Người đăng: deptraiconnho4321
Trên mặt biển xanh thẳm một đạo hào quang phá không bay tới, đạo hào quang
này liên tục lóe lên vài lần rồi dừng lại quang mang bên trên tiêu tán lộ ra
một thân ảnh có chín cái đầu.
Đó rõ ràng chính là Cửu Đầu Ma Viên . Lúc này nó không chạy trốn nữa mà đứng
trên mặt biển phóng mắt nhìn quanh bốn phía tựa như đang chờ đợi một cái gì đó
.
Một lát sau từ phía xa lại có một chùm hào quang khác xuất hiện đúng là ba
người Đông Phương Trường Minh, Nạp Lan Nhược Thủy, Nạp Lan Nhược Yên đã cưỡi
Cổ Thuyền đuổi đến.
Cửu Đầu Ma Viên kêu lên một tiếng.
Lời của Cửu Đầu Ma Viên vừa dứt thì mặt biển dưới chân của hắn đột nhiên phát
sinh một trận vặn vẹo tiếp theo chỉ thấy một người phụ nhân thân mặc hắc bào
từ bên trong bay ra.
Nhìn thấy người phụ nhân xuất hiện sắc mặt của Nạp Lan Nhược Thủy lập tức đại
biến cả kinh kêu lên một tiếng.
Hai người Đông Phương Trường Minh và Nạp Lan Nhược Yên ở bên cạnh trên mặt
đồng thời hiện lên vẻ kinh ngạc bọn họ không thể nào hiểu được tại sao Nạp Lan
Nhược Thủy lại gọi một người lạ mặt là Đại bá mẫu.
Nhưng Nạp Lan Nhược Thủy cũng không có ý giải thích cho bọn họ nàng ta chỉ
chăm chú vào người phụ nhân vừa mới xuất hiện giống như đang đợi bà ta trả lời
vậy.
Phụ nhân chăm chú nhìn Nạp Lan Nhược Thủy một chút rồi lên tiếng nói.
Nạp Lan Nhược Thủy vui mừng kêu lên một tiếng rồi liên tiếp đưa ra những câu
hỏi.
Phụ nhân trầm giọng nói.
Nạp Lan Nhược Thủy nghe vậy không chút do dự lập tức đồng ý.
Phụ nhân gật đầu một cái sau đó dẫn theo Nạp Lan Nhược Thủy tiến vào bên trong
cánh cửa không gian ở trên mặt biển.
Hai người Đông Phương Trường Minh và Nạp Lan Nhược Yên thấy vậy ngay lập tức
đuổi theo bọn họ cũng rất muốn biết vị đại bá của Nạp Lan Nhược Thủy vị đệ
nhất cao thủ năm đó của Thánh Chiến Thiên Sứ Tộc năm đó thật ra là có bộ dáng
như thế nào.
Người cuối cùng động thân là Cửu Đầu Ma Viên khi tiến vào không gian thông đạo
toàn thân của hắn rút nhỏ lại hóa thành một thiếu niên khoảng mười bốn, mười
lăm tuổi môi hồng răng trắng đôi mắt màu ngọc bích thỉnh thoảng lóe lên từng
tia sáng lanh lợi cho người ta một cảm giác rất đáng yêu . So với dáng vẻ tàn
bạo lúc trước đúng là một trời một vực mà !!
Sau khi tất cả đã vào rồi thì cánh cửa không gian lập tức khép lại biến mất vô
ảnh vô tung mặt biển lại trở lại vẻ yên bình lúc trước cho dù có một Thiên Cấp
cường giả khác đến đây cũng căn bản không thể nhìn ra một chút bất thường nào
cả.
Mà không gian thông đạo ở bên trong cũng không phải là rất dài lấy tốc độ của
năm người Đông Phương Trường Minh rất nhanh đã đi xong hiện tại bọn họ đã tiến
vào một cái động phủ có diện tích chừng trăm trượng.
Nơi đây được bày trí vô cùng sơ sài ngoại trừ một số gia cụ thường dùng như
bàn ghế được làm bằng đá ra thì không bất cứ thứ gì khác . Bên trên chiếc
giường đá đặt ở nơi sâu nhất của động phủ là một người đàn ông vô cùng gầy hầu
như chỉ còn da bọc xương đang nằm.
Như là cảm nhận được có người tiến vào ông ta cố gắng mở đôi mắt đục ngầu của
mình ra liếc nhìn xung quanh một vòng.
Khi nhìn thấy Nạp Lan Nhược Thủy thì trên mặt người đàn ông hiện ra một nụ
cười nói.
Nhưng không biết có phải là do kích động quá hay không mà tiếp theo trong
miệng ông ta lại phát ra một trận tiếng ho khan.
