Kinh Thiên Bí Mật.


Người đăng: ๖ۣۜ†im☪

Đại Đạo lâm vào ngắn ngủi bên trong rung động, kinh ngạc. Hồi lâu sau nàng thở
ra một hơi dài, trở lại bình tĩnh nhìn người Thủy Tổ Sáng Thế Thần nói: “Thủy
Tổ cho tiểu nữ xin hỏi một câu.”

Thủy Tổ Sáng Thế Thần gật đầu nói: “Lâu rồi ta không nói chuyện với người
khác, ngồi đây mãi có chút chán, ngươi hỏi đi.”

Đại Đạo thở phào, nhân cơ hội này hỏi: “Không biết tiền bối ở trong ý thức hải
Dâm Đạo làm gì?”

Thủy Tổ Sáng Thế Thần nghe hỏi mặt đỏ lên, bất quá hắn rất nhanh khôi phục
bình thường, ra vẻ nghiêm nghị nói: “Ta cảm thấy ở một chỗ buồn chán, cho nên
quyết định tạm ở đây để vui chơi.”

Đại Đạo mộng bức, một chỗ buồn chán cho nên quyết định ở đây chơi? Lý do này
cũng được hả? Dù nghi vấn, nàng không có gan hùm nói ra, đành gật đầu nói:
“Tiền bối, như vậy hệ thống trong người Dâm Đạo, là do tiền bối làm nên?”

Thủy Tổ Sáng Thế Thần gật đầu thừa nhận: “Trong lúc tình cờ bổn tọa đi ngang
qua, thấy tên này(Dâm Đạo) trước hấp hối sắp chết dùng năng lực chế tạo ra sơ
hệ thống, bổn tọa ban đầu cảm thấy thú vị, cho nên âm thầm giúp hắn một tay,
tạo ra hệ thống siêu cấp yy như bây giờ.”

Đại Đạo rốt cuộc thông suốt mấy chỗ khó hiểu, nàng nhẹ gật đầu nói: “Ngài đối
với Dâm Đạo hình như rất quan tâm?”

Thủy Tổ Sáng Thế Thần im im không nói, Đại Đạo cũng không hỏi tiếp, nàng không
đoán được mục đích thực sự của vị này Thủy Tổ Sáng Thế Thần.

Chợt lúc này nghe Thủy Tổ Sáng Thế Thần nói: “Bổn tọa nói cho ngươi một bí mật
động trời. Sắp tới tuổi thọ của bổn tọa không còn nhiều, cho nên vũ trụ sẽ
không yên ổn. Còn nửa, ngoài trừ ta ra, còn nhiều Thủy Tổ Sáng Thế Thần khác.
Bọn hắn đang nhìn chằm chằm vào ta, một khi ta thọ nguyên chết, lúc đó những
Thủy Tổ Sáng Thế Thần khác sẽ nhảy vào giành chỗ của ta. . .”

“Bổn tọa lo lắng thế giới trải qua vô số năm tâm huyết dựng dục bị bọn chúng
cướp đi.”

Nói xong, Thủy Tổ Sáng Thế Thần khuôn mặt xuất hiện tia buồn bã, dù sao thế
giới này do chính lão tạo nên, dù hắn là thần sáng thế, nhưng chưa thể thoát
khỏi đạo sinh tử được, nhiều lắm là thọ nguyên vô hạn(vô số), nhưng không phải
không có giới hạn.

Đại Đạo chấn kinh, nàng không biết hôm nay mình kinh ngạc bao nhiêu lần rồi,
hôm này càng không nghĩ đến dù là Thủy Tổ Sáng Thế Thần thoát không khỏi cái
chết, trong lòng rung động khó tả, như vậy nếu Thủy Tổ Sáng Thế Thần chết thì
mọi chuyện ra sao? Nàng ra sao?...

Nghe đến tuổi thọ của vị này Thủy Tổ Sáng Thế Thần trước mắt không còn nhiều,
nàng lo lắng hỏi: “Như vậy…ngài dự tính làm sao sau khi…chết?”

Thủy Tổ Sáng Thế Thần trầm ngâm một chút nói: “Bổn tọa sẽ chọn truyền nhân…mà
truyền nhân của bổn tọa không ai khác, chính là Dâm Đạo. Ta từng dùng suy tính
ra tên này tương lai có thể trở thành một đời mới Thủy Tổ Sáng Thế Thần.”

“Dâm Đạo?” Đại Đạo ngạc nhiên, nàng tò mò hỏi: “Dâm Đạo hắn ngoài trừ biết
chịch ra còn có tai à?”

Thủy Tổ Sáng Thế Thần khẽ cười, nói: “Đó cũng chính là thứ ta cần.”

Đại Đạo bó tay toàn tập, chịch là thứ cần? Đạo lý gì thế này? Chẳng lẽ chịch
nhiều là giỏi là hay?

Thủy Tổ Sáng Thế Thần cười cười nói tiếp: “Ngươi chắc cũng biết năng lực của
Dâm Đạo, đáng chú ý nhất năng lực của hắn : chịch coppy năng lực người khác.”

Đại Đạo gật đầu, bất quá nàng có chút buồn bực, năng lực xàm xí này của Dâm
Đạo có công dụng quan trọng gì ư có thể làm Thủy Tổ Sáng Thế Thần chú trọng
hắn ?

“Khà khà khà…” Thủy Tổ Sáng Thế Thần bỗng nhiên nở nụ cười tà ác làm Đại Đạo
rùng mình một cái, nàng cảm giác nụ cười này của hắn giống như một con sói đội
lớp cừu, đằng sau bộ mặt hiền lành chính là sói già dâm tiện.

