- Quyển 2 - Trịnh Xá Đối Chiến Clone Trịnh Xá (hạ)


Người đăng: victortran888

“ Ngươi thấy thế nào ?”

Trịnh Xá điên cuồng chém ra mấy đao, mỗi nhát chém đều khiến Clone Trịnh Xá
phải lùi lại một bước. Chỉ có điều khiến cho hắn cảm thấy kỳ quái là, không
cần biết hắn dùng tốc độ nhanh đến đâu, từ bất kỳ phương hướng nào chém về
phía Clone Trịnh Xá cũng đều bị thanh cự kiếm màu đen ngăn cản lại. Cho dù
Clone Trịnh Xá không hề quay đầu lại, nhát chém vào sau lưng hắn cũng sẽ bị
ngăn cản, tình huống như vậy thật sự khiến Trịnh Xá không cách nào hiểu nổi,
chẳng lẽ sức phản xạ của Clone Trịnh Xá đã đạt tới đẳng cấp ngang bằng với cả
Tiềm long biết cộng thêm Hủy diệt chính thức.

“Hắn rút cuộc là loại quái vật gì vậy? Không chỉ có ngọn lửa đen uy lực vô
song, tố chất thân thể lại càng ngang bằng với trạng thái Hủy diệt của ta”

Trịnh Xá còn chưa nói ra lời, toàn thân Clone Trịnh Xá từ trên xuống dưới chợt
dừng phắt lại, đến cả ngọn lửa màu đen vô cùng xung quanh cũng đều dừng lại.
Tiếp đó, lấy Clone Trịnh Xá làm trung tâm, một luồng khí thế bạo lệ không thể
diễn tả nổi bùng phát ra, hai mắt Clone Trịnh Xá vụt biến thành đỏ ngầu như
máu.

“Lệ viêm ... Long quyển thiên”

Clone Trịnh Xá lạnh lùng nói, tiếp đó hắn vung tay lên, ngọn lửa đen vô cùng
vô tận xung quanh liền ngưng tụ lại, hình thành một cơn lốc xoáy hắc viêm cao
hơn ba mươi mét, rộng hơn mười mét. Ngọn lửa phảng phất như đã ngưng tụ thành
vật chết, đén kịt đến cả ánh sáng cũng không chiếu xuyên qua được. Cơn lốc
xoáy to lớn rít lên sàn sạt, cuốn về phía Trịnh Xá.

Trịnh Xá dưới chân khẽ động, sử ra Thế, thân thể dùng tốc độ mắt thường không
thể theo kịp, lao vọ sang một bên. Nhìn tốc độ lốc xoáy hắc viêm di chuyển
chậm chạm như vậy, không cần biết uy lực mạnh đến mức nào, nếu không thể chạm
tới hắn thì uy lực có lớn cũng vô dụng.

Nhưng Trịnh Xá vừa mới chạy được vài mét, một thành cự kiếm bập bùng lửa đen
đã chắn trước mặt hắn. Thanh kiếm xuất hiện đột ngột dị thường, cùng không
biết là nó có ở đó từ lúc nào. Trịnh Xá hiện tại đang ở trong trạng thái Hủy
diệt, không cần biết là tốc độ, sức mạnh, hay là sức phản ứng đều mạnh mẽ vượt
xa con người, ngoài ra bản thân hắn lại càng thân kinh bách chiến, tinh thần
kiên nghị, lầm vào tuyệt cảnh cũng không chút hoảng loạn. Dù tốc độ bị chặn
lại, hắn cũng không hề hốt hoảng, dưới chân dùng sức đạp mạnh, khi mặt đất vỡ
tung ra, hắn đã nương theo tốc độ đó vọt về sau.

Nhưng Trịnh Xá vừa mới lùi ra được mấy mét, sau lưng hắn đột nhiên có một
luồng hơi nóng cực mạnh ập tới. Hắn cũng không quay đầu lại, chỉ dựa vào cảm
giác là có thể biết được đó là một thanh kiếm hắc viêm cực lớn. Trước mặt, sau
lưng hắn, hai vị trí khác nhau không ngờ lại đồng thời xuất hiện hai thanh cự
kiếm hắc viêm.

