Chỉ Giúp Mình Kakeru Thôi


Người đăng: ٩(^‿^)۶

" Kakeru - kun tuyệt quá!!! " Yayoi đứng ở khu vực nghỉ ngơi vui mừng hô lên.

Mà Kakeru thở hồng hộc. Nhờ công của việc luyện tập chăm chỉ mấy ngày qua, hắn
đó có thể phát huy gần như là toàn bộ uy lực của Fireshot.

Kakeru hiểu với sức mạnh của hắn thì chắc chắn không thể nào thắng được
Akutsu. Nhưng nếu sử dụng kỹ năng thì lại là một nhẽ khác, quả nhiên sức mạnh
của hắn tăng vọt lên gần như gấp đôi. Nếu cộng thêm Wind Walk thì tấm lưới
bóng đá đối diện kia rách bươm chứ không nói chơi.

" Chết tiệt! " Akutsu không phục nhìn Kakeru. Cổ chân của hắn bây giờ đã tê
dại đến cứng đờ rồi. Hắn thua, hoàn toàn thua!

Sức mạnh của cú sút mà Kakeru tung ra khiến cho ngay cả hắn cũng có chút sợ
hãi. Khó có thể tưởng tượng một thằng nhóc có thể tung ra cút sút như vậy!
Hình như trước kia mình coi thường bóng đá quá rồi.

'' Ăn kứt trâu – senpai à, ngươi vừa nói cái gì ta không nghe rõ? Ta nhớ mang
máng hình như là tuyệt vọng gì gì cơ mà? Sao bây giờ lại tự nhiên biểu diễn
chiêu thức chó ăn phân thế này? '' Kakeru cười nhìn Akutsu.

Akutsu bị lực đẩy từ cú sút của Kakeru đánh văng ra, đồng thời cũng làm chân
của hắn tê liệt tạm thời. Bây giờ Akutsu phải chống đất bằng bốn chi mới khó
khăn lắm ngẩng đầu lên được, bộ dạng cũng na ná chồm hỗm như con chó hoang.

" Aizawa Kakeru!!! " Con mắt của Akutsu phun lửa, có lẽ tâm trạng hiện tại của
hắn giống với khi mà bị Echizen Ryoma đánh bại bằng tennis vậy.

'' Đứng lên nhanh nào, trận đấu chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Ta còn đang định
thắng các ngươi năm bàn cách biệt đây này. " Kakeru nói.

Akutsu cảm thấy nhục nhã không tả nổi. Hắn cố nén chân phải đau đớn, từ từ
đứng dậy.

Thời gian tiếp theo của trận đấu, chân phải của Akutsu gần như bị phế một nửa,
nửa hiệp sau mới hồi phục lại được. Mà thời gian nửa hiệp là quá đủ để đội của
Kakeru thì dần dần chiếm được thế thượng phong, áp đặt trận đấu. Mặc dù hắn
không dùng Fireshot hay Rocket Shot, nhưng cuối cùng thì đội của Kakeru cũng
giành thắng lợi với ba bàn cách biệt.

Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Trận đấu vừa bắt đầu thì Akutsu đã làm rối loạn đội
hình của đội bên kia. Mà tiếp theo thì hắn lại bị cú sút của Kakeru đánh thành
nửa phế khiến cho sĩ khí của họ hạ thấp. Cộng thêm áp lực mà Kakeru đem lại
cho đội lẻ nữa thì có vẻ như ba bàn cách biệt là quá bình thường.

Đợi nửa hiệp đấu sau bắt đầu thì chân phải của Akutsu phục hồi gần như hoàn
toàn rồi. Theo tính cách của Akutsu thì đương nhiên hắn sẽ khiêu chiến Kakeru
một lần nữa rồi. Đau đớn thay, Akutsu nào biết Kakeru bật hack a. Vừa có bóng,
Kakeru liền mở ra kỹ năng phụ trợ – Wind Walk, sau đó dẫn bóng chạy băng băng
trên sân, bỏ lại Akutsu đằng sau hít khói.

Kakeru chạy quá nhanh, nhanh hơn cả Goenji trong '' Inazuma Eleven ''. Tốc độ
gấp đôi bình thường thì Gareth Bale cũng không phải cúi đầu chào thua chứ đừng
nói tới Akutsu. Cả sân bóng cộng lại dài gần trăm thước mà Kakeru chỉ mất gần
4 giây để chạy từ sân này sang sân bên kia, đủ để thấy tốc độ kinh hoàng đến
mức nào.

