Chuyên Gia Đến Từ Bệnh Viện Tâm Thần.


Người đăng: phamtrang

Lúc La Xuyên vừa kiểm tra thi thể xong, thì đã nhìn thấy cảnh sát viên vẫy tay
hai lần với mình. Cho nên ông đành để Điền Chân và Kha Tuyết kiểm tra thi thể
trước, tự mình đi đến nhà vệ sinh xem xem cảnh viên kia có phát hiện gì mới.

Vừa nhìn thấy La Xuyên cảnh viên đứng cạnh cửa nhà vệ sinh có chút kích động,
nói: “Sếp mau vào đây xem xem, thằng cha này thật là to gan làm bậy mà. Tôi
công tác mười mấy năm, từ trước tới nay chưa bao gặp qua loại tội phạm giết
người như thế này. Hắn ta mặc áo mưa, đeo gang tay, không biết đi giày gì lúc
gây án, không có dấu vân tay, không có dấu chân, không để lại bất kì vết tích.
Cái nhà vệ sinh này như có ma vậy, sau khi gây án, hắn không những ở trong
phòng vệ sinh rửa sạch hung khí gây án, rửa xong hắn còn để lại cho chúng ta.
Đây là thách thức tuyệt đối mà.” Nhân viên kiểm nghiệm vô cùng kích động báo
cáo với La Xuyên kết quả điều tra.

La Xuyên dè dặt cẩn thận bước từng bước tiến vào nhà vệ sinh, xem xét chiếc áo
mưa trong bồn tắm lớn, gang tay trên bệ rửa tay, còn cả nước ngấm máu trong
bồn tắm. Màu máu đỏ sẫm hết sức đáng sợ, nhưng phòng vệ sinh này lại không hề
có vết tích lộn xộn. Điều này chứng minh, lúc hung thủ bước vào để rửa sạch sẽ
hung khí, vẫn đâu vào đấy, mà không phải tâm hoang ý loạn mà xử lí vết tích,
nếu như không xảy ra sơ xuất, thì kiểm tra DNA thì cũng chỉ là của kẻ chết.

La Xuyên đứng tại vị trí mà hung thủ đã đứng trước đó, nhìn gương. Trong lòng
thầm nghĩ: “Cứ cho rằng tố chất tâm lí hung thủ dị thường như thế. Có phải mấy
tiếng đồng hồ trước cũng từng đứng ở đây, bản thân đứng trước gương dương
dương tự đắc không? Hắn ta lặp đi lặp lại khúc dương cầm nhiều lần, có hàm ý
đặc thù gì đó sao? Giết xong ba người, thần không biết quỷ không hay, không hề
để lại bất kì dấu tích nào. Nếu như không phải thủ pháp giết người quá khoa
trương, những điều này hầu như khiến người khác hoài nghi. Rốt cuộc căn nhà
nhà đã có hay chưa người lạ vào, hơn nữa hắn ta mang nhiều hung khí gây án như
thế, hắn làm sao có thể khiến người bị hại cho hắn vào. Thực sự là người lạ
sao...sát hại thành công hai nữ một nam. Trong nhà lại không có bất kì dấu vết
đánh đầu, phương diện này xem ra có thể khiến người ta hoài nghi đây là người
quen, thậm chí là gây án tập thể.

Có điều La Xuyên trong lòng rất rõ, kẻ tội phạm giảo quyệt này rất ác. Đặc thù
thủ pháp gây án, giọng điệu tự phụ. Cho nên hiện tại vẫn chưa thể xác định có
phải người quen gây án hay không.

Còn tính khả thi của gây án tập thể, La Xuyên căn bản cũng có thể loại trừ.
Bởi vì hẹn ngầm của tập thể hợp tác có thể đạt đến trình độ hoàn toàn không để
sảy ra sơ suất hầu như là điều bất khả thi. Tố chất tâm lí của mỗi người không
giống nhau, thói quen hành động không giống nhau, cho dù đều là cao thủ tội
phạm, cũng sẽ phát sinh những sai lầm nhỏ nhặt do thoi quen mà tạo thành. Hiện
trường giết người này không giống.

