Người đăng: ༺❦Շā ༒❤Շîểʊ☂༒Sî❤ᵐᶜ༻
Không sai, chính là một tiếng vang thật lớn, kia là Ô Nha đáp xuống tranh tài
trên đài thanh âm, nàng kia hơn sáu trăm vàng thể trọng, một thân Ô Kim thiết
cốt, nhảy lên thật cao đáp xuống làm bằng đá tranh tài đài bên trên, động tĩnh
có thể nhỏ mới là lạ. Nhân gia lên đài đều là cực điểm nhẹ nhàng sở trường,
nàng ngược lại tốt, hoàn toàn là phương pháp trái ngược . Bất quá, không
thể không thừa nhận, lần này, tuyệt đối có cực giai rung động hiệu quả. Trong
lúc nhất thời, liền ngay cả nguyên bản không làm sao chú ý đài bên trên tình
huống tứ đại hạt giống chiến đội đội viên đều bị nàng hấp dẫn.
Phỉ Lệ đế quốc chiến đội đồng phục của đội là màu xanh biếc, đồng dạng là kim
sắc đường vân thêu thùa, chỉ bất quá cuối cùng những này kim văn là hội tụ
bên ngực trái vị trí, hình thành Phỉ Lệ đế quốc ký hiệu, thập tự thánh kiếm.
Trên đài, trọng tài cũng bị Ô Nha dọa cho chết khiếp, nhìn kim cương nham
thạch dưới chân nàng rạn nứt, khóe miệng hắn không khỏi co quắp lại.
Lúc này, đội viên của Mễ Âu chiến đội cũng đã đi lên lôi đài.
Đây là một thanh niên có thân hình cao lớn, vốn hắn và Ô Nha đồng thời bước
lên, nhưng Ô Nha nhảy lên sân như thế đã dọa hắn một cái, suýt nữa cũng không
có đứng vững. Nhìn thấy vị nữ tử trước mặt còn muốn cường tráng hơn mình vài
phần, sắc mặt của tên đội viên Mễ Âu chiến đội cũng trở nên có chút quái dị,
rõ ràng tỏa ra sự cảnh giác mãnh liệt.
Chu Duy Thanh dương dương tự đắc ngồi trong phòng nghỉ, nhìn cũng có vài phần
của kẻ cơ trí đang bày mưu tính kế, quyết thắng ngoài ngàn dặm. Trận đầu tiên
đã phái Ô Nha ra tự nhiên là có dụng ý của hắn. Bất luận là chiến đội nào,
cũng cực kỳ coi trọng trận đầu tiên của vòng thứ nhất, có người nào là không
hy vọng trận đầu chiến thắng để có một khởi đầu tốt đẹp? Vì vậy, Chu Duy Thanh
mới phái người có thực lực cường hãn như Ô Nha, bất luận là dáng người hay lực
lượng, nàng cũng đủ để làm kinh sợ đối thủ.
Dựa theo quy tắc cuộc thi, sẽ có năm cuộc tranh tài, trận thứ hai đối phương
chắc chắn đối phương sẽ phái đội viên có thực lực kém hơn ra. Khi đó để cho
Diệp Phao Phao ra sân thì sẽ nắm chắc chiến thắng trên bảy thành. Trận thứ ba
thì mình và Ô Nha tiến lên, tự nhiên nhất định phải thắng. Cho Dù Diệp Phao
Phao có thua, thì trận thứ tư Chu Duy Thanh cũng tính toán dựa vào người mình.
Trên đài, trọng tài trầm giọng nói: “Song phương báo danh.”
Đội viên của Mễ Âu chiến đội tên là Ngô Chính Dương, hét lớn một tiếng, trong
nháy mắt phóng ra Thiên Châu của mình. Có thể thấy trên tay phải của hắn hiện
ra là bốn viên Thể Châu Băng Chủng Phỉ Thúy không thể nghi ngờ.
Thấy Thể Châu của hắn hiện ra, khóe miệng Chu Duy Thanh xuất hiện một nụ cười
tươi. Đối với Ô Nha, bị khắc chế nhất chính là đối đầu với Thiên Châu Sư hệ
Nhanh Nhẹn và công kích xa như Tiểu Tứ vậy. Thể Châu của người này lại là Lực
lượng, muốn so bì lực lượng với Ô Nha? Ngô Chính Dương cũng không phải là Chu
Tiểu Béo nha.
Đồng dạng, Ô Nha cũng phóng ra Thiên Châu của mình, khi trên cổ tay phải nàng
xuất hiện ba viên Thể Châu Băng Chủng Phỉ Thúy và trên cổ tay trái ba viên Ý
Châu Tinh Hồng Bảo Thạch, trên khán đài đã kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Thật sự là Ô Nha quá cao lớn, đồng phục của nàng mặc dù là đặc chế, nhưng
không chịu nổi liền kéo lên để lộ cánh tay của nàng, trực tiếp đem Ý Thể song
châu của mình cho đối phương thấy rõ ràng.
