Con Mồi Rời Tiệm


Người đăng: Thần Miêu Đại Hiệp

Sáng ngày hôm sau, Vạn Năng Thương Hội mở cửa, Tiêu Động vẫn đẩy Thương Phẩm
Ngọc Bích ra ngoài như thường lệ, phất tay chào bọn tán tu đang chực chờ trước
cửa.

Vừa lấy ghế ra ngồi, hắn chợt thấy Triệu Ngữ Yên bước xuống từ cầu thang rồi.
So với ngày hôm qua, khí chất của nàng hôm nay càng thêm băng lãnh, chỉ là uy
áp trên người cũng càng thêm nội liễm, không phô trương như lúc đầu.

Đây là dấu hiệu của việc tinh, khí, thần tam bảo đang hội tụ lại trong người
nàng, bắt đầu hình hình thành Hư Đan, dọn đường bước lên Kim Đan Đại Đạo.

Tiêu Động không biết được điều đó, nhưng hắn có thể cảm nhận được là nàng mạnh
hơn so với ngày hôm qua. – ‘Thật là khó lường.’ – Hắn thầm cảm thán.

Sau đó, chợt nhớ tới nghi vấn của bản thân, hắn liền bắt chuyện với Triệu Ngữ
Yên. – “Triệu cô nương?” – Tiêu Động khẽ gọi, bỏ qua luôn chuyện thu tiền boa
của lũ tán tu.

Tiểu công chúa nghe hắn gọi, nhíu mày nhìn sang. Nàng nhớ là không có quen
biết với tên này nha, chỉ biết hắn là nhân viên của Phạm chưởng quỹ mà thôi.
Có điều thấy hắn gọi mình, nàng cũng không thể giả vờ chẳng nghe, bèn đưa mắt
nhìn hắn, gật đầu một cái xem như đáp lễ.

Tiêu Động há mồm định hỏi chuyện hôn ước kia, nhưng Triệu Ngữ Yên đã không để
ý đến hắn nữa mà quay sang tìm Phạm chưởng quỹ, làm hắn nghẹn một họng.

“Chưởng quỹ, buổi sáng tốt lành. Ngươi xem, tiểu nữ đã đến cảnh giới này rồi,
cũng không thể tu luyện ở Thiền Phòng tiếp nữa, ngươi nghĩ thử có bảo vật gì
thích hợp, xin giới thiệu cho ta biết với.” – Triệu Ngữ Yên than thở với Phạm
Hiên.

Phạm chưởng quỹ bất động thanh sắc liếc Tiêu Động một cái, sau đó khẽ mỉm
cười. – “Bảo vật thích hợp? Đúng là có, nhưng mà ngươi mua không nổi.” – Khẽ
xoay cái Tụ Bảo Bồn trong tay, Phạm chưởng quỹ của chúng ta lần này thế mà
không có một câu nào nói dối.

Triệu Ngữ Yên cũng tin a, lần trước nàng cũng không mua nổi pháp bảo mà Phạm
Hiên giới thiệu. – “Biết vậy ta đã vòi thêm linh thạch của hoàng thúc rồi, chỉ
cho mười vạn Linh Thạch Trung Phẩm, thật keo kiệt.” – Nàng khẽ lẩm bẩm, không
nhìn thấy gân xanh nổi trên trán của Phạm Hiên.

‘Nữ nhân a, phá sản a.’ – Phạm chưởng quỹ thầm than, quyết sau này sẽ không để
một vị nữ giới nào nhúng tay vào chuyện làm ăn của mình.

Không biết bản thân đang bị chưởng quỹ cao nhân chê cười, Triệu Ngữ Yên chợt
nhớ đến một chuyện, lập tức hỏi Phạm Hiên. – “Chưởng quỹ, ngài có biết loại
bảo vật nào giúp phế vật có thể tu luyện không?”

‘Phế vật?’ – Tai Tiêu Động khẽ giật một cái, lệ khí chợt hiện lên trong hai
con ngươi.

Buồn ngủ gặp chiếu manh, Phạm Hiên không ngờ hạnh phúc lại đến nhanh như vậy.
– ‘Tới rồi, tới rồi. Phối hợp tốt lắm, Triệu nha đầu.’ – Thầm cho tiểu công
chúa mười ngôi sao, Phạm chưởng quỹ thong dong bồi diễn. – “Triệu cô nương,
ngươi có thể nói rõ ra a, đừng nói chung chung như vậy.”

