14:


Người đăng: tuan2k1tvtb@

Cả đêm tôi mất ngủ. Mà lại dậy sớm vì quen giấc rồi, 3h30’ngủ mà 5h đã dậy
rồi. “Thế này thì sống làm sao” muốn hét lên thật to như thế nhưng sợ tập thể
khu trọ sang đạp cho thì chết, mới 5h mà
Lết xác dậy tắm rửa luôn. Tắm vào cảm thấy thoải mái sảng khoái thật, cũng
giúp vơi bớt cái cảm xúc ngày hôm qua.
Bước ra cửa vươn vai hít sâu một cái, quay qua thấy Hà, nhưng Hà lại lạnh lùng
bước qua tôi. Hụt hẫng, cô bạn của tôi chẳng hiểu có chuyện gì lại như vậy.
Nhưng chắc vì chuyện đánh nhau hôm qua thôi. Tránh dây dưa với tôi càng ít
càng tốt cho Hà thôi.
Vào sân trường thì nghe một thằng đang khua chân múa tay ngay góc cổng gần
phòng bảo vệ:
– Thằng P đó chẳng qua chỉ là dựa hơi anh chị chứ solo tao cho ra bã.
Đám bạn nó nhìn thấy em nên chuồn dần, thấy có biến nó quay lại nhìn thấy em
thù lắp bắp;
– An… Anh P.
– Gì thế, tao này cho ra bã đi.
– Em chót dại lỡ mồm, anh tha cho em. – Nó tự vả luôn mới hài chứ.
– Mình bằng tuổi mà, xưng hô thoải mái đi.
– Em không dám.
– Thôi cút đi. Đánh mày mang tiếng tao ra. – Nó nghe thế cúp đuôi chạy thẳng.
Rối bước về lớp thì trên dọc đường toàn nghe bàn tán:
– Đừng động vào nó, chơi với cả đám đầu gấu đó. – Một thằng đang chém với mấy
đứa bạn.
– Kìa nó đó, một mình đánh đám anh chị lớp 12 đó.
– Phải nó không, trông như vậy mà. – Một đôi trai gái đứng ở góc phòng học tán
phét.
– Vân vân và vân vân…..
Chỉ toàn là tiếng xì xào, bàn tán rồi chỉ trỏ vào tôi. Cũng bình thường, ngày
bé tôi đã quen với điều này rồi.
Bước vào lớp là không khí im lặng bao trùm cả lớp. Cảm tưởng như cả tiếng thở
cũng hạn chế. Trách ai bây giờ, lỗi của tôi mà, ai lại muốn gây chuyện với một
thằng ham đánh nhau mà lại chơi với cả XHD như tôi chứ. Tự mỉm cười chua trát
trách bản thân.
Yến lạnh lùng với tôi, chắc coi như tôi không tồn tại vậy. Cũng tốt thôi, quên
anh đi nhé.
Duyên thì từ ngày bị tôi mắng cũng không dám tới gần tôi nữa. Càng tốt
Đến cả đám thằng C và hội đực rựa kia cũng không đả động gì đến tôi.
Lỗi của mình mà.
Vì hầu như lúc nào tôi cũng trưng bộ mặt lạnh ra, mà chắc ai nhìn thấy cũng
hiểu là tôi đang muốn một mình, đừng làm phiền.
Đôi lúc quá cô đơn muốn có ai đó ở bên, tôi lại gọi cho mẹ, chỉ gọi mà không
nói gì, chỉ muốn có cảm giác ai đó quan tâm thôi, và mỗi lần như vậy tôi lại
lấy lý do là “chắc bị đè vào bàn phím lên nó tự gọi”, không biết me có biết
tâm sự của tôi không chỉ thấy mẹ đều nghe máy, nói những lời hỏi han, và răn
dạy tôi.
Cứ như vậy cả tuần trôi qua. Vẫn cô độc tất cả thời gian trong ngày. Chỉ khi
về đêm thì có coffe và thuốc lá làm bạn. Hôm nay cuối tuần lên muốn thay đổi
không khí, đi ra quán coffe thì hai vk ck nhà anh L đang ngồi diễn phim tình
cảm nản đi luôn ra ngoài, rự dưng muốn đi dạo.
Đành tản bộ đi theo một con đường không xác định, cứ bước thôi. Thả hồn ngắm
dòng người qua lại, nhiều lúc thấy những cặp đôi đi trên đường mà lại nghĩ về
em. Người cho anh hi vọng vào tình yêu và cũng chính em lại huỷ đi hi vọng đó.