Vốn là nhìn Phỉ Lệ đế quốc chỉ có bốn người mà lớn lối, các chiến đội khác
cũng phán đoán, nhất định Phỉ Lệ đế quốc này có chuẩn bị mà đến, nhưng ai ngờ,
mặc dù ra sân đầu tiên là một nữ tử rất hung hãn, nhưng tu vi cũng chỉ có Ba
Châu. Trong thế giới Thiên Châu Sư, hình thể cũng không thể quyết định thắng
bại.
Ngô Chính Dương thấy Ô Nha phóng ra Ba Châu cũng không khỏi sửng sốt một hồi,
Nhất là Ý Châu của Ô Nha cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua là thuộc tính
Hỏa mà thôi. Hắn không nhịn được nói: “Thì ra chỉ là hù dọa người thôi a!”
Ô Nha cười hắc hắc: “Hù dọa ngươi thì thế nào?” Vừa nói, nàng cũng đã xông đến
Ngô Chính Dương.
Ngô Chính Dương hừ lạnh một tiếng, Bốn viên Thể Châu trên tay phải đồng thời
sáng lên, mặc dù Ô Nha chỉ có Ba Châu nhưng hắn vẫn không có nửa phần xem
thường nàng. Có thể được Mễ Âu chiến đội lựa chọn cho cuộc tranh tài đầu tiên,
bất luận thực lực hay là tâm tính cũng đều tương đối xuất sắc.
Một thanh trọng kiếm dài đến một thước năm, rộng nửa thước hiện ra trong tay
hắn, đồng thời còn xuất hiện thêm một tấm thuẫn cùng với giáp lót vai và áo
giáp. Khôi giáp màu bạc sáng chói lấp lóe khí tức băng vụ, không thể nghi ngờ,
bốn vật ngưng hình mà hắn phóng ra có ít nhất ba vật là Ngưng hình sáo trang.
Phóng thích ra Vũ khí ngưng hình, nhất thời khí thế của Ngô Chính Dương tăng
vọt, cước bộ đều bước lướt đi, huy vũ trọng kiếm trong tay hướng đầu Ô Nhau
chém tới.
Đối mặt với Ô Nha không thề phóng ra bất kỳ Trang bị ngưng hình gì, tự nhiên
hắn cũng không vội dung kỹ năng thác ấn của bản thân. Trong Mễ Âu chiến đội,
thực lực của hắn cũng gần với chủ tướng, nói không chừng còn phải chiến thêm
hai trận đấu nữa, tận lực tiết kiệm Thiên lực là điều hết sức cần thiết. Ít
nhất ban đầu hắn cũng phải dò xét thực lực của Ô Nha một chút.
Thiên Châu Sư hệ Lực Lượng tu vi Bốn châu, cộng thêm một thanh trọng kiếm
ngưng hình, chém xuống có uy thế tương đối kinh người, ngay cả trong không khí
cũng xuất hiện tiếng nổ đùng, sáo trang tăng phúc cho tự thân thực lực của
hắn, phối hợp với bộ hành như nước chảy mây trôi, một kích của Ngô Chính Dương
đúng là không thể xem thường. Thậm chí tấm thuẫn trên tay trái của hắn còn che
chắn trên người, công phòng một thể, chính là thủ đoạn công kích dò xét đối
phương rất hay, sau đó còn có hậu chiêu liên mien bất tuyệt. Hắn tin tưởng, Ô
Nha đối mặt với mình còn có tu vi thấp hơn Một châu, nên nhất định có thể kết
thúc chiến thắng trong khoảng thời gian ngắn.
Thật ra Ngô Chính Dương phán đoán cũng không sai, nhưng hắn lại dựa theo tình
trạng một Thiên Châu Sư bình thường để phán đoán thực lực Ô Nha. Nhưng Ô Nha
bình thường sao?
Mắt thấy trọng kiếm bay thẳng đến mặt mình, Thân thể Ô Nha đang vọt lên trước
đột nhiên dừng lại. Năng lực chiến đấu của nàng đá sớm ăn sâu vào xương tủy,
chỉ thấy Ô Nha giơ tay trái lên, bằng tay không lại bắt được trọng kiếm, hơn
nữa còn là trực tiếp chộp vào trên lưỡi kiếm.
Cho dù là Ngô Chính Dương có nghĩ đến vỡ đầu cũng không thể nghĩ là Ô Nha lại
dung phương pháp này đối mặt với trọng kiếm của hắn.
Phanh!!!
Hắn có cảm giác như trọng kiếm của mình chém vào tấm thép cứng rắn vậy. Cho dù
hắn thúc dục lực lượng toàn thân thì trọng kiếm trong tay Ô Nha cũng không thể
đi xuống nửa phần. Mà trên mặt Ô Nha vẫn treo một nụ cười như cũ, một bộ dạng
hoàn toàn không có chút áp lực.
Động tác Ô Nha luôn cực kỳ đơn giản, nàng tuyệt đối sẽ không làm bất kỳ chuyện
phức tạp gì khi có thể sử dụng phương pháp đơn giản để giải quyết vấn đề. Khi
tay trái bắt được trọng kiếm của đối phương thì đồng thời chân phải nàng cũng
đá ra ngoài. Dù cho giữa hai người cách nhau một thanh trọng kiếm dài hơn
thước rưỡi, nhưng khi nàng kéo trọng kiếm sang một bên, thì cái chân mạnh mẽ
tráng kiện của nàng cũng đã đạp trên tấm thuẫn của Ngô Chính Dương
Phanh!!!
