Chương 97: Hóa Hồn Trì Để


oOo

Ánh mắt Lục Vân lặng lẽ nhìn vào Hóa Hồn Trì rồi dừng lại nơi hắc sắc vân thải giữa không trung, nét mặt thoáng có chút vẻ kỳ dị. Chàng không hiểu sao lại có cảm giác rằng hắc sắc vân thải đang bay lượn này ẩn ước chứa nhiều điều bí mật, nhưng đó là gì Lục Vân vẫn chưa nắm bắt được.

Khẽ thở dài nhè nhẹ tựa hồ phát giác ra điều gì, chàng liền nhẹ nhàng quay đầu nhìn hai đôi mắt đen láy đang chứa đầy sự quan tâm. Khẽ cười nhẹ với hai nàng như một lời muốn nói "hãy yên tâm", thân thể Lục Vân bay lên và từ từ hạ xuống Hóa Hồn Trì. Không nói một lời nào, Ngạo Tuyết và Thương Nguyệt nhìn chàng với ánh mắt thân thiết như chuyển tới bao nhiêu thiên ngôn vạn ngữ.

Vừa tiếp cận nước hồ thì một lực xâm thực mãnh liệt nhập vào thân thể Lục Vân, ăn mòn rất nhanh chân khí hộ thể của chàng. Chỉ một lúc chín đạo chân khí hộ thể bố trí bên ngoài thân đã bị phá tám tầng, điều này làm trong lòng chàng cực kỳ kinh hãi. Lục Vân vừa tăng cường chân khí hộ thể vừa tìm hiểu tính chất của nước Hóa Hồn Trì, đồng thời suy nghĩ Kiếm Vô Trần đã dùng cách gì ngăn cản lực xâm thực khủng khiếp này.

Xuống sâu thêm ba trượng, một cỗ ám lưu xoáy tròn bất ngờ cuộn đến thoáng chốc làm cho phần lớn chân khí ngoài thân Lục Vân tê liệt, sức ép lên chàng tăng vọt mười lần chân khí dịch chuyển trở nên khó khăn. Khủng khiếp nhất là cỗ ám lưu này có tính chất xâm thực các loại chân khí, mặc cho Lục Vân tăng thêm bao nhiêu tầng chân khí thì đều dễ dàng luyện hóa hết, quả thật xứng danh Hóa Hồn Trì có thể luyện hóa vạn vật.

Tại đây Ý Niệm Thần Ba hoàn toàn không phát hiện được tin tức gì, toàn bộ bị ám lưu cổ quái hấp thu hết. Không còn cách nào khác, Lục Vân đành sử dụng áo choàng thần bí thử xem áo choàng có thể ngăn cản được lực hóa hồn xâm phách này không. Thật kỳ quái khi Lục Vân vừa thi triển, trên thân chàng hồng sắc quang hoa lóe sáng, Quỷ Vương chiến giáp tự động xuất hiện hình thành một vầng hào quang ước chừng vài thước ngoài thân ngăn cách chàng và nước Hóa Hồn Trì.

Từ xa nhìn lại chỉ thấy mặt nạ Quỷ Vương tinh xảo che giấu gương mặt thật của Lục Vân, mặt nạ lấp lánh ám hồng sắc quang hoa kỳ dị phối hợp với chữ Vương trên trán giống như một vị đế vương ở nhân gian trông uy vũ trang nghiêm. Trên mình chàng khoác chiến giáp ám hồng sắc tinh xảo, kỳ quang lưu động và lấp lánh với khí tức thần bí sung mãn. Chiến giáp này bảo vệ các vị trí quan trọng trên toàn thân chàng, bao gồm các yếu huyệt ở ngực bụng phần thân trên và vị trí trọng yếu phần thân dưới, nhìn tinh xảo đẹp đẽ dị thường.

Trên vai có một tấm áo choàng trong suốt ẩn hiện khoác lên thân một cách tự nhiên hài hòa, thấp thoáng tỏa ra lưu quang nhàn nhạt làm chàng nổi bật như cây ngọc trước gió.

Trong hai mắt Lục Vân ánh lên một tia sáng kỳ lạ, khóe môi nhế ch lên nở nụ cười thần bí mạc trắc thuận theo dòng ám lưu chảy nhanh hạ xuống dưới chầm chậm. Đến đây Lục Vân bắt đầu suy nghĩ, khi Kiếm Vô Trần tiến nhập đã làm gì để chế ngự sự tập kích của ám lưu? điểm này trong lòng Lục Vân mơ hồ có một cảm giác khác lạnhưng không dám khẳng định. Sau khi ly khai Quỷ vực gặp lại Kiếm Vô Trần, với trực giác nhạy bén Lục Vân phát giác trên mình hắn có biến đổi, nhưng đó là gì chàng không thể đoán ra vì Kiếm Vô Trần đã cẩn thận che giấu.

Lại nói về Kiếm Vô Trần lúc tiến nhập Hóa Hồn Trì đã gặp điều gì? Kỳ thật hắn cũng gặp tình trạng giống như Lục Vân, hơi khác một chút là Kiếm Vô Trần không có Quỷ Vương chiến giáp nhưng hắn cũng thông minh nên đã thi triển Huyết Hà Đồ bao trùm lấy thân thể. Vốn dĩ sau khi sử dụng hết cách trong lòng hắn chỉ muốn thử một phen, ai ngờ lần thử nghiệm này đem lại kết quả tốt hơn sự mong đợi của hắn.

