Hãy Cho Muội Theo Với Được Không?


Người đăng: tramphong0

Bạn đang đọc TIÊN LINH SONG NGUYỆT sáng tác bởi VTKTRẢMPHONG
 Trước
Tiếp 
 Tiểu thuyết gốc · 1718 chữ · khoảng 6 phút đọc
Khi những tiếng chim hót lanh lảnh, ánh dương chầm chậm chiếu sáng...

Thiên Kiệt chậm rãi mở mắt. Một cảm giác ấm áp mềm mại ở trong lòng ngực. Cúi
xuống, Huyết Nguyệt Ảnh Vũ, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, khóe môi còn vương nụ
cười ngọt ngào của hạnh phúc đang thu mình cuộn tròn trong lòng. Mỉm cười, hôn
nhẹ lên má nàng, hắn mơ hồ nhớ lại những phút giây tiêu hồn đêm hôm qua. Thật
là điên cuồng a.

Nụ hôn nhẹ nhàng đó đã đánh thức người ngọc trong lòng dậy. Khẽ ngước mắt đẹp
lên, thấy ánh mắt thâm tình, ngập ý cười đang nhìn mình, nàng xấu hổ, khuôn
mặt đỏ bừng dán chặt vào trong lồng ngực hắn.

_" Thôi nào, dậy thôi con sâu lười này." _"uhm..." Hắn nhảy xuống, mặc vội
quần áo, đắc ý nhìn nàng đang xấu hổ, kéo chăn trùm kín mặt. Thật không ngờ
nàng lúc này lại có thể đáng yêu đến thế.

_" ui...." Khẽ vận động, nàng chợt nhăn mặt lên đau đớn.

_"Còn đau hả? Có cần nằm nghỉ thêm không? " _"Hừ, chàng còn dám nói, toàn
chuyện tốt của chàng đấy." _"Ha hả, vậy chẳng phải tối qua ai sống chết đòi
người ta ở lại đấy nhỉ?" _"Đáng ghét, Chàng còn dám..." Bản tính lại quay lại,
nàng giơ tay nhéo lên eo hắn thật mạnh, nhưng hắn chỉ ha ha cười rồi lặn mất
tăm. Để lại nàng dõi theo với ánh mắt ngập nước.

Khóc... Đúng, là nàng khóc. Nhưng là khóc vì hạnh phúc, dẫu có hơi muộn màng,
nhưng rốt cuộc tâm nguyện của nàng đã hoàn thành. Tình yêu đã thăng hoa, hạnh
phúc ngọt ngào đang chờ đón nàng phía trước.

Khẽ ngồi xuống phiến đá mát lạnh, ngắm bình minh dần dần ló dạng. Một cái bóng
trắng xóa, lóe lên rồi chầm chậm ngả vào vai hắn, lẳng lặng cùng hắn ngắm ánh
ban mai giữa những cánh tuyết nhẹ rơi.

_"E.. hèm...." Một tiếng ho nhẹ khiến hai người giật mình, khẽ quay lại.

_" Các nàng tỉnh lại rồi." Nói xong nàng khẽ xoay người đi vào trong, bước đi
khá là khó nhọc.

_"Chàng đấy, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, khi dễ sư tỷ như thế." Bạch
Nguyệt Tiên Tử ánh mắt u oán nhìn hắn lí nhí.

_"Ách,... Như Vân,... nàng ... nàng biết rồi à ?" _"Xì... Chàng động tĩnh lớn
như vậy cũng không tạo kết giới cách âm, chàng nói xem.?" Oành, chết thật,
đúng là tối qua hắn vô ý quên luôn việc đó. Khẽ liếc Bạch Nguyệt Tiên Tử, thấy
nàng mặt đẹp đỏ như gấc, ánh mắt sưng đỏ lên. Chắc âm thanh tối qua khiến nàng
mất ngủ đây.

