24:


Người đăng: tuan2k1tvtb@

Giờ quay ra tặng H, gõ cửa rồi mới nhớ ra là H còn chị gái, thôi ngoài dự kiến
cmnr. Đưa vội bó hoa ra sau lưng nhưng may thay là H mở cửa, ngó vào thì chắc
chỉ có H ở nhà, đưa bó hoa ra trước mặt H rồi chúc:
– Chúc H ngày càng xinh đẹp hoc giỏi, gặp nhiều may mắn nha.
– Gì vậy? Sao lại tặng mình?
– Thì 20 – 10.
– Nhưng sao tặng mình?
– Thì chẳng nhẽ bạn bè thì không được tặng hoa à?
– Hì đúng ha.
– Vậy 20 – 10 vui vẻ nha.
– Hì cám ơn P nha. Mà nay mới 19 – 10 mà?
– Thì là quà chúc sớm. Sợ mai H nhiều quà quá lại không nhận của P thôi.
– Không đâu mà, H nhận mà.
– Vậy thôi mình về đây, còn nhiều việc mà.
Vậy là xong người thứ hai. Nhanh hơn mình tưởng, nhưng như vậy càng tốt.
Giờ đến ở xa. Vi vịt, cô em gái này thì chắc cũng nhanh thôi, bấm máy gọi số
V.
– Dạ hai gọi gì á?
– Thì hỏi xem cô em gái yêu quý đang làm gì đó.
– Dạ út đang ở nhà coi TV này, chán chết à.
– Vậy muốn hết chán không. Xong cười gian, nhưng có lẽ cô vịt này không hiểu ý
troll mà tưởng em dủ đi chơi luôn.
– Hai qua đón út đi chơi hả?
– Vậy chị với mẹ V đâu?
– Họ đi hết rồi á. Út ở nhà một mình nè. Sao vậy hai?
– Không. Nhưng có bất ngờ cho cô em gái đây. Ở nhà đi lát anh qua.
– Dạ, nhanh nhanh nha hai.
Về phòng chỉnh trang lại nhan sắc xong chọn lấy một bó hoa giấy gói xanh lá.
Rồi chạy luôn qua nhà V.
V đang đứng trước cổng rồi. Vẫn cái dáng ngô ngố ấy, em nhẹ bước vòng ra sau V
rồi đưa bó hoa ra trước mặt V. Cô bé nhìn bó hoa rồi quay lại nhìn em. Trong
thoáng chốc ngạc nhiên rồi lại hoe hoe mắt.
– Sao vậy quà sớm mà không thích hay sao? Hay đưa trả đây mai tặng sau nhá? Em
troll
– Hì hai tặng là nhất rồi. Út thích lắm ý.
– Vậy chúc cô em gái ngày 20 – 10 vui vẻ, hạnh phúc và ngày càng xinh đẹp nha.
– Dạ cảm ơn hai.
Nhìn V cứ mân mê bó hoa tồi hít hà mà tôi cũng thấy vui phần nào, một cô bé
ngây thơ hồn nhiên. Đang mải suy nghĩ và ngắm cô bé trong lốt thiếu nữ ấy thì
V gọi về thực tại.
– Hai!
– Hả?
– Dù thế nào cũng giữ cho út một vị trí nho nhỏ bên cạnh hai nhớ. Út không cần
phải là người hai yêu, nhưng út muốn được hai quan tâm. Ít nhất là như hiện
tại nha hai.
– Vâng ạ. Cô em gái ngố của tôi.
– Hì hì. Vi cười như đứa trẻ con. Dễ thương thật, nhưng cứ như vậy thôi. Đừng
yêu tôi làm gì cho khổ.
– Thôi anh tặng quá chắc là sớm nhất cho cô em gái đó nha. Giờ về đây bye em.
– Dạ, bye hai nha.
Quay xe về luôn, nhưng đi mãi tới tận khúc cua tôi vẫn nhìn thấy bóng dáng bé
nhỏ ấy đứng dõi theo tôi. Không phải tôi vô tâm lạnh lùng, mà là tôi không
xứng. Không dám chắc là sẽ đen lại hạnh phúc cho ai cả.
Đã xong cho 3 người con gái, giờ còn hai nàng kia, D thì dù gì cũng đang là
danh nghĩa người yêu nên sẽ đợi đúng vừa qua nửa đêm sẽ tặng cho nó ý nghĩa.
Nhắn cho D một tin là sẽ có bất ngờ lúc nửa đêm cho chắc, nhỡ mà qua mà không
gọi được ghì đến bách nhục xuyên t rym.
Cái khó là Y kìa, không biết sau mọi chuyện có chịu nhận không, mà sẽ tặng như
thế nào? Ở đâu cơ chứ…. Cứ mải suy nghĩ như vậy mà ngủ quên lúc nào không
biết, cũng may có cài báo thức từ 22h30′ nên dậy chuẩn bị sẵn sàng rồi phóng
qua nhà D chờ giờ đẹp.