Chỉ thấy Huyết Hà Đồ dưới sự điều khiển của ý niệm, hóa thành một tấm chiến giáp màu hồng nằm trên thân. Ở phần ngực có một tấm huyết sắc bát quái lập lòe tỏa khí tức thần bí, chính giữa bát quái một tòa huyết tháp hiện lên rõ ràng. Còn sau lưng chiến giáp, hai con quái thú vô cùng cổ quái tạo thành một đồ án Âm Dương ngư khắc lên trên chiến giáp. Huyết Hà chiến giáp vừa hiện, một đạo hào quang thần kỳ đã ngăn cách hắn và nước hồ, điều này giải quyết nỗi lo âu làm cho hắn có thể an tâm tiến nhập đáy hồ.

Kiếm Vô Trần nhìn chiến giáp thần kỳ, không kìm được phát ra tiếng cười cuồng ngạo: "Lục Vân, chờ xem khi ta hoàn toàn hiểu thấu Huyết Hà Đồ, tu luyện thành công tâm quyết Tử Hoa Thôn Nhật thì ngươi làm được gì. Sau đó ta sẽ lấy lại tất cả những gì đã mất, hắc hắc... lần này ta thu hồi Phong Hồn phù, xem ngươi còn mặt mũi nào quay về gặp mọi người." vừa cất tiếng cười đắc ý, Kiếm Vô Trần cũng chìm xuống rất nhanh.

Trầm xuống vài trăm trượng, Kiếm Vô Trần đối với Hóa Hồn Trì sâu không thấy đáy trong lòng đã thập phần kinh hãi. Rõ ràng nhất là càng chìm xuống áp lực càng lớn, ám lưu xoáy tròn càng nhanh. Tuy hắn có Huyết Hà chiến giáp hộ thể nhưng thân thể lại không ngừng quay cuồng theo ám lưu, hoàn toàn không điều khiển được.

Không biết sau bao lâu, chìm xuống sâu bao nhiêu cuối cùng Kiếm Vô Trần đến một thạch thất rất kỳ quái. Ở đây có ba thạch động xếp thành hình tam giác, trong mỗi động đều có một luồng sóng lớn đen như mực cuồn cuộn xoáy tròn tạo thành lực xoáy rất mạnh giao hội ở giữa thạch thất. Như vậy ám lưu trong Hóa Hồn Trì, khởi nguồn từ giữa thạch thất cuồng bạo xoáy thẳng lên mặt hồ.

Kiếm Vô Trần cẩn thận quan sát xung quanh rồi mục quang dừng lại nơi ba động, trong lòng suy nghĩ Phong Hồn phù giấu ở chỗ nào? Cẩn thận tránh né ba luồng sóng lớn xoáy tròn mạnh mẽ, Kiếm Vô Trần thử dùng chân khí thăm dò động tĩnh xung quanh. Chỉ thấy tử sắc quang hoa bắt đầu dày đặc trên thân Kiếm Vô Trần, chân khí Tử Hoa Thôn Nhật thần bí quỷ dị hình thành đạo tử sắc hào quang bao phủ trên thân hắn. Đồng thời khi tử khí đại thịnh, huyết quang lóe sáng trên thân Huyết Hà chiến giáp tự động tỏa ra quang mang chói mắt, vô số huyết sắc phù chú xung quanh hắn hội tụ thành một la bàn xoay tròn trước mặt. Trên la bàn thần bí, kim chỉ nam sau một lúc dao động kịch liệt chỉ vào một động nằm bên trái.

Trong mắt Kiếm Vô Trần thần quang lóe sáng, tựa hồ có cảm giác cao hứng lẫn kinh ngạc đối với Huyết Hà chiến giáp trên mình. Thoáng nhìn hai động kia Kiếm Vô Trần xoay người đi về phía động bên trái, theo ngọn sóng đen đang xoáy tròn biến mất trong động. Kiếm Vô Trần vừa biến mất, thân ảnh của Lục Vân cũng xuất hiện ngay tại thạch thất.

Mục quang nhìn xung quang, Ý Niệm Thần Ba bỗng nhiên phát động cẩn thận thăm dò động tĩnh xung quanh. Nhẹ nhàng hạ xuống đáy hồ Lục Vân liền kiểm tra cấu tạo của bốn bức vách, tả thủ chàng ngân quang đại thịnh một thứ cảm giác thập phần vi diệu truyền vào tâm. Trong lòng chấn động Lục Vân nhìn kỹ tả thủ, chỉ thấy hai chữ Trấn Hồn tỏa ra ngân sắc quang hoa trong lòng bàn tay đang dần dần mạnh lên. Đồng thời đưới đáy hồ tự dưng có một cỗ khí tức hết sức kỳ diệu như đang lôi kéo tâm tư Lục Vân.

