Tâm Can Bảo Bối Của Anh


Người đăng: vuxuanchi

Lại nói bên kia, đi qua mấy bước, Thẩm Dật Thần liền đi tới một chỗ không có
ai, cũng không thể nói là không có người, bởi vì hiện tại ó một đám người đứng
ở nơi đó.

Người dẫn đầu mặc tây trang màu đen, tóc ngắn sạch sẽ, nở nụ cười, là một mỹ
nam dịu dàng, những người khác nhìn thấy bóng dáng chậm rãi tới gần của Thẩm
Dật Thần, toàn bộ đều cung kính cúi đầu.

Thẩm Dật Thần dừng lại bước chân, ánh mắt nhìn về phía anh lạnh nhạt hỏi: "Chủ
động tìm tôi, có chuyện gì."

Bình thường anh ta có lẽ sẽ ở chung quanh, nhưng không xuất hiện, chuyện có
thể làm cho Đường chủ Liễu Nham của Hắc Ưng bang chủ động xuất hiện tìm đến
Thẩm Dật Thần bình thường đều không phải chuyện nhỏ, bình thường đều là anh
chủ động liên lạc bọn họ mới xuất hiện, để tránh quấy rầy cuộc sống bình
thường của anh.

"Chủ tử, hiện tại thế cục càng ngày càng gấp, người phải cẩn thận, các Trưởng
lão bảo tôi nói cho người biết ‘ bang Trường Long ’ đã phái ra rất nhiều sát
thủ chuẩn bị giết ngài." giọng điệu cỉa Liễu Nham vẫn như bình thường, làm cho
người ta cảm thấy sự quan tâm thật lòng.

Trong mắt Thẩm Dật Thần không có thay đổi, chỉ có môi từ từ nhếch lên, cuối
cùng tạo thành một nụ cười nguy hiểm mà đầu độc cực hạn, cười nói: "Có thể làm
cho cậu không kịp chờ đợi tới tìm tôi, xem ra thế cục thật có chút khẩn trương
rồi, đã chuyển mệnh lệnh của tôi đến mấy trưởng lão chưa!"

"Dĩ nhiên, tất cả mọi người đều đang đợi lệnh, phu nhân vừa về tới thành A,
những ám vệ kia sẽ lập tức bảo vệ bên cạnh, trực tiếp tiếp nhận khảo nghiệm,
trong một tuần không bị phu nhân phát hiện thì coi là người đủ tư cách." Liễu
Nham cười ôn hòa nói, trong mắt có tự tin, anh cũng tham dự huấn luyện đám ám
vệ kia, anh rất muốn hiểu rõ bọn họ có thể thông qua khảo hạch hay không.

Nói đến người phụ nữ yêu mến, gương mặt nguội lạnh của Thẩm Dật Thần cũng dịu
đi.

Đối với biến hóa của anh, mắt Liễu Nham lộ ra nụ cười thấu hiểu, mà những nhân
viên bang Hắc Ưng khác thì đều lộ ra kinh ngạc, trong nháy mắt khôi phục bình
thường, bang chủ nổi tiếng lạnh lùng, chỉ có ở trước mặt mấy chủ sự và Đường
chủ quan tâm anh, mới có thể không có ánh mắt lạnh lẽo, nhưng cũng lạnh nhạt,
bọn họ chưa từng thấy ánh mắt dịu dàng thế, nhưng bọn họ chỉ có thể nghĩ những
điều này trong lòng.

"Biết, không có chuyện gì, cậu có thể đi." Thẩm Dật Thần thản nhiên nói, thật
giống như những chuyện này căn bản là chuyện nhỏ nhặt.

"Bằng năng lực của chủ tử, căn bản không cần sợ bất luận kẻ nào, nhưng cẩn
thận chút luôn tốt, nghe nói lần này bọn họ có thể xuống tay. . . từ trên
người phu nhân." Liễu Nham sững sờ nói xong.

Liễu Nham hồi hồn, cả Thẩm Dật Thần rời đi bao lâu cũng không có phát hiện,
tâm thần vẫn còn sững sờ kinh hãi trong ánh mắt vừa rồi. Ánh mắt kia căn bản
là nhìn thấu tất cả, nhìn thấu linh hồn của anh, thậm chí đông cứng linh hồn
anh.

Tốc độ của chủ tử thật quá nhanh! Cũng thế, phàm là chuyện có liên quan đến
người kia, thì đều gấp gáp hơn bất cứ chuyện gì của anh, người kia, anh cũng
từng gặp trong lúc vô tình, nghĩ tới đây, tim của anh trong lúc bất chợt đâp
rất nhanh.