Triệu Ngữ Yên lúng túng gật đầu giải thích. – “A, là vầy. Tiểu nữ có biết một
người vốn có thể tu luyện bình thường, đột nhiên chẳng biết vì sao bị rớt cảnh
giới, đến giờ chẳng thể đột phá được nữa. Chưởng quỹ ngài có loại đan dược nào
chữa tình huống như vậy không?”

Khoan nói tới Phạm Hiên. Lúc này đây, Tiêu Động nghe xong lời của nàng liền
trợn to mắt nhìn, đây không phải là đang nói hắn sao? Công Dương Dã đang gục
gù trên bàn cũng chợt tỉnh cả người, liếc hắn rồi lại liếc Triệu Ngữ Yên, hai
người không phải chẳng quen biết sao?

Phạm chưởng quỹ ngó thấy vẻ mặt của Tiêu Động, cố nín cười, đối diện với Triệu
nha đầu, thần sắc giống như vừa hiểu ra. – “Ồ, ra là vậy. Bản chưởng quỹ nghe
có vẻ quen quen a.”

“Thật vậy chăng? Chưởng quỹ ngài có biện pháp gì giải quyết hay không?” –
Triệu Ngữ Yên reo lên.

Phạm Hiên lập tức lắc đầu, đáp lời nàng. – “Đáng tiếc a Triệu cô nương, đó là
tuyệt chứng. Đừng nói là Vạn Năng Thương Hội, có là Ức Năng Thương Hội cũng
phải bó tay hết cách.” – Hắn trợn mắt nói dối.

“Thế ạ?” – Triệu Ngữ Yên thất vọng, yểu xìu.

Nhìn thấy vẻ mặt kinh nghi bất định của Tiêu Động, Phạm Hiên thầm cười đắc ý,
sau đó khẽ hỏi Triệu nha đầu. – “Chỉ là… Triệu cô nương, không biết ngươi có
quan hệ gì với người mà ngươi vừa nhắc đến a?” – Hắn cắn răng hỏi ra câu này,
cứ sợ lại nghe bíp bíp, nhưng không ngờ lời ra được khỏi miệng rồi.

‘Hà, bà dì Thiên Đạo, coi như ngươi cũng không quá tuyệt tình.’ – Phạm chưởng
quỹ thầm nói móc một câu.

Bỏ qua chuyện hắn nói móc ai, Tiêu Động cũng như Công Dương Da lúc này cũng
muốn biết nàng đang nói đến ai a, chẳng lẽ trên đời này lại có chuyện trùng
hợp như thế, vẫn còn một người có vận mệnh khốn khổ như Tiêu Động?

Dưới sự hồi hộp chờ đợi của tên chưởng quỹ gian ác và hai thiếu niên phế vật,
Triệu Ngữ Yên lắc đầu bảo. – “Đó, đó là một người… xa lạ.” – Nàng nói thật mà
thái độ cứ y như đang nói dối, giấu đầu lòi đuôi, khiến cho người khác càng
thêm nghi ngờ.

“Ồ, thật là một người xa lạ? Đáng tiếc a, ta định giới thiệu cho ngươi một
loại đan dược rất thích hợp với kẻ ấy nha.” – Phạm chưởng quỹ thở dài.

Triệu Ngữ Yên kinh ngạc hỏi. – “A, đó là đan dược gì?” – Tiêu Động, Công Dương
Dã và cả Tiêu Minh cũng tò mò như nàng.

“Diên Thọ Đan a. Ngươi không phải nói kẻ ấy không tu luyện được, như vậy thọ
nguyên không tăng trưởng được nha. Có đan dược này rồi, cũng phần nào giúp kẻ
ấy có thêm thời gian tận hưởng đời người.” – Phạm Hiên từ tốn nói ra.

Nghe vậy, Triệu Ngữ Yên cảm thấy đúng là rất xứng với người kia, lập tức nói.
– “Thật sự thích hợp, xin chưởng quỹ bán nó cho tiểu nữ.”

“Vậy Triệu cô nương có thể nói cho bản chưởng quỹ biết kẻ đó là ai không?” –
Phạm Hiên gõ nhẹ tay lên mặt quầy, đưa điều kiện trao đổi với nàng.

Triệu nha đầu nào phải người khôn khéo, chuyện kia lại chẳng phải bí mật gì
cho cam, nên rất nhanh liền bị Phạm chưởng quỹ moi họng ra. – “Đó thật sự là
một người xa lạ á, chỉ là y và tiểu nữ có…” – Nàng bắt đầu kể lể về chuyện hôn
ước nọ kia, cũng nói ra ý định từ hôn của mình, định dùng đan dược để bồi
thường cho hôn phu.

