Trái Tim Nghi Ngờ


Người đăng: Shupp

Giải quyết xong hậu sự của mẹ, Thẩm Hàn Vũ đưa em gái đi Đài Bắc, về tới chỗ ở
thì trời đã sầm tối.

“Em đi tắm trước đi, lát nữa anh sẽ đưa em đi ăn tối, tiện thể mua thêm ít đồ
dùng hằng ngày.” Anh lấy khăn bông, bàn chải mới, chỉ tay vào một góc: “Phòng
tắm ở kia, có vấn đề gì thì gọi anh.”

Cô vừa quay người vào nhà tắm, điện thoại liền reo vang.

“Thẩm Hàn Vũ, cuối cùng cậu cũng ở nhà rồi! Mấy ngày nay cậu chết ở đâu vậy
hả? Điện thoại cũng không thèm nghe!” Vừa nhận điện thoại, giọng của Tề Quang
Ngạn đã oang oang vọng tới từ đầu bên kia.

Anh đưa ống nghe ra xa một chút, tránh bị điếc tai.

“Này! Này! Thẩm Hàn Vũ, cậu còn sống không?”

“Cảm ơn cái miệng quạ của cậu!” Anh khó chịu. “Nhà có chút việc, tôi về Bình
Đông một chuyến, cậu tìm tôi có việc gì?”

“Chính là muốn hỏi cậu, đi đâu sao không nhắn lại một tiếng? Tâm Bình tìm cậu
không được, lo lắng gần chết, liền chạy tới nhờ tôi hỏi thăm cậu đấy!”

Thẩm Hàn Vũ nhìn chăm chú xuống nền nhà, khẽ nói: “Tôi và cô ấy chẳng là gì
của nhau, sao phải nhắn cho cô ấy?”

“Thẩm Hàn Vũ! Cậu có còn là con người không hả? Tâm Bình đối với cậu tốt biết
bao, chỉ cần không phải là tên ngốc thì nhìn ra được ngay.”

“Tôi không cần cô ấy tốt với tôi.”

“Cậu….” Tề Quang Ngạn lấy hết sức hít vài hơi. “Tâm Bình cần khuôn mặt có
khuôn mặt, cần thân hình có thân hình, cần tính cách có tính cách, cái khó
kiếm nhất là mấy năm nay cô ấy trước sau đều một lòng một dạ với cậu, chỉ cần
là đàn ông thì nên cảm động mà dập đầu tạ ơn, rốt cuộc cậu không vừa lòng cái
gì?”

“Không phải là tôi không vừa lòng, chỉ là…” Anh thở dài. “Cậu không hiểu đâu.”

Bỏ đi! Chẳng buồn nhiều lời với cậu ta. Tề Quang Ngạn đổi chủ đề: “Hôm nay là
sinh nhật Tâm Bình, tôi đã hẹn Hoa Thái, Phổ Tường, Bội Như, Tư Doanh, Uyển
Huyên đi Tiền Cự chúc mừng sinh nhật cô ấy, có muốn đi cùng không?”

“Không, dù sao cũng đông đủ mọi người rồi, chỉ thiếu mình tôi thôi mà.”

“Người đông không quan trọng, cậu mới là người mà cô ấy muốn gặp nhất.”

Thẩm Hàn Vũ không nói gì…

“Hỏi cậu một câu, rốt cuộc có đến hay không?” Thái độ này thể hiện rõ nếu anh
dám nói không, sẽ có người đích thân tới nhà áp tải anh ra khỏi cửa.

“Thực sự không được, em gái tôi ở đây, tôi không thể để con bé lại một mình.”

“Oa, hóa ra tiểu mỹ nhân tới rồi!” Tính háo sắc hệt như Trư Bát Giới của Tề
Quang Ngạn lập tức lộ ra. “Vậy thì có vấn đề gì đâu, đưa cả cô ấy theo! Lâu
lắm rồi tôi không gặp cô ấy, nhất định còn xinh đẹp hơn ba năm trước nhỉ?”

“Không được, Tình không quen mấy người đó, con bé sẽ không tự nhiên.” Anh lắc
đầu. “Còn nữa, em gái tôi xinh hay không, không liên quan tới cậu, thu lại
nước miếng của cậu đi!”

Tề Quang Ngạn khẽ lẩm bẩm, chưa sẵn sàng bỏ cuộc: “Không đến thật à?”

“Tôi đã bao giờ nói hai lời chưa?” Anh cúp máy, quay đầu, phát hiện Thẩm Thiên
Tình đang đứng đằng sau: “Sao thế? Còn thiếu gì à?”

