sắc mắt duy trì vẻ tươi cười cho có, "Tôi ra ngoài, đều đi taxi".

Người đàn ông đánh xe đỗ lại trước mặt cô, "Lên xe".

Dung Ân rất sợ anh ta sẽ lại có những hành động khác thường, nên chỉ đành lên xe, nhưng ngồi ở ghế sau.

Bùi Lang lái xe ổn trọng, luôn quan sát sắc mặt thận trọng của Dung Ân qua gương, "Cô thật sự rất sợ tôi".

"Không".

"Thật sao, vậy cô cảm thấy tôi thế nào?", người đàn ông tiếp tục trơ mặt truy vấn.

Dung Ân ngẩng đầu, trông thấy nụ cười hứng thú trên khuôn mặt anh ta, "Anh, rất tốt".

Bùi Lang nghe xong, liền không kìm được cười thành tiếng, "Tôi mời cô một bữa".

"Không cần!", Dung Ân vô thức trả lời, vô cùng cao giọng.

Ý cười của người đàn ông không thuyên giảm, giẫm ga tăng tốc đi về
phía trước, "Vậy cho cô hai lựa chọn, hoặc tôi mời cô, hoặc cô mời tôi,
cô hoặc tôi, chưa từng có phụ nữ mời tôi".

Dung Ân nghiêm túc, nhìn chăm chú nửa khuôn mặt người đàn ông, ánh
mắt anh cười trong veo, khiến cô tưởng như người vừa rồi là một người
hoàn toàn khác. Bùi Lang thấy cô rất lâu không trả lời, liền quay đầu,
"Cô là người duy nhất tôi để lỡ hai lần, thế nên, không có lần thứ ba,
khỏi cần cảnh giác tôi làm gì, cô cũng xem thường tôi quá rồi".

Nghe anh ta nói vậy, Dung Ân cũng thu hồi lại vẻ cảnh giác, Bùi Lang
lái xe đến một nhà hàng, khi dùng bữa, cô vẫn cảm thấy ngượng ngập, dùng dao cắt miếng thịt bò bít tết, "Tôi có thể hỏi anh một chuyện được
không?".

"Chuyện gì?", người đàn ông nhấp một ngụm rượu, ngón tay khẽ quét trên thành ly.

"Tại sao anh biết tôi ở đây, ai đã nói sao".

Người đàn ông cười hứng thú, cắt thịt bò, ưu nhã đưa lên miệng, "Đã mạo phạm người nào, chính cô cũng không biết?"

DUng Ân nhíu mày, sắc mặt ngưng trọng.

"Nghiêm Tước, người phụ nữ luôn như hình với bóng với Nam Dạ Tước",
Bùi Lang không chỉ đích danh, Dung Ân cũng đoán được đó là ai, cô cầm
lên ly rượu, "Dù sao, hôm nay cũng cám ơn Bùi công tử, xin anh thứ lỗi". Người đàn ông mỉm cười, cùng cô chạm ly, "Không dùng bạo lực, tôi sẽ
dùng sự dịu dàng, Dung Ân, tôi theo đuổi cô, được chứ?".

Dung Ân thiếu chút nữa bị sặc rượu, cô miễn cưỡng nở nụ cười, "Bùi công tử nói đùa rồi".

Bùi Lang cũng không tiếp tục xoáy sâu vào chủ đề này, ánh mắt anh
xuyên thấu qua ly thủy tinh nhìn chuyên chú gương mặt người phụ nữ đối
diện, Dung Ân vội vàng ăn tiếp, đợi đến khi thanh toán, người đàn ông
cũng không cho cô có cơ hội, thậm chí còn típ cho người phục vụ một số
tiền không nhỏ.

Khi ra về, Dung Ân nhất quyết muốn tự bắt xe, Bùi Lang cũng không
cưỡng ép, để cô làm theo ý mình, tận mắt trông thấy cô biến mất khỏi tầm mắt mới thôi.

Tới công ty, Dung Ân cũng không kể lại sự việc, sợ rằng sẽ làm Thẩm
Mặc cùng mọi người lo lắng, khi gặp lại công nhân, trên gương mặt mỗi
người đều thể hiện sự lo lắng cùng áy náy, Dung Ân cũng không tính toán, xem như chuyện chưa từng xảy ra.

Những chuỗi ngày ấm áp cũng đã đến, ánh dương càng làm rạng rỡ khuôn
mặt tràn đầy nhiệt thành cùng xuân sắc, thời gian trôi qua rất nhanh,
thấm thoắt đã hai tháng, công trình của giám đốc Liêu không xảy ra bất
kỳ sự cố nào.

Về phía Diêm Việt, DUng Ân vẫn tận lực trốn tránh, mặc dù vậy, cứ cách hai ba ngày, anh vẫn chờ cô dưới công ty.