Để giờ đây anh không dám mở lòng với ai.
Vẫn thả hồn như vậy dảo bước với điếu thuốc trong tay. Không biết đã là điếu
thứ bao nhiêu và đang ở đâu. Em chợt khưng lại vì phía xa hình bóng ấy, đúng
rồi nhưng kia là..
Là Yến, em đang tay trong tay với thằng Dũng. Cảm giác của em như mất đi một
thứ gì đó. Không phải là như là thằng trẻ con mất đi một thứ đồ chơi, mà cảm
giác nó to lớn quý giá hơn. Nhưng dù gì Dũng cũng là học cùng mình, cùng em và
anh cũng tạm thời xác định là nó là người tốt, nó có thể chăm sóc cho em, ít
nhất là hơn anh.
Vậy là em đã tìm được một nơi nương tựa. Đó không phải là anh, nhưng bên người
mà anh có thể tin tưởng là anh cũng yên tâm rồi.
Lúc ấy tôi đã nghĩ như vậy. Nhưng hoàn toàn sai lầm…
Vậy cũng tốt, anh không đem lại được cho em cái gì nhưng hãy để anh bảo vệ em
từ phía sau. Hãy sống thật hạnh phúc nhớ, vì bên anh sẽ không được như vậy
đâu…
Có lẽ tôi đã tự tách mình vì trò chơi mà tôi tạo ra rồi. Không bạn bè không
người tâm sự.
Để hết cái cảm giác này tôi liền đi sapa một tuần để thoải mài thư dãn đầu óc.
Về đến nhà lại cái không khí ngột ngạt và cảm giác cô đơn ấy. Đi tìm anh L
luôn nhưng anh và chị đã đi du lịch ở Nha Trang rồi. Thế là đi luôn vào bar,
uống như chưa từng được uống, bước ra khỏi bar mà đứng vững cũng khó. Lấy xe
về nhà, đang đi chậm chậm vì hơi say 65 thôi nhá. Thì bỗng từ đâu có một con
sh đi sát bên rồi đạp thẳng đầu xe em. Vì đang say nên đo đường luôn, đang
định bò dậy thì bọn nó quay lại, hai thằng ml nó thấy em đuối thì ra sức đạp
đánh, em thì vừa vì say vừa vì cú ngã nên chỉ biết chịu trận. Thành ra đau lại
cành đau, đỉnh điểm là một cú sút vào mạn sườn bên trái làm em ôm luôn bên đó
ôm quằn quoại và một gậy vào tay trái luôn.
Tỉnh dậy trong bộ quần áo bệnh nhân, người đau ê ẩm.
Một lúc thì có một cô đi vào, cô chắc trung tuổi ăn mặc khá sang trọng, vào
thấy mình tỉnh thì nói.
– Cô thấy cháu lằm ở đường lên gọi xe đưa đi viện luôn. May là cháu không bị
gì nặng, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Nãy bác sĩ tìm trong đồ cá nhân của cháu
không thấy gì nên cô chưa gọi được người nhà cháu. Tiền viện phí và thuốc thì
cô trả rồi. Cứ nằm đây mai ra được rồi. Giờ đọc sđt bố mẹ cô gọi cho.
– Bố mẹ cháu thì cháu không muốn cho biết, giờ lại không có ai thân thích.
– Vậy à, tội cháu quá
– Cô xin ra luôn giúp cháu mai cháu còn đến trường.
– Bị nhẹ thật nhưng bây giờ như thế này cháu đến trường làm gì?
– Cháu mới xin nghỉ một tuần rồi, không đi không được. Thôi cháu xin phép, mà
cháu không nhận không đâu. Cô cho cháu địa chỉ và hoá đơn, cháu sẽ mang tiên
trả cô.
– Tiền nong gì nữa. Đây là cô muốn giúp.
– Không được. Cháu không muốn thế. Cô giúp cháu như vậy là quá đủ rồi.
– Ừ. Vậy địa chỉ đây.
– Vâng vậy chào cô, sẽ gặp lại sớm thôi.
“Đến để diễn thêm một màn kịch, và làm cú chốt cho trò chơi” Em thầm nghĩ
Ngày hôm sau thức dậy lấy băng, bột cuốn cánh tay trái lại, vẫn không chử động
mạnh được may là tím thôi nhưng làm thế này mới có trò vui.
