Thần


Người đăng: anhtuanfbicia

Lúc này Càn Việt lão tổ cũng Chấn Nguyên lão tổ đang ở ngoài tinh không, xa xa
thẳng đứng phía trên kinh đô Càn Việt quốc. Đây hoàn toàn không phải điểu mà
hóa thần kì làm được, phải biết đạt đến tu vi vấn đỉnh kì thì việc phi thăng
cũng vô cùng khó khăn.

‘’Lão Càn còn chiêu gì nữa mau sử ra đi nếu không đến chết rồi cũng không có
cơ hội, không ngờ vị thần quân nổi danh vài vạn năm trước lại phải chết ở nơi
nhỏ bé này’’

Lúc này lão tổ Càn Việt quốc đã chật vật không thể tả, trên người hắn có vô số
đạo viết thương, có chỗ còn có thể nhìn thấy cả xương, thê thảm vô cùng nói:

‘’Lão Chấn, thả rắm ít thôi, mẹ ngươi không dạy ngươi câu lật thuyền trong
mương à’’

Chiếc mũi khoằm của Chấn Nguyên lão tổ rung rung lên cười lớn’’ Cũng phải xem
là thuyền nào, cỡ như lão bây giờ mà cũng đòi lật ta sao?’’

Nói đoạn hắn vươn tay ra định kết liễu Càn Việt lão tổ nhưng bỗng một đạo ánh
sáng xẹt về phía hắn, cũng may hắn còn có chuẩn bị, một tay vung lên hóa giải
đạo ánh sang, nhưng cánh tay cũng có chút tê rần. khi hắn nhận ra thì bàn tay
của lão tổ Càn Việt quốc đã đặt trước ngực hắn.

‘’ Thiêu đốt sinh mệnh? Bạo thể’’ Lão nhíu mày.

Lão tổ Càn Việt quốc không nói, khí tức từ từ dâng lên.

‘’Mẹ kiếp lão điên này, mau thả ta ra’’

‘’Ha Ha kéo theo một cái Ma Quân làm đệm lưng, cái giá cũng không tệ’’

Tiếng cười của Càn Việt quốc lão tổ vang vọng cửu thiên.

Tại DƯơng gia

Trước mặt Dương Chiến Thiên là một thiếu phụ, thân thể suy nhược, ánh mắt vô
hồn nàng là con dâu của hắn Mạn Thiên Vân. Nàng ôm trên tay một đứa bé thì
thào nói.

‘’Thiên nhi à, con tỉnh lại đi, con chỉ ngủ thôi đúng không? Mau dậy xem các
thúc thúc, bá bá, cả gia gia cũng đến thăm con này’’

Dương Chiến Thiến cắn răng, lão với người con dâu này vô cùng hài long, phu
quần của nàng tức là con trai của lão yêu quý nhất, đáng tiếc hắn lại chết
sớm. Nếu thê tử hắn không phải đang mang trong người giọt máu DƯơng gia thì đã
sớm đi theo phu quân rồi.

‘’Thiên nhi à, mau dậy đi con, cha đã bỏ mẹ mà đi, nếu còn cũng bỏ mẹ đi mẹ
lấy gì để sống tiếp đây.’’

Mạn Thiên Vân đau đơn gào khóc.

Nàng càng gào khóc trong long của DƯơng Chiến Thiên càng đau đớn.


Vô Địch Thần Ma - Chương #4