"Ân Ân, hoàng tử của cậu kìa", Tô Luân đang cùng cô đi ra, đẩy đẩy
tay cô, Dung Ân dừng chân, người đàn ông đang tựa người trên lưng xe hút thuốc, ánh nắng vụn nhạt rơi rớt trên hai vai anh, tấm lưng, toát ra vẻ cô quạnh.

Dung Ân lặng lẽ lại gần, khi Diêm Việt ngẩng đầu đã thấy cô đã đứng
bên cạnh, anh vội vàng dập thuốc, giẫm chân lên, "Tan làm rồi".

"Vâng", Dung Ân tựa trên lưng xe, "Chờ em lâu chưa?".

"Không lâu, anh vừa đến", Diêm Việt mở cửa xe, ra hiệu cô lên xe, lúc này đang là giờ cao điểm, trên đường xe cộ đi lại đông đúc như mắc cửi, Diêm Việt nắm lấy bàn tay trái của cô, Dung Ân có thể cảm nhận được đầu ngón tay anh ẩm ướt, dường như đang đẫm mồ hôi.

Khi tới nhà hàng, đã là bảy giờ tối.

Diêm Việt chọn một bàn cạnh cửa sổ, đủ loại món ăn bày biện trên bàn, Dung Ân đã đói tới mức bụng sôi lên rầm rĩ, cô cầm lấy đũa, rợm ăn, chỉ thấy bồi bàn đẩy bàn xoay, bên trên, bày ra một khay thức ăn có đậy
vung tròn. Rồi lại xoay bàn.

Dung Ân không khỏi buông đũa, "Nhiều như vậy ăn sao hết".

Bồi bàn dừng bàn xoay trước mặt Diêm Việt, anh ta mở vung đậy khay
thức ăn, bên trong, là một bó hồng kiều diễm, giữa khay, là một hộp
vuông bằng nhung màu đỏ.

"Ân Ân", Diêm Việt nâng bó hoa, tay trái cầm lấy chiếc hộp, sau khi
mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương, "Chúng ta kết hôn được không em?".

Cõi lòng Dung Ân chợt sôi trào mãnh liệt, nhưng không phải đang nhảy múa.

Những lời này, cô nghe xong, lẽ ra cõi lòng phải nhảy nhót hoan hỉ
mới phải, nhưng vì sao niềm hạnh phúc không sống động như vậy? Dung Ân
nhìn chuyên chú gương mặt người đối diện, hai tay đặt trên bàn không
khỏi nắm chặt.

Kết hôn cùng Diêm Việt và cùng anh sống trọn vẹn suốt quãng đời còn lại, không phải là nguyện ước trước nay của cô sao?".

Người đàn ông cẩn trọng lấy chiếc nhẫn sáng lấp lánh ra khỏi hộp, anh cầm lấy tay Dung Ân, chiếc nhẫn băng lạnh dần đi vào ngón tay áp út của cô, Dung Ân rợm gập tay lại, điện thoại Diêm Việt liền đổ chuông,
"Không sao", Cô tựa người lên lưng ghế, "Tư Mạn, cô ấy làm sao?".

Diêm Việt bị kích động, mấy ngày nay, nét mặt anh đều vô cùng mệt mỏi, "Từ khi xuất viện, cô ấy không nói được".

Dung Ân theo chân đến nhà Tư Mạn, vừa đứng lại, cánh cửa đang đóng
chặt đột nhiên mở ra, ngay sau đó, một người phụ nữ mặc đồ ngủ giống như một người điên xông tới, cô ta đẩy Dung Ân sang một bên.

"Đừng chụp, đừng chụp tôi.....", Tóc tai Tư Mạn rối tung, dép lê đá
vào gầm ghế, điệu bộ thập phần khiến người khác sợ hãi, hoàn toàn không
nhìn ra khí chất ngạo mạn thường ngày.

Diêm Việt vội vàng chặn lấy vòng eo cô ta ôm lấy, đẩy đầu cô ta áp
sát vào lồng ngực mình, "Tư Mạn, đừng sợ, em ở nhà, không ai làm hại
em...."

"Nhà?", người phụ nữ xoay nguười khóc tức tưởi, cô ta chậm rãi ngẩng
đầu, Diêm Việt vén mái tóc đang rối tung của cô ta sang hai bên, lộ ra
là ánh mắt hoảng loạn sợ hãi đến vô cùng tận, "Việt, em sợ, bọn họ trói
em, bắt em chụp hình, em không còn mặt mũi nào mà sống nữa....".

"Ai, bọn họ là ai?", Diêm Việt nghiến răng, khẩu khí âm u cực điểm.

Nhưng Tư Mạn lại không nói lời nào, chỉ không ngừng khóc nấc, hai mắt vì hoảng sợ mà trợn tròn.

"Tư Mạn, đừng sợ, có anh ở đây....", hai tay người đàn ông ôm lấy cô
ta, Dung Ân đứng trong phòng khách, nhưng lại cảm giác chính mình như
một vật dư thừa.

