Nhan Lam Đình.


Người đăng: ๖ۣۜMía❦๖ۣۜMía⊱

"Ha ha, không cần. Gọi ta ca ca là được. Vậy muội muội, sao muội lại ở đây?"
Nhan Lam Đình cười vui vẻ, đôi mắt to tròn thơ ngây chớp chớp, cố ra vẻ ta rất
trẻ, gọi ta là đệ đệ cũng được!

Gia Áo suýt té, người này có thể ảo tưởng sức mạnh hơn hay không? Dù là ngoại
hình trong giống tiểu bạch thỏ thật, còn là một tiểu bạch thỏ quyến rũ, nhưng
cô không muốn bị lừa đâu. Mạng nhỏ vẫn là quan trọng hơn, nếu để bị người này
lừa chính là vạn kiếp bất phục nha.

"Cháu thấy...vẫn là thôi đi. Chú Lam Đình, chú có muốn rời khỏi đây, tìm lại
hạnh phúc đáng lẽ ra phải thuộc về mình hay không?"

Nhan Lam Đình cau mày. Hạnh phúc hai từ này đối với một tiện nô như hắn là quá
xa xỉ. Hắn cũng từng có hạnh phúc, chỉ là người kia...

"Hình như cháu biết không ít nhỉ? Cháu là ai? Đến đây có mục đích gì?" Lập tức
thu lại vẻ hoài niệm, Nhan Lam Đình đề cao cảnh giác, sắc bén nhìn cô bé trước
mặt.

"Cháu là Tô Gia Áo, người từ nhỏ đã có đính ước với Thuần Khanh. Cháu đến đây
chỉ đơn giản muốn giúp chú, cha chồng tương lai của cháu thôi."

"Điều kiện là gì?" Gia Áo? Chuyện hôn sự từ nhỏ của Thuần Khanh, đứa con trai
chưa một lần gặp mặt của ông sao? Nhưng mà Tô gia gia trưởng ra ngoài định cư
nhiều năm, sao có thể có chìa khoá vào Nô Lệ cốc nữa, mà cho dù có đi, thì vị
hôn thê của Thuần Khanh đang êm đẹp chạy vào đây làm gì? Sẽ không phải là biết
được Thuần Khanh có một người cha là tiện nô mà muốn uy hiếp gì đấy chứ? Ánh
mắt của ông nhìn về Gia Áo thêm một tia độc ác.

"Không có. Cháu chỉ là muốn Thuần Khanh sống hạnh phúc bên gia đình của mình.
Từ nhỏ anh ấy đã là cô nhi. Cô Quý có thể cho anh ấy cuộc sống ăn sung mặc
sướng, dạy dỗ anh ấy những kĩ năng trác tuyệt, nhưng cô ấy không thể cho anh
ấy hơi ấm dịu dàng thấu hiểu của một người cha." Vội vàng giải thích, Gia Áo
âm thầm lau mồ hôi lạnh. Người có khuôn mặt năm phần giống Thuần Khanh (dung
mạo xinh đẹp thiên tiên) lại hai phần giống Lâm Thanh (khí chất quyến rũ tà
mị) này nhìn cô như rắn độc nhìn mồi, nghĩ thế nào cũng khó chịu.

"Hừ, ta làm gì có con?" Tiểu bạch thỏ con ông thì tốt rồi, có người yêu thương
nó thế kia, ông nhúng tay vào làm gì? Với thân phận hiện tại và mối thù đang
đeo trên lưng á? Tương lai ông sẽ ra khỏi đây, nhưng mà không liên luỵ con mới
tốt. Hy vọng Gia Áo cũng mang theo con trai ra ngoài tộc, để khỏi bị cuốn vào
vòng tranh đấu khốc liệt này.

Nhan Lam Đình trưng ra bản mặt ngây thơ đó lại làm cho Gia Áo có xúc động muốn
đánh người.

"Chú không muốn ở trong này mãi chứ? Chú có muốn biết năm xưa vì sao Vô Song
lại nhẫn tâm ném chú vào Nô Lệ cốc? Chú có muốn tranh đoạt những gì mà chú
đáng phải hưởng thụ hay không?"

Cái con người này chính là ngoài cứng trong mềm, nói khác với nghĩ, phải dùng
biện pháp khích tướng mới được.

"Đương nhiên. Sẽ có ngày ta trở lại đại trạch Quý gia. Lúc ấy không ai có thể
cản bước ta cả! Ta muốn giẫm nát mọi quy tắc chó má xuống lòng bàn chân, ta
muốn đánh vào mặt lũ nữ nhân ngu xuẩn rằng, nam tử thì đã sao, hạ nô thì đã
sao? Ta vẫn có thể đứng trên bọn họ. Tự cho mình là đúng, chẳng qua là một lũ
cổ hủ mà thôi!"

Dưới ánh trăng, mái tóc bạch kim toả ánh sáng mờ ảo, dung nhan tuyệt mỹ, đôi
mắt kiên quyết, lời nói lãnh lệ không chút lưu tình. Gia Áo ngẩn ra, người
này...thật giống cô.

"Cháu sẽ giúp chú rời khỏi đây. Về chuyện người lớn mấy người, cháu không tiện
nhúng tay, nhưng mà cháu không mong chú làm hại đến Thuần Khanh. Cậu ấy là vô
tội. Dù bao năm nay chẳng biểu hiện ra, nhưng mà đứa trẻ nào lại chẳng dằn vặt
đau khổ khi không có cha chứ."

"Cháu nói vậy...nếu như Thuần Khanh không còn trinh tiết, không là công tử tộc
trưởng cao quý mà là một hạ nô hèn mọn bị khắc ấn, cháu sẽ đồng ý ở bên cậu ta
sao?" Sẽ có người nguyện ý không để ý những thứ đó sao!

Gia Áo cười, lắc lắc tay mình cho Nhan Lam Đình thấy rõ chiếc phượng trạc sáng
loáng dưới ánh trăng: "Nếu để ý những thứ đó cháu đã không tới đây. Chú nghĩ
Thuần Khanh có một người cha ở Nô Lệ cốc, sẽ không ảnh hưởng gì thật sao? Cháu
đã nói là không để ý, thì chỉ cần Thuần Khanh cam nguyện ở bên cháu, chuyện gì
cháu cũng có thể tin tưởng anh ấy."

Nhan Lam Đình suy nghĩ một chút, thấy quả thực không sai. Nếu ai biết được con
hắn nó có một người cha là nô lệ trong Nô Lệ cốc, thì dù cho thân phận hiển
quý bao nhiêu cũng khó lòng không sinh ra nghi kị. Nhưng cô gái trước mắt này
lại không ngại điều đó, còn tỏ ý muốn giúp hắn thoát khỏi thân phận nô lệ. Hẳn
là không giống với lũ người kia.

Nhưng mà mọi chuyện quá tốt đẹp. Hắn có thể tin tưởng sao?


Xuyên Qua Làm Tô Gia Áo - Chương #66