Đến Ê Đê Trấn !


Người đăng: thienngich

Vầng sáng lóe lên, cú đấm của Tiêu Thần như gió cũng chớp mắt đã đấm tới gần
Đứa bé.

Đứa bé kia chấn động, tốc độ cú đấm của Tiêu Thần cực nhanh, vượt quá dự liệu
của hắn.

Một đạo vầng sáng sáng chói lóe lên, kiếm của đứa bé kia cũng đã rời vỏ.

Hai chân đứa bé đạp xuống mặt đất một cái, thân thể lập tức nhanh chóng lui ra
phía sau, trường kiếm trong tay mang theo vầng sáng sáng chói phảng phất như
đâm lủng trời, muốn ngăn một kích cực nhanh của Tiêu Thần, lòng thì âm thầm
suy nghĩ:

-'' Bàn tay dù cứng cỡ nào cũng không chặn nổi phàm khí trung phẩm của ta !!!''

( À quên giới thiệu cho đọc giả, vũ khí được chia làm Phàm khí, Linh

khí, Bảo khí, vân vân, Còn cấp độ vũ khí thì chia làm từ hạ phẩm đến cực
phẩm !! )

Không có tiếng trường kiếm chém đứt tay Tiêu Thần như trong dự đoán của hắn,
Tiêu Thần thu hồi bàn tay khiến trường kiếm của đứa bé kia một kiếm thất bại,
trực tiếp lướt qua đỉnh đầu Tiêu Thần.

Chớp mắt, với tốc độ không thể tin nổi, Tiêu Thần vừa mới thu quyền lại vung
ngược trở lại, nắm đấm quét thẳng tới, ''Rắc '' một tiếng, cú đấm của Tiêu
Thần đã đập vào ngực tiểu tử kia, quyền khí xuyên từ ngoài ngực xuyên qua trái
tim, khiến tim nổ nát, đứa bé đó chết lập tức.

Tiêu Thần sắc mặt tái nhợt, đây là lần đầu tiên hắn giết người, nên tâm lý rất
lo sợ.

'''Long Hải !!!!'' một tiếng thê lương cất lên, đó là Long Dương, tên mà lúc
đầu mời Tiêu Thần gia nhập.

Long Dương nhìn vẻ mặt không cam lòng của Long Hải, hai mắt đỏ bừng, Tiêu Thân
thực lực đã hoàn toàn vượt quá dự liệu của hắn.

Tuy rằng hắn nghe nói sự tích Tiêu Thần thực lực có thể vượt cấp khiêu chiến,
cũng đã coi trọng Tiêu Thần, không có cố ý xem thấp, sai đệ đệ hắn, tu vi cao
hơn Tiêu Thần một bậc để dò la tung tích của Tiêu Thần, nhưng giờ xem ra hắn
vẫn còn đánh giá thấp Tiêu Thần.

- ''Trảm Phong nhất kiếm !!!''

Long Dương quát mạnh một tiếng, thân thể dùng phong mà mượn lực, nhảy một cái,
tốc độ nhanh như tật phong, kiếm trong tay như hóa thành Phong, dùng tốc độ
mạnh mẽ bổ xuống dưới.

Một tiếng cười khẽ vang lên, thân thể Tiêu Thần như linh xà tránh sang một
bên, một kiếm Long Dương kia thất bại.
Tiêu Thần tự nhiên sẽ không đấu với Long Dương ,vì hắn biết, thực lực của Long
Dương vượt xa hắn, và sư phụ hắn đã cảm nhận thấy từ phương hướng Long Gia
đang có một người chạy nhanh đến phía hắn với tu vi hóa khí cửu trọng, chắc
chắn là tên Lâm Động đang đuổi qua đây.

Lâm Động có tu vi hóa khí cửu trọng cảnh, thực lực cao hơn tên Long Dương
trước mắt hắn không ít, mà hắn cũng không thể quay lại Long Gia, vì chắc chắn
tên Lâm Động sẽ sai người canh giữ phạm vi trăm dặm Long Gia, hắn vào thì trời
cũng không cứu được hắn, vì bên ngoài Long Gia, bọn Lâm Động giết hắn cũng
không ai biết.

Bây giờ có ân oán gì có thể để sau hẳn tính, giờ là lúc phát triển, cùng đối
phương triền đấu không thôi không phải là cách khôn ngoan.

Tiêu Thần quyết định thật nhanh, cười khẽ một tiếng, thân thể của hắn liền hóa
thành một đạo tàn ảnh, đạp lên xác đứa bé bị hắn giết, tiêu sái mượn lực mà
đi, tốc độ phải nhanh hơn Long Dương không ít.

Chớp mắt, Lâm Động đã xuất hiện bên cạnh Long Dương, sắc mặt âm trầm nhìn xác
đứa bé nằm dưới đất, lạnh giọng hỏi :

-'' Chuyện này là thế nào ?''