Cô lắc đầu: “Anh có việc thì đi đi! Em không sao đâu.”

“Không có gì đâu, em đừng nghĩ nhiều!” Cầm máy sấy tóc lên, anh ngoắc ngoắc
ngón tay với cô, “Qua đây, anh sấy tóc cho em.”

Cô chầm chậm bước lên phía trước, khẽ nói: “Em có thể tự sấy…”

“Được, vậy em tự làm nhé, anh đi tắm, đúng mười phút nữa chúng ta sẽ ra
ngoài.”

“Anh…”

Anh quay đầu trước cửa phòng tắm, thấy cô định nói gì nhưng lại thôi.

“Sao vậy?”

“Em tới đây… có quấy rầy cuộc sống của anh không?”

Thẩm Hàn Vũ dừng lại một lát, nhìn thấu nỗi sợ hãi trong sâu thẳm trái tim cô,
đổi sắc mặt, nói: “Tình, anh hy vọng em nhớ một điều, trên thế gian này, em
chỉ còn lại anh, người thân duy nhất có thể dựa dẫm, với anh mà nói, chẳng
phải cũng như vậy ư? Chúng ta là anh em, là hai người thân thiết nhất trên đời
này, chẳng ai có thể thay đổi sự thật đó. Anh đã đồng ý với cha, chỉ cần anh
còn một hơi thở thì sẽ chăm sóc em cho tới khi em không cần anh nữa, em hiểu
không?”

“Vâng.” Cô cười, gật đầu lia lịa.

Thẩm Hàn Vũ lập tức dọn dẹp thư phòng một lượt, lục ra một cái chăn để cô dùng
tạm, sau này rảnh thì thu xếp lại sau, nhờ Tề Quang Ngạn luôn mặt dày tới quấy
rầy nên những thứ cần thiết đều không thiếu.

Đã quá mười hai giờ, Thẩm Hàn Vũ vẫn chưa buồn ngủ. Anh trở mình, chăm chú
nhìn đồng hồ báo thức sáng như đom đóm trên bàn.

“Anh…” Tiếng gọi khe khẽ vang lên.

Thẩm Hàn Vũ ngồi dậy: “Sao vẫn chưa ngủ, lại lạ giường à?” Từ nhỏ Tình đã như
vậy, lần đầu tới nơi lạ sẽ có cảm giác không an toàn.

Cửa hé mở, Thẩm Thiên Tình ôm chăn đứng ở cửa: “Anh, em có thể qua đây ngủ
cùng anh không?”

Anh không đáp lời, chỉ chìa tay ra với cô. Cô thở phào một cái, lao như bay
lên giường, hai tay ôm chặt anh, nép vào lòng anh, yên tâm nhắm mắt.

“Em ấy à, lớn thế này rồi, còn không sửa tật đó đi! Thế nhỡ phải thay đổi môi
trường, chẳng lẽ cả đêm em không cần ngủ à?”

“Có vấn đề gì chứ? Trước đây anh đều ôm em ngủ…”

“Vấn đề là bây giờ em lớn rồi!”

“Lớn hơn cũng vẫn là em gái anh mà!” Cô nói một cách đương nhiên.

Anh cười: “Đúng, lớn hơn nữa cũng vẫn là em gái anh.” Anh em họ luôn giúp đỡ
nhau, không rời xa, đây là lời anh đã đồng ý với cha.

Thẩm Hàn Vũ ôm cô vỗ về, che chở cô vào giấc ngủ.

Đợi bao năm rồi, cuối cùng cô lại được trở về bên anh, Thẩm Thiên Tình mãn
nguyện thở phào trong lòng.

Cho dù chỉ làm anh em cũng được, ít nhất cô cũng được nhìn thấy anh, chạm vào
anh, không còn mỗi đêm mơ về anh mà không thể đến gần, sau khi tỉnh giác thì
tràn ngập cảm giác sợ hãi, không yên…

Trước khi đi vào giấc ngủ, cô vô thức hỏi khẽ: “Anh, chúng ta sẽ không bao giờ
xa nhau nữa, đúng không?”

“Ừ, không bao giờ xa nhau nữa…” Anh thở dài, nhìn chăm chú gương mặt buồn ngủ
ngọt ngào ngây thơ khẽ cười, trong ngực vừa chua vừa ngọt, gần như cảm giác
hạnh phúc và nỗi đau…

Anh sẽ dùng toàn bộ sức lực để bảo vệ cô, không bao giờ để cô phải chịu khổ
sở, có điều, cả đời này anh mãi mãi chỉ có thể ở bên cạnh cô với thân phận anh
trai.