“Lệ viêm à, quả thật là đáng sợ”

Trong lòng Trịnh Xá chợt bừng tình, hắn đã thân kinh bách chiến, kinh nghiệm
chiến đấu tự nhiên là cực kỳ phong phú, có thể nói cho dù là so với Phục Chế
Thể cũng không hề thua kém. Trong một đợt giao phong như vậy, đặc biệt là khi
hai thanh cự kiếm hắc viêm xuất hiện, hắn loáng cái đã hiểu ra được bí ẩn của
Lệ viêm. Lệ viêm của Clone Sở Hiên còn kỳ diệu hơn những gì hắn tưởng tượng
nhiều.

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, Trịnh Xá hai lần rút lui chạy trốn, lại gặp
phải cự kiếm hắc viêm ngăn cản, tất cả đều chỉ phát sinh trong một khoảnh
khắc, đến cả thời gian một hơi thở cũng không tới. Lúc này, tại trường đã xuất
hiện thanh kiếm thứ năm, năm thanh kiếm phân biệt chia ra trước sau, trái
phải, trên đầu, năm hướng ngăn cản Trịnh Xá. Mặc cho sức mạnh Trịnh Xá lớn đến
đâu cũng không thể phá nát mấy thanh kiếm, mặc cho tốc độ hắn nhanh đến đâu
cũng không thể tránh thoát được chúng, phảng phất như mấy thanh kiếm tự có
tiên tri biết trước, việc chưa xảy ra đã có thể nhìn thấu ý đồ của hắn, lần
nào cũng ép hắn quay lại chỗ cũ. Đến khi lốc xoáy hắc viêm thổi tới, Trịnh Xá
cuối cùng cũng bị cơn lốc xoáy đó nuốt chửng vào bên trong.

Lốc xoáy hắc viêm hút Trịnh Xá vào bên trong liền lập tức xoay tròn rời khỏi
mặt đất, giống như một mũi khoan điện lơ lửng giữa không trung điên cuồn
chuyển động. Vừa bộc phát ra lực hút kinh người, trong nội bộ lốc xoáy hắc
viêm vừa ngưng tụ nhiệt độ càng lúc càng đáng sợ, không hề thua kém nhiệt độ
mặt trời chút nào. Khi lốc xoáy xoay chuyển, lấy nó làm trung tâm, tất cả mọi
thứ trong phạm vi cả nghìn mét đều từ từ dung hòa, tan chảy, mặt đất cách đó
gần nhất càng biến thành dung nham đỏ rực.

Khi Trịnh Xá bị lốc xoáy hắc viêm hút vào bên trong, trước sau chỉ có một hai
giây ngắn ngủi nhưng hắn cảm thấy như thân thể mình đang bị sức mạnh hàng vạn
cân kéo xé. Mặc cho thân thể Tiềm long biến của hắn kiên cố đến mức nào, dưới
sức kéo khổng lồ như vậy chung quy cũng sẽ đến lúc bị kéo thành hai đoạn. Hơn
nữa càng thêm kinh khủng là bên trong lốc xoáy hắc viêm tỏa ra nhiệt độ cao
khủng khiếp khó mà tưởng tượng nổi, trên thân thể hắn đã xuất hiện những vết
phồng rộp, thiêu cháy. Phải biết rằng đây là thân thể biến hóa Tiềm long biến,
đừng nói là thiêu cháy, cho dù bị đạn pháo bắn trực diện vào cũng tuyệt đối
chỉ đau không thương, không ngờ rằng chỉ ở bên trong lốc xoáy hắc viêm có một
hai giây hắn đã bị thiêu bỏng, nếu đổi thành người khác thì không phải chưa
kịp tới gần đã biến thành tro bụi rồi sao?

Không chút suy nghĩ, trên người Trịnh Xá liền bùng lên ngọn lửa đỏ hồng như
máu. Ngọn lửa này không phải là hình thức cụ thể hóa của ánh sáng tâm linh gì
mà chỉ vỏn vẹn là một kỹ năng của vampire mà thôi. Nhưng kỹ năng này lại có
một hiệu quả đặc biệt, đó chính là ngăn cản nhiệt độ cực cao.