Không hiểu rõ nguyên nhân nên ánh mắt Lục Vân cẩn thận lưu ý cả ba thạch động như muốn tìm hiểu bí mật trong đó. Nhìn kỹ vẫn không có gì lạ, bề ngoài ba thạch động hoàn toàn giống nhau không thể tìm ra một chút khác biệt, nhưng tả thủ lại sinh một thứ hấp lực cổ quái kéo Lục Vân đến gần thạch động bên phải. Nhìn lòng bàn tay, ánh mắt Lục Vân hơi trầm tư một chút rồi vọt thẳng vào thạch động bên phải nháy mắt biến mất trong ngọn sóng đen.

Thân thể thuận theo sóng xoáy tròn, sau khi xuyên qua tầng tầng xoáy nước thân thể Kiếm Vô Trần xuất hiện trong một thạch động khác. Giữa động có tượng Thạch long cực kỳ lớn, miệng thạch long mở lớn đường kính hơn một trượng, những con sóng đen như mực liên tục bị nó hút vào trong miệng hình thành một lực ly tâm xoáy tròn rất mạnh. Đôi mắt đen như mực của Thạch long bắn ra hai đạo quang hoa, giao hội giữa không trung cách một trượng. Ở nơi mục quang thạch long giao hội, một khối dài ba tấc hình ngọc phù tỏa ra huyền thanh sắc quang mang nằm yên giữa không trung.

Nhìn ngọc phù giữa không trung mắt Kiếm Vô Trần lộ ra một tia kinh ngạc trong lòng không kìm được kích động, cuối cùng hắn cũng tìm thấy Phong Hồn phù. Cẩn thận nhìn Phong Hồn phù, chỉ thấy hai cỗ quang hoa quỷ dị từ song mục Thạch long lượn qua lượn lại bao trùm Phong Hồn phù không ngừng luyện hóa linh khí của nó. Lúc này huyền thanh sắc quang hoa ban đầu đã trở nên ảm đạm, nhìn dáng vẻ cũng biết phần lớn linh khí đã mất, bị khí hóa hồn cổ quái luyện hóa rất nhanh.

Thận trọng thay đổi vị trí, Kiếm Vô Trần đến chính diện Phong Hồn phù ánh mắt dừng lại nơi nó, quả nhiên nhìn thấy hai cổ tự Phong Hồn màu xanh đen. Kiếm Vô Trần rời mắt khỏi và bắt đầu suy nghĩ làm cách nào để lấy Phong Hồn phù. Với tình huống hiện nay nơi này tuy không có quái vật nào bảo vệ, nhưng có lẽ không thể lấy dễ dàng như thế bằng không đã vô pháp luyện hóa Phong Hồn phù. Nên biết Phong Hồn phù có tác dụng trấn áp phong ấn tất cả quỷ vật, trên thế gian quỷ vật nhìn thấy đều không thể chạy thoát, Hóa Hồn Trì này lại có khả năng luyện hóa nó đủ thấy nơi đây không tầm thường đúng là có sức mạnh thần quỷ khó lường.

Cúi đầu trầm tư rất lâu, bỗng nhiên Kiếm Vô Trần ngẩng đầu ánh mắt xạ ra một cỗ quang hoa sáng chói, từng bước từng bước đến gần Phong Hồn phù. Toàn thân Kiếm Vô Trần tử mang bạo trướng giống như một pho tử sắc kim cương, khắp người lộ ra khí tức uy mãnh. Tay phải chầm chậm đưa ra, một luồng tử quang bao xung quanh đến gần Phong Hồn phù từng tấc từng tấc một, khi cách Phong Hồn phù khoảng ba tấc hắn liền nắm chặt lấy nó.

Thân thể run rẩy và vẻ mặt Kiếm Vô Trần nhăn nhúm, toàn thân bị dính chặt vào Phong Hồn phù vô phương thoát ra. Bên cạnh hắc sắc quang hoa trong đôi mắt Thạch long bùng phát gấp mười lần, kể cả tay phải của Kiếm Vô Trần cũng bị bao trùm vào trong. Trong lúc nguy khốn thần sắc Kiếm Vô Trần thay đổi nhanh cảm giác rõ ràng có lực thôn phệ khủng khiếp truyền lên tay phải, không những dễ dàng hóa giải hộ thể chân khí còn bắt đầu thôn phệ cánh tay của hắn.

Trong lúc tâm tư dao động, toàn thân Kiếm Vô Trần huyết quang lóe sáng, một cỗ hồng sắc quang hoa tuần hoàn hội tụ nơi tay phải đẩy lùi lực xâm thực khủng khiếp. Tuy đẩy lùi được lực xâm thực trên tay nhưng cỗ hấp lực cường đại trên Phong Hồn phù vẫn hút chặt Kiếm Vô Trần. Lực xâm thực xuyên qua ngọc phù trực tiếp xâm nhập vào thân thể, phá hoại kinh mạch toàn thân hắn.

Cắn chặt đôi môi trên mặt Kiếm Vô Trần tử khí bừng bừng, chân nguyên toàn thân bùng phát mạnh mẽ ngăn chặn lực xâm thực tà ác. Dựa vào sự tương trợ của Huyết Hà chiến giáp tạm thời Kiếm Vô Trần chặn được khí tà ác dừng lại, giữa hai bên hình thành cục diện giằng co nhất thời khó phân mạnh yếu.