Mãi mãi.

Thẩm Hàn Vũ đánh thêm một chùm chìa khóa cho cô, nói sơ qua về những địa điểm
gần nhà, sau khi thu xếp ổn thỏa, dặn cô có việc gì thì đợi anh tan làm rồi
nói.

Cô biết, trước khi đi làm anh sẽ không đi nổi vì lo lắng cô sống không quen…

Thực ra anh lo hơi quá! Mấy năm nay không có anh ở bên, cô trưởng thành hơn
rất nhiều, cũng hiểu chuyện hơn rất nhiều. Anh đã quá vất vả vì bận rộn với
công việc rồi, cô sẽ cho anh thấy sự trưởng thành của cô, không cần anh phải
phân tâm lo lắng.

Vì vậy, trong lúc anh không ở nhà, cô không chỉ giặt quần áo, quét nhà, lau
cửa sổ, dọn dẹp lại căn phòng mà còn tìm được đường tới chợ, mua thức ăn,
chuẩn bị làm cho anh một bữa tối thơm phức, coi như đền đáp một ngày lao động
vất vả của anh.

Buổi trưa, anh không yên tâm về cô, vội tranh thủ thời gian gọi điện hỏi cô ăn
cơm chưa, có gặp vấn đề gì không, còn nói, chiều về anh sẽ đưa cô ra ngoài ăn
tối, muốn cô nghĩ trước sẽ ăn gì…

Cô nhìn chỗ thức ăn nóng hổi trên bàn, mỉm cười mãn nguyện.

Tuy chỉ có hai, ba món ăn đơn giản, chẳng hấp dẫn chút nào, nhưng khi anh nhìn
thấy, nhất định sẽ rất vui, vì đó là bữa cơm đầu tiên cô làm cho anh.

Nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa, cô nhảy lên, vui vẻ chạy ra đón.

“Anh, hoan nghênh anh trở về nhà!” Cô cười ngọt ngào, chào đón anh trở về.

Thẩm Hàn Vũ đón nhận cái ôm nồng nhiệt của cô, cười nói: “Hôm nay vẫn ổn chứ?”

“Rất ổn ạ! Em đã giặt quần áo, lau bàn, quét nhà, dọn dẹp phòng khách, còn
giúp anh đính cúc áo nữa!” Cô ngẩng đầu, giơ ngón tay lên, tỉ mỉ đếm.

“Giỏi thế cơ à?” Vẻ mặt anh tò mò. “Vậy còn mùi thơm anh đang ngửi thấy là
gì?”

“Đó là cơm tối em làm, anh mau đi rửa tay rồi ra ăn!”

“Chẳng trách anh đói bụng rồi, nào, để anh xem em nấu những món gì nào.” Thẩm
Hàn Vũ ôm vai cô, bước vào bếp.

“Mấy món đơn giản thường ngày ấy mà, chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ có hai chúng
ta thôi, tha hồ ăn.” Cô xới cơm đưa anh.

Thẩm Hàn Vũ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.

Chỉ là vài động tác cực kỳ đơn giản, vài món ăn cực kỳ bình thường, nhưng lại
khiến anh có cảm giác khó nói nên lời…

Vì có cô, anh lại một lần nữa cảm nhận được không khí gia đình và sự ấm áp khi
có người chờ đợi, trái tim chết lặng từ lâu sống lại trong ngực, nóng hổi.

Vừa bưng bát lên định ăn, chuông cửa reo, họ đưa mắt nhìn nhau.

“Em ăn trước đi, anh ra xem là ai.”

Anh buông bát đũa, đứng dậy. Cửa vừa mở, Tề Quang Ngạn lập tức nhảy vào: “Ông
già Noel mang quà tới nè!”

Thẩm Hàn Vũ trợn mắt nhìn anh ta: “Thần kinh!” Còn lâu mới tới Noel.

Lưu Tâm Bình ở đằng sau giơ cao hộp thức ăn trong tay, dịu dàng giải thích:
“Hôm qua nghe Tề Quang Ngạn nói em gái anh đến, bình thường anh không chú
trọng vào cơm nước, chắc cũng bắt Thiên Tình ăn linh tinh cùng anh, vì vậy em
với Quang Ngạn mua chút đồ qua đây.”

“Không cần, Tình nấu rồi.” Anh lạnh nhạt nói, quay vào tiếp tục ăn cơm.

