Chủ Thần Sứ Giả Thứ Sáu


Người đăng: victortran888

Một tháng sau, Thủy hệ thần vị diện.

Trên bầu trời xanh thẳm của Lam Vũ đại lục, một cái Kim Chúc sinh mệnh hình
kiếm bay lướt qua như một tia sáng vàng óng.

Bên trong Kim Chúc sinh mệnh, Lâm Phong đang ngồi chễm chệ trên bảo tọa nhâm
nhi ly rượu đỏ, ngồi đối diện hắn là một cô gái xinh đẹp tóc vàng mắt xanh,
mặc bộ váy áo màu xanh biếc vô cùng thanh thoát. Nàng là Lam Vi Á, Thủy hệ
chúa tể của thần vị diện này.

“ Khắc Lôi, ngài thấy Thủy thần vị diện này như thế nào ?” Lam Vi Á nở nụ cười
mê hồn nói.

“ Ta thấy nó cũng xinh đẹp như nàng vậy” Lâm Phong để ly rượu lên bàn mỉm cười
nhìn Lam Vi Á.

Lam Vi Á ra vẻ thẹn thùng cười duyên nói: “ Khắc Lôi ngài lại đùa giỡn Lam Vi
Á rồi”

“ Ha ha, ta nói thật không phải giả, trong số bảy vị Pháp tắc chúa tể, ta thấy
nàng là hợp mắt nhất, nàng thông minh lại xinh đẹp, vừa nhìn đã yêu” Lâm Phong
cười vui nói.

“ Ngài còn nói, mới sáng sớm ngài đã thân chinh đến, làm cho người ta sợ hết
hồn. Ta đâu biết rằng ngài lại có nhã hứng đến Thanh Vũ đại lục tiếp quản chứ,
nếu biết sớm, người ta đã chuẩn bị chu đáo chào đón ngài rồi” Lam Vi Á tay
ngọc vỗ vỗ ngực biểu hiện xinh đẹp động lòng người.

Từ khi Lâm Phong đánh bại dễ dàng Quang Minh chúa tể Áo Cổ Tư Tháp, thực lực
của hắn đã được các Chủ thần thầm so sánh với Tứ Đại Quy tắc Chúa tể. Bảy vị
Pháp tắc chúa tể đều vô cùng lo sợ bị Lâm Phong tìm cớ gây chiến, bởi vì bọn
họ biết Quang Minh chúa tể sử dụng Chí cao thần khí còn thua thảm như vậy thì
bọn họ rất có khả năng bị mất mạng nếu Lâm Phong ra tay.

“ Ta làm cho nàng sợ sao ? Thật có lỗi ... ta vốn chỉ muốn tìm một số Chủ thần
sứ giả để giải quyết công việc, nghĩ đến có 3 đại lục dưới quyền ta còn chưa
đến tiếp quản nên sẵn tiện đến” Lâm Phong ra vẻ áy náy cười nói.

“ Ngài đến tiếp quản Thanh Vũ đại lục là chuyện đương nhiên, lát nữa tới Thanh
Vũ đại lục, ta sẽ giới thiệu ngài với Á Khắc Đặc - quân đoàn trưởng của Thanh
Vũ quân. Kể từ hai vạn năm trước, mọi việc trên Thanh Vũ đại lục đều do hắn
quản lý, ta nghĩ cường giả trên Thanh Vũ đại lục hắn đều biết” Lam Vi Á nghiêm
túc nói.

“ Như vậy thì đa tạ nàng, Lam Vi Á” Lâm Phong cười nói.

Một lúc sau, Kim Chúc sinh mệnh đã đáp xuống Thanh Vũ đại lục, nơi đây, cả đất
trời đều bao phủ bởi một màu xanh biếc vô cùng đẹp mắt.

Lâm Phong và Lam Vi Á nhanh chóng bước ra khỏi Kim Chúc Sinh mệnh, ở phía dưới
đất có vài trăm thân ảnh đang đứng chờ đợi, đứng đầu là một vị nam tử anh tuấn
tóc nâu, mặc trường bào màu xanh.

Thấy hai người Lâm Phong đi đến, cả đám người vội vã quỳ xuống hành lễ: “Kính
chào Chủ Thần đại nhân”

“ Mọi người đứng lên đi” Lam Vi Á phất tay nói.

“ Dạ đại nhân” cả đám người nhanh chóng đứng dậy.

“ Khắc Lôi, đây chính là A Khắc Đặc mà ta đã đề cập với ngài” Lam Vi Á chỉ A
Khắc Đặc cho Lâm Phong biết.

Lâm Phong gật gù, quan sát A Khắc Đặc.

“ A Khắc Đặc, vị này là Chúa Tể Khắc Lôi, từ nay sẽ quản lý Thanh Vũ đại lục
này” Lam Vi Á hướng A Khắc Đặc căn dặn.