_"Hắc hắc.. đừng nói Như Vân, tối qua nàng xuân tâm nhộn nhạo, mất ngủ đấy nhá
, ta nhớ là đã bồi tiếp muội no đủ rồi mà. Haha" _"Hừ.. lưu manh, được tiện
nghi còn trêu thiếp, ai bảo các người âm thanh lớn như vậy, xấu hổ chết đi
được." Hắn chỉ ha hả cười to, ôm lấy eo nhỏ của nàng đi vào trong, mặc cho
nàng giãy giụa . Giữa phòng khách, hai đóa hoa kiều diễm đang nhỏ to cùng
Huyết Nguyệt Ảnh Vũ. Thấy hắn ôm Bạch Nguyệt Tiên Tử đi vào, khẽ đứng dậy chào
hỏi, khuôn mặt đỏ ửng, không dám nhìn hắn. Bốn người nhỏ to trò chuyện với
nhau khá là rôm rả. Cũng giống như tỷ muội họ Lâm, trước khi đi hắn cũng tặng
cho mỗi người một bông Tuyết Liên. Lúc đầu còn sống chết không nhận, thấy hắn
có ý giận với bị hai vị tiên nữ ép nhận mới rụt rè đón lấy. Mỉm cười hạnh
phúc, hai nàng cũng e thẹn mời mọi người có thời gian đến Băng Hỏa Quốc làm
khách, để các nàng có dịp trả nhân tình này.

Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, hai nàng lưu luyến rời khỏi, ánh mắt mất mát, u
oán xa xăm. Xem ra, gì chứ, Mỹ Nhân hắn vốn chẳng bao giờ keo kiệt, khiến hai
nàng che miệng cười thầm. Người đàn ông của hai nàng phải thế, hào sảng, đỉnh
thiên lập địa, đối nhân xử thế khéo léo, chỉ là không biết từ khi nào hắn trở
nên háo sắc như vậy. Nhưng phải nói rằng, hắn càng ngày càng có mỵ lực.

_"Bạch tỷ, Hoa tỷ...." Một giọng nói nhẹ nhàng yếu ớt cắt ngang dòng suy tư
của nhị nữ.

_"Huyền Thư, muội tỉnh rồi."hai nàng vui vẻ tiến đến nắm lấy tay nàng ân cần
hỏi han.

_"Vâng, cảm ơn mọi người đã chiếu cố cho muội thời gian qua." Tam nữ vui vẻ
cười đùa, rồi cũng đến lúc nói lời chia ly. Thiên Kiệt mỉm cười, nhẹ nhàng đi
đến trước mặt nàng, tay phải khẽ động. Một đóa Tuyết Liên Ngũ sắc với một viên
linh hạch màu bạc óng ánh xuất hiện trên tay hắn.

_"Của muội đây, ta vốn định tìm cho muội một con sủng cưng, nhưng cảm giác
được các muội gặp nguy hiểm nên đành phải làm vậy." Linh Lung Huyền Nữ ánh mắt
kích động nhìn chằm chằm vào viện linh hạch và đóa Tuyết Liên. Ánh mắt mê ly,
nhưng chợt nhớ ra điều gì đấy nàng lặng lẽ lắc đầu.

_" Thật không dám nhận, muội cảm giác hàn khí trong người đã tiêu tán hết
rồi, cảm ơn . Muội biết là huynh đã giúp muội nhiều rồi, vật quý như vậy muội
thật không dám nhận." Ánh mắt mê luyến nhìn, một bông ngũ sắc Tuyết Liên, linh
Hạch linh thú cấp 5 đỉnh phong, có món nào không là chí bảo. Chỉ cần một trong
hai món xuất hiện cũng đủ gây ra chấn động cả đại lục này, thậm chí có thể gây
ra Quốc chiến chứ chẳng đùa. Bảo vật như thế nàng sao dám nhận, mặc dù đó là
truy cầu cả trăm năm của nàng.

_"Đừng khách sáo, không phải là huynh đã đáp ứng sẽ giúp muội sao." _"Đúng..
muội cứ nhận đi, vật này có tác dụng với muội. Nhưng với bọn tỷ không có tác
dụng gì lớn cả." Bạch Nguyệt Tiên Tử cũng khuyên.

_"Nhưng..muội..." _"Thôi. Nhưng nhị gì nữa. Đây là tấm lòng của bọn tỷ. Muội
nhận đi."Chưa nói xong, Huyết Nguyệt Ảnh Vũ đã đặt vào tay nàng, không cho
nàng cơ hội từ chối.

Linh Lung Huyền Nữ đành phải nhận, nói lời khách sáo rồi xoay người muốn rời
đi.

Chợt.... nàng khựng người lại.