Lưu Tâm Bình bối rối, sững người tại chỗ, nhất thời không biết nên làm thế
nào. Thẩm Thiên Tình nghe thấy, vội vàng ra mặt hóa giải sự lúng túng này, cầm
vài cái đĩa tới: “May quá, bọn em có thêm thức ăn rồi, nếu không ngại, mọi
người cùng ăn nhé!”

“Vẫn là tiểu mỹ nhân của chúng ta hiểu đạo lý đối nhân xử thế, không giống như
ai kia…” Tề Quang Ngạn dừng lại đúng lúc, liếc sang một hướng nào đó, ý tứ rất
rõ ràng.

Thẩm Hàn Vũ vùi đầu ăn cơm, hoàn toàn làm lơ.

Cả tối, anh dường như chỉ ăn thức ăn Thẩm Thiên Tình làm, nếu không phải Thiên
Tình chủ động gắp vào bát anh, chỉ e những món khác, anh chẳng thèm đụng đũa.

Sau bữa cơm, Thẩm Thiên Tình rửa bát trong bếp, Tề Quang Ngạn buột miệng hỏi:
“Lần này, cậu định giữ cô ấy bao lâu?”

“Không biết.”

“Không biết ư?” Lưu Tâm Bình không hiểu.

“Nghĩa là không có thời hạn nhất định.” Thẩm Hàn Vũ thản nhiên đáp, thuận tay
lật đống báo chí xếp gọn gàng bên cạnh.

“Thật không?” Ký ức lần trước vẫn còn rõ mồn một, biểu hiện tình cảm của hai
anh em này khiến người khác thật khó lý giải, Tề Quang Ngạn cũng chẳng hy vọng
hiểu được.

“Con bé muốn đi cũng không có chỗ nào mà đi.” Thẩm Hàn Vũ nói rõ hơn.

“Hóa ra là vậy, chẳng trách cậu giữ cô ấy lại.”

Thẩm Hàn Vũ nhíu mày: “Không phải vì không đuổi được con bé nên tôi mới giữ nó
lại, cậu đừng nói những lời thừa thãi với Tình.”

Ôi, bây giờ lại là cục cưng rồi ư? Sao bọn họ lại không thấy như vậy?

Tề Quang Ngạn nhướng mày: “Vậy lần trước là ai không quan tâm, đóng gói cô ấy
vứt lên tàu?”

“Tôi…” Đang định nói, ánh mắt anh bỗng liếc thấy mấy dòng chữ được gạch chân
trên tờ báo, sự chú ý của anh lập tức thay đổi, nhìn chăm chú nội dung của mẩu
tin tuyển dụng đó.

Lưu Tâm Bình tò mò ghé sát lại: “Ơ, Thiên Tình muốn tìm việc à? Việc gì phải
phiền phức đọc báo. Thử hỏi xem cô ấy muốn tìm công việc gì? Em quen rất nhiều
người, có thể thu xếp giúp cô ấy.”

“Ồ, ồ! Chi bằng để phòng Hành chính chỗ chúng tôi sắp xếp vị trí cho cô ấy,
bây giờ cạm bẫy việc làm nhiều đến thế, một cô bé xinh đẹp, non nớt, chưa bao
giờ sống ở thành phố như Tình rất dễ bị lừa, cậu làm anh phải lưu ý một chút…”

Lời còn chưa dứt, Thẩm Hàn Vũ đã cầm phắt tờ báo lên, bước vào bếp.

“Tình, cái gì đây?”

Thẩm Thiên Tình ngạc nhiên nhìn thứ anh đang giơ lên: “Báo ạ!”

“Anh muốn nói nội dung trong đó cơ! Em muốn tìm việc, sao không bàn với anh
trước?”

“Có cần không? Ý em là, nếu em ra ngoài làm việc, có thể giảm bớt gánh nặng
cho anh…” Đây là điều đương nhiên, cô không hiểu vì sao anh phải tức giận.

“Ai cần em giảm bớt gánh nặng cho anh? Anh đã nói, em chỉ cần yên tâm ở đây là
được, những thứ khác anh sẽ giải quyết, sao em không tin anh?”

“Thiên Tình cũng là có ý tốt mà, anh đừng gắt lên với cô ấy, bình tĩnh đã!”

Thấy tình cảnh căng thẳng, Lưu Tâm Bình vội vàng lên tiếng xoa dịu.

“Không phải là em không tin anh, em chỉ không muốn anh quá mệt, hơn nữa, cả
ngày ở nhà em cũng chẳng có việc gì làm…”

“Ai nói em không có việc gì làm? Anh đã lên kế hoạch cả rồi, em chăm chỉ học
cho anh, sang năm thi đại học, tiếp tục học cao lên.”

