Người đăng: kimdatbg
Cả tầng hai Lăng Tiêu phường có chừng bốn, năm chục gian quý khách, có lẽ vì
là tiểu hình phách mại hội nên chỉ chừng hơn hơn hai chục gian có người, ai
cũng lặng lẽ, ngồi lùi lại, không như Lý Hồng Lân cố ý khiến Ngụy Tác thấy
mình vênh vang.
Một chốc sau, tại đại sảnh đã tụ tập gần hai trăm tu sĩ, Điền chưởng quỹ mặc
tử sắc bào của Kim Ngọc các từ từ đi lên bình đài, chào hỏi tất cả xong thì
lập tức phách mại hội chính thức bắt đầu.
"Đây là Ngân cương tinh, thượng phẩm tinh kim để luyện khí. Giá khởi điểm là
năm trăm viên hạ phẩm linh thạch."
Một hoa phục thiếu niên thác bưng hộp ngọc đến bên Điền chưởng quỹ mở ra, vật
đầu tiên của phách mại hội, là một khối ngân sắc tinh kim lớn cỡ nắm tay lấp
lánh trong hộp, cùng khí tức lạnh lẽo.
"Chà, đó là Ngân cương tinh?!" Ngụy Tác hoàn toàn bị thu hút chú ý.
Ngân cương tinh là tinh kim rất dẻo, cho một chút vào khối tinh kim thông
thường là độ dẻo sẽ tăng lên. Tinh kim này là nguyên liệu được các tu sĩ tìm
cách có được khi luyện chế phi kiếm. Chỉ cần cho một chút Ngân cương tinh vào
tinh kim tầm thường thì phi kiếm luyện chế ra sẽ có phẩm chất cao hơn nhiều,
lưỡi kiếm cũng sắc bén hơn nhiều.
Phi kiếm là pháp bảo luyện chế khá đơn giản với đối với tu sĩ Thiên Huyền đại
lục, Ngụy Tác đã thấy một vài tu sĩ lợi hại luyện được phi kiếm xuất thủ, uy
lực quả thật thập phần kinh nhân, tuy nhiên phi kiếm tầm thường nhất cũng cần
tu vi Chu thiên cảnh lưỡng trọng mới thi triển được, vì chân nguyên của tu sĩ
thấp hơn chỉ khống chế được phi kiếm ở cự ly rất gần người, không có tác dụng
gì lắm. Với tu vi của gã không thể sử dụng được phi kiếm, những nghĩ đến uy
lực cùng một khối Ngân cương tinh có thể nâng cao phẩm chất của phổ thông phi
kiếm thì gã vẫn thèm muốn.
Không ít tu sĩ Chu thiên cảnh tham gia phách mại hội nên tất nhiên sẽ bán
được.
"Năm trăm viên hạ phẩm linh thạch, ta mua!" Quả nhiên, Điền chưởng quỹ giới
thiệu đơn giản vừa dứt, một trung niên tu sĩ gầy gò mặc hồng sắc pháp y, mặt
mũi nhăn nhúm giơ tay nói to.
Tức thì mọi ánh mắt đổ dồn vào tu sĩ đó.
"Sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
Đột nhiên, trong gian khách quý gần như đối diện với gian của Ngụy Tác vang
lên giọng nói khàn khàn trả giá.
"Sáu trăm năm mươi viên hạ phẩm linh thạch!"
Hồng y tu sĩ quay phắt lại, nhìn vào gian đó với mục quang cực kỳ lăng lệ.
Giọng nói khàn khàn trong gian quý khách đó không hề e dè, bình thản tiếp lời:
"Bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch."
"Tám trăm viên hạ phẩm linh thạch!" Hồng y tu sĩ cười gằn, mắt ánh lên sát ý.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Một nghìn viên!" Người ở trong gian quý khác vẫn nhạt nhẽo nói.
Một nghìn viên!