( Tác giả : Có thể bạn chưa biết : Tốc độ trung bình của người bình thường là
6 m/s, gấp đôi lên là 12 m/s. Tốc độ của Gareth Bale tính đến bây giờ là 36.9
km/h = 10,25 m/s )

Nhưng chẳng biết Kakeru chạy nhanh như thế nào, điểm yếu vẫn là thể lực của
hắn. Tuy Akutsu không chặn được Kakeru, nhưng tương tự Kakeru cũng chả còn đủ
thể lực mà ngăn cản Akutsu ghi bàn thắng thứ hai, rồi thứ ba.

Đáng tiếc, nếu như hắn có thể phối hợp với đồng đội của mình, tin chắc Akutsu
sẽ ít nhất phải ghi được 4, 5 bàn. Thế nhưng với tính cách ngạo mạn của
Akutsu, há có thể chịu chuyền bóng cho người khác.

Đồng đội của hắn cũng không dám ý kiến với phong cách thi đấu của Akutsu. Cho
nên bọn họ tự giác phụ trách phòng thủ, vừa cướp được bóng lập tức chuyền cho
Akutsu.

Mà phía bên kia, Kakeru không ngừng phối hợp với các đồng đội nên vừa vượt qua
được Akutsu thì gần như là bọn hắn 100% sẽ ghi được bàn thắng. Trong đó hai
tiền đạo số 4 và số 6 thể hiện tốt nhất, mỗi người ghi được một bàn.

Khi Misugi thổi còi kết thúc trận đấu, kết quả chung cuộc là 6 – 3, đội của
Kakeru thắng lợi với lợi thế ba bàn.

Trận đấu tập chỉ diễn ra trong có 40 phút, nhưng thể lực của Kakeru đã gần như
kiệt sạch rồi.

Tuy hắn đã chọn thời cơ thích hợp nhất để dùng, giữa hiệp lại được nghỉ ngơi
bổ sung thể lực, nhưng thật sự thì Wind Walk quá tiêu hao thể lực. Chung quy
thì 6 điểm thể lực vẫn hơi ít một chút. Kakeru dự tính sau này làm nhiệm vụ có
được điểm thuộc tính thì phải ưu tiên tăng lên thể lực, còn những cái khác
tính sau.

" Kakeru, chúng ta thắng rồi ! " Đội số chẵn, vây quanh Kakeru, khiêng hắn
tung lên trên trời.

Misugi Jun làm trọng tài, nhưng đồng thời hắn cũng ghi chép đặc điểm của từng
người. Mãi đến khi tự tay lựa chọn ra mười cái tên xuất sắc nhất thì mới thoả
mãn rung đùi gật đầu. Năm phút sau, tất cả thành viên tập hợp thành hai hàng
ngang.

" Bây giờ ta công bố danh sách đội hình ra sân. Đầu tiên là tiền đạo cắm số 20
Aizawa Kakeru, trung phong số 7 Akutsu. Tiền đạo cánh số 9 Shinji Sanada, tiền
đạo cánh số 11 Homaru..."

Mỗi lần Misugi đọc đến tên người nào, người đó cũng đều kêu lên một tiếng hoan
hô. Mà những thành viên không được đọc tên thì mặt mũi tràn ngập thất vọng,
chỉ có thể đảm nhiệm cầu thủ dự bị.

Trong số đó, chỉ có Akutsu cùng Kakeru không vui cũng không buồn! Đặc biệt là
Akutsu, hình như hắn nghe cũng chẳng thèm nghe.

Nếu như không phải là có một đối thủ như Kakeru, có thể sau khi đánh bại
Misugi Jun thì hắn đã bỏ đi rồi.

Trời phú cho Akutsu một thân thể quá hoàn mỹ, cho nên hắn cảm giác làm mọi thứ
đều rất dễ dàng. Như một lẽ tự nhiên, Akutsu cũng chẳng hứng thú gì với đá
bóng.

Có lẽ vì cú dứt điểm của Kakeru trùng hợp xẹt qua khuôn mặt của hắn, mới hâm
nóng dòng máu đã lạnh từ lâu của hắn a.

Lúc trận đấu luyện tập đối kháng của đội bóng học viện Musashi kết thúc, mặt
trời đã tà tà bóng ngả về tây. Các chị em đã lần lượt dan tay ra về rồi.