Quả nhiên, ngọn lửa đỏ máu chỉ kiên trì được có hai giây ngắn ngủi, sau đó
hoàn toàn bị ngọn lửa màu đen đồng hóa. Nói cũng kỳ lạ, đã là lửa thì sao có
thể bị thiêu đốt được? Nhưng sự thật đúng là như vậy, ngọn lửa màu đen không
ngờ lại thật sự thiêu đốt, đồng hóa ngọn lửa màu đỏ, có lẽ đây mới chính là
ngọn lửa hủy diệt chân chính, không gì không đốt cháy được.

Trịnh Xá thấy ngọn lửa màu đỏ máu bị phá, hắn cũng không dám chần chừ nữa,
chân nguyên lực và ma lực trong cơ thể ngưng tụ bên ngoài cơ thể, hai luồng
ánh sáng màu đen, màu trắng xuất hiện trong hai lòng bàn tay hắn. Chỉ thấy hai
tay hắn hợp lại, hai luồng năng lượng gắn kết lại với nhau giống như một quả
cầu, chỉ có điều quả cầu năng lượng kết hợp lại cũng không mang hai màu đen
trắng nữa mà hoàn toàn hỗn độn mờ mờ mịt mịt. Bên trong quả cầu hỗn độn vô số
luồng khí nhỏ bé không ngừng uốn khúc, chuyển đổi, phảng phất như còn có sấm
sét tung bay. Trịnh Xá cũng không kịp nghĩ nhiều, vung tay ném quả cầu xuống
phía dưới.

Quả cầu nằm trong tay Trịnh Xá chỉ to bằng quả trứng gà, nhưng sau khi rời
khỏi tay hắn liền lập tức to lên bằng quả bóng rôt, hơn nữa thể tích còn đang
không ngừng tăng lên, phản ứng và khí tức bên trong càng thêm cuồng loạn, mơ
hồ như có hai luồng khí đen trắng đang tác động kịch liệt với nhau. Đến khi
quả cầu bằng quả bóng rổ tiếp xúc với mặt đất, nó rút cuộc cũng phản ứng hoàn
toàn, từ một mảng hỗn độn biến thành hai màu đen trắng, rồi tới năm màu bảy
sắc, sau đó là vô số màu sắc rực rỡ xuất hiện bên trong quả cầu, cuối cùng nó
vụt phát nổ mãnh liệt.

Lấy điểm quả cầu phát nổ làm trung tâm, vô số luồng sóng xung kích lan tràn ra
bốn phía, mặt đất xung quanh mấy trăm mét sụp đổ nát vụn. Càng tiếp cận trung
tâm vụ nổ, khung cảnh càng hỗn loạn, mù mịt, mặt đất tan nát xung quanh cũng
bị sức nổ cực lớn trộn thành một mảnh, giống như lúc thiên địa sơ khai, đất
lửa gió nước sôi trào không ngớt.

Ngọn lửa đen hình than nên lốc xoáy hắc viêm cũng thật sự bất phàm, ngoài bộ
phận gần mặt đất nhất bị quả cầu phát nổ làm biến mất ra thì đại bộ phận hắc
viêm còn lại chỉ bị chấn tan ra mà thôi. Năm thanh cự kiếm đã vỡ nát cũng đồng
thời hóa thành hắc viêm vô biên, một lần nữa ngưng tụ quanh người clone Trịnh
Xá, tạo nên biển lửa vô cùng vô tận, giống như cơn phẫn nộ của kim cương phật
đà, bao trùm cả trời đất.

Trịnh Xá vừa thoát khỏi lốc xoáy hắc viêm lập tức thở phào. Năng lực tự hồi
phục của thân thể Tiềm long biến cũng là hạng nhất, chỉ sau vài hơi thở các
vết bỏng không nặng lắm đã lành lại khá nhiều. Cùng lúc đó, hắn liên tiếp sử
ra mấy lần Nguyệt bộ, nhảy ra khỏi hố đất đã sụp đổ nát vụn, tiến lên khoảng
trống vẫn còn kiên cố ở cách đó không xa.

“ Khá lắm, bản chính của ta, không ngờ ngươi tiến bộ đến mức này” Clone Trịnh
Xá lặng lẽ nhìn điểm trung tâm hỗn độn đang dần dần tiêu tan, một lúc lâu sau
mới thở dài, nói.