“ Dạ vâng, thưa Chúa tể đại nhân. A Khắc Đặc, xin ra mắt Chúa Tể Khắc Lôi đại
nhân” A Khắc Đặc cung kính hành lễ với Lâm Phong.

“ Tốt lắm, A Khắc Đặc, sau này ta sẽ cần ngươi hỗ trợ nhiều đó” Lâm Phong cười
nói.

“ Thưa đại nhân, được làm việc cho đại nhân là vinh hạnh của thuộc hạ” A Khắc
Đặc cung kính nói.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, bất thình lình phất tay một cái.
Từ trong không trung bỗng xuất hiện một tòa cung điện nguy nga tráng lệ, lầu
các trùng trùng điệp điệp, mây mù lượn lờ giăng kín lối đi.

Đám người A Khắc Đặc còn chưa hết kinh ngạc thì đã nghe Lâm Phong nói.

“ Đây sẽ là cung điện của ta ở Thanh Vũ đại lục, A Khắc Đặc, ngươi hãy sắp xếp
Thanh Vũ quân đến đó làm việc, chờ ta phân phó nhiệm vụ” Lâm Phong hướng A
Khắc Đặc nói.

“ Thuộc hạ đã rõ, thưa đại nhân” A Khắc Đặc cung kính.

“ Tòa lâu đài thật tráng lệ, Khắc Lôi ngài thật có khiếu thẩm mỹ nha” Lam Vi Á
cười duyên nói.

“ Chỉ tiện tay mà thôi, nàng không phiền cùng ta tham quan một vòng cung điện
chứ” Lâm Phong nhìn Lam Vi Á cười.

“ Sao ngài lại nói vậy, đó là vinh hạnh của Lam Vi Á mới đúng” Lam Vi Á nở nụ
cười mê hồn nhìn Lâm Phong.

“ Xin mời”

Lâm Phong cùng Lam Vi Á hướng tòa cung điện bay đến, đám người A Khắc Đặc cung
kính theo sau.

Thời gian thấm thoát trôi nhanh, mới đó đã trải qua hai ngàn năm trăm năm,
khoảng thời gian này đối với một vị Thần cấp mà nói thì cũng là rất lâu nhưng
lại không tính là gì đối với một vị Chủ thần như Lâm Phong.

Trong thời gian này, hắn đã tiếp quản 3 khối đại lục ở Thủy hệ, Hỏa hệ, Địa hệ
Thần vị diện và giao phó toàn bộ cho 3 người con của hắn là Hi Khắc, Hi Na, Hi
Lâm quản lý. Chủ Thần sứ giả hắn cũng đã tìm được 5 người, thực lực cao nhất
là Thống Lĩnh, thấp nhất cũng là Thất Tinh Ác Ma, còn một vị trí Chủ thần sứ
giả cuối cùng thì hắn đang chờ đợi một người.

Địa Ngục vị diện, Huyết Phong đại lục, U Lam Phủ.

Trên bầu trời Thiên Tế sơn mạch, một thân ảnh mơ hồ từ từ hiện rõ, đó là một
thanh niên tóc vàng, vô cùng tuấn lãng, mặc một bộ trường bào màu xanh biếc.
Người thanh niên này không ai khác chính là Lâm Phong.

“ Cung nghênh Chủ Thần đại nhân giá lâm” Cái Tư Lôi Sâm cùng với tộc trưởng
của ba tộc cung kính hành lễ.

Bọn họ đoán Chủ thần đến đây là có liên quan đến Lâm Lôi, việc Lâm Lôi trở
thành Đại Viên Mãn, từ Vị Diện chiến trường trở về U Lam Phủ đã được mấy
tháng, tin tức này các Chủ thần chắc chắn đã biết. Hôm nay Chủ thần đến đây
rất có thể là muốn tuyển Chủ thần sứ giả.

“ Các ngươi gọi Lâm Lôi ra đây gặp ta” Lâm Phong ôn tồn truyền âm.

“ Dạ tuân lệnh Chủ thần đại nhân” Cái Tư Lôi Sâm vẻ mặt vui mừng cung kính
nói.

Một lúc sau, Lâm Lôi, Địch Lỵ Á, Bối Bối, Đức Lâm Kha Ốc Đặc, Ốc Đốn, Hoắc
Cách từ đỉnh núi Long tộc bay đến.

“ Tham kiến chủ thần đại nhân” đám người Lâm Lôi cúi đầu hành lễ, riêng Lâm
Lôi chỉ hơi khom mình chào.

“ Lâm Lôi, Địch Lỵ Á, Bối Bối, đã lâu không gặp. Ah, Đức Lâm Kha Ốc Đặc, ngươi
cũng sống lại và thành thần rồi” Lâm Phong vui vẻ cười nói.

“ Đa tạ chủ thần đại nhân quan tâm, ta cũng không ngờ một cậu bé năm nào giờ
đã thành một Chủ thần” Đức Lâm Kha Ốc Đặc vuốt râu cảm thán nói.