Kakeru mệt gần chết, đồng phục bóng đá cũng mồ hôi đầm đìa. Ngoài Misugi Jun
không tham gia đá tập thì những người khác cũng không khá khẩm hơn là mấy. Chỉ
có một mình Akutsu là vẫn đủ sức chạy về nhà.

Yayoi Aoba chạy đến trước mặt Kakeru, vui vẻ nói: " Tốt quá rồi Kakeru! Ngươi
đã trở thành tiền đạo chính thức của đội bóng trường chúng ta rồi... " Nàng ôn
nhu cười, đưa cho Kakeru một cái khăn tay màu trắng.

'' Ya... Yayoi – chan? Sao ngươi lại ở đây? '' Kakeru kinh ngạc hỏi.

'' Hì hì, ta đã nói với ngươi là sẽ trở thành quản lý của đội bóng mà. ''
Yayoi dí dỏm cười. Thì ra ngay ngày hôm qua, Yayoi đã xin huấn luyện viên của
đội bóng để làm người quản lý.

" Kakeru - kun, trông ngươi chảy nhiều mồ hôi chưa kìa, để ta lau giúp ngươi
a. " Nàng chẳng thèm nghía đến hơn 20 tên đội viên còn lại, chuyên môn chăm
sóc một mình Kakeru.

" Lau... Lau mồ hôi? " Nghe được lời của Yayoi, trong đầu Kakeru đột nhiên
hiện ra cái nhiệm vụ lần trước, gương mặt hơi hơi nóng lên.

Đúng rồi, chính mình chỉ nhớ đến việc huấn luyện, suýt quên mất hôm nay là
ngày cuối cùng để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhìn loli thuần khiết đáng yêu, lại nhìn ánh mắt hài hước của đám đồng đội hố
cha kia, Kakeru nắm tay của nàng cuống quít rời khỏi chốn thị phi này.

" Yayoi, ngươi... Ngươi đi theo ta trước rồi nói. "

" Hả? Kakeru muốn dẫn ta đi đâu vậy... "

" Phòng thay đồ! "

Ở phía sau khán đài của sân bóng là phòng thay đồ dành riêng cho các cầu thủ
của học viện Musashi. Dắt tay Yayoi vào trong phòng, Kakeru nhìn ngó xung
quanh, cẩn thận khóa trái cửa, sau đó dựa lưng lên tường. Hắn cảm giác như
mình có thể nghe thấy tiếng tim đập '' thùng thùng thùng '' vậy.

'' Yayoi, ngươi có thể tiện tay... Tiện tay giúp ta... Giúp ta lau sau lưng
được không. Ta cảm giác rất khó chịu, chắc chắn là bây giờ toàn thân ta đều là
mùi mồ hôi hôi thối. " Tuy Kakeru đã cực kỳ cố gắng để tỏ ra bình thường,
nhưng hắn thật ra lại sốt sắng đến câu cú còn không rõ ràng.

Yayoi Aoba nhìn bộ dáng hoảng hốt lắp ba lắp bắp của Kakeru, không khỏi bật
cười:

"Ta cứ tưởng Kakeru muốn nói việc gì thần bí lắm... Chút việc nhỏ này đương
nhiên là có thể a. Vả lại Kakeru - kun cũng không có hôi đâu, ngược lại ngươi
rất là đáng yêu nha."

" Xin... Xin lỗi Yayoi. Thực ra ta về nhà tắm một cái là xong, lại làm phiền
ngươi như vậy... Ta thật áy náy quá đi mất. " Kakeru gãi đầu, nói.

" Được rồi! Kakeru - kun cởi quần áo nhanh lên a. " Yayoi thúc giục.

" Ừ... Ừ... " Kakeru lắp bắp trả lời. Hai tay túm lấy góc áo rồi kéo lên. Sau
đó hắn cắn răng hạ quyết tâm, cởi một mạch hai cái quần xuống.

" Ôi chao ôi! " Yayoi Aoba không kịp ngăn cản chỉ có thể trơ mắt nhìn Kakeru
cởi sạch quần áo. Khuôn mặt nàng ửng đỏ, ánh mắt sáng ngời nhìn về cơ thể nhỏ
bé của Kakeru, như đang thưởng thức một kiện kì trân dị bảo.

Làn da trắng nõn, thân thể thon dài gọn gàng, cùng cơ thể của mình giống y như
nhau... Nhưng mà ở phía dưới lại có một thứ đồ vật thật kì quái.

