Dị Biến! Thực Lực Tăng Mạnh(2)


Người đăng: nhokkevil_hn@

Nếu lúc này Bạch Minh có thể nhìn rõ ràng tình huống bên trong thân thể sẽ
thấy một giọt máu tươi màu vàng bên trong thân thể đang điên cuồng chạy khắp
toàn thân mọi ngóc ngách, tốc độ di chuyển của nó càng nhanh thì tốc độ hấp
thu Hóa Long trì cũng tương ứng tăng theo.

Tuy nhiên Bạch Minh cũng không hề rõ ràng tình huống bên trong thân thể mà chỉ
đang chìm vào cảm giác thực lực tăng lên mãnh liệt.

Lực lượng thân thể của Bạch Minh đang lấy tốc độ cực kỳ khủng bố tăng lên từ
khoảng trên dưới 1 vạn cân ban đầu đã sớm vượt qua mức 2 vạn cận, lúc này tốc
độ tăng trưởng mới bắt đầu có chút chậm dần.

Không hổ danh Hóa Long trì là long nhân nội tình chỉ thoáng tu luyện nơi này
khoảng 1 2 giờ đã so sánh được với Bạch Minh bên ngoài tu luyện nguyên 1 tuần,
hơn nữa đây mới chỉ là bên ngoài nhất khu vực không dám tưởng tượng khi hắn
bước vào bên trong sâu xa hơn những khu vực tu luyện lực lượng còn đạt đến mức
độ nào.

Theo lẽ thường thì mỗi một người long nhân khi đạt tới 1-3 vạn cân lực lượng
được xem như là đạt tới cấp một hắc thiết cảnh sơ cấp cảnh giới, từ 4-6 vạn
cân lực lượng được xem như cấp 1 trung cấp cảnh giới, từ 7-9 vạn cân được xem
như cấp 1 cao cấp cảnh giới, còn từ 10 vạn cân trở lên được coi như cấp một
đỉnh phong, bình thường long nhân đạt tới đỉnh phong cảnh giới đều sẽ chỉ đạt
tới 10 vạn cân lực lượng còn lại số ít người được xem là thiên tài hàng ngũ
mới có thể vượt qua con số này, tiêu chí chủ yếu để đánh giá những người trong
cảnh giới này là long giác có màu hắc thiết, khi đột phá tới cấp hai long giác
sẽ chuyển thành màu bạc hay còn được gọi bạch ngân cảnh giới.
Còn về Bạch Minh bởi thân thể biến dị dẫn đến không có long giác nên hắn chỉ
có thể dựa vào thân thể lực lượng mới có thể suy đoán bản thân cảnh giới nên
ít nhiều sẽ không quá chính xác cặn kẽ, nhưng cũng không còn cách nào khác bởi
ai bảo hắn sinh ra đã vậy, có muốn bình thường như người khác cũng không được.

Lúc này Bạch Minh lực lượng thân thể cũng đã bắt đầu không còn tăng nhanh như
trước nữa mà vô cùng chậm chạp tăng lên hoặc tăng lên rất ít tạo cho hắn cảm
giác không đáng kể khiến cho hắn không còn cách nào khác đành dừng tu luyện
bước vào nơi sâu xa hơn để tu luyện.

Thấy vậy những thiếu niên khác thở phào nhẽ nhõm như thoát khỏi ôn dịch vậy,
cuối cũng bọn họ cũng được bình yên tu luyện chứ nếu không Bạch Minh vẫn ở lại
thì chỉ sợ bọn hắn chỉ hấp thu được chút ít cơm thừa canh cặn mà Bạch Minh bỏ
lại còn tuy luyện cái đếch gì, thêm vào đó bọn họ tư chất kém dẫn đến lực
lượng vốn đã yếu ớt chẳng ra sao nếu từ nơi này bước ra lực lượng không có
chút nào tăng lên thì còn mơ ước gì đến tu luyện càng cao thâm hơn cảnh giới
chỉ sợ người thân của bọn hắn biết không dạy dỗ bọn hắn một trận mới lạ.

Đối với những chuyện này Bạch Minh chẳng hề bận tâm, hắn chỉ lặng lẽ bơi ra
phía bên ngoài xa gần nơi Phạm Bá đám người đang nhắm mắt tu luyện.

Có lẽ nơi này càng gần trung tâm khu vực nên tập trung càng nhiều long thú máu
huyết cùng với dược liệu được bỏ xuống nơi đó nên nước ao nơi này ẩn chứa dược
lực so với bên ngoài có vẻ mãnh liệt gấp 2 lần, Bạch Minh vừa đến đã cảm nhận
được điều đó bởi chưa cần vận chuyển công pháp tu luyện cũng đã thấy bên ngoài
nước ao dược lực đang điên cuồng tụ tập quanh thân thể hắn mãnh liệt đòi chui
vào bên trong thân thể tạo cho thân thể cảm giác đau đớn vô cùng.