Có sự can thiệp của Kiếm Vô Trần, quang hoa ảm đạm của Phong Hồn phù hơi bốc lên một cỗ quang mang và bắt đầu xuất hiện động tĩnh yếu ớt.

Phía bên kia Lục Vân đi đến một thạch thất thần bí, cảnh tượng hiện ra trước mắt chàng lại rất khác với những gì Kiếm Vô Trần thấy.

Thạch long chàng thấy nơi này cũng có và còn thêm một cột mốc giới, chính giữa hiện lên ba chữ Âm Dương Giới màu hồng. Cẩn thận quan sát kỹ thì thấy thạch bia này cao một trượng, rộng sáu thước lấp lánh ánh sáng, một tầng quang hoa hồng nhạt lưu động tuần hoàn. Ba chữ Âm Dương Giới to như cái đấu cách thạch bia khoảng ba tấc, bồng bềnh giữa không trung vô cùng kỳ lạ. Phía sau thạch bia một đạo hào quang lóe lên mờ mờ ảo ảo, chỉ có điều Lục Vân đứng đối diện nó nên không nhìn thấy.

Nhìn một chút nơi Thạch long, Lục Vân chuyển sự tập trung chú ý sang bia Âm Dương Giới. Chàng nhận thấy cảm giác ở nơi tả thủ càng rõ ràng hơn trong lòng chợt minh bạch, nguyên nhân nhất định là Âm Dương Giới. Thận trọng xem xét xung quanh một chút, Lục Vân không phát hiện động tĩnh nào liền tiện thể di chuyển cẩn thận quanh bia Âm Dương Giới.

Khi đến gần bia Âm Dương Giới, Lục Vân phát hiện trên mặt đất có một đường nứt, có lẽ do thời gian nên đường nứt không rõ ràng không cẩn thận chú ý chắc chắn không nhìn thấy. Đường nứt kéo dài liên tục, lấy chính diện thạch bia làm giới tuyến hình thành một đường xuyên suốt cả thạch thất.

Nhìn đường nứt trên mặt đất, Lục Vân hiểu ra đây nhất định là đường ranh giới âm, dương sinh tử. Một khi bước qua đường này liền tiến nhập vào Âm Dương Giới, ở trong đó có xảy ra việc gì thì không ai biết được. Đứng yên trước Âm Dương Giới Lục Vân lĩnh hội thứ cảm giác, trong lòng hy vọng tìm ra đáp án từ chính bản thân mình. Lúc này ngân quang lóe sáng nơi chưởng tâm tả thủ, một lực kéo kỳ lạ hút thân mình Lục Vân di chuyển về phía trước.

Cẩn thận nhìn chưởng tâm tả thủ, Lục Vân nhẹ giọng nói: "Vô số lần ngươi cứu ta từ ranh giới sinh tử, sự tín nhiệm đối với ngươi giống như tin chính bản thân ta không một chút hoài nghi. Bây giờ ngươi đã kéo ta đi đến nơi này, như vậy ta thuận theo ý nguyện của ngươi tìm xem rốt cuộc nơi này ẩn tàng vật gì, vì sao ngươi dẫn ta đến?" Ngẩng đầu nhìn xung quanh lần nữa, chân nguyên toàn thân Lục Vân bùng phát hình thành một vầng bao trùm bên ngoài Quỷ Vương chiến giáp bảo vệ vững chắc thân thể. Nhẹ nhàng bước qua Âm Dương Giới, Lục Vân cẩn thận đề phòng xung quanh nhưng không có một điểm động tĩnh. Quay đầu nhìn lại cột mốc giới, Lục Vân muốn biết sau lưng nó ẩn chứa điều gì, vừa nhìn trong lòng Lục Vân chấn động, chỉ thấy trên cột mốc giới hiện lên một dòng chữ "Mạc hồi thủ, Âm Dương Giới lý quỷ thần sầu!" tạm dịch "Đừng quay đầu, Âm Dương Giới là nơi quỷ thần sầu"

Xung quanh toàn bộ cảnh vật bỗng nhiên thay đổi, Thạch long ban đầu lúc này không còn nhìn thấy đâu nữa mà chỉ thấy trước mắt một vùng xám tro cuồn cuộn giống như màn hắc vụ không bờ bến. Quay đầu về phía trước Lục Vân phát hiện thấp thoáng có ánh sáng lóe lên, vừa lóe một cái đã biến mất luôn.

Thân thể vọt lên, Lục Vân tăng tốc bước tới phía trước muốn nắm bắt tia sáng vừa lóe, nhưng xung quanh trống rỗng không hề có vật gì. Ánh mắt di chuyển, Lục Vân phát hiện lúc này mình đã rơi vào vụ hải hoàn toàn không phân biệt được phương hướng và cũng không biết hiện giờ đang ở nơi nào.

Liên tục thay đổi chín vị trí, Lục Vân biết mình đã mất phương hướng. Hít sâu một hơi chàng bình tĩnh lại ngồi xếp bằng trên không, toàn thân tỏa ra kim sắc quang mang giống như một pho kim phật. Chỉ là có điều khác biệt là trên mình mang chiến giáp nên có phần không giống.