Lâm Phong gật đầu cười: “ Uhm, thời gian trôi thật nhanh, mới đây đã ba ngàn
năm rồi. Lâm Lôi, ngươi bây giờ cũng đã là Đại Viên Mãn rồi ha”

“ Đại nhân chê cười rồi, so với đại nhân, tại hạ chẳng là gì cả” Lâm Lôi nói
ra suy nghĩ trong lòng, người đứng trước mặt hắn chính là bức tường cao nhất
mà hắn không bao giờ có thể vượt qua được, cho dù hắn có cố gắng như thế nào
đi nữa.

“ Đừng tự hạ thấp mình, đối với ta ngươi thật sự là một thiên tài, không chỉ
Ngọc Lan vị diện mà là trong vô số vị diện” Lâm Phong mỉm cười nói.

“ Ngài đến đây không chỉ nói mấy thứ này chứ ? Nói mục đích của ngài đi” Lâm
Lôi khảng khái nói.

Đám người Cái Tư Lôi Sâm nghe Lâm Lôi nói vậy thì âm thầm nhíu mày, bọn họ rất
lo sợ Lâm Lôi sẽ chọc giận Chủ thần. Cho dù Lâm Lôi là Đại Viên Mãn nhưng
trước uy áp của Chủ thần cũng không tính là gì.

“ Ta muốn ngươi đưa cho ta một vật mà ngươi đang nắm giữ và trở thành Chủ thần
sứ giả của ta” Lâm Phong nói thẳng.

“ Ta không đồng ý” Lâm Lôi từ chối một cách thẳng thừng.

“ Đừng vội, đổi lại ta sẽ cứu thoát mẹ của ngươi từ tay Quang Minh chúa tể,
thấy thế nào ?” Lâm Phong cười nói.

“ Ngươi nói là thật ? Làm sao ta có thể tin được ?” Lâm Lôi ra vẻ nghi hoặc.
Hoắc Cách và Ốc Đốn nghe vậy cũng giật mình, ánh mắt ngập tràn hy vọng.

“ Ta tin Bối Lỗ Đặc cũng kể cho ngươi nghe về cuộc chiến của ta và Quang Minh
chúa tể Áo Cổ Tư tháp hơn hai ngàn năm trước chứ. Áo Cổ Tư Tháp đã thua cuộc
và thiếu nợ ta một cái điều điện. Nếu ngươi đồng ý ta sẽ dùng cái điều kiện
này để cứu mẹ của ngươi” Lâm Phong ôn tồn nói.

“ Được, ta đồng ý. Nhưng ngươi phải thề với Chí Cao thần” Lâm Lôi nghiêm túc
nói, hắn biết những lời Lâm Phong nói là thật, hy vọng cứu mẹ của hắn chỉ
trông chờ vào điều này mà thôi.

“ Trước bốn vị Chí Cao thần, ta, Khắc Lôi xin thề, sẽ cứu mẹ của Lâm Lôi thoát
khỏi bàn tay của Áo Cổ Tư Tháp với bất cứ giá nào” Lâm Phong giơ cao tay thề.

Bốn đạo quang mang vây lấy Lâm Phong và Lâm Lôi, lời thề của hắn đã được bốn
vọ Chí cao thần chứng giám.

“ Vật ngươi muốn là gì ?” Lâm Lôi lạnh nhạt hỏi.

“ Nếu ta đoán không nhầm, ngươi có một cái Vương miện rách nát lấy được từ Vị
Diện Chiến trường có phải không ?” Lâm Phong ôn tồn nói.

“ Đúng vậy, có phải là nó đây không ?” Lâm Lôi vừa nói vừa lấy ra một cái
vương miện cũ kỹ.

“ Không sai, vật đó là một trong ba Chí cao thần tín vật ta đang tìm kiếm” Lâm
Phong vừa nhìn là biết vật đó đúng là Sinh mệnh Chí cao thần tín vật thứ ba,
Mậu Thiết Vương miệng.

“ Bắt lấy” Lâm Lôi không ngần ngại ném cái vương miện cho Lâm Phong, đối với
hắn món đồ này không có chút tác dụng gì.

Lâm Phong nhận lấy vương miện và lấy ra hai món đồ vật đưa cho Lâm Lôi.

“ Từ đây ngươi sẽ là Chủ Thần sứ giả của ta, đây là Công kích Chủ Thần Khí và
mười vạn giọt Chủ thần lực, ngươi hãy cất lấy. Việc đã hứa với ngươi ta sẽ lập
tức thực hiện”

“ Đa tạ” Lâm Lôi khom mình nhận lấy.

“ Lâm Lôi, ngươi chờ ở đây, chờ ta làm việc này xong sẽ cùng với ngươi đi đến
Quang minh thần vị diện tìm Áo Cổ Tư Tháp” Lâm Phong nói xong thì biến mất.


Vô Cực Chưởng Khống Giả - Chương #61