Thấy vậy Bạch Minh ngay lập tức vận chuyển Bá Long Chiến Thể công pháp nhắm
mắt chìm vào trong tu luyện để giảm đi cảm giác đau xót mà nơi này nước ao
mang đến, gần như ngay sau đó toàn bộ nước ao nơi này lại bắt đầu điên cuồng
hướng đến Bạch Minh xông tới tại ra xoáy nước cảnh tượng như trước đó lấy Bạch
Minh làm trung tâm không ngừng khuếch đại ra bốn phía tạo ra động tĩnh vô cùng
to lớn.

Tứ đại trưởng lão ở trên bờ nhìn thấy cũng chỉ hơi có chút ngạc nhiên nhưng
cũng không còn quá bất ngờ như lần trước đó, nhị trưởng lão Phạm Bân thở dài:

“Bạch Phúc! Ngươi nhặt được bảo”

Xong rồi cũng không quên nhìn về phía Bạch Phúc ánh mắt hâm mộ.

Còn bên cạnh Bạch Minh đám người thì toàn bộ đều từ trong trạng thái tu luyện
bừng tỉnh, gần như toàn bộ đám người nhìn về phía Bạch Minh đều há hốc mồm tỏ
vẻ không tài nào tin nổi bởi Bạch Minh có thể đến nơi này tu luyện là chuyện
bọn họ chẳng bao giờ nghĩ tới chứ không cần nói hắn tạo nên cảnh tượng trước
mắt, nhiều người đều dụi dụi con mắt để nhìn thật kỹ xem đây có phải là mơ
không. Có thiếu niên nói với người bên cạnh:

“Ngươi đánh ta một cái xem có đau không?”

Ngay sau đó là tiếng gào thét chửi bới của người nọ:

“Con mẹ ngươi không nhẹ tay được chút! Ta còn dựa vào khuôn mặt kiếm cơm đó”

Chỉ có Phạm Tuấn đối với mọi chuyện chỉ có hơi chút bất ngờ nhưng cũng chẳng
hề bận tâm quá nhiều bởi đối với tu luyện cuồng nhân như hắn rất ít chuyện có
thể khiến hắn quan tâm, nhìn xung quanh một chút Phạm Tuấn lại lặng lẽ tiến về
trung tâm nhất Hóa Long trì mặc kệ mọi chuyện xung quanh.

Phạm Bá thì nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Bạch Minh sát ý lộ rõ bởi hắn
không thể tin được Bạch Minh vốn được xem như một kẻ phế vật lại có ngày cưỡi
lên trên đầu hắn, đối với hắn là sự sỉ nhục lớn lao rất khó rửa sạch.

Một lát sau trong đám người bắt đầu kêu cha gọi mẹ có người thì không ngừng
gào thét hướng tới Bạch Minh chửi rủa bởi vì bọn hắn đã nhận ra Bạch Minh tạo
ra động tĩnh to lớn như vậy bọn hắn gần như không thể nào tập trung tu luyện
được, hơn nữa nước ao đều tập trung hướng về phía hắn lao tới bọn họ không thể
nào hấp thu được trong đó dược lực còn cái gì tu luyện, nói là đứng nhìn Bạch
Minh tu luyện thì chính xác hơn.

Nhưng cũng không còn cách nào khác bởi nơi này có luật lệ cấm động võ, nếu có
xung đột sẽ bị ném ra ngoài nên ngoài mắng chửi bọn họ cũng chẳng dám làm gì
biết sao, nơi này vốn của chung người nào có bản lĩnh thì hấp thu càng nhiều
dược lực bọn hắn không tu luyện được thì chỉ trách bản thân bọn họ thiên phú
kém chứ sao trách được ai.
Đánh thì không đánh được, tu luyện thì cũng không luôn không bằng ngồi mắng
chửi một hồi sau đó đợi Bạch Minh đi nơi khác rồi tiếp tục tu luyện cũng được.

Thấy vậy mấy vị trưởng lão bên trên cũng không khỏi buồn cười vì hành vi của
đám nhóc bên dưới, đại trưởng lão tủm tỉm cười nói:

“Sinh ra cùng thời đại với con quái vật này là bi ai của bọn hắn”

Mấy người còn lại cũng chỉ gật đầu cho là đúng.

Còn về Bạch Minh cũng chỉ lặng im tu luyện không quá để ý tới mọi chuyện xung
quanh chỉ bởi hắn lực lượng đang lấy tốc độ khủng khiếp tăng lên không ngừng
chỉ mới tu luyện một thời gian ngắn đã tăng lên tới 1 nghìn cân lực lượng.

Thêm vào đó trong thân thể hắn lúc này bên cạnh một giọt máu màu vàng đang nằm
lơ lửng bên trong trái tim lại có một giọt máu màu vàng khác đang bắt đầu được
hình thành, giọt máu mới được hình thành tuy ban đầu kích thước có chút nhỏ bé
hơn so với người bạn của mình nhưng cũng đang dần dần lấy mắt thường có thể
thấy được nhanh chóng trở lên to lớn, chỉ một đoạn thời gian ngắn đã thấy hai
giọt hoàng kim máu huyết cùng nhau sóng vai bên trong trái tim của Bạch Minh.


Tổ Long truyền thuyết - Chương #13