" Kakeru, ngươi... Ngươi làm gì vậy. Bỗng nhiên cởi cả quần ra luôn, xấu hổ
quá đi mất. "

" Ây... Ta thấy đằng nào chút nữa về nhà cũng thay quần áo một thể, dứt khoát
cởi cả quần ra nhờ Yayoi lau dùm... Không được sao? " Kakeru cúi gằm đầu
xuống, nhỏ giọng nói. Bây giờ khuôn mặt của hắn cũng đã đỏ bừng như quả ớt,
nếu có cái lỗ ở đây thì chắc chắn Kakeru sẽ không ngần ngại gì mà chui xuống
luôn. Xấu hổ chết mất thôi. Đều tại cái hệ thống dở người kia.

'' Ha ha ha, he he he... Buồn cười chết mất thôi. '' Hắn không biết lúc này
một người thanh niên đang quan sát vẻ mặt của mình, không ngừng ôm bụng đập
đất cười sặc sụa.

" Không... Không sao đâu. " Đối diện với yêu cầu vô lý của Kakeru, thật đáng
kinh ngạc là Yayoi cũng không từ chối.

Nếu để cho nàng lau giúp hắn, chẳng phải là mình sẽ sờ khắp cả người của
Kakeru – chan sao? Xấu hổ a.

Nhưng nhìn thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của Kakeru, Yayoi không khỏi thầm mắng
bản thân nghĩ linh tinh. Kakeru khả ái như thế, mình nghĩ hươu nghĩ vượn gì
vậy... Mặc dù... Mặc dù thật tình mình rất muốn ôm lấy Kakeru nha. Kawaii!!!

" Kakeru, ta bắt đầu đây. "

Bàn tay nhỏ bé cầm tay khăn mặt từ từ di động trượt trên lưng Kakeru. Sau lưng
hơi trơn một chút, hẳn là do mồ hôi. Ma sát khiến cho phần da phía sau nhanh
chóng chuyển thành màu đỏ ửng. Một phút sau, Yayoi liền đi đến trước mặt của
Kakeru.

Kakeru trừng to đôi mắt của mình ra, cuống quít che chắn hạ bộ, không chịu
buông ra.

Yayoi trợn mắt nhìn Kakeru một cái. Nhưng có vẻ dường như Yayoi không có ý
định dừng tay. Dùng tay gạt tay của Kakeru ra, tiến đến phòng tuyến cuối cùng,
lau chùi cực kỳ cẩn thận.

" A? " Thân thể của Kakeru cứng lại, không dám nhìn Yayoi.

Chính mình quá khốn nạn. Dùng thủ đoạn hèn hạ lừa gạt khả ái loli lau chùi
thân thể dùm mình. Cảm giác tội lỗi cùng thẹn thùng tràn ngập trong tâm trí
của Kakeru.

" Kakeru - kun, ta lau xong rồi đó. Ngươi còn chỗ nào cảm thấy chưa thoải mái
không. " Yayoi chớp chớp con mắt đáng yêu của mình, hỏi.

" Không... Không... Ta ổn rồi... Bây giờ ta cảm giác mình rất khoan khoái nhẹ
nhàng. Cảm ơn Yayoi – chan. " Kakeru vội vàng quay người đưa lưng về phía
Yayoi, bắt đầu mặc đồng phục trường vào. Còn về phần bộ quần áo bóng đá đã bẩn
kia thì đã có nhân viên trong trường giặt giúp rồi.

" Hì hì, không có gì. Giả sử Kakeru - kun lớn thêm 1 tuổi, hoặc là đổi lại
những thành viên khác trong đội bóng thì Yayoi cũng không dám giúp đâu. Mẹ ta
nói đứa con gái tùy tiện sẽ không ai cần. " Yayoi hơi đỏ mặt nói.

" Thế... Thế à. "

" Hừm, bây giờ nói thì Kakeru cũng không hiểu đâu. Mà này, Kakeru – kun, không
được nói lung tung chuyện hôm nay với người khác nha. "

Con gái thường dậy thì sớm hơn con trai, cho nên cũng biết rất nhiều thứ.

'' Ừ... Ừ. '' Còn phải nhắc, tuổi thật của Kakeru đã gần 20 tuổi rồi, mỗi tội
chưa được thụt thôi... Những điều đơn giản vậy còn phải dặn dò sao?

'' Chúng ta về cùng nhau đi Kakeru. '' Yayoi nhoẻn miệng cười. Hai người dắt
tay nhau ra về.


Tà Ác Vương Giả Hệ Thống - Chương #17