Lặng lẽ mở mắt, kim mang trong đôi mắt Lục Vân lóe lên, Phật gia Đại Tu La nhãn bạo phát hai cỗ kim quang cẩn thận quét xung quanh. Thông qua Phật nhãn Lục Vân phát hiện toàn bộ cảnh vật nguyên trạng, mốc giới sau lưng không xa vẫn đứng im lìm không có một chút khác lạ. Ánh mắt quay lại Lục Vân nhìn phía trước phát hiện có một thạch động thập phần cổ quái, động khẩu chỉ khoảng ba thước, bên trong chiếu ra một cỗ quang mang trong suốt màu hồng nhạt.

Ý niệm chuyển động, Lục Vân nhẹ nhàng đi tới trước rất nhanh đến cửa tiểu thạch động, Lục Vân dùng Ý Niệm Thần Ba cẩn thận thám xét bí mật bên trong nhưng cũng không biết do nguyên nhân nào đã tạo ra ảo ảnh này, Ý Niệm Thần Ba một điểm động tĩnh cũng không tra ra.

Nhìn quang mang cổ quái và cảm nhận sự lôi kéo của Trấn Hồn phù nơi tả thủ, Lục Vân không nghĩ nhiều thân thể bay lên không bắn thẳng vào động. Vừa vào trong động Lục Vân ngây người ra, chàng không ngờ rằng mình nhìn thấy cảnh vật kỳ quái như vậy thật khiến người ta không dám tin. Xung quanh hồng mang lóe sáng thuần một màu xích hồng, giống như một đường thông đạo giữa không trung. Lục Vân như con thoi nhanh chóng xuyên qua, trên người có thứ cảm giác hư huyễn trước giờ chưa từng thấy qua cảnh tượng này.

Sau lúc Lục Vân kinh ngạc đến ngây người, hồng quang mờ đi thân thể Lục Vân đã xuyên qua hết thông đạo xuất hiện tại một không gian mênh mông. Định thần nhìn xung quanh, vẻ ngạc nhiên lại xuất hiện trên mặt Lục Vân, chỉ thấy xung quanh là một vùng sóng nước xanh biếc mênh mông rập rờn không nhìn thấy bờ mà là thủy vực vô bờ vô bến. Nhìn lại bản thân đã dừng lại giữa không trung, dưới chân là khoảng không rộng lớn không có thứ gì.

Quay đầu nhìn lại sau lưng, thông đạo thần kỳ giống như một ảo mộng đã không còn một chút dấu vết. Kinh ngạc dần dần qua đi Lục Vân bình tĩnh lại, bây giờ chàng chỉ chú tâm nhìn xung quanh và trong lòng suy tính đối mặt với sự việc đến rất đột ngột này như thế nào. Cẩn thận tìm kiếm một vòng Lục Vân phát hiện trong đại hải có một tiểu đảo như ẩn như hiện, lúc thì xuất hiện lúc thì biến mất.

Mục tiêu đã được xác định, Lục Vân bắt đầu bay thẳng đến tiểu đảo. Sau khi trải qua một quãng thời gian dài, vô số lần bay qua rồi bay lại cuối cùng Lục Vân cũng đến được tiểu đảo. Dừng lại giữa không trung Lục Vân nhìn đánh giá tiểu đảo một chút, đảo không lớn lắm chỉ vẻn vẹn vài dặm nhưng trên đảo lại đầy kỳ hoa dị thảo tỏa ra hương thơm mê người. Trung tâm đảo có một khối vật thể phát sáng tỏa ra huyết sắc quang hoa như một cụm hồng vân bay lượn xung quanh.

Nhẹ nhàng đáp xuống trung tâm đảo Lục Vân nhìn vật thể phát sáng, thật ngạc nhiên đó là một tấm thạch bia trong suốt đỏ như máu. Mặt bia phân bố dày đặc huyết ti, vô số huyết ti hội tụ thành một đồ án thần bí, đáng tiếc Lục Vân nhìn rất lâu vẫn không đoán ra là vật gì. Nhìn thạch bia thần bí thân thể Lục Vân phát ra ngân sắc quang hoa, Trấn Hồn phù tự động bùng lên mạnh mẽ.

Cảm thấy có sự dị thường trong thể nội, trong lòng Lục Vân hiểu rõ cuối cùng đây là vật mà mình muốn tìm. Nhưng rốt cuộc trên thạch bia ẩn chứa điều gì, vì sao có thế thu hút Trấn Hồn phù. Đây là nơi nào, sao lại kì quái như vậy? Tất cả điều này Lục Vân không thể giải đáp rõ ràng nhưng chàng vẫn suy nghĩ tìm đáp án.

Nhẹ nhàng tiếp cận thạch bia, Lục Vân dùng Ý Niệm Thần Ba phân tích khí tức trên bề mặt, thông tin nhận được lại vô cùng cổ quái. Theo thông tin Ý Niệm Thần Ba tra xét được, đồ án trên bề mặt thạch bia hình thành bởi rất nhiều huyết ty còn phức tạp hơn Vân khí đồ của Tu La Lâm bội phần.