La Xuyên bước ra khỏi nhà vệ sinh, nói với cảnh viên bên cạnh: “Tối hôm nay,
mọi người ai cũng đừng nghĩ tới việc nghỉ ngơi. Tỉ mỉ điều tra hiện trường,
tranh thủ có thể tìm ra chút ít manh mối.

Cảnh viên có chút đau đầu hỏi: “ Đội trưởng, loại tội phạm này không bình
thường a! Sếp nói hắn đem thi thể xếp thành hình như thế, có phải tâm lí biến
thái không, hoặc là...bệnh tâm thần?”

La Xuyên cười: “Có phải bệnh tâm thần hay không vẫn phải để chuyên gia phán,
sớm mai, tôi sẽ đi thăm hỏi một người bạn già, loại án giết người tâm lí biến
thái này, không ai hiểu rõ hơn ông ta đâu.”

Các cảnh viên làm việc suốt đêm, La Xuyên cũng không dám thờ ơ một khắc tỉ mỉ
phân tích manh mối hiện trường phạm tội. Cho đến khi trời bắt đầu lờ mờ sáng,
ông mới bước ra ngoài biệt thự, đứng trong vườn hoa nhỏ của biệt thự, châm một
điếu thuốc.

Lại là một năm tiết xuân ấm áp hoa khai đua nở, hạt sương đậu trên cánh hoa
lung lay trực rơi. Hương cỏ lẫn lộn cùng đất có thể khiến người ta ngắn ngủi
quên đi mùi máu tanh trong biệt thự kia. Hơi xuân táp vào mặt, khiến cho La
Xuyên cả đêm chưa được nghỉ ngơi cũng dễ chịu chút ít.

Hơn nữa lúc này bên ngoài thành phố, cánh cửa tầng ngoài phòng bệnh cách ly
đặc biệt của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn đang nặng nề mở ra. Vài vị bác sĩ đi
cùng một người đàn ông gọn gàng, sạch sẽ, khí chất bất phàm tuấn dật bước đến
trước phòng bệnh.

Các bác sĩ lộ nỗi ưu phiền nói với người đàn ông: “Quan tiên sinh, đại danh
của ông chúng tôi đây thực sự là như sấm rền bên tai, có điều...ông sắp phải
gặp vài kẻ bệnh thái cực đoan, những tội ác mà bọn chúng đã làm cũng như sấm
rền bên tai vậy. Trong số bọn chúng sẽ có những kẻ dùng chính cơ thể của mình
mà tấn công người, mà không hề có chút cảm giác đau đớn! Bọn họ một khi phát
bệnh sẽ rất khó khống chế, ông chắc chắn trực tiếp gặp loại người này mà không
có phòng hộ sao?”

Quan Sơn thuận tay nhẹ nhẹ lật hai lần hồ sơ trong tay, điềm đạm trả lời: “
Bệnh nhân số 37, hắn nói hắn không có cảm giác đau đớn, là thật hay giả ngày
trước còn chưa biết, mọi người kêu tôi tới đây, không phải là để kiểm chứng
hắn ta một chút có phải là kẻ mắc bệnh thần kinh hay không, có hay không ý
thức tỉnh táo và và hành vi năng lực hay sao? Tất cả bằng chứng chứng minh hắn
ta hạ độc giết năm người một nhà hàng xóm, nhưng hắn ta lại không thừa nhận
hành vi phạm tội của mình. Trên tài liệu viết, hắn ta cho rằng bản thân là một
chiếc...bánh bao có độc.”

Đọc đến đây, Quan Sơn lắc lắc đầu rồi cười: “Một cái bánh bao thì có khả năng
sát thương là bao nhiêu? Mọi người không cần phải lo lắng, trực tiếp đem hắn
ta đến phòng khám bệnh đối diện, mình tôi đơn độc nói chuyện với hắn là được
rồi.”

Hai nhân viên điều dưỡng đưa mắt nhìn nhau, nhưng Quan Sơn đã kiên định như
vậy, bọn họ cũng đành bắt đầu chuẩn bị công tác phòng ngự an toàn, dẫn người
bệnh đến phòng chuẩn bệnh đối diện.