“Em không muốn! Anh biết từ nhỏ em đã không thích học rồi mà, học nhiều cũng
vô ích thôi!”

“Em không thích học ư? Có thật như vậy không? Thẩm Thiên Tình, em lừa ai cũng
được nhưng đừng nghĩ lừa được anh. Em tưởng anh không biết, thực ra vì hoàn
cảnh gia đình, muốn cha mẹ toàn tâm toàn ý vun đắp cho anh nên em mới không
bao giờ để tâm vào việc học hành ư?”

“Không phải như vậy…” Cô lên tiếng thanh minh.

“Có phải hay không, trong lòng anh biết rõ! Tình, em gọi anh tiếng “anh trai”
bao nhiêu năm rồi? Anh hiểu em còn hơn cả bản thân em rất nhiều, em thông minh
không thua kém anh, anh có thể học tới đại học, vì sao em không thể chứ? Cho
dù em không thích học, vậy còn hội họa thì sao? Từ nhỏ em đã thích vẽ nguệch
ngoạc, khi anh tức giận, em còn có thể vẽ tranh chọc anh cười, lẽ nào đó không
phải mơ ước của em ư? Nghe lời anh, đi thi vào khoa Mỹ thuật, em có thể vẽ
thỏa thuê.”

“Em không muốn! Đó là ý kiến của anh, còn em chưa từng đồng ý. Em dốt như thế,
nhất định sẽ không thi đỗ, anh đừng lãng phí tâm sức. Em ghét học!” Cô cũng
muốn đi học theo lời anh, nhưng học phí thì phải làm thế nào? Tuy anh trai nói
rất nhẹ nhàng nhưng cô không thể vô trí đến mức không biết đây là một gánh
nặng rất lớn. Cô không muốn anh vì cô mà mệt mỏi.

“Em ép anh nặng lời phải không? Thẩm Thiên Tình, em có biết có một đứa em gái
mới tốt nghiệp cấp ba thì mất mặt thế nào không? Nếu em không thi đỗ, ra ngoài
đừng nói anh là anh trai em, mất thể diện lắm!”

“Hàn Vũ!”

“Thẩm Hàn Vũ!” Hai giọng nói cùng lúc lên tiếng can ngăn. Lời nói này thực sự
làm người khác tổn thương.

Thẩm Thiên Tình cắn môi, trong lòng đau đớn nhưng không dám khóc thành tiếng.

Anh trai nói… ghét cô…

Không khí ngưng đọng trong ba phút, hai anh em trừng mắt nhìn nhau không ai
chịu thỏa hiệp…

Như vậy có thể thuyết phục được cô ấy không? Con bé cố chấp này…

Thẩm Hàn Vũ thở dài, đầu hàng.

Anh bước lên phía trước, ôm cô vào lòng, cuối cùng cũng nói ra những lời thật
lòng: “Xin lỗi, anh không có ý nói những lời tệ hại làm tổn thương em, anh xin
lỗi. Anh biết em đang nghĩ cho anh, nhưng Tình à, em có từng nghĩ tới tâm
trạng anh chưa? Vì không kịp thời phát hiện ra cảnh ngộ của em, khiến em sống
vất vả sáu năm, anh đã rất tức giận với chính mình, cho nên anh hy vọng từ nay
về sau có thể khiến em vui vẻ, được làm những việc bản thân em muốn làm. Nếu
ngay cả việc ở bên cạnh anh cũng khiến em bị thiệt thòi, anh sẽ không thể nào
tha thứ cho mình, em hiểu không? Nếu em thực sự vì anh thì nghe lời anh đi,
được không?”

“Nhưng…” Cô lưỡng lự. Đồng ý sẽ khiến anh vui hơn ư?

Cô ngước mắt nhìn anh: “Vậy chi bằng mỗi người chúng ta lùi một bước, nếu em
thi đỗ, không ảnh hưởng tới tình hình học tập, anh phải cho em đi làm thêm…”

Anh vừa định mở miệng, cô đã nói tiếp: “Coi như là để lấy kinh nghiệm, như vậy
đâu có gì không tốt chứ!”

Lưu Tâm Bình nắm đúng thời cơ giảng hòa: “Được rồi, Hàn Vũ, em thấy nên quyết
định như vậy đi! Chuyện công việc không có gì to tát ấy để em thu xếp, em sẽ
giúp anh trông nom em gái, một sợi tóc cũng không thiếu, như vậy anh có thể
yên tâm rồi chứ?”