“Lệ viêm, vừa là thực thể, lại vừa không phải thực thể, nó chẳng qua chỉ là
hiện thực hóa của cảm xúc cuồng bạo trong lòng ta mà thôi. Nó vốn có liên quan
đến tinh thần, nếu không phải là người tâm chí kiên định, vạn tà bất xâm thì ở
bên trong ngọn lửa này, cho dù không bị thiêu đốt thì cũng không chịu đựng nổi
tâm ma ăn mòn, dần dần tự vây khốn mình mà chết. Ngoài ra, bạo lệ do tâm sinh,
có thể là lửa, có thể là kiếm, có thể là đao, có thể là vạn vật... Ý niệm
trong lòng người phát sinh, như là sát ý, như là kích động, đều sẽ phản ứng
trên Lệ viêm của ta. Ta phải thừa nhận, chiêu thức Hủy diệt của ngươi, chỉ
riêng về tốc độ cùng sức mạnh đã vượt hơn ta rất nhiều,nhưng ta không thể phản
ứng không có nghĩa là ý niệm không thể phản ứng. Trong tâm ngươi dấy nên một
niệm, tất vạn pháp sinh, Lệ viêm tự nhiên sẽ sinh ra phản ứng ngăn cản ngươi”

Nói tới đây, Clone Trịnh Xá hơi ngừng lại rồi mới tiếp tục:

“Có lẽ ngươi thật sự có tư cách ép ta đến mức phải dùng toàn lực”

“Vậy sao? Xem ra ta cũng phải cảm thấy vinh hạnh mới đúng nhỉ?”

Trịnh Xá cười lạnh đáp, dưới chân sử ra khinh công, lao về phía Phục Chế Thể,
Hổ hồn đao trong tay dùng sức chém ra. Quang mang tỏa ra trên thân đao không
hề có vẻ mờ mịt như khi truyền chân nguyên lực, cũng không phải là cảm giác áp
bức cực mạnh như khi truyền ma lực mà có vẻ hỗn độn mờ ảo, phảng phất như một
tầng sương khói không thể dùng mắt thường nhìn xuyên qua được.

Vừa mới va chạm, cự kiếm hắc viêm trong tay Clone liền ầm một tiếng nổ tung,
bản thân hắn càng bị sức nổ của cây kiếm thổi bay ra xa mấy trăm mét. Đang lúc
Trịnh Xá muỗn xông tới tiếp tục công kích thì ngọn lửa màu đen vô cùng vô tận
lại vụt ngưng tụ lại. Đám lửa chỗ thì ngưng tụ thành kiếm, chỗ thì ngừng tụ
thành đao, chỗ thì ngưng tụ thành giáo, cũng có cả cung tên, dao, búa, roi,
kích. Nhất thời bao quanh người Trịnh Xá đâu chỉ có thập bát ban vũ khí chử,
tính tổng số lại ít nhất cũng phải tới hơn trăm món. Không những thế, trên số
vũ khí này lửa đen bập bùng, khí thế không hề thua kém thanh cự kiếm hắc viêm
lúc trước chút nào, khiến cho Trịnh Xá bị vây ở bên trong nhìn mà phải khẽ
nuốt nước bọt.

“Lệ viêm. Bách binh trủng”

Clone Trịnh Xá ở cách đó mấy trăm mét lặng lẽ đứng dậy, hắn đưa tay về phía
một trăm món vũ khí hắc viêm, khẽ vung lên, số vũ khí đó liền ầm ầm lao xuống.
Đây không phải là loại thể ngưng tụ bình thường như lốc xoáy hắc viêm mà là
vật thất thật sự do ngọn lửa đen cụ thể hóa ra, uy lực so với lốc xoáy hắc
viêm còn cao hơn cả trăm lần. Trịnh Xá dùng trạng thái Hủy diệt đỡ lấy ba bốn
món vũ khí thì còn được, nhưng theo sau là mười, hai mươi món vũ khí khác liên
tục đánh xuống. Nếu như hắn dùng Hổ hồn đao ngưng tụ chân nguyên lực và ma lực
để chống lại số vũ khí hắc viêm này thì sẽ khiến chúng phát nổ kịch liệt, chỉ
vỏn vẹn vài món thôi đã làm thân thể Tiềm long biến của hắn chấn động đến gần
nội thương, dần dần, hắn đã cảm thấy không thể chống đỡ được nữa.