"Nói cho anh biết, rốt cuộc là ai..."

"Nam Dạ Tước!Nam Dạ Tước!", Khi Tư Mạn nói ra cái tên này, thần sắc
cơ hồ như sụp đổ, trong ngực Diêm Việt không ngừng giẫy giụa, giống như
đang bị kích động mạnh mẽ.

Dung Ân chỉ cảm thấ đầu óc quay cuồng, cô tìm trăm phương nghìn kế
chạy trốn, né tránh, nhưng cái tên của anh, lại luôn luôn thừa dịp xuất
hiện, phảng phất giống như không ngừng quấy rầy cuộc sống của cô, sẵn
sàng đảo lộn mọi thứ, không khi nào bỏ qua.

"Lại là anh ta, rốt cuộc anh ta đã làm gì em, nói mau!", Diêm Việt nổi cơn thịnh nộ, yết hầu cơ hồ như đang rống lên.

"Việt, em muốn giúp anh, em tiếp cận hắn ta, em nghe được anh nói với người khác về chiếc đĩa, Việt, hắn ta rất đáng sợ, hắn ta không phải là người, hắn ta là quỷ dữ....A.....A....", hai tay Tư Mạn không ngừng túm lấy tóc, cơ thể gầy guộc dán chặt lấy lồng ngực Diêm Việt, thống khổ
đến tột cùng.

"Tư Mạn!", hai tay Diêm Việt vặn cằm cô, buộc cô đối diện chính mình, "Tại sao em biết chuyện chiếc đĩa?".

"Em, em vô tình nghe được anh nói chuyện với người khác, Việt, em sợ...."

Dung Ân đứng cách đó không xa, nhưng có thể trông thấy rõ ánh mắt
Diêm Việt bắt đầu có biến, hiển nhiên, anh đang đau đớn như phải chịu
ngàn vạn mũi kim châm, cảm giác bất lực vô cùng tận. Anh gắng sức ôm lấy Tư Mạn, ấp cô trong lồng ngực mình, trong đôi mắt màu nâu, đã có thể
trông thấy một tầng mỏng hơi nước.

Lời Tư Mạn nói, Dung Ân không hề hoài nghi.

Nam Dạ Tước là ai, có gì anh ta không thể làm?

Khiến Tư Mạn thân bại danh liệt, trong từ điển của anh ta, sự trừng phạt như vậy đã quá nương tay.

Rõ ràng là mùa hè, nhưng Dung Ân lại cảm giác toàn thân như đang đổ
mồ hôi lạnh, nếu như anh ta biết được toàn bộ những chuyện cô đã làm chỉ nhằm mục đích được buông tha, không biết, anh ta sẽ dùng hình thức gì
để nghiêm phạt cô?

Dung Ân không dám nghĩ tiếp, chỉ đành tự an ủi chính mình, anh ta không thể biết.

Diêm Việt vỗ về Tư Mạn vào nghỉ trong phòng, Dung Ân hiểu rõ có ở lại đây, cũng chỉ thành người thừa, không tạm biệt hai người, mà tự ra về.

Bên trong Ngự Cảnh Uyển, mặc dù Dung Ân đã đi, nhưng Nam Dạ Tước
không sa thải Vương Linh, anh thỉnh thoảng vẫn về ăn cơm, nên giữ Vương
LInh ở lại.

Tiết trời tháng tám nắng gắt như lửa thiêu, bên ngoài giống như hỏa
lò, cây cối không còn chút nào sức sống, trong phòng khách rộng lớn, máy điều hòa nhiệt độ phả ra hơi lạnh, xua tan đi cái nóng ran khô khốc.

Vương LInh đặt bát canh xuống bàn ăn, "Cậu chủ, thức ăn đã chuẩn bị xong".

Nam Dạ Tước ngồi xuống bàn ăn, hai mắt nhìn lên, khi ánh mắt đã đảo
xuống quần, dây chuyền đeo trên cổ, thứ này, anh nhớ lại, là anh đích
thân lựa, sau đó đeo lên cổ Dung Ân.

"Dâu chuyền của cô, ở đâu vậy?".

Vương Linh hoảng hốt, Dung Ân lúc trước đã dặn dò, đừng khoa trương
trước mặt Nam Dạ Tước, nhưng hôm qua cô đi ra ngoài liên hoan, hôm nay
liền quên mất không tháo ra.

sắc mặt Nam Dạ Tước điềm tĩnh, anh buông đũa, trông thấy điệu bộ anh
như vậy, Vương Linh không dám lấp liếm, "Cậu chủ, là Dung tiểu thư tặng
lại tôi trước đây, lúc đó chị ấy vứt đi rất nhiều đồ, tôi thấy tiếc, nên lén lút nhặt lại"

Dục Vọng Đen Tối - Chương #76