Người đăng: kieulao
“Muốn báo thù? Đơn giản, chủ công của ngươi – Triệu Mẫn quận chúa, không phải
mới là người đồng ý để cho bạch lão, xuất thủ giao đấu với ta hay sao? Kẻ thù
thực sự của ngươi là ai, ngươi còn không phân biệt được nữa!?”
Ngô Chính châm ngòi ly gián nói.
“Hắc lão, mau lùi lại, đừng để hắn kích động ly gián.”
Triệu Mẫn bình tĩnh nhắc nhở.
Nhưng là lời nói của nàng tựa hồ không lọt vào tai, chỉ thấy Hạ Bút Ông chăm
chú nhìn nàng, trong ánh mắt đã nhiều hơn một phần mâu thuẫn, không tin tưởng
vào Triệu Mẫn.
Thấy thế, Triệu Mẫn nội tâm bất an không thôi, nếu là cả Hạ Bút Ông cũng quay
lưng với nàng, tình thế sẽ không thể cứu vãng được nữa.
Nàng kiên nhẫn hạ giọng giải thích cho Hạ Bút Ông:
“Bản quận chúa sở dĩ cho phép bạch lão chiến đấu với hắn, những tưởng chỉ là
luận bàn đơn thuần, điểm đến là dừng. Nào ngờ Quỷ Sát Kiếm Ma thủ đoạn tàn
độc, mượn cớ giữ lời với ngươi, mà ra tay hạ sát thủ. Thử nghĩ, trong chuyện
này, ai mới người cần phải chịu trách nhiệm cái chết của bạch lão!? Ai mới là
kẻ thù thực sự của ngươi!?”
Những chuyện minh bạch rõ tường như ban ngày thế này, đáng lẽ không cần Triệu
Mẫn lắm lời lý giải. Thế nhưng Hạ Bút Ông đầu óc đơn giản, suốt ngày chỉ biết
quyền cước và rượu thịt, nào có thể tự mình tư duy có chủ kiến!? Mặc dù thủ hạ
dưới trướng như vậy rất dễ khống chế, nhưng đôi khi cũng tạo thành không ít
phiền phức, để Triệu Mẫn lúc này rất đau đầu.
Hạ Bút Ông nghe thế liền quay đầu 1 8 0 độ ngoắt sang Ngô Chính, ánh mắt lăm
lăm sát khí, khóa chặt lấy thân ảnh của hắn.
“Ha ha ha. . . tên ngu ngốc này, thật giống như là tiểu hài tử, rất đáng yêu!”
Ngô Chính trong bụng khoái chí cười hả hê, nhưng ngoài mặt vẫn là rất kìm chế,
nghiêm nghị nói:
“Nói rất không sai. Nhưng ta cũng chỉ là bị tình thế ép buộc phải làm vậy mà
thôi, hoàn toàn không hề cố tình. Chi bằng để ta bồi thường cho ngươi, giúp
ngươi được hội ngộ với bạch lão, có muốn hay không?”
“Ngươi là nói thật?”
Hạ Bút Ông nửa tin nửa ngờ hỏi lại.
“Đừng tin lời hắn.”
Trông thấy tình cảnh này, Triệu Mẫn không khỏi có chút dở khóc dở cười, lại
tiếp tục phải lý giải cho Hạ Bút Ông, ý nghĩa thực sự trong lời nói của Ngô
Chính:
“Bạch lão giờ này đã là bước lên hoàng tuyền lộ, ngươi muốn được hội ngộ,
chẳng khác nào là muốn tự mình đâm đầu vào tử lộ, nhưng chưa chắc đã có thể
gặp được bạch lão.”
Nghe được lời này, để Hạ Bút Ông liền minh bạch Ngô Chính là đang trêu chọc,
biến lão thành trò đùa tiêu khiển. Đột nhiên lão đùng đùng phẫn nộ, phát ra
khí thế hét lớn:
“Tiểu tử khốn kiếp, dám đùa giỡn lão tử, hôm nay ngươi nhất định phải chết!”
Hạ Bút Ông đã không thể kìm chế cơn giận của mình được nữa. Triệu Mẫn thấy thế
biết rằng không thể ngăn cản được, chuyện đã đi đến nước này, chỉ có thể hy
vọng Hạ Bút Ông làm nên trò trống gì đó. Bằng không, tính mệnh của nàng đành
phải mặc cho lão thiên định đoạt mất thôi.
“Đứng trước thực lực tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ đều là vô nghĩa”. Mặc dù Triệu
Mẫn tuổi tác không bao nhiêu, nhưng vẫn có thể thấu hiểu được đạo lý này.
“Nóng giận chỉ càng khiến ngươi chết nhanh hơn mà thôi.” Ngô Chính trong tâm
đắc ý, so với Trượng Lộc Khách, khiêu khích Hạ Bút Ông đơn giản hơn rất nhiều.
Lúc bấy giờ. ..
Hạ Bút Ông như hóa thành quỷ thần, chân khí lục sắc ngưng tụ quanh thân, âm u
lạnh lẽo vô cùng, không khí xung quanh như là trầm lại, tay phải cầm thiết bút
quán chú chân khí tỏa ra cường mang, tay trái ngưng trọng súc thế khiến không
gian như muốn bóp méo, vặn vẹo không ra hình thù.
Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Sát Lục Hệ Thống được viết bởi kieulao một trong những
member của truyen cv . com, nếu bạn nhìn thấy được dòng này hãy truy cập và
đọc truyện này ở website chính chủ như một sự tôn trọng dành cho tác giả!
Trong phương viên bán kính hai mươi thước xung quanh Hạ Bút Ông, tạo thành áp
lực vô hình rất khủng khiếp, tựa như là trọng lực gấp mười, gấp trăm lần giáng
xuống tinh thần vậy.
Triệu Mẫn đứng phía hậu phương Hạ Bút Ông, trong đầu không ngừng toan tính,
lại quên mất phải tránh khỏi phạm vi chiến đấu ảnh hưởng. Lúc này cả người rệu
rã, hữu khí vô lực mà ngồi bệt xuống đất, đôi mắt tràn ngập sợ hãi nhìn lấy
hai người đang giằng co với nhau.
“So với Trượng Lộc Khách thì Hạ Bút Ông phương thức chiến đấu cường bạo, liều
lĩnh hơn rất nhiều, rất có ý tứ.”
Đối mặt với Hạ Bút Ông khí thế dọa người, Ngô Chính vẫn còn dư dả thời gian để
đặt tâm tư vào những chuyện khác.
Tác phong chiến đấu này của Hạ Bút Ông mặc dù sẽ rất bất lợi khi giao đấu với
đối thủ đồng cấp bậc, nhất là những tên trong đầu có nhiều mưu mô quỷ kế,
nhưng khi chiến đấu với đối thủ mạnh hơn mình, thì liều mạng mới thực sự là
phương thức tác chiến mạnh nhất, dùng để đối phó tùy vào tình huống.
Thế nên Ngô Chính cũng không dám khinh thường nhất cố, lật thuyền trong mương
không phải là chuyện vui vẻ gì có thể chấp nhận được, tốt nhất không nên để
việc này xảy ra.
Từ lúc bắt đầu chiến đấu với Trượng Lộc Khách, chồng chất trên người Ngô Chính
đã là chín cái huyễn ảnh phân thân Loa Toàn Cửu Ảnh, cho nên mới có thể dễ
dàng đánh lừa Trượng Lộc Khách mà đắc thủ.
Giờ phút này, chín cái huyễn ảnh phân thần đồng thời hiện ra, bốn phương tám
hướng bao vây lấy Hạ Bút Ông, không chừa cho lão đường lùi.
“Chín cái. . . tiểu tử!?”
Trông thấy một màn này, Hạ Bút Ông kinh nghi không thôi, lão hoàn toàn không
thể minh bạch tại sao, bỗng nhiên lại xuất hiện đến chín cái Ngô Chính, còn
tưởng rằng là huynh đệ sinh ra cùng một trứng.
“Một người trong chúng ta đã có thể giết chết bạch lão, bây giờ đến tận chín
người hợp lực với nhau, ngươi, là muốn chết như thế nào?”
Giọng nói của Ngô Chính quanh quẩn trên không trung, không biết từ đâu phát
ra, âm thanh được khuếch đại hữu lực, chân nguyên rung động trong không khí,
xóa đi dấu vết của hắn, tương tự như cách mà lão nhân thần bí trước đó đã làm
để che giấu tung tích của mình.
“Hừ, chết đi!”
Hạ Bút Ông không những không bị dọa, còn là vô cùng kích động khi nghe Ngô
Chính nhắc đến cái chết của Trượng Lộc Khách.
Trên tay thiết bút quán chú chân khí đợi sẵn, Hạ Bút Ông mạnh mẽ quét ngang
một phương.
Lục sắc cường mang tựa như phiên giang đảo hải, phút chốc liền đánh tan năm
cái huyễn ảnh phân thân của Ngô Chính, phong cuốn vân tản chỉ còn lại là xung
lực chấn động trong hư vô.
“Là huyễn ảnh!?”
Cảm giác bị đùa giỡn sâu sắc, Hạ Bút Ông mặt mày khó coi như là quả hồng phơi
khô, lại cắn răng vung lên một chưởng hòng đánh tan bốn cái huyễn ảnh phân
thân còn lại, tìm ra chân thân của Ngô Chính.
Huyền Minh Thần Chưởng!
Đây là chưởng pháp trứ danh tàn độc của Huyền Minh nhị lão.
Chân khí quỷ dị như ngưng thành thực thể, cuồn cuộn mênh mông phiên vân phúc
vũ, bao trùm hết thảy không gian không chừa một lối thoát, mạnh mẽ chấn tan
bốn cái huyễn ảnh phân thân còn lại.
“A. . .”
Thế nhưng Hạ Bút Ông lúc này ngây người thất thần, mục trừng khẩu ngốc nhìn
lấy khoảng không vô định kia. Thì ra chín cái thân ảnh bao vấy lấy lão nãy
giờ, đều là huyễn ảnh phân thân, từ đầu đã không có chân thân ở đó.
Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Sát Lục Hệ Thống: Mỗi ngày vào lúc 19h sẽ upload
chương mới, từ 4 -> 9 chương tùy thời! Mọi người có hảo tâm nhớ vote 9 -> 10
sao để ủng hộ mình nhé, như mọi khi mình sẽ cố gắng ra chương đều đặn.