Càng nghe nàng nói, Tiêu Động càng khó đứng vững, phải chống tay vào bàn, chầm
chậm ngồi xuống ghế. – ‘Đó không phải là ta sao? Tiêu gia? Phế vật? Từ hôn? Đó
không phải là ta sao?’ – Sóng thần trào dâng trong lòng hắn, mãi không thể dịu
xuống.

Công Dương Dã cũng nghe ra rồi, nhìn thấy Tiêu Động bàng hoàng như vậy, hắn vỗ
vai an ủi gã đồng chí của mình. – “Tiêu Động huynh đệ, àiiii…”

Nói thật đi, mặc dù không có tình cảm gì với nhau, nhưng khi nghe được vị hôn
thê của mình nói hai chữ phế vật, lại còn muốn buông lời từ hôn, định bố thí
đan dược để đền bù cho bản thân, Tiêu Động thực sự cảm thấy rất khó chịu,
trong lồng ngực như có một luồng dung nham cuộn trào, thiêu đốt dữ dội.

Phạm chưởng quỹ thấy cao trào đã tới, lập tức châm dầu vào lửa. Hắn nghe Triệu
Ngữ Yên nói xong, lập tức ồ lên. – “Hóa ra là thế. Triệu cô nương ngươi làm
như vậy, đúng là hợp đạo nghĩa nhất rồi. Không nói hai người chưa từng gặp
mặt, không chút cảm tình, lại nói đến ngươi vốn tư chất thượng giai, đừng tu
chân rộng mở, có thể tiến xa. Người kia lại dậm chân không thể tiến bộ, nếu
đến với nhau đúng là bi kịch a.”

Thở dài một hơi, hắn tiếp tục. – “Thử nghĩ mà xem, đến lúc ngươi đột phá
Nguyên Anh, có ba ngàn năm thọ mệnh. Người kia vẫn còn Luyện Khí, thọ nguyên
chỉ hơn phàm nhân được nửa đời, chẳng phải định sẵn là ngươi phải trở thành
góa phụ hay sao? Sự tác hợp này, thiên lý bất dung aaa…”

Ầm!

Lời này của hắn chẳng khác gì một nhát dao đâm thẳng vào tim Tiêu Động. Phải
a, thọ nguyên cách biệt như thế, kết làm đạo lữ chẳng khác gì gieo họa cho
nhau. Bản thân hắn không có lòng với Triệu Ngữ Yên, nhưng mà hắn biết một
người con gái khác gọi Hương Nhi a. Ngoại nhân không biết, nhưng bản thân Tiêu
Động lại rõ ràng thiên phú tu luyện của nàng ra sao, hoàn toàn không thua gì
hắn trước đây. Nếu nàng và hắn đến với nhau, không là một loại bi kịch hay
sao?

Tiêu Động chợt cảm thấy vô cùng mờ mịt, mặc dù chưởng quỹ đã nói ba tháng sau
giải quyết vấn đề của hắn, nhưng hắn cũng không có mấy lòng tin vào việc đó.
Giương đôi mắt vô thần nhìn Triệu Ngữ Yên, sau đó là Phạm chưởng quỹ, rồi lại
nhìn sang Công Dương Dã, hắn gạt bàn tay của gã ra, đứng dậy.

Thân hình hơi lắc lư một chút, Tiêu Động quay người đi ra cửa. – “Ta đi ra
ngoài một chút.” – Trong giọng nói không chút sinh khí.

Tiêu Minh lập tức thực hiện chức trách bảo hộ của mình, động thân đi theo.
Công Dương Dã cũng tính chạy ra, nhưng lập tức bị ngũ sắc quang hoàn của Phạm
chưởng quỹ chặn lại.

‘Yếu thì đừng ra gió.’ – Âm thanh nhàn nhạt của Phạm Hiên truyền vào trong tai
gã. Hắn cũng không muốn tên Luyện Khí Sư tương lai của tiệm mình chết mất xác
nơi đầu đường xó chợ a.

Nhìn theo bóng lưng lảo đảo của Tiêu Động, Phạm chưởng quỹ thầm nghĩ. – ‘Hình
như thuốc hơi nặng. Chỉ là vậy mới tốt, thuốc đắng thì khỏe nhanh, bản chưởng
quỹ cũng kiếm được tiền.’