"Hô. . . ." Hít một hơi thật sâu, Liễu Nham mở bàn tay ra ngay trước mắt,
trong đó toàn là mồ hôi. Mặt mày rủ thấp xuống, nụ cười trên môi cũng sâu hơn
không ít, ánh mắt của chủ tử rõ ràng đã rất lạnh nhạt rồi, nhưng anh vẫn cảm
thấy kinh tâm động phách: "Chủ tử thật càng ngày càng lợi hại, cũng đúng, nếu
không lợi hại làm sao có thể đủ làm chủ tử. Nhìn thấu. . . . Hay không có nhìn
thấu?"

"Đường chủ, chủ tử sao thế?" Nhìn thấy Thẩm Dật Thần lo lắng đi, một người
trong đó tiến lên hỏi, Đường chủ luôn luôn có bộ dáng ôn tồn nho nhã, tất cả
mọi người tương đối không sợ anh, cho nên cứ trực tiếp hỏi được rồi.

Vừa rồi chủ tử vẫn còn có vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng sao lạ đổi sắc mặt rồi? Hơn
nữa còn tỏ vẻ nóng nảy, trong ấn tượng của họ, chủ tử trừ lạnh lẽo chính là
lạnh nhạt, à còn có sự dịu dàng vừa rồi.Chủ tử à, tâm can bảo bối của anh ấy
đã xảy ra chuyện." Liễu Nham ý nghĩa không rõ nói, trong mắt có chút quan tâm
và lo lắng, bằng bản lĩnh của cô, chắc là không có chuyện gì đâu!

"Tâm can bảo bối?" Ánh mắt của đám thuộc hạ mê mang lặp lại lời của anh, trong
mắt lóe lên không rõ. Trừ phu nhân ra, chủ tử có phụ nữ khác lúc nào? Bọn họ
chỉ thừa nhận phu nhân là nữ chủ nhân, mấy phụ nữ muốn trèo cao khác căn bản
đều không xứng.

"Cũng chính là phu nhân của chúng ta." Liễu Nham tính tình dễ chịu nói, khi
nói đến hai chữ ‘ phu nhân ’ còn có ý khâm phục, người tuyệt mỹ, thông tuệ,
giảo hoạt đáng yêu như thế, ai không biết động lòng?

Nhưng đó cũng là người yêu của anh em anh, vợ bạn không thể đùa giỡn! Đạo lý
này anh hiểu. Mặc dù chủ tử luôn nhàn nhạt với bọn họ, nhưng bọn họ đã sớm xem
anh là anh em có thể phó thác sinh mạng.

"Đường chủ có ý tứ là người của bang 'Trường Long' xuống tay lúc này? Vậy
chúng ta cần đi chặn lại không?" Đám thuộc hạ kia lo lắng nói, dù sao chủ tử
quan tâm phu nhân là chuyện mà người có mắt đều thấy, mặc dù phu nhân chưa
chính thức gặp mặt họ, nhưng trong bang có rất nhiều người biết phu nhân tồn
tại.

"Đã quá muộn, sợ rằng đã động thủ, nếu không chủ tử sẽ không gấp gáp như vậy."
Liễu Nham nhìn phương hướng Thẩm Dật Thần đi xa nhỏ giọng nói ra, đúng vậy, sợ
rằng chủ tử đã sớm phát hiện ra cái gì, nếu không vừa rồi anh ấy cũng không lo
lắng rời đi thế, ngay sau đó giọng nói dừng lại, cáu kỉnh nói: "Xem ra một
phần ba người trong bang sắp phải đến ‘ đảo Vô Nhân ’ huấn luyện một phen."

Anh em ở đây vừa nghe, mặt mọi người đều lộ vẻ sợ hãi, ‘ đảo Vô Nhân ’ như thế
nào, mọi người đều biết, tên là Vô Nhân cũng có nghĩa là chỗ không ai có thể
sống, quái thú tùy thời ẩn hiện bên trong, bất kỳ ai lên ‘ đảo Vô Nhân ’ đều
có thể không một tiếng động biến mất, đó là một sự tồn tại kinh khủng.

Liễu Nham mỉm cười nhìn sắc mặt của các thuộc hạ, sau đó xoay người đi về phía
kia.

Bọn họ cho rằng nếu như không đưa bọn họ đi huấn luyện, bằng tính tình của chủ
tử, bọn họ còn có thể sống sót sao?

An toàn của phu nhân vẫn luôn do bọn họ để ý, nhưng xảy ra sơ hở lớn thế, sát
thủ hiện thân, bọn họ mới phát hiện, động tác quá chậm chạp, huấn luyện là
phải, cũng là nhất định.