Thẩm Hàn Vũ nhíu mày nhìn Thẩm Thiên Tình chăm chú, trầm giọng nói: “Vậy em
phải hứa với anh, có vấn đề gì nhất định phải nói với anh ngay lập tức, không
được giấu giếm.”

“Em hứa!” Thẩm Thiên Tình giơ bay ngón tay lên thề.

Thẩm Hàn Vũ nắm chặt tay cô: “Anh tin em.”

“Vậy là tốt rồi. Nếu học thì cần phải có sách vở. Em nhớ em gái một người bạn
của em mới thi xong năm ngoái, sách cấp ba chắc vẫn còn giữ, để em đi hỏi xem
có thể mượn vài quyển không.” Lưu Tâm Bình nghiêng đầu suy nghĩ.

“Như vậy sẽ không làm phiền chị Lưu chứ?”

“Không đâu!” Lưu Tâm Bình cười cười xua tay: “Em là em gái của Hàn Vũ, chị
cũng coi như em gái mình, em có vấn đề gì cứ việc đến tìm chị, đừng khách
sáo!”

Thẩm Thiên Tình ngước mắt nhìn anh, Thẩm Hàn Vũ hắng giọng, không nhìn lại:
“Tình, em đi tắm trước đi! Những việc khác, sau khi bọn anh thảo luận xong sẽ
cho em biết.”

Cô gật đầu, ngoan ngoãn vào bếp. Lưu Tâm Bình theo sau, anh đột nhiên gọi cô…

“Tâm Bình, cảm ơn em.”

Không đợi cô đáp lại, anh đi vượt lên trước, còn người được cảm ơn phía sau
vẫn sững sờ, chưa kịp hoàn hồn.

Tình cảm sâu nặng cô dành cho anh, bao việc cô làm cho anh, anh chưa từng nói
lời cảm ơn. Nhưng bây giờ, cô chỉ giúp em gái anh chút việc, vậy mà anh lại dễ
dàng mở miệng bày tỏ sự cảm kích đến thế.

Lẽ nào… đối với anh, em gái còn quan trọng hơn cả bản thân mình?

Tề Quang Ngạn vỗ vỗ vai cô: “Em nên quen với việc này!” Thiên Tình có sức ảnh
hưởng rất lớn đối với Thẩm Hàn Vũ, ba năm trước, anh đã từng chứng kiến.

Thẩm Thiên Tình tắm xong, ngồi xuống cạnh Thẩm Hàn Vũ, tham gia cuôc thảo luận
của họ. Anh nhìn cô: “Mặc thêm áo vào đi, kẻo bị cảm lạnh.”

“Không sao đâu.” Cô ngại đứng lên, tựa vào người anh. Một tay Thẩm Hàn Vũ ôm
cô để truyền hơi ấm, một tay đưa bảng tiến độ vừa dự tính ra trước mặt cô.
“Anh nghĩ rồi, em tốt nghiệp đã lâu, muốn tự ôn cũng khá vất vả. Anh bận việc,
không thể bao đồng tất cả, Tiểu Tề và Tâm Bình đồng ý làm gia sư giúp em. Tiểu
Tề tuy nhìn có vẻ lưu manh nhưng môn Sử, Địa lại rất khá, môn Văn thì hỏi Tâm
Bình, còn anh phụ trách môn Toán, Lý.”

Thẩm Thiên Tình cẩn thận cầm bảng tiến độ: “Cảm ơn mọi người.”

“Khách khí gì chứ! Anh đang nghĩ, vì em muốn ở đây lâu dài nên hôm nào đó anh
sẽ đưa em đi dạo, giới thiệu vài người bạn cho em làm quen. Anh trai em bận
việc, không thể việc gì cũng dựa vào cậu ấy, em cũng có cuộc sống của mình.”
Tề Quang Ngạn cướp lời.

Thẩm Thiên Tình ngẩng đầu nhìn anh trai để hỏi ý.

Thẩm Hàn Vũ suy nghĩ một lát, gật đầu: “Quen thêm vài người bạn, mở mang tầm
nhìn cũng tốt.” Sống trong môi trường xa lạ, ngoài anh ra, không còn ai khác
nói chuyện với cô ấy, khó tránh khỏi cô đơn, để Tề Quang Ngạn giải quyết vấn
đề này là được. Tuy con người này có hình tượng rất cầm thú, nhưng về cơ bản,
anh tin tưởng nhân cách phẩm hạnh của cậu ta, nếu không đã không trở thành bạn
thân với cậu ta. Giao Tình cho cậu ta, anh chẳng lo lắng điều gì.