Long Dương cũng không dấu diếm, vội vàng kể rõ mọi chuyện cho Lâm Động.

Trong mắt Lâm Động tràn đầy kinh ngạc nhìn Long Dương, lẩm bẩm nói:

- '' Dùng tu vi hóa khí tứ trọng, một quyền giết luyện tinh hóa khí ngũ
trọng, thật là một con mồi khiến ta thưởng thức .''

'' Ca Ca có phải coi trọng vũ kỹ thượng phẩm mà tộc trưởng ban cho hắn ?''
Long Dương hai mắt lóe lên, thuận miệng hỏi.

''Có những chuyện, biết nhưng nên dấu trong lòng .''

''Vâng ca ca !! '' Long Dương âm thầm lau mồ hôi, cung kính đáp.
------

Tiêu Thần một đường chạy như điên, trên đường, tốc độ của hắn nhanh đến nổi
không gặp nhân hình, chỉ thấy tàn ảnh.

Cũng không lâu lắm, Tiêu Thần dừng lại, thở hồng hộc, phát hiện không có ai
đuổi theo, liền đi bộ tới thành trấn gần nhất bên dưới chân núi, bỏ ra hai
ngàn lượng bạc, mua một thớt hắc mã, sau đó nhanh chóng chạy về phía Trường
sơn rừng khu vực ngoại vi..

Hắc mã là một loại mã có huyết mạch yêu thú, tốc độ hơn xa ngựa bình thường,
một ngày có thể đi được hai ngàn dặm, phụ cận ngoại vi rừng Trường Sơn cũng có
thành trấn, đến đó có thể bán một ngàn bảy trăm lượng bạc, chỉ bị thiệt có ba
trăm lượng.

Hắn nghe theo lời sư phụ, đi vào núi Trường Sơn lịch lãm rèn luyện, săn giết
yêu thú. Mà tu giả tiến đến Rừng Trường Sơn săn giết yêu thú cũng không phải
chỉ có mình hắn, dòng người lui tới không ít, từng thành trấn đều có ngựa
cung cấp cho tu giả để làm phương tiện giao thông, kiếm bạc.

Rừng Trường Sơn ở dưới chân núi Trường Sơn, rộng không ngớt không dứt, nơi
cách Long Cốc - Long gia gần nhất cũng hơn 1000 dặm, nơi đó là nơi mà tộc nhân
tinh anh ngoại môn học viện của Long gia thích đến lịch lãm rèn luyện nhất, ở
gần Long gia địa bàn, lại đồng tộc lịch lãm cũng nhiều, tương đối mà nói cũng
là nơi an toàn.

Bất quá, Tiêu Thần đắc tội Lâm Động, là cự đầu trong hàng cường giả ngoại môn
, vừa rời khỏi Long gia, Lâm Động đã phái người chặn đầu Tiêu Thần, mà giờ
hắn đến rừng Trường Sơn rồi, Lâm Động mà biết hắn ở đây, chỉ sợ ngay cả đích
thân giết Tiêu Thần cũng không có gì lạ.

Cho nên, Tiêu Thần cũng không đi đến nơi mà mấy đệ tử tinh anh ngoại môn Long
Gia thường đến, bản thân cưỡi hắc mã, chạy như điên vào khu vực ngoại vi hẻo
lánh . Trọn vẹn chạy hơn hai ngàn dặm, thẳng đến khi sắc trời bắt đầu tối,
Tiêu Thần thấy phía trước có một cái trấn nhỏ mới giục ngựa tới.

Sắc trời đã tối, hắn âm thầm nghĩ ''trước tiên nghỉ ngơi lại trong tiểu trấn
một đêm, sáng sớm ngày mai lại tiến vào sâu Rừng Trường Sơn.

Trấn này tên là Ê ĐÊ trấn, Tiêu Thần tiến vào trong trấn, đột nhiên nghe tiếng
kêu thảm thiết vang lên.

-'' Ahhhhhhhh --!''

Vách tường xuất hiện một động lớn hình người, một người từ bên trong bay ra
ngoài đường, miệng phun máu tươi, tiếng kêu thảm thiết vừa rồi chính là từ
miệng hắn phát ra.

Một hồi tiếng bước chân vang lên, ước chừng hơn hai mươi người lao thẳng đến
người kia, một người trong đó tốc độ nhanh nhất, lóe lên liền tới bên cạnh
người nọ, người nọ vừa mới bò lên được nửa thân đã người chạy đến giẫm một
cước lên đầu khiến phải nằm bẹp xuống lại mặt đất.

