Chương 16: Đem Mạch.


Đi ra khỏi con hẻm nhỏ âm u, ánh nắng một lần nữa chiếu rọi trên người, Mạn Sương cơ hồ hoài nghi chuyện mới xảy ra vừa rồi vốn chỉ là một giấc mộng.

Song, có người tựa hồ không muốn làm cho nàng nghĩ như vậy.

Mới vừa bước vào y quán, Mạn Sương liền nghe được thanh âm trong suốt vui mừng từ trong điếm truyền ra: “Bạch cô nương, ngươi rốt cục đã trở về, ta đợi ngươi lâu lắm rồi!”

Người giữ tiền của y quán đi ra, hé ra một cái ghế thái sư, Bách Lý Băng thản nhiên ngồi trên ghế, vểnh cước, cười hì hì nói.

Hắn đương nhiên không mặc bộ quần áo đen khi nãy, bây giờ hắn mặc một bộ cẩm y, ánh xà xừ, cực kỳ tươi đẹp.

Trên y bào thêu một đóa hoa hồng lớn (hơi có tý nghi nghờ về giới tính của Băng đệ

Sai Phi Dụ Tình - Chương #16