Đi đến gần thạch bia Lục Vân nhìn vào chưởng tâm tả thủ, hai chữ Trấn Hồn tỏa ra quang mang chói mắt trông thập phần sinh động, tựa hồ như đang muốn nói cho chàng biết điều gì đó mà chàng lại không thể đoán ra. Thận trọng đi quanh thạch bia một vòng Lục Vân không tìm ra một điểm động tĩnh, không rõ rốt cuộc trong đó ẩn chứa điều gì?. Suy nghĩ một lúc rồi Lục Vân vươn tay trái ra, hai chữ Trấn Hồn màu bạc lóe sáng từ từ ấn vào thạch bia.

Khi Trấn Hồn phù sắp ấn lên thạch bia thì bỗng nhiên một tấm huyết sắc ti võng bốc lên không hình thành hai khối quang ảnh đỏ như máu ngăn cản Trấn Hồn phù lại. Trong lòng Lục Vân kinh hãi tăng thêm công lực lên tay phát động Trấn Hồn phù, chàng muốn dùng công năng thần kỳ của Trấn Hồn phù áp chế huyết sắc quang ảnh. Điều làm Lục Vân giật mình là từ trước tới giờ Trấn Hồn phù chưa từng thất bại, khi đối đầu với huyết sắc quang ảnh này thì hai bên lại giằng co không chịu kém cạnh không thể áp chế được nhau.

Toàn lực giằng co được một lúc thì thân thể Lục Vân chấn động, bị kình lực cường đại đẩy bắn ra. Ổn định thân hình Lục Vân kinh ngạc nhìn thạch bia, trong lòng mơ hồ có thứ cảm giác cổ quái. Chàng nhận thấy Trấn Hồn phù dẫn dắt mình đến đây chắc rằng có mục đích gì đó, chỉ là trước mắt bản thân tạm thời chưa phát giác. Rốt cuộc mục đích là gì? đối với mình có lợi hay có hại, điểm này chàng không hiểu được.

Im lìm trầm tư một lúc, ánh mắt Lục Vân dời đến thạch bia lần nữa và lộ ra một chút vẻ tươi vui kỳ quái. Lúc này Lục Vân nhớ lại tình hình khi mới gặp Trấn Hồn bia, bất giác muốn thực hiện biện pháp cũ xem có thể thu phục vật thần bí bên trong thạch bia cổ quái này không. Chầm chậm đưa tay phải ra, chân nguyên toàn thân Lục Vân cấp tốc dịch chuyển, bắt đầu thi triển pháp quyết Thiên Địa Vô Cực đệ ngũ tầng Vạn Nguyên Quy Nhất. Chỉ thấy hữu thủ Lục Vân quang mang lóe sáng, vô số linh khí trôi nổi trong không trung hội tụ lại nơi hữu thủ chàng hình thành một đạo quang thái kỳ dị.

Khi hữu thủ Lục Vân đến gần thạch bia, tình huống như tưởng tượng lại không xuất hiện. Hồng sắc quang hoa trên thạch bia không nhập vào hữu thủ Lục Vân mà hình thành một huyết sắc quang võng bao trùm lấy chàng. Trong lòng chấn động, Lục Vân vừa nhìn chăm chú tình huống bên ngoài thân vừa tăng thêm công lực lên hữu thủ toàn lực hấp thu.

Đột nhiên ánh mắt Lục Vân biến đổi, cảm thấy huyết võng này phát ra lực tiêu hồn hóa phách mãnh liệt thôn phệ thân thể. Không kịp suy nghĩ nhiều toàn thân Lục Vân quang hoa đại thịnh toàn lực chống chọi khí tức khủng khiếp này. Chàng không biết vô số huyết ti trên huyết võng này đang chầm chậm hình thành hai chữ Hóa Hồn.

Khi Hóa Hồn xuất hiện quang hoa huyết võng bạo trướng, một cỗ huyết quang xung thiên với khí tức khủng khiếp điên cuồng bốc cao, trong nháy mắt hình thành một đạo huyết sắc quang trụ nối liền thiên địa.

Trong quang trụ thần sắc Lục Vân đại biến trong lòng đã cảm thấy nguy hiểm, Trấn Hồn phù nơi tả thủ toàn lực phát động, đồng thời hữu thủ tiếp tục thi triển Vạn Nguyên Quy Nhất muốn dựa vào uy lực tả thủ để hấp thu khí tức khủng khiếp vào hữu thủ.

Thời gian dần trôi qua, khi huyết võng bao vây và co lại đến một kích thước nhất định liền bị Trấn Hồn phù đẩy bắn ra, nhưng Lục Vân cũng bị vây chặt bên trong không thể thoát khỏi huyết võng này. Thấy không đẩy được huyết võng, Lục Vân biết không thể dùng cương chống lại liền toàn lực phát động Thiên Địa Vô Cực từ đẩy lùi sang hấp thu cực mạnh. Bởi vì hữu thủ Lục Vân để sát nơi thạch bia giống như huyết nhục tương liên ăn sâu vào thân thể chàng, vì vậy hấp lực cường đại nhìn bề ngoài không có ảnh hưởng nhưng kỳ thực đối với Hóa Hồn huyết võng thần bí vẫn có sự uy hiếp cực lớn.

