Thiêu Đốt?


Người đăng: Vincent032

-Ta muốn trở nên to lớn!
Một câu nói thô lậu và ngu ngu bỏng nhiên được cất lên bởi Trầm Khung sau khi
hắn thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình và trở lại với thực tại dù hắn cũng
không thể hiểu là sao mình lại nói ra câu đó sau khi bước qua vô số suy nghĩ.
Thực tại của hắn bây giờ là trôi nổi giữa một màng đen như vô tận và trước mặt
hắn vẫn là hình ảnh cái quả cầu lửa to lớn đang bị nhốt trong một cái lòng màu
đen.
Nhưng mọi thứ dần bắt đầu chuyển hóa.
Mặt trời to lớn ấy lúc này thôi không phát ra những ánh sáng êm diệu nữa mà là
những tia sáng cuồng bạo đỏ chói và tỏa ra sức nóng bức người kinh khủng.
Không những thế, nó còn điên cuồng quay tròn trong lớp bao bọc được tạo ra bởi
những tia sét đen khiến nó lúc phình to lúc co lại như muốn nổ tung. Những âm
thanh "ken két" và "răn rắc" không ngừng van lên một cách dồn dập hơn, hối hả
hơn khiến Trầm Khung không khỏi … nếu ở trong cơ thể "trước" hắn sẽ nuốt nước
bọt một cái và ước phải chi mình "nuốt" được luôn câu mình vừa nói.
Đến lúc này, nơi Trầm Khung đang đứng cũng ngày một nóng hơn một một luồn gì
đó cứ như sương mù mà lại như ánh sáng lượng lờ quanh vòng tròng màu đen khổng
lồ kèm theo đó là hình ảnh như vết nứt của kính ngày càng dày đặc, những âm
thành "xì xì" và kèm theo đó là một làng sương vàng phát ra những tia sáng ống
ánh.
Lặng im đứng nhìn những thứ "không thể xảy ra" trước mắt mình, lúc này Trầm
Khung đã thấm thía câu "không gì là không thể". Hắn biết những thứ này tồn tại
trong cơ thể hắn, cái mặt trời đó thì có thể là do cô gái kia đưa vào trong
người hắn nhưng cái vòng tròn bao bọc màu đen kia, những tia xét kia thì có lẽ
đã tồn tại trong người hắn từ lâu. Trầm Khung biết hắn lúc này đang ngồi trong
cái thùng nước và đang nhắm mắt tập trung.
Bằng cách nào đó, giờ hắn biết mình có thể trở lại cơ thể "trước" bất cứ lúc
nào hắn muốn. Và bằng một cách vi diệu nào đó, hắn cảm thấy sự liên kết giữa
mình và làng sương mờ quanh vòng tròn màu đen.
Sự liên kết đó ngày một lớn, ngày một rõ ràng và hiện thực hóa bằng cách hắn
có thể từ từ di chuyển làng sương đó.
Bằng sự liên kết của mình, hắn di chuyển làng sướng đó ra xa vòng trong màu
đen, xa, ngày một xa và xa đến một mức nào đó mà hắn không thể nói vì hắn cảm
nhận được thế giới màu đen này như vô hạn nhưng lại như hữu hạn.
Làng sương ngày một kéo đi xa thì lại ngày một dài ra, đường vàng nhạt kéo dài
như vô tận theo sự huy động của Trầm Khung và nối liền với mặt trời.
Từ những thứ mà Trầm Khung đã nhìn thấy từ dầu đến giờ, hắn cảm nhận được hắn
càng kéo dài thì những tia sáng đỏ cuồng bạo này một yếu đi, mặt trời ngày
càng dịu đi. Những thứ đó chỉ giảm một phần nhỏ và rất nhỏ, cũng như bạn không
thể nhìn thấy sự bào mòn của đá bởi gió mạnh nhưng nếu bạn nhìn thấy những cây
"nấm đá" tại các vùng đá núi gần xa mạc. Nhưng lúc này, Trầm Khung lại nhận ra
được nó.
Và cứ thế, Trầm Khung tiếp tục kéo dài làng sương, dài và dài mãi. Hắn cứ kéo
dài cho đến khi một hiện tượng lại xuất hiện. Lúc này sự liên kết giữa làng
sương và mặt trời kết thúc, mặt trời thôi cuồng bạo, cũng như những vết nứt
như kính vở và những tia sét đen từ từ biến mất vào thay vào đó là một bức
tường màu đen.
Khi những vết nứt và tia sét đen biến mất, một khối cầu hình lập phương xuất
hiện và bao trọn mặt trời đang "ngoan ngoãn" trong đó. Lúc này thì Trầm Khung
lại đứng nhìn mặt trời nọ trong khối lập phương đen và suy tư.
-Hài! Thế giới này thật sự quá lớn. Hở?
Trầm Khung vừa cảm thán một câu thì lại nhận được một tia tin tức, hắn lập tức
trở về cỡ thể "trước" và nhận ra lớp da giữa ngực mình gần như bị nướng chính.
Tuy lớp da vẫn phẳng nhưng lại sơ cứng đi và tỏa ra mùi thịt nướng, một cảm
giác đau đớn, bỏng rác truyền đến khiến Trầm Khung hốt hoảng không thôi. Và
câu chuyện kinh dị còn chưa kết thúc thì hắn lại phát hiện nước quanh mình
dương như đang hơi ấm.