Viện trưởng ba ngày trước đã đặc biệt giao phó, có thể mời Quan Sơn đến rất
hiếm, để ông ta mọi người toàn lực phối hợp. Phải biết, hiện nay Quan Sơn trẻ
tuổi nhất, cũng là chuyên gia tâm thần học đẳng cấp có năng lực nhất. Lấy từ
việc tư pháp giám định tâm thần bệnh ra nói, giám định trăm nghìn kẻ tội phạm
ngụy trang bệnh nhân tâm thần. Càng là chuyên gia về phương diện tâm lí học
tội phạm, để có thể nói như vậy, bất kì tội phậm rơi vào tay ông ta, đều không
có khả năng thông qua ngụy trang bệnh tâm thần mà thoát khỏi sự trừng trị của
pháp luật. Không phải kẻ tâm thần, ông ta nhất định sẽ nhìn ra. Là bệnh nhân
tâm thần, ông ta cũng có chỉ dẫn nắm chắc quá trình phạm tội. Ông ta vốn dĩ
lớn lên ở nước ngoài, nửa năm trước đột nhiên về nước, tại trường hình sự làm
tới chức giáo sư. Nguyên nhân cụ thể chẳng có ai biết, nhưng năng lực của Quan
Sơn lại biểu thị vô cùng chuyên nghiệp và uy tín.

Lần này, ông ta sở dĩ muốn lúc trời còn chưa sáng để đến “vấn chẩn”, thực ra
là để cho người bệnh mất cảnh giác, đó là quy luật ngủ tự nhiên của một người
bình thường, bốn năm giờ sáng đúng lúc mà người ta buồn ngủ nhất, là lúc ý
thức yếu kém nhất. Tại lúc này đề xuất chất vấn người bệnh, có phải là kẻ mắc
bệnh tâm thần rất dễ lộ ra sơ hở không.

Quan Sơn tiến vào phòng chẩn bệnh, tọa trên vị trí của mình. Anh nhìn thiết bị
ghi âm trên bàn, sau khi khẳng định không có bất kì vấn đề gì. Lúc này mới gọi
kẻ tâm thần số 37 vào.

Hai nhân viên điều dưỡng dìu một nam nhân cao to bước vào, nam nhân mặt không
biểu tình, mặc bộ quần áo trói chuyên dụng của bệnh viện tâm thần. Loại quần
áo này vô cùng đặc thù, nách áo liên kết với chủ thể y phục và tay áo, khống
chế đôi tay người bệnh. Giữa hai chân có xà cạp, lại không ảnh hưởng đến phạm
vi nhỏ đi lại bình thường của người bệnh. Vừa có thể trói buộc hành động người
bệnh hiệu quả, từ đó mà tránh được người bệnh bắt người, tự sát, phát sinh
tình huống va chạm ngoài ý muốn. Vải được sử dụng cũng là loại chịu được lực
kéo mạnh. Đồng thời có một nút thắt được thiết kế ở giữa tay và phần bụng trên
bộ quần áo. Khi người bệnh có tình huống giãy giụa, nút thắt đó càng ngọ nguậy
càng chặt.

Sau khi để nam nhân ngồi xuống, Quan Sơn liền nói với hai nhân viên điều
dưỡng: “Hai người ra ngoài trước đi, lát sau tôi sẽ gọi hai người.”

Hai vị bác sĩ nói có chút lo lắng: “Quan tiên sinh... tên này hết sức nguy
hiểm, hay là để bọn tôi ở đây với ông đi, ngộ nhỡ hắn ta lên cơn bệnh, cũng
còn có chúng tôi tiếp ứng.”

Quan Sơn cười cười nói: “Không sao đâu, có quần áo trói rồi, hắn cũng chẳng
làm được gì. Có chuyện tôi sẽ hét to gọi mọi người.”

Hai vị bác sĩ cũng đành tạm thời trước hết ra ngoài cửa chờ đợi.


Sát Lục Mĩ Học - Chương #2