Thủy Tổ Sáng Thế Thần vẻ mặt bí hiểm, nhìn Đại Đạo cười nói: “Khặc khặc, vấn
đề này ngươi không cần quan tâm, bổn tọa tự biết là được.”

“Còn có một chuyện muốn ngươi thay bổn tọa sau khi ra ngoài nhắn nhủ cho hắn:
chuẩn bị đầu thai đi đến thế giới khác, đón nhận huấn luyện của ta…Tới lúc ta
sẽ hiện thân gặp hắn. Tốt rồi, bây giờ ta tiễn ngươi đi ra ngoài.” Thủy Tổ
Sáng Thế Thần nói, nhẹ nhàng chỉ tay một cái, Đại Đạo thân thể thoáng chốc lu
mờ biến mất tại không gian.

Thủy Tổ Sáng Thế Thần lẩm bẩm: “Thời gian không còn dài…”

Nói xong hắn xếp bằng ngồi xuống, không gian một lần nửa trở lại yên tĩnh.

“10 giây đếm ngược cưỡng chế tự bạo.”

“9 giây đếm ngược cưỡng chế tự bạo.”

“7 giây đếm ngược cưỡng chế tự bạo.”

“3 giây đếm ngược cưỡng chế tự bạo.”

“2 giây đếm ngược cưỡng chế tự bạo.”

“1 giây đếm ngược cưỡng chế tự bạo.”

Minh Hạo thần sắc tuyệt vọng, nhận mệnh đứng im không nhúc nhích, không nghĩ
tới một đời anh minh như hắn lại sắp chết kiểu uất ức này, thật bất công a.

“Đing! Hệ thống đùa đó, chủ nhân ngu vê lờ, vậy cũng tin hi hi.”

Minh Hạo nghe vậy nổi giận lôi đình, mặt đỏ đến vành tai, không ngờ có ngày
mình bị hệ thống hù dọa một vố, trong lòng chửi bới “Hệ thống, ngươi là Cái
Nồn đúng không? Ta biết là ngươi, có giỏi thì ra đây, đồ cờ hó, đồ cơn
phò*.”

Lời mắng bao nhiêu thô tục Minh Hạo đều xuất ra hết, thậm chí chửi đến cha má
mười đời tổ tông Cái Nồn, đáng tiếc, làm hắn thất vọng là, Cái Nồn nói xong
một câu trêu chọc lập tức im lặng, không hề đáp lại, tựa như không quan tâm
đến lời chửi mắng của hắn.

Minh Hạo chửi mệt cũng nghỉ chửi, âm thầm ghi hận Cái Nồn, nếu có cơ hội đem
lôi con nha đầu kia ra ngoại, hắn sẽ cho tam lỗ nàng nở hoa, sau đó dùng nến
chích ngay chỗ đấy *, sau đó cho đám dog thông nàng phía sau, kế tiếp đem
voi, sư tử chim chóc gì đó thông luôn, xong rồi để đám mỹ đen thông 24/24… bắt
nàng phải đẻ nhiều loại giống chó, giống voi lại người vv…

Bao nhiêu kiểu tra tấn ác độc Minh Hạo đều nghĩ xong, chỉ thiếu thời cơ sử
dụng lên người Cái Nồn nửa thôi.

“Dâm Đạo, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Đại Đạo lúc này thần hồn từ không gian hệ thống trở về, nàng nhìn qua Minh Hạo
thái độ nghiêm túc nói.

Chưa chờ Minh Hạo nói gì, Đại Đạo liếc nhìn Sinh Đạo bình thản nói: “Sinh Đạo,
làm phiền ngươi đi ra chỗ khác một chút, ta có chuyện riêng muốn nói với Dâm
Đạo.”

Sinh Đạo im lặng ôm đứa con trong lòng biến mất, trong gian phòng còn lại một
nam một nữ.

Đại Đạo nghiêm túc nói: “Dâm Đạo, ta sẽ kể cho ngươi nghe toàn bộ về hệ thống
sự thật.”

Minh Hạo ngạc nhiên nói: “Liên quan đến hệ thống?”

“Đúng vậy.” Đại Đạo gật đầu, thần sắc nghiêm trang, “Ta sau khi xâm nhập đến
hệ thống trung tâm không gian, gặp được một người. Hắn cực mạnh, chỉ một tia
uy thế liền làm ta quỳ dưới đất.”

Minh Hạo trên mặt hiên lên khó tin, không nghĩ lấy cảnh giới Đại Đạo còn có
người có thể áp chế nàng, hắn tò mò hỏi: “Là ai Đại Đạo.”

Đại Đạo nhấc đến trên mặt hiện lên sợ hãi, tình cảnh kia nàng không thể nào
quên được, một loại sợ hãi hàn gắn sâu trong tâm linh đến hết cuộc đời nàng,
hít sâu một cái, bình tĩnh nhấn mạnh từng chữ: “Thủy - Tổ - Sáng - Thế -
Thần!”

“Thủy Tổ Sáng Thế Thần?” Minh Hạo nghe đến năm chữ này từng sợi lông nách,
lông chim trên người dựng đứng lên, trong lòng dậy sóng dâng trào. Riêng ba
chữ “sáng thế thần” chính là tượng trưng cho một vị thần tràn đầy quyền lực,
so với Đại Đạo cũng như các đạo khác, kể cả hắn cao hơn rất nhiều, có thể nói
không cùng đẳng cấp. Bởi vì sáng thế thần là người tạo ra các đạo, sau đó mới
tới thế giới, nguyên tố, thời gian vv…

Có thể nói là người đứng đầu trong “bộ máy quyền lực”. Vua của vua. Một vị
thần cao nhất phía trên, cho dù tất cả đạo khác hợp sức lại cũng không thể nào
rung chuyển được vị trí của hắn.


Siêu Cấp YY Hệ Thống - Chương #338