Lần Đầu Ra Tay


Người đăng: mmach

Nguyên bản trong suốt khí Long, bây giờ trở nên càng thêm ngưng tụ, vảy
giáp đều trông rất sống động, phảng phất vật còn sống.

Hơn nữa, hắn cảm giác mình cùng khí Long trong lúc đó phảng phất có một loại
không rõ liên hệ.

Nhìn trời cũng đã tờ mờ sáng, đem Đằng Long Bộ thu hồi, Minh đi về phía ngoài
khu rừng.

Hạ sơn trên đường, Minh nhất thời hứng khởi, vận lên khí lực, toàn lực ở
giữa núi rừng chạy như bay.

Xoạt xoạt ...

Bóng cây nhanh chóng lùi về phía sau, tiếng rít phong thanh ở Minh bên tai
gào thét, tốc độ là trước kia gấp ba ! Tốc độ như gió.

"Có người?" Đi được một đoạn, Minh đột nhiên dừng lại, cách cây cối, sắc bén
tầm mắt hướng về phía trước nhìn tới.

Tiếp cận thêm ba mươi bước, Minh nhảy lên một cái cây to, với tầm nhìn này,
hắn có thể nhìn rõ những gì đang diễn ra phía trước.

Phía trước trong núi rừng, ba tên thiếu niên đang từ xanh um trong rừng cây
đi ra, tầm mắt loạn nghiêng mắt nhìn, tựa hồ đang tìm tìm cái gì.

"Lý Ca, ta chắc chắn tên tạp chủng đó vẫn ở trong Phong Lâm này!"

"Người cổ hình như rất thích gọi người ta là súc vật thì phải." Minh thầm
nghĩ.

Một tên béo bên cạnh nói : " Đúng vậy, hôm nay chúng ta tận mắt nhìn thấy hắn
đột phá Khai Quang Cảnh, chân nguyên phá thể mà ra ngoài."

Thanh niên Lý Ca từ trong bụi rậm đi ra ngoài, ánh mắt lập lòe sự tham lam,
thầm nghĩ : "Hừ, hẳn là trên người hắn có bảo bối, phải đưa hắn bắt tới."

Hắn là Lý Thiên Dương, là ngoại môn đệ tử Thanh Sơn Tông, năm nay hai mươi mốt
tuổi, đang là cảnh giới Khai Quang tầng ba.

Bên cạnh hắn chính là hai tên tạp dịch của Thanh Sơn Tông, cũng là chó săn của
hắn, trong khoảng thời gian này, bọn chúng luôn tìm mọi cách để lấy lòng Lý
Thiên Dương, ai ngờ lại phát hiện Minh đang ngoại phóng chân nguyên lực. Lập
tức vội vã bám theo, ở trong Phong lâm tìm kiếm cả đêm, mãi đến rạng sáng bây
giờ.

"Yên tâm đi, Lý sư ca, cái kia Mạc tạp chủng chỉ là một tên tạp dịch rác
rưởi mà thôi, đợi khi tìm được hắn, Lý huynh giáo huấn hắn một trận, để hắn
quỳ xuống ngoan ngoãn đưa chúng ta bảo bối!" Bên cạnh gầy gò thiếu niên cười
ha ha nói.

"Không sai, cái tên này không nhìn rõ thân phận của chính mình, dám không
biết điều hiếu kính Lý ca, còn một mình hưởng thụ bảo bối, nhất định phải mạnh
mẽ cho hắn một bài học ! Để hắn hiểu được trời cao bao nhiêu, đất dày bao
nhiêu !" Bên cạnh tên béo phụ họa nói.

"Hừ!"

Một tiếng lạnh lẽo "hừ" đột nhiên vang lên, đang ở chuyện trò vui vẻ ba người
lập tức dừng bước, đồng thời nhìn về phía trước.

Minh từ cây cối mặt sau đi ra, lạnh lùng nhìn Lý Thiên Dương ba người: "Các
ngươi ai muốn giáo huấn ta?"

"Mạc tạp chủng !"

Tên béo nhìn thấy đi ra người là Minh, khuôn mặt trở nên dữ tợn, cảm giác
được khí tức trên người Minh, ánh mắt của hắn sợ hãi nói : "Tạp chủng, ngươi
tại sao lại ở đây !"

Minh tà tà nở nụ cười, hướng về ba người chậm rãi đến gần, nhìn ba người nói:
"Tại sao ta lại ở đây? Hừ, đó là chuyện của ta không cần các ngươi quan tâm,
hôm nay tâm tình ta tốt, nếu các ngươi quỳ xuống kêu gia gia một tiếng thì có
lẽ ta sẽ tha cho các ngươi đi !"

"Muốn chết !" Lý Thiên Dương giận dữ, hét dài một tiếng, chân nguyên theo
cánh tay bắn ra run dưới, một quyền hướng về Minh nện xuống, sức lực xé gió
gào thét.

