Tứ Đại Vấn Đỉnh


Người đăng: anhtuanfbicia

Lúc này mọi người mới nhận ra ánh sáng màu lam là một con tiên hạc mười phần
thần khí.

Trên lưng tiên hạc là một lão giả hôi y bào, chòm râu trắng dài đến ngực tạo
cho người ta cảm giác tiên phong đạo cốt.

“Chà, tại hạ tình ngờ vân du qua đây, không ngờ được lại gặp một vị tuyệt thế
thiên tài đản sinh a” lão giả vừa vuốt chòm râu vừa nói. Lời nói lão kèm theo
cả tu vi tuy không có ác ý nhưng cũng khiến toàn trường run sợ.

Lại là cường giả vấn đỉnh a.

Hoàng đế Thần Dương quốc khoé miệng hơi giật. Hắn đã vô sỉ lắm rồi không ngờ
lão giả này còn vô sỉ hơn, vân du a. Tông môn nhà ngươi phía Bắc Thần Ma lục
địa a, giáp ngay với Ma vực, lúc nào mà rảnh rỗi đi vân du vậy.

“ Không ngờ Chiến Nam tông chủ lại rảnh rỗi như vậy từ phương Bắc xa xôi lại
đến tận đây a”

Lúc này một lão giả trung niên mập mạp, mặt mũi vô cùng hiền lành, gần giống
như những lão chủ khách điếm ở dân gian vậy từ phía chân trời xa chậm rãi bước
đến. Tuy nói là bước nhưng mỗi bước của hắn như hoà nhập với thiên địa, một
bước đi được van dặm.

Đảo chủ Đảo Đông Lai. Thần vực không chỉ có mình vùng đại lục mà còn vô tận
biển cả. Hắn chính là chúa tể nơi đó.

Khỏi nói cũng biết, Vấn đỉnh a

Khi lão còn chưa kịp lộ triển thần uy thì một âm thanh như kim chung vang lên

“A Di Đà Phật”

Một vị tăng nhân thân mặc kim sa, cả người phát ra ánh sáng hoàng kim. Không
giống như ánh sáng hoàng kim rực rỡ, uy nghiêm của Thần Dương đế hoàng người
lại, lại vô cùng dịu dàng ấm áp.

Hắn là Như Lai của Đại Lôi Âm Tự, thánh địa Phật giáo của Thần vực.

Vốn ba vị vấn đỉnh kia có chút lo sợ có người khác đến dành ăn với họ, nhưng
biết là Như Lai thì lông mày không khỏi giãn ra.

Không phải Như Lai tu vi kém hơn họ, mà mấu chốt là không ai lại để con mình
mới sinh ra đi làm tăng nhân a.

Như lai cũng biết vậy nhưng cám dỗ của thiên tài quá lớn hắn cũng không nhịn
được mà đến cầu may một phen.


Vô Địch Thần Ma - Chương #8