Ngay lập tức, Trầm Khung nhảy ra khỏi thùng nước nhưng vẫn cố gắng điều chỉnh
vòi sen bắn vào ngực để giảm bớt lượng nhiệt dù ít hay nhiều. Sau đó hắn ngồi
khoang hai chân lại cho dễ ngồi rồi bắt đầu nhắm mắt và thanh tịnh lại tâm trí
của mình vì hắn đã biết nguyên nhân của việc này.
Sau khi quay lại cơ thể "trước" thì sự liên kết giữa hai cơ thể đã thông suốt
và hắn biết nguyên nhân của nguồn nhiệt này không phải là mặt trời kia mà làng
sương vàng phát kia.
Lúc này hắng đã quay trở lại thế giới màu đen và cơ thể kia, hắn nhìn nơi cái
khung lập phương màu đen kia đã biến mất và thay vào đó là làng sương đang tụ
lại, đang dần cuộn tròn và phần lỗi bên trong đang ngày một đỏ nóng lên, Trầm
Khung biết chúng đang hình thành mặt trời khác và tất nhiên lúc này không có
những tia sét đen kia để kiềm chế nó thì lúc nó hình thành cũng là lúc hắn hóa
thành than.
Tất nhiên là Trầm Khung không thể để điều đó xảy ra vì hắn giờ đã biết vị trí
của nó là ở giữa ngược mình và thông qua sự liên kết giữa hai cơ thể, hắn điều
khiển làng sương đi nơi khác và không cho nó cuộn tròn lại nữa.
Hắn chuyển sang tay phải, một cảm giác cuồng bạo như xắp nổ được truyền đến
khiến Trầm Khung hoảng hốt và thu về. Sau đó hắn chuyển sang tay trái, hai
chân nhưng cũng không được.
Hắn chuyển dần lên đầu nhưng khi hắn vừa có ý định thì lại nghĩ đến một việc
gì đó rồi không khỏi rùng mình
-Chuyển qua tay chân đã muốn phát nổ thì lên đầu ... thứ này quá ghê, không nên thử.
Lúc này hắn biết lớp da trước ngực đã khét và bắt đầu đến phần thịt bên trong,
giờ thì hắn đã hiểu tại sao mấy người kia hóa thành tro than mà những thứ xung
quanh không bị ảnh hưởng.
Trầm Khung biết mình không có nhiều thời gian, hắn cẩn thân suy nghĩ lại mọi
việc.
Thời gian trôi qua, lớp thịt trên ngực đã gần khét và khi nó xong thì sẽ tới
xương của hắn và hắn cảm nhận được mình không thể việc đó xảy ra.
Qua bao nhiêu lần suy nghĩ nhưng Trầm Khung cũng không thể tìm ra được bất kỳ
logic nào để giải quyết vụ này, tất nhiên là hắn không thể truyền mấy cái này
ra ngoài, nhưng lại khó hiểu hơn khi nước thì lại bị ảnh hưởng bởi lượng nhiệt
mà thứ này tản ra.
Bỏ qua những suy nghĩ đó, Trầm Khung một lần nữa truyền làng sương đi khắp cơ
thể một và tất nhiên hắn đã thử đưa nó lên gần đầu nhưng chưa lên đến cổ thì
đã có cảm giác nguy hiểm đến tính mạng nên hắn không làm thế nữa.
Lúc này, làng sương không còn êm dịu nữa mà từ từ đỏ lên và tỏa nhiệt khủng
khiếp. Giờ thì hắn chuyển đến đâu thì cũng bị nhiệt lượng thiêu đốt.
Nhưng khi hắn chuyển làng sương qua giữa hai chân thì lại có một cảm giác dịu
nhẹ, dù cảm giác này rất nhạt và nhỏ nhưng hắn lại nhận ra và từ từ tiến về
phía đó.
Càng tiếng gần nơi đó thì làng sương như bị một lực hút đi, càng lại gần thì
lực hút càng mạnh. Đã thế thì Trầm Khung cũng không suy nghĩ nhiều và nhanh
chống điều hết làng sang qua đó. Khi làng sương ngày một hóa đỏ thì nó ngày
một khó điều khiển nhưng khi tiến đến gần nơi đó thì có ngoan cố cỡ nào cũng
không ăn thua. Rất nhanh, tất cả làng sương bị hút đi. Trầm Khung biết nơi
này, nó cách rốn nửa gang tay.
Khi toàn bộ làng sương bị hút vào, Trầm Khung nhìn thấy chúng đã hoàn toàn
cuộn tròn lại bên trong đó và hình thành một "mặt trời". Lúc này Trầm Khung đã
cảm nhận được cái nóng khủng khiếp của nó, hắn cảm thấy liệu mình có lựa chọn
sai không? nhưng rồi cũng không thể than trách vì hắn nào còn lựa chọn khác?
Nhưng càng ngày Trầm Khung lại càng cảm thấy lạ, lúc đầu nó còn chưa hình
thành "mặt trời" thì hắn đã gần như không chịu nổi thế mà bây giờ tuy có đúng
là bỏng rát, khó chịu thật nhưng không tệ như hắn đã nghĩ. Thay vào đó hắn lại
càng ngày càng cảm thấy mệt, mệt đến mức hắn dần trở nên đuối sức mà không có
cách nào ngăn cản được. Cứ như có thứ gì có nhanh chống hút sạch sực lực hắn
không còn gì.
Nhanh chóng, cơ thể Trầm Khung đang ngồi cũng đã ngã bịch xuống đất và bất
tĩnh.


Du Giới - Chương #3