Cả đại sảnh sôi lên. Tuy Ngân cương tinh khá hiếm, với người đang cần thì một
nghìn hạ phẩm linh thạch không là gì nhưng mở miệng là nâng giá thêm hai trăm
viên hạ phẩm linh thạch, giọng nói trong gian quý khác đó nhạt nhẽo, cơ hồ đối
tăng thêm bao nhiêu linh thạch cũng nhất định mua bằng được khối Ngân cương
tinh.
Hồng y tu sĩ ngây người, hung quang dịu hẳn đi, không trả giá thêm nữa, y biết
người tùy tiện trả giá một nghìn viên hạ phẩm linh thạch nhi thì mình không
chạm vào được.
Không còn ai tăng giá, trong lúc Ngụy Tác sờ túi linh thạch của mình, nhìn
xuống với vẻ thèm thuồng, hoa phục thiếu niên đứng cạnh Điền chưởng quỹ bưng
Ngân cương tinh đến cho vị khách trong gian khách quý.
Vật đầu tiên đã dẫn dến tranh giành, bầu không khí trong phách mại hội trường
sôi lên.
"Đây là nội đơn tứ cấp trung giai Thực thạch thú, giá khởi điểm là ba trăm
viên hạ phẩm linh thạch."
"Chà, toàn đồ tốt!"
Vật đấu giá thứ hai là một viên yên đơn Thực thạch thú thổ hoàng sắc, phát ra
mùi đất tanh nồng, tứ cấp trung giai yêu đơn giá trị khoảng hai trăm viên hạ
phẩm linh thạch, nhưng nội đơn Thực thạch thú có nguyên chi khí đặc biệt, công
hiệu rất lớn với người tu luyện thổ hệ thuật pháp hơn nữa Thực thạch thú trời
sinh có năng lực thổ độn, thấy có động tĩnh là chui xuống đất ngay, rất khó
bắt. Điền chưởng quỹ ra giá ba trăm viên hạ phẩm linh thạch, Ngụy Tác biết là
hơi thấp.
Quả nhiên chỉ thoáng sau, viên nội đơn Thực thạch thú được một tu sĩ mặt mũi
hơi vàng vọt, trông có vẻ tu luyện thổ nguyên thuật pháp nào đó dùng năm trăm
viên hạ phẩm linh thạch mua được.
"Tiếp theo là Thiên sương giáp..."
Bảo vật này luyện từ vỏ tứ cấp yêu thú Băng ngô, lực phòng ngự thập phần kinh
nhân, hơn nữa còn có thể kích phát ra băng hàn chi khí, nhưng bảo giáp này
không nhẹ, thích hợp với tu sĩ theo lối cương mãnh như Diệp Tiêu Chính, Ngụy
Tác tuy thèm muốn nhưng không thấy hứng thú nhiều.
Năm sáu vật tiếp theo toàn là nguyên liệu đặc hữu để luyện chế vài loại pháp
bảo và pháp khí, ví như Hỏa long tinh hàm chứa chân hỏa nhiệt lượng kinh nhân,
Thiên niên thiết tiêu mộc rất dễ kết hợp với nguyên khí, dùng để luyện chế mộc
hệ pháp bảo, Phong linh thạch có thể khiên pháp bảo tự nổi được, giảm bớt
trọng lượng. Ngụy Tác biết lục bào lão đầu có nhiều cách luyện chế pháp bảo
chỉ là gã hiện tại tu vi không đủ nên lão không cho biết, những thứ này cũng
như Ngân cương tinh không có tác dụng gì với gã.
"Tiếp theo là Hợp hư đơn, do đơn sư Trân Bảo các Cơ Nhã đích thân luyện chế,
tu sĩ Phân niệm cảnh trở xuống, uống và là trực tiếp đột phá nhất giai, nhưng
dược tính có tác dụng phụ nhất định với thần hải và nhục của tu sĩ, trong năm
năm tiếp theo tu vi khó lòng tiến bộ, giá khởi điểm một nghìn hạ phẩm linh
thạch."