Giẫm người chính là một người Việt tử, tuổi chừng ba mươi tuổi, thân thể thập
phần cường tráng, thân cao chừng 2m, hắn hai trừng lớn lộ ra vẻ hung ác, lòng
bàn chân gắt gao giẫm lên đầu người dưới đất, hét lớn một tiếng:

- ''Ngươi đó, con mẹ ngươi, chỉ bằng ngươi, cũng dám giương oai trước mặt Nam
Cam ta sao, ngươi có phải muốn tìm chết không hả?''

- ''Nam Cam ca ca uy vũ !''

- ''Nam Cam đại ca lợi hại!''

- ''Nam Cam vừa ra tay liền đánh hắn như chó vậy!''

...

...

Mọi người đằng sau chạy đến lớn tiếng hoan hô lên.

Thế giới bên ngoài, không thể so với bên trong Long gia, tuy nói giữa tộc nhân
trong Long Gia cũng có tranh đấu, có mâu thuẫn, nhưng hoàn toàn không tàn khốc
như trong giang hồ, ở giang hồ, tu giả sống chết như cơm bữa.

Tu giả bị giẫm trên mặt đất có tu vi hóa khí thất trọng, còn cao hơn Tiêu
Thần ba cấp.

Nhưng Nam Cam đại ka kia đã có tu vi luyện tinh hóa khí bát trọng, hơn nữa,
thân cường thể cường tráng, trời sinh thần lực, trong số võ tu giả bát trọng
cảnh tuyệt đối là tồn tại cường đại nhất, có thể dễ dàng đánh bại Long Dương.

-'' Ta bán... Đừng đánh nữa, ta bán... !''

Người trên mặt đất gian nan rên rỉ lấy.

''Ahhhhhh ''

Nam cam đại ka lại đạp xuống từng cước nặng nệ quát lên:

- ''Lão tử hiện giờ không muốn mua, con mẹ ngươi, rượu mời không uống lại
uống rượu phạt, lão tử giờ muốn cướp!''

Lập tức, Nam cam đại ka vung tay lên, nói:

- ''Cướp sạch mọi thứ trên người hắn cho lão tử.''

Mọi người liền vây đến, sau chốc lát người trên mặt đất đã bị cướp sạch toàn
thân, ngay cả quần áo cũng bị lột sách, thậm chí quần sịp cũng bị cướp.

Nam cam ở vùng này rất có hung danh, Ê ĐÊ trấn chỉ là thị trấn nhỏ, không có
cao thủ hóa thần cảnh, mà Đại ka của Nam Cam là cao thủ hóa khí cửu trọng
cảnh, cho nên, Nam cam ở vùng này làm mưa làm gió cơ bản không ai quản được.

Thị trấn nhỏ như Ê ĐÊ trấn, Khu vực Trường Sơn núi không có một vạn cũng có
tám ngàn, tuy rằng biểu hiện ra là do mấy đại tông môn ,tiểu tông môn, đại gia
tộc chiếm cứ, nhưng các tiểu thế lực lại phức tạp, Đại ca không biết có bao
nhiêu cái, quản cũng quản không nổi.

Những đại ca, lão đại này cơ bản sẽ không làm địch với đại tông môn, tiểu tông
môn, hay các cường đại gia tộc, bọn hắn chỉ sinh tồn trong một khu hẹp, diệt
một cái rất nhanh sẽ lại xuất hiện cái khác, cho nên, chỉ cần không phát sinh
xung đột trực tiếp thì các đại tông môn,gia tộc thì đối với các lão đại, đại
ka này cũng chỉ nhắm một mắt, mở một mắt thôi.

Nghe được hai chữ Nam Cam, người xem náo nhiệt trên đường phố đã sớm sợ tới
mức tán loạn, trốn đến góc tường xa xa, hoặc là xa xa quan sát, chỉ có Tiêu
Thần là đứng cách hơn mười trượng, hắn muốn đi đến khách sạn phía trước, người
ở phía trước đã cản đường hắn.

Nam Cam thấy Tiêu Thần đối với bọn họ tựa hồ cũng không úy kỵ, nhướng mày,
đang muốn thuận miệng mắng vài câu không có mắt nhưng ánh mắt bỗng rơi vào
tiêu chí đầu rồng trên ngực phải Tiêu Thần, đó là tiêu chí tộc nhân Long Gia.

Long gia, ở Việt Long đại lục cũng là đại gia tộc sánh ngang với tam đại môn
phái, tùy tiện phái ra một đệ tử nội môn cũng đủ để giết sạch bọn hắn, căn bản
không phải bọn hắn có thể trêu chọc được.

Không làm địch với đại tông môn, đại gia tộc, đây nội quy đầu tiên của đại ca
Nam Cam, ít nhất, ở ngoài mặt là như thế, có phân tranh lợi ích, bọn hắn đều
sẽ nhượng bộ, bởi vì kết quả của không nhượng bộ chính là diệt vong, nhưng
tranh giành lợi ích vụng trộm thì cũng không ai nói rõ được.


Vạn Cổ Tiên Ma - Chương #16