“Những người bạn đó anh cũng quen à?” Cô tò mò hỏi.

“Quen chứ! Đa số là bạn thời đại học, có người còn từng qua lại với anh trai
em, đến bây giờ vẫn chưa quên tình cũ với cậu ta đấy!”

“Thật ư?” Cô nghiêng đầu tìm sự chứng thực, Thẩm Hàn Vũ nhắm mắt, vẻ không tự
nhiên.

“Em đừng nghe cậu ta nói bậy!”

“Tôi nói bậy ư? Cậu tự vấn lương tâm của mình xem, Gia Nghi chẳng phải từng
qua lại với cậu sao? Vận Như là bạn gái cũ thứ mấy của cậu? Còn nữa, lần trước
gặp Uyển Huyên, cô ấy nói bây giờ nghĩ tới cậu vẫn còn đau lòng, đã từng yêu
cậu thì rất khó rung động với người đàn ông khác. Tốc độ thay người yêu như
thay áo của cậu chẳng ai sánh kịp, đã thế, mỗi người con gái cậu từng qua lại
đều chỉ mãi nhớ nhung mà không hề oán giận cậu nữa chứ!”

Thẩm Hàn Vũ ho sặc sụa: “Cậu nhất định phải nói những lời này trước mặt em gái
tôi sao?”

Kỳ thật, vì sao mỗi lần nhắc tới tình sử phong lưu của cậu ta trước mặt Thiên
Tình, cậu ta liền có dáng vẻ đứng ngồi không yên? Biểu hiện chẳng tự nhiên
chút nào…

“Đi không ngay thẳng, ngồi không đoan chính còn sợ người khác nói ư? Thiên
Tình, nói cho em biết, nhìn anh tuy có vẻ rất ăn chơi nhưng thực ra trong
chuyện tình cảm lại thuần khiết đến tận xương tủy, nào giống anh trai em, bề
ngoài là chính nhân quân tử nhưng sâu thẳm bên trong lại chơi bời dữ hơn bất
kỳ ai. Đây gọi là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!”

Nếu ánh mắt có thể giết người, hẳn Tề Quang Ngạn đã tử trận rồi!

Không bịt được cái miệng này, anh thay đổi chủ đề: “Cũng không còn sớm nữa,
Tình, chẳng phải em nên ngủ rồi ư?”

“Em muốn nghe thêm chuyện của anh, vẫn chưa muốn ngủ.”

“Những lời phát ra từ miệng tên này chẳng có gì bổ béo, không nghe cũng được.”

“Vậy em nghe chị Lưu nói…”

“Tình! Nghe lời anh đi!”

Thẩm Thiên Tình cam chịu ngậm miệng, đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu
nhìn anh.

“Muốn ngủ phòng anh không?” Anh hỏi.

Cô gật đầu: “Có được không?”

“Nằm phía trong ấy, nếu không em sẽ rớt xuống đất mất.”

“Cảm ơn anh.”

Đợi cô biến mất sau cánh cửa, Thẩm Hàn Vũ quay đầu lại, bắt gặp hai gương mặt
kinh ngạc.

“Hai người… không phải ngủ chung đấy chứ?” Tề Quang Ngạn lắp bắp.

“Bọn tôi ngủ chung từ nhỏ, tôi còn giúp con bé tắm, thay bỉm cho nó.”

“Nhưng đó là hồi nhỏ mà, bây giờ cô ấy lớn như vậy…” Lưu Tâm Bình định nói
nhưng lại thôi.

Thẩm Hàn Vũ liếc bọn họ một cái, lạnh nhạt nói: “Lớn hơn cũng vẫn là em gái
tôi, con bé vừa tới một nơi xa lạ, tôi ở bên con bé thì có gì không đúng chứ?”

“Nhưng…” Tình cảm anh em dù có tốt hơn nữa cũng có giới hạn, bọn họ như vậy
chẳng phải… thân mật quá mức ư?

Tề Quang Ngạn nuốt nước bọt: “Điều đó… các người… có thật là anh em ruột
không?”

Nhìn thấu sắc xuân ngập tràn đầu óc cậu ta, Thẩm Hàn Vũ cuộn tròn tờ báo, đập
thẳng xuống.