Nàng chợt nhớ ra, nàng không biết đi đâu về đâu, mục tiêu đã đạt được. Trăm
năm qua nàng điên cuồng bế quan tu luyện, ép mình mạnh mẽ hơn để chờ Băng Sơn
mở ra, hi vọng sẽ lấy được Tuyết Liên, trục xuất hàn khí dày vò nàng mỗi đêm.
Giờ Tuyết Liên cũng đến tay, hàn khí cũng đã giải trừ nàng mới biết. Mục đích
nàng trăm năm qua đã thành, nhưng nàng chợt nhận ra rằng, ở thế giới này đã
chẳng còn người thân, chẳng còn mục tiêu sống, chẳng còn gì cả. Cô độc,
đúng... giờ đây nàng mới chợt nhận ra mình thật cô đơn, tịch mịch.

Khẽ xoay người nhìn lại những gương mặt, tuy xa lạ mà thân quen trước mặt.
Nước mắt không hẹn mà nhẹ rơi.

_" Huyền Thư.. Muội.. muội làm sao thế ?" Hai nàng vội vàng nắm lấy tay nàng
hỏi thăm.

_"Muội... muội không sao! Chỉ không biết tiếp theo sẽ đi về đâu thôi. Không
còn người thân, mục đích sống nữa, muội.... muội.." nói xong úp mặt vào lòng
Bạch Nguyệt Tiên Tử khóc nức nở như một đứa trẻ.

Bất đắc dĩ, hai nàng đành ôm lấy nàng vỗ về an ủi, ánh mắt nhìn về phía hắn
như thương lượng điều gì đó.

Thiên Kiệt chỉ biết lắc đầu cười khổ không thôi. Hắn có thể từ chối sao, nhìn
ánh mắt hình viên đạn của Huyết Nguyệt Ảnh Vũ là hiểu rồi. Ngon thì nói không
đi.

Đợi tiếng khóc dần dịu lại, hai nàng khẽ nhìn nhau gật đầu.

_" Huyền Thư... chúng ta cũng không còn người thân, nhưng vẫn sống tốt đó
thôi. Đừng bi quan như thế." Bạch Nguyệt Tiên Tử nhẹ giọng an ủi.

_"Uhm.. đúng rồi... chúng ta cũng đang định ngao du bốn phương. Cũng cần một
người hướng dẫn, nếu muội có hứng thú, cùng đi chung đi." Huyết Nguyệt Ảnh Vũ
mở lời.

Nghe nói vậy, tiếng khóc im bặt. Thay vào đó là ánh mắt kích động vui mừng
không thôi, môi mỉm cười. Ánh mắt thâm tình nhìn hắn, một cảm xúc lạ chợt dâng
trào trong tim. Nhẹ nhàng tháo tấm khăn che mặt xuống, nàng đã mang nó quá lâu
rồi. Nàng đã tự hứa với mình, khi nào gặp được người khiến trái tim nàng rung
động, nàng sẽ tháo nó xuống. Và bây giờ... có lẽ.

Nàng đánh cược với trái tim mình một lần. Từ khi lần đầu gặp gỡ, trong trái
tim nàng dường như mơ hồ đã in lấy hình ảnh của người nam nhân này.

Thiên Kiệt cũng giật mình, khẽ ngơ ngác trước vẻ đẹp thánh khiết, diễm lệ của
cô gái cũng miễn cưỡng có thể so với nhị nữ, kém chỉ ở một chút khí chất so
với hai nàng mà thôi. Thất thần trong giây lát, chợt giật mình thấy cô nhìn
mình, hắn bối rối ngượng ngùng xoay người định rời khỏi. Bỗng tay áo bị người
giữ lại.

_"Hãy cho muội theo với..được không ?" Linh Lung Huyền Nữ sắc mặt đỏ bừng,
ngượng ngùng quay mặt đi, nhưng tay ngọc vẫn nắm chặt lấy tay áo hắn.

Im lặng chờ đợi... nhưng trái tim nàng đã không còn bình tĩnh nữa.

Nó đã bắt đầu không nghe lời. Đang nhảy múa trong lồng ngực của nàng..

Như tiếng nhạc, tiết tấu của tình yêu đầu đang chớm nở.


Tiên Linh Song Nguyệt - Chương #28