Không biết được ý đồ xấu xa của chưởng quỹ cao nhân, Triệu Ngữ Yên nghe được
lời lẽ của hắn, cảm thấy chữ chữ đều là đạo lý a. – “Đúng như ngươi nói a
chưởng quỹ. Cho nên, xin chưởng quỹ bán cho tiểu nữ Diên Thọ Đan ấy đi.”

“Được thôi.” – Không lằng nhằng, Phạm Hiên lấy ra hai cái hộp ngọc đặt ở trên
quầy. – “Đây là Diên Thọ Đan Nhất Giai và Diên Thọ Đan Nhị Giai, bảo đảm hôn
phu của ngươi sống được thêm hai ba trăm năm.” – Tất nhiên, đều là Lục Chuyển,
bán cho nàng thì phải chọn đồ tốt nhất để lĩnh nhiều Tài Khí chứ.

“Không có Tam Giai sao chưởng quỹ?” – Triệu Ngữ Yên có hơi bất ngờ. Dựa vào số
linh thạch nàng có hiện giờ, mua đan dược Tam Giai thậm chí là một số ít đan
dược Tứ Giai vẫn được a.

Phạm Hiên lắc đầu. – “Tam Giai? Ngươi thiếu ít nữa mới mua nổi. Đây không phải
đan dược bình thường đâu, đừng lấy lẽ thường đánh giá nó.” – Giọng nói của hắn
nghe sao cao lãnh, mười phần tinh tướng.

Triệu Ngữ Yên nửa hiểu nửa không gật đầu, dù sao nàng chỉ việc chi tiền a,
không cần suy nghĩ nhiều. Vừa thò lấy túi linh thạch, còn chưa kịp đưa cho
Phạm Hiên thì một giọng nói chợt cắt ngang hành động của nàng.

“Chưởng quỹ, sao ngươi có thể phá bỏ quy củ?” – Một tên tán tu hùng hổ bước
vào, há mồm la to, giống như bắt quả tang ổ nghiện hít lá đu đủ vậy.

Hắn là người cầm Huyễn Minh Bảo Thạch số mười lăm a, mười bốn người trước đều
không có việc cần tư vấn, cho nên đợi đến lượt thì hắn cũng chính là khách
hàng đầu tiên bước vào tiệm hôm nay.

“Quy củ? Ngươi nói nàng?” – Trí thông minh đột nhiên bùng cháy, Phạm Hiên lập
tức hiểu tên kia nói đến điều gì, nhanh chóng giải quyết hắn luôn. – “Lật mặt
sau của cục gạc… à không, Huyễn Minh Bảo Thạch lên, có trông thấy bốn chữ
‘đánh giá tổng hợp’ chứ, nếu số đằng sau của ngươi lớn hơn sáu mươi, bản
chưởng quỹ tùy thời tiếp đón, nửa đêm gõ cửa cũng không vấn đề gì.” – Phạm
chưởng quỹ phất tay nói ra.

“Lại nói cho đám bên ngoài biết, chúng có thể thử đặt tay vào Thương Phẩm Ngọc
Bích, dùng thần thức niệm hai chữ ‘đánh giá’ là có thể biết đánh giá tổng hợp
của mình.” – Đây là tính năng có sẵn của Thương Phẩm Ngọc Bích, lần trước Phạm
Hiên không nói cho bọn tán tu là vì nó khá là dư thừa a.

Bởi thứ tự xếp ưu tiên của Thương Phẩm Ngọc Bích là dựa trên đánh giá tổng hợp
trước tiên rồi, nếu có khách hàng tiềm năng xuất hiện thì nó sẽ tự báo cho hắn
ngay lập tức.

Trong ánh mắt ngơ ngác còn chưa kịp hiểu chuyện gì của gã tán tu, Phạm chưởng
quỹ chợt vung tay lên, phất một cái. Ngũ Hành Tụ Linh Trận ngay tức khắc làm
việc, đá văng tên tán tu ra ngoài không thương tiếc.

Thản nhiên như không có gì xảy ra, Phạm Hiên hững hờ đưa tay ra trước mặt
Triệu Ngữ Yên.

“Triệu cô nương, mời giao tiền a.”

Ở cách cửa tiệm nhỏ năm dặm, chỗ ngự lâm quân dựng trại, Tiêu Tĩnh vén màng
chướng lên, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lẽo.

‘Con mồi đã ra cửa a. Chỉ là ban ngày ban mặt thế này… Tiêu Minh, ngươi tốt
nhất là khôn khéo một chút, dẫn mồi đi xa nha.’

~~*~~


Thần Bí Thương Nhân - Chương #78