Lưu Tâm Bình trầm mặc không nói, nhìn anh chăm chú như có điều suy nghĩ, đồng
thời không bỏ sót khóe miệng mím chặt của anh, nó thể hiện vẻ đau khổ không dễ
gì nhận biết…

Sau khi tiễn khách, Thẩm Hàn Vũ vào phòng xem xét, thấy vẻ mặt ngủ say của
Tình, anh liền nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, bước ra cạnh cửa sổ để châm điếu
thuốc, từ từ rít vào rồi lại nhả ra.

Đã lâu lắm rồi anh không hút thuốc. Trước đây, khi áp lực học hành và áp lực
cuộc sống quá lớn, anh cũng ít khi đụng tới. Anh không biết người khác vì sao
hút thuốc, nhưng đối với anh, hút thuốc có thể khiến anh cảm thấy tê liệt, đầu
óc hoàn toàn trống rỗng…

“Anh…”

“Mùi thuốc làm em tỉnh à?” Anh vội vàng dập ánh lửa yếu ớt duy nhất trong bóng
tối, mở cửa sổ hết cỡ, để gió đêm thổi bay mùi thuốc lá còn vương lại trong
phòng.

Cô lắc đầu: “Anh… Sao anh lại biết hút thuốc?”

“Thấy bạn bè bên cạnh hút nên tự nhiên biết thôi. Đó chỉ là một cách giải tỏa
tâm lý, em yên tâm, anh ít khi hút lắm.”

“Bây giờ tâm trạng anh không tốt à?”

“Không phải đâu, em ngủ đi!” Thẩm Hàn Vũ vứt đầu mẩu thuốc lá, cầm quần áo vào
phòng tắm.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn, chỗ trống
cạnh cô trên giường hơi lún xuống, mùi thơm nam tính sau khi tắm xong vấn vít
bên mũi.

Sau khi im lặng một hồi, cô nhẹ nhàng hỏi: “Anh thực sự… qua lại với rất nhiều
bạn gái ư?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

“Vì cô đơn, vì muốn có người ở bên.” Vì sợ cảm giác bị thế giới vứt bỏ.

“Vậy còn tình yêu? Anh có từng yêu bọn họ không?”

Yêu ư? Anh bị hỏi đến nỗi ngớ người ra.

“Anh không biết.” Anh thực sự không biết đó có phải là yêu không, anh chỉ cần
một người có thể ôm anh, lấy nhiệt độ cơ thể của loài người nguyên thủy an ủi
lẫn nhau, xua tan cả một khoảng lớn lạnh lẽo, cô độc tới phát hoảng trong nội
tâm sâu thẳm…

Cô không nói gì nữa.

Thẩm Hàn Vũ nhắm mắt, lồng ngực đau thắt: “Tình có cảm thấy anh rất thối nát
không?” Đừng nói là cô, ngay cả anh cũng phỉ nhổ hành vi lăng nhăng của mình!

Cô đột nhiên quay người sang, ôm chặt anh: “Em cứ tưởng bị vứt bỏ là em, bây
giờ mới biết hóa ra anh trai cũng bị vứt bỏ…”

Không ngờ cô lại nói vậy, Thẩm Hàn Vũ sững người, lập tức đau lòng ôm chặt cô.

Cô hiểu… hóa ra cô hiểu.

Sáu năm vứt bỏ cô, cũng là sáu năm anh vứt bỏ bản thân, lưu đày trái tim trong
sự cô đơn và giày vò ác độc. Đây là sự trừng phạt, anh chưa hề sống tốt hơn
cô.

“Chị Tâm Bình… thì khác à?” Câu nói không ngờ này làm anh sững sờ.

Anh lơi tay: “Sao em nói thế?”

“Em cảm thấy, đối với chị Tâm Bình, anh không phải hoàn toàn không quan tâm.
Tại sao anh có thể qua lại với nhiều cô gái đến thế, nhưng với chị Tâm Bình
lại không thể tùy tiện? Với cá tính của anh, càng là người hay việc anh quan
tâm, anh càng giấu trong lòng, suy tính quá nhiều, nhưng không dám giành lấy,
em đoán đúng không?” Tim cô nhâm nhẩm đau. Sáu năm… có thể thay đổi chừng nào?
Có phải anh trai từ lâu đã không còn là của cô nữa?

Anh nín lặng, không đáp nổi một câu.

Rất lâu, rất lâu sau, cô khẽ giọng nói: “Anh, trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?”

Trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?

Câu hỏi yếu ớt, nhợt nhạt đưa ra trong màn đêm, lay động nội tâm bị chấn động,
luẩn quẩn hồi lâu.


Thất Tịch Không Mưa - Chương #7