. . . . . ..
Bên kia, Thẩm Dật Thần lo lắng đi tới phòng chờ trong sân bay, mặc dù biết bản
lĩnh của bảo bối của anh không thấp, nhưng anh vẫn rất sợ cô bị thương.

"Shit!" Khẽ nguyền rủa một tiếng, năng lực làm việc của đám thuộc hạ kia thật
quá thấp, để xảy ra sơ hở lớn vậy, chờ anh xử lý tốt chuyện nơi đây, quyết
không tha cho bọn họ, nghĩ tới, Thẩm Dật Thần bước nhanh hơn.

Xa xa, Thẩm Dật Thần nhìn thấy Hồ Cẩn Huyên bình yên vô sự ngồi ở trong phòng
chờ, lòng lo lắng cho cô mới để xuống, trong lòng tràn đầy nghi ngờ, cười dịu
dàng đi về phía cô.Anh đã về rồi!" Hồ Cẩn Huyên ngẩng đầu nhìn nụ cười cưng
chiều trong ánh mắt của người đàn ông như thần này, trong lòng hơi cảm động,
cảm thấy may mắn vì anh không ở đây, nếu không nhìn thấy bản lĩnh của cô nhất
định sẽ giật mình, hù dọa anh chạy mất không phải là điều cô muốn thấy.

"Ừ, vừa rồi không có việc gì chứ?" Thẩm Dật Thần bao bọc bàn tay nhỏ bé mềm
mại của cô, ngồi vào bên cạnh cô, khoác cả bả vai của cô, tùy ý hỏi.

"Anh cảm thấy thế nào?" Hồ Cẩn Huyên cười cọ lồng ngực của anh nói, đẩy câu
hỏi về cho anh, anh đi xa như vậy, không thể phát hiện tình huống bên này, cho
nên anh cũng không phải rất lo lắng, cô phát hiện cô rất có thói quen làm động
tác thân mật với anh ở nơi công cộng, có thể là vì ở nước Pháp! Dù sao ở nước
ngoài, ấp ấp ôm ôm như vậy là chuyện rất bình thường.

"Anh cảm thấy đã có rất nhiều con ruồi dính em." Thẩm Dật Thần hôn trán của cô
một cái, mặt ghen tức nói, ngay sau đó thần sắc không rõ quét mắt về phía đám
người chung quanh.

"Ah? Thật đúng như anh nói rồi." Hồ Cẩn Huyên ngẩng đầu lên từ trong ngực của
anh cười nói, người đàn ông cô yêu này, biểu tình khi ghen thật đáng yêu đến
khiến cô muốn hung hăng hôn bờ môi khêu gợi kia, ngay sau đó áp đảo anh ăn khô
lau sạch.

". . . . . ." Thẩm Dật Thần lập tức hôn đôi môi đỏ ướt át của cô gái giảo hoạt
kiều diễm này, ôm chặt thân thể thơm tho mềm mại vào lòng, hận không thể dụi
cô vào trong lòng của anh.

Răng môi quấn quít, dịu dàng lại bá đạo, miệng Hồ Cẩn Huyên không kìm hãm được
tràn ra tiếng yêu kiều, đều bị anh nuốt vào bụng, thỉnh thoảng có người chung
quanh nhìn sang, nhưng trong mắt đều có ý cười thấu hiểu.

Truyền thanh đột nhiên vang lên vào lúc này:

"Các vị hành khách, chuyến bay Paris — thành A lúc 10 giờ. . . . sắp cất cánh.
. . . . . Mời vào chỗ."

"Các vị hành khách, chuyến bay Paris — thành A lúc 10 giờ. . . . sắp cất cánh.
. . . . . Mời vào chỗ."

"Dear passengers, Paris to city A. . . . the flight of 10 will take off soon.
. . Please go to the ware house."

. . . . ..
"Đi thôi." lúc này Thẩm Dật Thần mới buông ra Hồ Cẩn Huyên đang thở hổn hển,
ôm cả người cô vào trong ngực, đeo túi du lịch trên vai, tâm tình rất tốt dịu
dàng cười nói với cô, được ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ sát đất phản xạ ra
sự tuấn mỹ như thần, cao lớn hấp dẫn, thần bí cao quý.

"Uh!" Hồ Cẩn Huyên gật đầu, ôm cả hông của anh, để tránh chân nhũn ra ngã
nhào, chậm rãi bước về phía xét vé.


Vợ Yêu Của Xã Hội Đen - Chương #47