Điền chưởng quỹ lấy ra một vật khiến mọi tu si, kể cả Ngụy Tác đệ khẽ kinh hô.
Một viên đơn dược màu đỏ, lớn cỡ trứng chim câu đặt trong hộp vàng.
Hợp hư đơn, dùng yêu đơn Hợp phong thú và Thiên hư huyết điểu phối hợp với
linh dược khác luyện chế ra, luyện chế cực khó nhưng rất nổi danh tại Thiên
Huyền đại lục. Ví như một tu sĩ đấu với yêu thú hoặc địch nhân, kém hơn một
chút mà không đánh lai, có thể bị đối thủ giết chết, lúc đó mà có một viên đơn
dược trực tiếp đề thăng nhất giai tu vi để xoay chuyển càn khôn thì còn gì
bằng. So với tính mạng, đừng nói năm năm không thể tăng tiến tu vi, dù năm
mươi năm thì tính mạng vẫn quan trọng hơn, hà huống có người trong năm năm
chắc gì đột phá được nhất giai tu vi.
Đơn dược này khẳng định sẽ được tranh nhau, giá sẽ rất kinh nhân. Hơn nữa đơn
dược còn do băng tuyết mỹ nữ của Linh Nhạc thành là Cơ Nhã luyện chế, Ngụy Tác
chưa từng gặp Cơ Nhã, nhưng nghe đồn băng tuyết mỹ nữ được coi là đệ nhất mỹ
nữ trong thành, chỉ thế đã có không ít người theo đuổi.
"Một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
Ngụy Tác cũng muốn mua nhưng đúng như gã đoán, cái giá đầu tiên từ góc phía
tây dãy quý khách phát ra đã khiến gã dù bán cả nội khố đi cùng không mua
được.
"Bốn nghìn viên hạ phẩm linh thạch!"
Sau cùng Hợp hư đơn do băng tuyết mỹ nữ Cơ Nhã đại danh đỉnh đỉnh luyện chế
được bán với giá kinh người là bốn nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Ngụy Tác thèm muốn gần chết cũng đành rơi lệ đứng nhìn.
Gần đây gã liên tiếp phát tài, hơi có cảm giác của kẻ mới phất, nhưng so với
các tu sĩ ở phách mại hội thì gã thấy mình quá mạt rệp.
"Xen ra phải cố gắng kiếm linh thạch mới được!"
"Kim ti phù bút! Dùng lông đuôi tứ cấp yêu thú Kim tông thú luyện chế, tinh
phẩm của Lạc Nguyệt thành Thiên Công phường, giá khởi điểm ba trăm viên hạ
phẩm linh thạch."
Vật tiếp theo khiến gã ngẩn người.
Một cây kim sắc phù bút thẳng đứng nằm yên lặng trên lớp gấm đỏ lót khay gỗ.
Cây phù bút lớn cỡ ngón tay do lông đuôi màu vàng rực chế tạo thành, khó mà
tưởng tượng được sợi lông đuôi yêu thú lại thô như thế.
Tiếp xúc với lục bào lão đầu lâu, kiến thức của Ngụy Tác tăng tiến nhiều, biết
phù bút tốt sẽ hút máu Hỏa hạt đều hơn, vẽ trên phù chỉ trơn hơn, khiến phẩm
chất phù lục và xác suất luyện phù thành công cao hơn.
"Thế nào, Ngụy đại phù sư, động lòng rồi hả?" Thấy thần sắc Ngụy Tác, Nam Cung
Vũ Tinh lại khẽ cười vào tai gã.
"Động lòng thì làm sao, động lòng cũng không mua được." Ngụy Tác cực kỳ ấm ức.
"Động lòng thì mua đi, muốn mượn mấy trăm linh thạch thì ta có." Nam Cung Vũ
Tinh mỉm cười.