Tất cả mọi người đang chăm chú theo dõi đều phải trợn mắt há mồm, thân thể Ngô
Chính Dương bị một cước của Ô Nha đạp bay ngược ra y như đạn pháo, ngay tiếp
theo là bốn trang bị ngưng hình trực tiếp bay ra khỏi lôi đài, thậm chí còn
bay qua phòng nghỉ ngơi, hung hang đập trên mặt đất quảng trường Trung Thiên.
Cuộc chiến giữa Phỉ Lệ chiến đội và Mễ Âu chiến đối cứ kết thúc đơn giản như
vậy. Từ lúc bắt đầu cho đến khi kêt thúc, chẳng qua chỉ là vài giây đồng hồ.
Rung động, tuyệt đối rung động, ngay cả những siêu cấp cường giả trên đài chủ
tịch cùng đều nhìn trợn mắt há mồm. Quản ngươi có cái kỹ xảo gì, lão nương chỉ
cần một cước đạp bay ngươi đi là xong chuyện.
Khi một cước của Ô Nha đạp lên trên tấm thuẫn phát ra tiếng nổ, không biết
trái tim của bao nhiêu người theo đó mà co quắp lại, giống như một cước kia
đạp lên trên người mình vậy.
Ngô Chính Dương bị đập trên mặt đất, sửng sốt một hồi lâu cũng không có đứng
dậy, trên tấm thuẫn tinh mịn đã theo tu vi Bốn Châu mà tiến hóa lên cấp bốn
cũng xuất hiện vết rạn. Đây là lực lượng kinh khủng đến cỡ nào mới có thể làm
được? Phải biết rằng, Ô Nha đạp bay chính là một Thiên Châu Sư có Thể Châu
loại Lực lượng a.
Ô Nha hai tay chống nạnh đứng giữa lôi đài, dương dương đắc ý nói: “Tên tiểu
bạch kiểm này hình như chưa có ăn điểm tâm a! tiếp theo ai tới đi.”
Lúc này trọng tài mới kịp phản ứng, ho khan một tiếng, nói: “Tuyển thủ Ô Nha,
đấu loại một chọi một, thì mỗi người chỉ được xuất chiến một cuộc thôi.”
Ô Nha sửng sốt một chút, nhức đầu nói: “À, đúng rồi. Ta quên mất. Thế trận vừa
rồi ta thắng đúng không?”
Trọng tài chăm chú nhìn thân hình vạm vỡ của nàng vội vàng gật đầu, nói: “Trần
đầu tiên, Phỉ Lệ chiến đội thắng.”
Ô Nha cười ha ha, sau khi hành lễ với trọng tài xong liền từ lôi đài nhảy
xuống. Lần này, có không ít người nhắm mắt khi có một tiếng nổ vang lên, vị
này cũng quá vạm vỡ rồi.
Chu Duy Thanh ngồi ở trong phòng nghỉ, trên khóe miệng nhếch một tia suy ngẫm
mà mỉm cười, Ô Nha thật là có tài đóng kịch a! Nhìn bộ dạng khù khờ phối hợp
với thân hình của nàng sẽ rất dễ dàng khiến cho người ta nghĩ nàng ta chỉ là
một loại đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Nhưng trên thực tế, nếu có ai nghĩ
như vậy thì cả mười phần sai. Phải biết rằng, ban đầu lúc Chu Duy Thanh đánh
cuộc với Tiểu Tứ, nhưng là Ô Nha cùng với Tiểu Viêm không có tham gia đánh
cuộc. Nhìn bề ngoài thật thà của Ô Nha, nhưng tuyệt đối là một đại trí giả
ngu. Bất quá khả năng diễn kịch của nàng ngay cả Chu Duy Thanh cũng phải than
thở không bằng.
Lúc này, Ngô Chính Dương đã được đồng đội đưa về phòng nghỉ ngơi. Thật vất vả
hắn mới thở ra được một ngụm trọc khí. Oa một tiếng, hắn liền phun ra một ngụm
máu bầm, sắc mặt cũng biến thành xanh mét. Cũng không phải hắn bị đả thương
nặng, mà thật sự là bại trận lần này quá biệt khuất rồi, hắn còn có vô số năng
lực chưa dùng đến, lại không thể giải thích được tại sao bị Ô Nha đánh bại như
vậy. Thậm chí ngay cả toàn bộ kỹ năng thác ấn cũng không có dùng đến a, chuyện
gì vừa xảy ra vậy???
Nhưng thua là thua, rơi xuống lôi đài chính là thất bại. Trọng tài cao giọng
nói: “Trận thứ hai, một chọi một, đội viên song phương chuẩn bị ra sân.”
Diệp Phao Phao đứng lên, sửa sang đồng phục của mình một cách ưu nhã, rồi bước
chậm lên. So sánh với Ô Nha thì hắn quá bình thường rồi, bước từng bước chậm
rãi lên sân thi đấu.