Vẫn đến trường, vừa vào qua cổng thì tất cả ánh mắt hướng về em. Mạc kệ cứ
bước tiếp.
Toàn là tiếng bàn tán, chỉ trỏ tôi.
Có việc loz gì thế nhỉ? Sao vẫn là mình, chỉ có chuyện đánh nhau đã hơn tuần
rồi mà.
Thôi kệ mẹ hết đi, đi thẳng lên lớp.
Vào lớp về chỗ ngồi thì mấy thằng bạn vào luôn nhìn em rồi nói.
– Sao tay chân mày bị như thế này?
– Không sao, xoè xe thôi.
– Mày như thế này không nên tới lớp.
– Sao có chuyện gì thế. ?
– Thì có đám muốn tìm đánh mày.
– Bọn nó là đứa nào?
– Bọn nó là đám lớp 12 chơi cùng đám thằng hôm trước mày đánh ý. Ngay hôm đầu
học chính bọn nó kéo tới tìm mày luôn.
– Thằng Vũ thì nói là có thù oán gì với mày đó nên nó cũng tìm mày tính sổ.
– Thằng Dũng thì bị Yến lợi dụng để kích mày, nhưng mày không làm gì nên Y đá
nó, giờ nó quay sang căm mày nên nhập hội bọn kia, lại kéo theo cả thằng Tùng
nữa.
– Rồi bọn nó tìm mày không thấy nên gây sự ở lớp đánh bọn tao. Lúc này em mới
để ý, cả bốn thằng mặt mày, tay chân toàn vết thâm tím. Đm bọn khốn này
– Mày cẩn thận đi, bọn tao biết mày đánh nhau giỏi nhưng dù sao bọn nó vẫn rất
đông mà mày lại bị như thế này.
– Chết rồi bọn nó xuông đấy.
Em mặc kệ, mấy thằng bạn đã vì em mà chịu đòn rồi. Ngồi thản nhiên lấy điếu ba
số ta hút. Em muốn để làm một lần cho kết thúc đi.
– Hay mày gọi anh L đi.
– Việc tao gây ra nên tao sẽ là người kết thúc. Tao làm bọn mày chịu thiệt
rồi, giờ đến tao.
Bọn nó đi vào, giờ điểm mặt xem nào. Toàn bọn lạ mặt, nhưng nhìn mấy gương mặt
kia em thấy thất vọng nặng nề, thằng Dũng, Tùng và cả thằng Vũ (thằng mà em
đoán là người yêu Duyên ý), mà sao hai thằng kia, thằng Dũng em tưởng là người
tốt mà trao Yến cho nó vậy mà.
– Giờ mày cũng chịu ra rồi, không lẩn nữa à.
Em chả nói gì, cầm điếu thuốc lên rít.
– Bố nói chuyện với mày đấy.
Mặc kệ nó. Giờ em cũng muốn khích để bọn nó lao vào cho em cái cớ tự vệ.
– Đcm thằng ml này mày vẫn vênh nhỉ, để bố cho mày chết cmm luôn. Lên đi bọn
mày
– Bọn mày dám. – Chung, Đăng, Nam, Sơn bốn thằng nó đang đứng cản bọn kia.
– Cái gì đây, làm trò à.
– Muốn đánh nó thì phải qua được bọn tao.
– Vì sao? Tao đập bọn mày chưa đủ à.
– Vì nó là bạn tao. – Cả 4 thằng cùng đồng thanh
Bạn ư, bọn nó vẫn coi tôi là bạn? Tôi đáng sao?
– Bọn mày đã như thế kia lại còn bênh nó, muốn chết theo nó à.
– Kệ mẹ bọn tao, anh em bọn tao chịu chung cũng chả sao.
– Bọn mày không phải đánh, bọn nó muốn tao mà. Để tao cho bọn nó nhớ ngày hôm
nay suốt đời. – Em nói, giọng lạnh lùng hết cỡ
– Mày điên à. Tay mày như thế kia.
– Không phải lo cho tao. Ra đóng cửa lại, chỉ cần bảo đảm không thằng nào ra
được là ok.
– Thằng chó nay muốn chết thật à. –– Đám bọn nó cười như được mùa. Sẽ biết
thôi, vì hôm nay tao có quà cho chúng mày.


Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu - Chương #14