Không có tiếng tranh đấu, không có tiếng kháng cự, mọi sự trông có vẻ yên tĩnh nhưng lại hung hiểm vô cùng. Mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống, chân nguyên từng phần từng phần tiêu hao. Thân thể Lục Vân đã bắt đầu run rẩy, sắc mặt chuyển sang màu xám nhưng trong mắt chàng vẫn ẩn chứa sự kiên nghị. Bởi vì chàng hiểu không thể đầu hàng, một khi buông tay không chỉ thất bại mà còn mất luôn cả tính mạng chàng.

Ngẩng mặt nhìn lên phía trên, vẻ mặt Lục Vân lộ ra một khí thế bất phục. Vô số lần trải qua nguy hiểm đã tôi luyện ý chí chàng trở nên vô cùng kiên nghị, lúc này dù đang ở giây phút nguy hiểm trong ánh mắt chàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh như cũ. Ý niệm chuyển động, tinh lực toàn thân tập trung cao độ, trong lòng chỉ có duy nhất một ý nghĩ đó là thắng lợi. Bây giờ Lục Vân quên đi tất cả, tâm vô nhất niệm là kiên trì dũng cảm tiến lên.

Hồng quang lóe sáng, huyết sắc quang võng hóa thành một khối khí thể quay trở vào trong thạch bia. Sau khi đối kháng vùng vẫy rất lâu, cuối cùng Hóa Hồn huyết võng thần bí đã từ bỏ ý định thôn phệ Lục Vân trở về bản thể.

Tuy nhiên khi nó lui thì Lục Vân lại mãnh liệt bức tới, chân nguyên hữu thủ bộc phát, toàn lực cuồng bạo hấp thu hồng sắc khí thể. Quang hoa lưu động trên thạch bia dao động kịch liệt, sau một hồi cực lực đấu tranh bắt đầu bị hữu thủ Lục Vân hút lại gần.

Theo sự gia tăng không ngừng của chân nguyên Lục Vân, cỗ huyết sắc quang hoa dần dần nhập vào hữu thủ Lục Vân. Sau một quãng thời gian cả thạch bia hóa thành đống bụi phấn, khí thể thần bí lưu động trên bề mặt đã bị Lục Vân hút vào thể nội. Thân thể lắc lư, Lục Vân thối lui liên tục vài bước mới ổn định thân mình mở to mắt có chút kinh ngạc. Nhìn chưởng tâm hữu thủ thấy vô số huyết ti trong lòng bàn tay tạo thành hình dạng hai chữ đỏ như máu, nhìn kỹ hóa ra là hai chữ Hóa Hồn.

Ánh mắt ngẩn ngơ, Lục Vân không ngờ số huyết ti này lại hợp thành Hóa Hồn chú, điều đó thật sự nằm ngoài ý muốn của chàng. Ngẩng đầu nhìn xung quanh vẻ mặt bình tĩnh của Lục Vân thay đổi lần nữa, bản thân hiện đang ở trong một thạch động, còn tiểu đảo và đại hải hoàn toàn mất tung tích. Lắc lắc đầu, bản thân Lục Vân cũng không rõ việc này là sao, vì sao lại như vậy?

Nhìn xung quanh thạch động không có gì thay đổi, không nhìn thấy một chút dấu vết của tiểu đảo và đại hải. Hít sâu một hơi Lục Vân lập tức ổn định tâm tư sau đó quan sát xung quanh lần nữa. Trong động rất yên tĩnh, trừ một thạch án ngoài ra không còn vật khác. Lục Vân đi đến gần thạch án phát hiện trên thạch án có một huyết trì lớn cỡ một thước, sâu chừng vài tấc. Đáy trì, một khối ngọc phù hình vuông bị phong ấn ở dưới, không thể nhìn thấy mặt ngoài viết những gì.

"Phong Hồn phù" Lục Vân khẽ kêu lên. Lúc này vật chàng nghĩ đến đầu tiên là Phong Hồn phù, bởi vì nơi đây thần bí như thế rất có khả năng là nơi ẩn tàng Phong Hồn phù. Còn như ai là người phong ấn Phong Hồn phù ở đây thì Lục Vân không biết, chàng không còn thời gian suy đoán. Mục đích chàng rất đơn giản, chỉ cần thu hồi Phong Hồn phù thuận lợi quay về nhân gian.

Trong sự vui mừng Lục Vân rất tự nhiên đưa tay phải ra nắm lấy, hữu thủ chàng vừa đưa sâu vào trong huyết trì đã rất dễ dàng nắm được Phong Hồn phù, nhưng chợt dị biến phát sinh. Chỉ thấy hữu thủ Lục Vân vừa nắm chặt Phong Hồn phù thì huyết dịch trong huyết trì vô cùng huyền diệu hóa thành một cỗ hồng sắc quang hoa, theo chưởng tâm hữu thủ Lục Vân xâm nhập thể nội chàng. Ngay sau đó, Phong Hồn phù trong tay chàng tỏa ra cường quang chói mắt, hai tự dạng xuất hiện trên ngọc phù phát

ra quang hoa với khí thế bức nhân.