Viên phu nhân thấy vậy thì lập tức dùng tốc độ mắt thường không thể thấy được
xuất hiện bên chồng của mình liên tục dùng sức vuốt lưng của ông ta.
Còn Nạp Lan Nhược Thủy thì khiếp sợ kêu lên một tiếng nàng không thể tin được
tin được người đại bá oai võ hùng tráng, tiếu ngạo thiên hạ, bất khả nhất
thế của mình hiện tại lại thành ra như thế này.
Nàng vẫn còn nhớ trước đây khi ông ta dạy nàng phải phải luyện kiếm, bắn cung
như thế nào mới là đúng cánh tay mạnh mẽ hữu lực, ánh mắt tinh anh, giọng
nói trầm ấm biết bao a !!
Nghĩ đến đây một giọt nước mắt không nhịn được từ trên mắt của nàng lặng lẽ
chảy xuống.
Cổ Thần - Áo Vi Văn thấy vậy trầm giọng nói.
Nạp Lan Nhược Thủy không hiểu hỏi.
Trong mắt Áo Vi Văn hiện lên vẻ hồi ức.
...
Nhớ lại mấy chục vạn năm trước lúc đó Áo Vi Văn vẫn còn đệ nhất cường giả của
Thánh Chiến Thiên Sứ Tộc được hàng vạn vạn người ở Phương Tây sùng bái, một
ngày này khi ông ta đang ở trong thư phòng của mình thong dong đọc sách đột
nhiên lại bị đệ đệ của mình là Áo Tháp Vi dáng vẻ vội vã chạy đến làm phiền.
Áo Vi Văn chậm rãi buông cuốn sách trong tay xuống nhìn Áo Tháp Vi hỏi.
Áo Tháp Vi vừa tay lau đi mồ hôi trên trán vừa nhìn đại ca của mình nói.
Nghe được bốn chữ Huyết Thiên Sứ Tộc sắc mặt của Áo Vi Văn lập tức ngưng trọng
hẳn lên trầm giọng hỏi.
Áo Tháp Vi trịnh trọng nói.
Nghe được con số mà Áo Tháp Vi nói ra cho dù Áo Vi Văn có bình tĩnh thế nào
cũng không thể không kinh hãi kêu lên một tiếng . Ông ta không thể tin được
Huyết Thiên Sứ Tộc lại có thể điên cuồng đến như vậy.
Một nghìn vạn người ! Một nghìn vạn người a . Lúc này vừa mới trải qua cơn Đại
Phá Diệt đây có thể coi là một phần mười dân số của Nhân Gian Giới rồi !!
Áo Vi Tháp trầm giọng nói.
Tiếp theo hắn đột nhiên lại quỳ xuống nhìn Áo Vi Văn khẩn khoản nói.
Áo Vi Văn nghe vậy thì trong mắt hiện ra vẻ do dự thân là một chiến sĩ của
Thánh Chiến Thiên Sứ Tộc ông ta đương nhiên muốn đứng ra hóa giải nguy cơ
nhưng mà hiện tại người vợ đang mang thai của ông là Viên phu nhân lại sắp
sinh rồi trước đây ông ta đã có hứa với bà là trong thời gian này nhất định
phải luôn ở bên cạnh bà chờ đợi con của bọn họ chào đời nếu bây giờ bỏ đi thì
liệu ông ta có xứng làm một người chồng, một người cha hay không ?
Cho dù Áo Vi Văn oai hùng một đời nhưng đứng giữa lựa chọn giữa Gia tộc và
tình thân nhất thời vẫn không biết phải lựa chọn như thế nào mới là đúng !
Đúng lúc này bên tai của Áo Vi Văn lại vang lên một tiếng nói thanh thoát
người lên tiếng chính là vợ của ông ta Viên phu nhân thì ra là dù bà đang ở
phía hậu viện dưỡng thai chờ đợi tới lúc sinh nở nhưng mà bằng vào thần thức
của mình vẫn có thể dễ dàng nghe được nội dung câu chuyện của Áo Vi Văn và Áo
Vi Tháp.
Áo Vi Văn nghe vậy kinh ngạc hỏi.
Viên phu nhân hừ nhẹ một tiếng tiếp theo đó lại nói.
Áo Vi Văn gật đầu một cái sau đó ông ta từ trong tay Áo Vi Tháp tiếp nhận ngọc
giản ghi lại thông tin về nơi Khắc Lợi Tư và người của Huyết Thiên Sứ Tộc đang
ẩn náu rồi lập tức lên đường.
Dựa vào tốc độ của một Thiên Cấp đỉnh phong như ông ta rất nhanh đã có thể đến
được nơi ghi trên ngọc giản.
Đó là một dãy sơn mạch dài liên miên bất tận nằm ở Đông Phương và Tây Phương /