Nhưng mang tiếng người yêu mà chẳng nhẽ chỉ có một bó hoa ư. Nhưng giờ này thì
khó quá. Đành lục lọi khắp các nẻo phố về đêm HN. Trời vẫn còn thương em, đi
một lúc cũng thấy một shop quần áo mở muộn. Vào thì là một bà chị rất trẻ:
– Gì vậy em?
– Em muốn mua cái gì đó làm quà cho con gái ý.
– Cho bạn gái à? Giờ thì tặng khăn ý, sắp trở lạnh rồi.
– Chị lấy cho em cái khăn quàng màu hồng là được rồi.
– Mà sao mua muộn vậy? May cho cậu hôm nay chị có việc chứ không thì giờ này
làm gì còn ở đâu có.
– Em muốn mua tặng người yêu thôi chị. Sắp 20 – 10 rồi kìa.
– Mà có bó hoa đẹp như kia, lại thêm cậu người yêu đẹp trai vậy mà còn phải
thêm à?
– Thì vậy mới đủ thành ý mà chị.
– Nhất người yêu cậu rồi còn gì. Trời ơi ghen tị quá.
– Thôi chị cứ đùa, người đẹp như chị thì có khi ngày mai vứt hết quà đi còn
không kịp chứ.
– Cậu cứ quá lời.
– Thôi chị gói nhanh giúp em, không mất giờ đẹp á.
– Đây đây. May cho cậu là chưa qua 20 – 10 nhá, không là cậu đang hành hạ phụ
nữ đó.
– Hì chị cứ đùa, em nào dám. Mà chúc mừng chị nhân ngày 20 – 10 nha. Làm ăn
phát đạt, mà có nhiều quà nhá……
Đã xong, gói ghém cẩn thận rồi chào bà chị chủ quán.
Đến nhà D ngồi chờ đến giờ. Lôi bao 3 số ra hút, đến hết điếu thứ 2 thì cũng
điểm qua ngày. Bấm điện thoại gọi D, vừa đổ chuông thì nghe máy ngay, chắc
đang chờ đây mà.
– Vk nghe nè.
– Vẫn chờ hả?
– Dạ hì. Ck kêu có bất ngờ mà.
– Vậy ra mở cổng đi, tôi sắp chết rét rồi này.
– Dạ đợi vk một lát thôi.
Vừa cúp máy thì nghe tiếng lạch bạch ra luôn, quoái lạ sao mà nhanh vậy.
– Ở đâu mà sao nhanh vậy?
– Thì vk chờ ck nên ngồi ở phòng khách thôi.
– Đồ dở hơi.
– Kêu người ta dở suốt vậy á. Không chịu đâu.
– Không chịu thì thôi, tôi về nha
– Á, không được, người ta chờ cả buổi mừk. Mà ck có bất ngờ gì vậy?
– Thì tặng người yêu tôi quà nhân ngày 20 – 10 thôi. Chúc cho cô ấy sẽ luôn
xinh đẹp, học giỏi, luôn yêu đời và sẽ thật hạnh phúc.
– Vậy cô ấy sẽ rất hạnh phúc đó.
– Vậy là được rồi.
– Mà sao không để sáng mai hả ck?
– Thì tôi muốn là người đầu tiên tặng quà cho thôi.
D nhận lấy bó hoa và gói quà từ em mà nâng niu như sợ làm nó vỡ tan ý. Nhưng
thoáng qua ánh sáng mờ ảo em nhìn thấy mắt D đã hoe đỏ rồi.
– Sao vậy. Đừng có khóc như thế chứ.
– Hì hì. Tại vk thấy hạnh phúc quá.
– Đồ dở. Mà vào nhà ngủ đi không đêm xuống lạnh đó.
– Dạ.
– Vậy ha. Ngủ ngon. Tôi về đây.
– Dạ. Ck ngủ ngon. Yêu ck nhất ý. Và lại nhón chân hôn mà em, lần này em để im
vì cũng bình thường mà, với lại dù gì hôm nay cũng là ngày của D mà.
Xong em lên xe vòng về luôn, nhưng vẫn vậy, hình bóng bé nhỏ ấy vẫn đứng nhìn
em cho tới lúc khuất sau đoạn rẽ thì vẫn vậy. Giờ thì làm sao có thể làm tổn
thương D khi hết hạn đây, dù gì biết trước rồi nhưng D như vậy mà. Em tồi quá
phải không. ???