Không có thời gian để ý đến dị biến xảy ra đột ngột, Lục Vân cố nắm thật chặt Phong Hồn phù chỉ sợ mất nó. Với sự vui mừng, Lục Vân lật qua lật lại ngọc phù nhìn nó cẩn thận. Mặt ngẩn ra, Lục Vân chỉ thấy trên ngọc phù không viết ba chữ Phong Hồn phù mà là ba chữ Hóa Hồn phù có màu đỏ như máu. Trong lòng chấn động thì Lục Vân cảm thấy được điều kỳ lạ, thả lỏng sắp buông rơi vật đang cầm trong tay nhưng Hóa Hồn phù lại hóa thành một đạo huyết quang biến mất vào trong chưởng tâm hữu thủ của Lục vân.

Nở nụ cười đành chịu, Lục Vân đồng thời đưa song thủ ra nhìn cẩn thận vào lòng bàn tay. Tại tả thủ, hai chữ Trấn Hồn hiện lên rõ ràng nơi chưởng tâm. Tại hữu thủ, chưởng tâm lại xuất hiện một ngọc phù hình vuông, trên mặt hiện ra rõ ràng ba chữ Hóa Hồn phù. Đồng thời vô số huyết ti phân bố dày đặc xung quanh Hóa Hồn phù hình thành một đồ án quái dị, vừa giống một chữ vừa giống một bức họa Lục Vân nhìn cũng không thấy rõ.

Thử phát động Hóa Hồn phù bên hữu thủ, Lục Vân vui mừng phát hiện hầu như cùng một kiểu một loại với Trấn Hồn phù bên tả thủ có thể sử dụng tùy theo ý mình. Muốn nó hiện lên thì nó hiện lên, muốn nó ẩn tàng thì nó ẩn tàng thật sự thần kỳ lẫn thần bí. Nhìn song thủ Lục Vân làm một động tác ngoài dự liệu, chỉ thấy chàng đồng thời phát động Trấn Hồn phù và Hóa Hồn phù và song thủ chập lại nhanh như chớp, hai loại pháp quyết bá đạo với tính chất hoàn toàn tương phản va chạm mạnh với nhau. Chỉ nghe một tiếng nổ lớn vang lên cùng với tiếng hét đau đớn của Lục Vân làm cho song thủ bắn ra hai bên. Xung quanh lực phá hoại cực đại với sức mạnh hủy diệt vạn vật tung hoành giao thoa, nháy mắt phá nát cả thạch động.

Khi Lục Vân lấy lại bình tĩnh, muốn rời đi thì phát hiện lúc này mình lại quay trở về nơi thạch thất dưới đáy Hóa Hồn Trì. Nhìn ba cỗ thủy lưu xoáy tròn giao hội Lục Vân không kìm được vỗ vỗ vào đầu, dụi dụi hai mắt giống như người mới trải qua giấc mộng nam kha, tất cả những gì xảy ra đều không có thật. Cúi đầu nhìn chưởng tâm hữu thủ, tự dạng rõ ràng đã cho chàng hay tất cả không phải mộng ảo mà chỉ là điều huyền diệu đến khó tin.

Đang lúc trầm tư thì trong động bên trái một đạo hồng ảnh xuất hiện, nhân ảnh đó vừa thấy Lục Vân liền cấp tốc vọt thẳng lên trời, nhanh chóng chìm ngập trong chất lỏng đen như mực. Lục Vân kinh ngạc nhìn theo nhân ảnh, ban đầu không hiểu nhưng minh bạch rất nhanh, đó chính là Kiếm Vô Trần. Thấy Kiếm Vô Trần không chào hỏi một câu lại vội vàng bỏ đi như vậy, đột nhiên Lục Vân minh bạch nhiều điều.

Lục Vân nhìn ba thạch động khẽ lắc đầu thở dài, song cước dụng lực nhấn xuống thân thể bắn vọt lên nhanh chóng. Sau khi Lục Vân vừa vọt lên, nơi thạch động cuối cùng cả Lục Vân lẫn Kiếm Vô Trần bỏ qua không tiến nhập vào lại xuất hiện một bóng đen thần bí.

Nhìn Lục Vân bỏ đi, bóng đen đó âm trầm nói: "Thật kinh khủng, ta dùng Thiên Huyễn đại pháp liên tục huyễn hóa ra mấy loại không gian đều không mê hoặc được ý chí hắn, cuối cùng lại bị hắn đoạt mất Hóa Hồn phù, thật khiến ta không dám tin. Từ khi nào nhân gian xuất hiện loại tu đạo nhân khủng khiếp này, đối với Thiên Huyễn đại pháp của Thiên Huyễn Quỷ Tiêu ta không có một chút cảm giác. Điều này căn bản không có khả năng a, vì sao hắn có thể duy trì tình hình không rơi vào huyễn cảnh nhỉ, lẽ nào hắn đúng là người trong truyền thuyết, sao có thể như thế được nhỉ?" Tại đáy Hóa Hồn Trì, Thiên Huyễn Quỷ Tiêu trông lên trời trầm tư không nói, đột nhiên hắn hoảng hốt kêu lên: "Không xong rồi, Phong Hồn phù bị tiểu tử kia lấy, Hóa Hồn phù lại bị người trong truyền thuyết thu mất. Nơi này sẽ bị hủy diệt tức khắc, ta phải chạy mau, chậm trễ sợ không kịp." Nói xong bóng đen lóe lên rồi biến mất.

Thất Giới Truyền Thuyết - Chương #97