"Đến hay lắm !"

Minh phảng phất như không có để ý đến cú đấm này, bất chợt hắn lấy chân nguyên
bao lấy bàn tay, vung ra một quyền.

Ầm ầm !

Minh đấm ra một quyền, không khí nổ đùng không ngừng, uy lực tuyệt luân.

Lý Thiên Dương bị cương mãnh quyền gió thổi có chút không mở ra được hai mắt ,
cảm nhận được Minh trên người khí thế khủng bố, thay đổi sắc mặt, vội vàng
trong lúc đó, toàn lực thôi thúc chân nguyên.

Ba ba ba ...

Từng giọt chân nguyên cô đọng tuôn trào từ lỗ chân lông mà ra ngoài cơ thể,
mãnh liệt cương khí rổn rang mà va đập vào nhau khiến cho bắp thịt rung động.

Lý Thiên Dương nặng nề vươn lên cánh tay chặn lại cú đấm ngàn cân. Tay phải
Minh vung lên, tung một cú đấm móc phải vào mặt hắn. Lý Thiên Dương hơi ngả
đầu về sau về phía sau tránh khỏi quyền này, nhưng vẫn bị quyền phong quét qua
mặt làm cho da mặt cảm thấy đau nhức.

Minh thu tay về, đồng thời lên gối, đánh vào bụng dưới của Lý Thiên Dương. Nếu
là người bình thường thì có lẽ sẽ trúng phải đòn này nhưng là võ giả Khai
Quang Cảnh đều sở hữu khả năng phản ứng lực cực mạnh.

Lý Thiên Dương chính là như vậy, không hề nhìn thấy hay phát hiện, một tay đã
tự động đưa xuống, vừa kịp chặn ngang đầu gối của Minh đang công kích lên.

Minh hừ lạnh một tiếng, đồng thời hạ đầu gối xuống. Lý Thiên Dương nhân cơ hội
phản công, ngay khi Minh vừa thu gối, một quyền đã đánh về phía mặt hắn. Minh
nhanh chóng ngồi xổm xuống, người tiến nhanh về một bên Lý Thiên Dương, tung
một cú đấm móc đánh vào hông.

Dính đòn, Lý Thiên Dương tức giận nhìn Minh, hắn đứng dậy, tiếp đất bằng một
chân, hai tay đưa lên trước thủ thế. Chân nâng cao, cơ bắp săn chắc căng cứng
lại khiến cho người khác nhìn qua đều cho rằng một cước này mà đá trúng người,
thì có thể khiến cho xương cốt gãy nát.

Minh vẫn đứng tại chỗ, lãnh đạm quan sát, làm cho người ta không thể đoán ý
nghĩ của hắn. Hắn nghiêng người, tiêu sái mà tránh đi nhất cước.

Lý Thiên Dương tức giận, chân phải nhanh chóng bước lên ngang với chân trái,
cả người xoay một nửa vòng tròn, dùng hông tăng thêm xoay, tay phải quét ngang
tầm mắt, mạnh mẽ đánh về phía Minh mà đá tới.

Minh lui về sau tránh đòn thì một chân của Lý Thiên Dương cũng đồng thời quét
ngang qua hạ bàn. Nếu trúng một cước này, Minh chắc phải té ngã, mà Lý Thiên
Dương cũng sẽ thừa thế truy kích.

Minh lúc này mặt không biểu tình mà giơ chân lên, cứng rắng chặn lại thế công
của Lý Thiên Dương. "Rắc" Một tiếng, nhất cước của Minh nện hướng đầu gối của
Lý Thiên Dương mà tiến tới.

"Ba" một tiếng, đầu gối Lý Thiên Dương đã chấn nát, chân trở nên xiêu vẹo.

Lý Thiên Dương vẻ mặt kinh hãi, lập tức lăn cách xa Minh một đoạn. Tiếp đó,
Minh lại động, nhanh, cũng không thể hình dung tốc độ của hắn. Hai tên tạp
dịch chỉ có thể chứng kiến một thân ảnh nhàn nhạt hiện lên, mà Minh lại biết
mất tại chỗ.

Cơ hồ ngay lúc Lý Thiên Dương vừa mới tách ra, còn chưa kịp phòng ngự, Minh đã
như quỷ mị vọt lên áp sát. Lý Thiên Dương thậm chí còn chưa có phản ứng, Minh
đã vòng qua sau người hắn, đồng thời một quyền đánh vào sau lưng.

Lý Thiên Dương kêu thảm một tiếng, chưa đầy một giây, Minh lại xoay người nhất
cước đá tại lưng Lý Thiên Dương.

Đòn này quá mãnh liệt, chỉ có thể nghe thấy tiếng "Răng Rắc" phát ra.

Lý Thiên Dương bị một đòn trọng kích này của Minh nện cho hai chân rời đất, cả
thân người bay lên trên không.


Tiêu Dao Thiên Hạ - Chương #13