Sáng dậy thì thôi không qua đón D nữa, mà cũng không thấy D báo thức như mọi
ngày, chắc đêm qua là thức đợi tới lúc em tặng quà rồi. Ra quán ăn tạm bát phở
rồi đi lên trường luôn. Đi học thì hôm nay hình như nhìn phái yếu nào cũng
xinh đẹp tươi tắn trong ngày này vậy, có D là không hiểu sao hôm nay tôi nhìn
nàng lại thấy nàng đẹp lạ thường vậy, tươi tắn trẻ trung, hoạt bát…. Sẽ lại
càng khó khăn khi kết thúc chuyện này đây. Lớp cũng tổ chức tặng quà cho các
bạn nữ, rồi ngoài việc phân biệt giai cấp, bất bình đẳng giới từ toàn bộ các
thầy cô giáo bộ môn thì mọi chuyện đều ổn, cho đến khi….
Vào giờ ra chơi, đang định lấy hêt can đảm ra tặng quà Y thì cái cảnh tượng mà
tôi đã trải qua trong quá khứ lại lặp lại. Một tốp con trai lớp lạ kéo vào lớp
tôi, thằng con trai đi đầu ôm bó hoa hồng tiến về phía Y và vẫn như xưa, cái
lần ấy, Yến cũng bỏ mặc lại thằng kia và chạy lại phía tôi kéo tôi chạy đến
một góc khuất của khuôn viên trường rồi lại oà khóc ôm chắt cứng lấy tôi.
Lại là vậy ư, em kéo tay tôi chạy đi từ chối một người khác, rồi lại ôm lấy
tôi rồi khóc như vậy ư. Lần trước như vậy liệu lần này có… Nhưng lần này tôi
đã quyết tâm từ trước, nếu không giữ được tình bạn thì cũng chỉ ở phía xa quan
sát Y thôi. Không thể chấp nhận tình cảm này vì tôi đâu dám chắc sẽ đem lại
hạnh phúc cho ai hay là sẽ quên được quá khứ.
– Em yêu anh. Không cần biết sẽ như thế nào, em sẽ vượt qua hết. Yến nói trong
hai hàng nước mắt
Có lẽ đây là lúc cho Y biết về việc trong quá khứ, dù đó là một phần mà em
không muốn nhắc lại
– Vậy ư. Y nhớ về chuyện quá khứ mà P chưa kể k? Giờ muốn nghe không?
-…
Vậy là em kể cho Y về cái quá khứ ấy. Về tất cả, về tình yêu đầu ấy, về cay
đắng đầu đời đó, rồi cả về khoảng thời gian đó…
– Em sẽ thay đổi, sẽ cố gắng để thay thế vị trí cô ấy trong anh.
– Không được đâu, mong Y sẽ hiểu.
– Không thể ư?
– Có thể thay đổi à?
– Để em cùng anh xoá đi kí ức.
– Có thể sao? Cách nào? Đừng cố làm gì.
– Anh tồi lắm. Yến hét lên trong hai hàng nước mắt, rồi chạy đi. Tôi không
muốn mà thực sự là không dám đuổi theo Y.
Chắc như vậy sẽ là tốt cho cả hai thôi, hay ít nhất là cho Y, yêu tôi ư, bên
tôi ư đáng không. Lang thang thêm một hồi rồi dừng chân ở một cái ghế đá khuất
ở phía sau trường, lôi bao thuốc ra hút rồi ngủ quên lúc nào không hay. Khi
tỉnh dậy thì cả trường đã về, chắc D cũng về rồi, vì tôi lúc để Y kéo đi đã
nhìn thấy ánh mắt của D, phải chăng tôi quá tồi tệ thật, sẽ cố gắng giải thích
sau vậy. Lên lớp lấy cặp và bó hoa mà sẽ dành cho Y chậm bước đi lấy xe.
Ra lấy xe thì thấy Yến ở đó, lạnh băng nhưng mang một nỗi buồn sâu thẳm, một
nỗi buồn mà chính tôi gây ra. Tôi đến bên cạnh Y, Y có giật mình nhìn lại
nhưng rồi ngay lập tức trở về vẻ lạnh băng khi nhận ra là tôi.
– Cho P xin lỗi và ít nhất cho P được coi Y là bạn dù P không đáng.
– Cho P tặng Y món quà này nhé, không có gì nhiều nhưng là tấm lòng từ tình
bạn P dành cho Y, xin lỗi vì tất cả. Chúc Y ngày càng xinh đẹp và sẽ tìm được
hạnh phúc.
Không nói nhưng đủ để hiểu là từ chối món quà của tôi, còn tôi thì cũng không
sao, nhẹ nhàng đặt bó hoa vào dưới chân Yến rồi lặng lẽ bước đi.
Tôi cũng đã sẵn sàng tâm lý rồi mà. Sẽ tốt cho em thôi, anh và em có lẽ mãi
chỉ là hai đường thẳng song song…


Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu - Chương #24