24. Gặp Tiêu Yêu Diệp.


Người đăng: ๖ۣۜMía❦๖ۣۜMía⊱

"Nào, há miệng ra...a...ngon không?" Thuần Khanh vui vẻ.

"...Ngon" món anh nấu chả ngon? Hỏi lạ.

"Ngoan lắm! Nào, một muỗng nữa, ...a...!" Thuần Khanh cười híp mắt nhìn Gia Áo
được anh đút, còn Gia Áo đen mặt, hắc tuyến giăng đầy trên trán.

Chơi vui, Thuần Khanh được nước lấn tới: "Nào, liếm môi cho anh xem!"

Hừ, thực sự xem cô như mèo nhỏ hả? Phải cho anh biết tay mới được!

Nghĩ vậy, Gia Áo rướn người lên, kề mặt mình lại sát mặt Thuần Khanh, vươn
lưỡi ra liếm lấy đôi môi anh đào ngọt như mật hoa của anh.

Sau đó luyến tiếc rời đi, để Thuần Khanh ngẩn ngơ: "Thê...thê quân, em làm gì
vậy?"

Nhìn mặt anh đỏ bừng, cô thoả mãn: "Anh bảo em liếm môi cho anh xem mà!"

"Cái này...không phải ý như vậy..."

"Chính là ý như vậy! Thuần Khanh ngốc của em, anh đáng yêu quá đi, làm em hết
muốn ăn cơm rồi, mà...muốn ăn anh!" Ba từ cuối Gia Áo lại gần tai Thuần Khanh,
nói nhỏ vào tai anh. Thuần Khanh xấu hổ, đẩy cô ra, mở miệng định mắng người.

Nhưng mà nãy giờ, những hành vi thân mật của hai người bị một đôi mắt nhìn
thấy hết. Đổng sự trưởng của trường nhoài nửa người ra cửa sổ, dùng ống nhòm
theo dõi sát sao đôi tình nhân, tức giận bay khí thế, nhất thời xông luôn lên
tới đầu óc mà hành động hồ đồ: "Nữ sinh Tô Gia Áo, phòng hiệu trưởng có lệnh!
Tốt nhất em hãy ngay lập tức rời khỏi chỗ ngồi của mình chạy lên văn phòng tôi
ngay. Chấm hết!"

Gia Áo bực bội, cái tên Tiêu Yêu Diệp này, phải cho hắn biết tay mới được. Cô
quay qua Thuần Khanh: "Không sao đâu, anh ăn tiếp đi." Sau đó vừa đi vừa lầm
bầm: "Thái độ này của hiệu trưởng là sao chứ? Uống nhầm thuốc sao? Tôi đi xem
tìm tôi có chuyện gì!"

Trong nguyên tác thì Gia Áo đụng độ tên hoa hoa công tử họ Lục Lục Chiêm Đình,
làm hắn chảy máu mũi rồi còn bị Yêu Cảnh đánh nhập viện, hắn không dám kiện
Yêu Cảnh vì sợ gia thế của cậu ta nên liền lấy cô làm thế mạng. Nhưng cô bây
giờ thậm chí còn chưa gặp hắn ta nha, để xem Yêu Diệp xử cô tội gì.

Mà Thuần Khanh ở lại ăn nào có vô. Anh lạnh lùng nhìn cái loa, phóng muỗng vèo
một phát, hai bên va chạm cái pằng, loa trường vỡ làm đôi.

Bên kia, Yêu Diệp đang đọc hồ sơ của Tô Gia Áo. Đáng lẽ ban đầu khi Thuần
Khanh nhờ anh chăm sóc cô ta, anh phải để ý mà diệt cỏ tận gốc chứ. Đúng là
lưu lại hậu hoạ mà!

Thành tích cao, là một trong những gương mặt sáng giá của trường.

Nhan sắc tạm ổn, quả đầu rực rỡ như dân chơi.

Hừ, nhìn về mặt nào mặt nấy cũng thấy kém xa anh, thế nào mà Thuần Khanh lại
thích một người như thế này chứ?

Cửa phòng hiệu trưởng mở ra, cô gái có mái tóc tím cắt kiểu tomboy bước vào,
đôi mắt lạnh nhạt ẩn ẩn tia trào phúng.

"Hiệu trưởng, thầy tìm em?"

"Dùng kính ngữ, chẳng lịch sự gì cả!"

Gia Áo cười lạnh: "Giọng thầy ở trong loa cũng đâu có lịch sự gì."

Hai người chính là vừa nhìn đã ngứa mắt đối phương, nhanh chóng tiến vào trạng
thái mắt to trừng mắt nhỏ.

Tiêu Yêu Diệp thầm nghĩ: ngu ngốc, đáng ghét, vô lễ, cũng chẳng xinh đẹp ra
dáng thục nữ gì cả. Nó có tư cách gì mà ở bên cạnh Thuần Khanh chứ? Anh gằn
giọng: "Kể từ hôm nay, em không được đến gần...giảng viên Quý trong vòng nửa
mét."

Gia Áo thầm mắng hiệu trưởng trường mình thật ấu trĩ, chậm rãi phun ra từng
từ: "Thầy muốn em tránh xa thầy ấy sao? Vì thầy không thích vậy đúng không?
Nói cho thầy biết, em không kì thị đồng tính, nhưng em kì thị những kẻ phá
hoại hạnh phúc của người khác!"

Tiêu Yêu Diệp trán nổi gân xanh: "Hừ, nếu em không hợp tác, người bất lợi sẽ
là em thôi!"

Gia Áo vân đạm phong khinh cười: "Bao nhiêu năm rồi thầy ấy mới đến gặp thầy
nhỉ? Nên thầy ấy hiện giờ mới dạy lớp em chứ gì? Những yêu cầu của Thuần Khanh
sao thầy chối từ được, thầy thấy em nói có đúng không?"

Hai mắt Yêu Diệp hiện lên thần sắc mê mẩn khi nghĩ tới Thuần Khanh: "Đúng vậy,
làm sao chối từ được chứ! Thật là tội nghiệp cậu ấy, vì quy định của tộc mà hy
sinh thanh bạch, không thể làm theo ý mình. Phải vì quy định biến thái của
Đông Nữ tộc, tôi không tin Thuần Khanh mà thèm để mắt đến cô!"

Gia Áo từng bước từng bước tới gần bàn hiệu trưởng, nhưng Tiêu Yêu Diệp lại
không động đậy, nếu tinh tế có thể phát hiện cơ mặt anh đang căng cứng lại.
Ánh mắt này...không có cảm xúc, nhìn vào khiến cho người khác như đang ở giữa
Nam Cực lạnh băng, mất hết hy vọng.

Cô đập tay lên bàn, "rầm" một phát, Yêu Diệp hoàn hồn, ngơ ngác nhìn cô bé học
sinh tưởng chừng như đơn giản lại có ánh mắt thâm sâu này, máy móc nói những
câu đã định trước trong đầu: "Nếu...nếu em không nghe lời, tôi sẽ đuổi học
em."

Gia Áo cười lạnh: "Em biết, thầy là hiệu trưởng, muốn đuổi học một học sinh là
vô cùng đơn giản. Nhưng mà, không biết thầy Tiêu có nghe danh thủ lĩnh hắc đạo
Huyết Hàn?"


Xuyên Qua Làm Tô Gia Áo - Chương #24