“Hồng hoang, khai thiên tích địa”

Chân nguyên lực trong cơ thể Trịnh Xá từ trong Tử Phủ trong não đổ dồn xuống,
ma lực cũng từ đan điền cuộn thẳng lên, hai luồng năng lượng thuộc tính hoàn
toàn tương phản giao hòa với nhau ở chỗ trái tim hắn. Ngay lập tức, một luồng
sức mạnh khổng lồ đến mức khó mà tưởng tượng nổi bộc phát trong thân thể hắn.
Luồng sức mạnh đó thật sự quá lớn, đến cả thân thể Tiềm long biến của hắn cũng
không cách nào chứa đựng nổi, khi sử dụng là thân thể lập tức bắt đầu hư hỏng.
Nhưng sức mạnh chung quy vẫn là sức mạnh, Trịnh Xá rút cuộc cũng sử dụng được
luồng sức mạnh kinh khủng đó ra.

Một luồng sức mạnh khổng lồ truyền nhập vào trong Hổ hồn đao, chỉ thấy vung
tay chém ra, trong nháy mắt đã có mấy chục món vũ khí hắc viêm bị đánh bay lên
cao, sau đó bị luồng sức mạnh to lớn kia phá nát, lại biến thành lửa đen vô
tận. Những vũ khí hắc viêm còn lại căn bản không thể kịp tiếp tục chém xuống,
Trịnh Xá chỉ vỏn vẹn bước tới một bước, mặt đất liền bị lực lượng từ bước chân
hạ xuống phá nát bấy, khí lưu kịch liệt thổi văng tất cả vũ khí hắc viêm ra
xa, phảng phất như có lốc xoáy, không, là như có một vòi rồng vừa quét qua.
Khi Trịnh Xá bước lên phía trước, sau lưng hắn liền sinh ra khí lưu hủy diệt
kinh khủng như vậy, đồng thời hắn đã lao đến trước mặt Clone Trịnh Xá, vung
đao chém ngang tới.

Khi Hổ hồn đao kề sát đến người, hắc viêm quanh người Clone Trịnh Xá một lần
nữa thuận theo sát ý của Trịnh Xá mà biến đổi, chỉ là lần này nó không biến
thành vật chất thực thể như vũ khí hắc viêm các loại mà hóa thành một loại vật
chất màu đen tuyền còn u tối hơn cả hắc viêm. Ngọn lửa đen dày tới mấy mét
biến thành một lớp màng mỏng chỉ dày vỏn vẹn có một, hai phân, cứ như vậy ngăn
cản trước lưỡi Hổ hồn đao. Tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong chưa tới một
nháy mắt, Hổ hồn đã chém thẳng xuống lớp màng mỏng màu đen nhưng không ngờ là
lớp màng đó lại dẻo dai vô cùng, một đao mang theo sức mạnh kinh người chém
xuống vậy mà lại chỉ chém ngập vào nó một quãng, không thể hoàn toàn phá vỡ
được. Sức mạnh trên đao không ngừng giảm xuống, chỉ sau nửa giây ngắn ngủi đã
không còn lại một chút lực lượng nào. Trịnh Xá cũng không hoảng hốt, buông tay
thả Hổ hồn đao ra, vung quyền đánh thẳng vào chỗ lớp màng mỏng bị phá rách.
Một quyền này tuy cũng xuyên qua lớp màng, bị hút đi mất hơn một nửa sức mạnh
nhưng lực lượng còn lại vẫn ầm ầm đánh thẳng vào vai trái Clone Trịnh Xá, phá
nát vụt cả một nửa thân thể hắn.

Sức mạnh của Hồng hoang khai thiên tích địa quả nhiên là có uy lực dựng trời
mở đất, một quyền chỉ còn lại tối đa bốn năm phần lực lương không ngờ lại có
thể đồng thời đánh nát cả ngọn lửa đeo bao trùm bên ngoài cùng với một nửa
thân thể Phục Chế Thể. Phần xác còn lại cũng bị đánh bay ra xa mấy trăm mét,
rơi bịch xuống đất, sống chết chưa rõ.


Vô Cực Chưởng Khống Giả - Chương #292