Chương 106: Giải Hàn Độc


Trăng lạnh đọng ở chân trời, dưới ánh trăng khu rừng càng thêm tối tăm.

Gió đêm lãnh liệt, quần áo tung bay. Bách Lý Hàn đứng trong rừng cây, bóng dáng của hắn dưới tàng cây có chút không chân thực. Tâm tình của hắn cũng như bóng đêm mịt mờ, phức tạp khó tả.

Lưu Sương chưa từng yêu cầu hắn như thế, tối nay thật khác thường, chứng minh nàng đã đoán được thân phận của hắn. Hắn từng tưởng tượng Lưu Sương sẽ phản ứng thế nào khi biết chân tướng của hắn, giận hắn hận hắn buồn bực hắn đã lừa gạt nàng, nhưng có thể nào cũng không thể nghĩ ra nàng sẽ phản ứng thế này.

Hắn lại làm nàng phiền chán đến cực điểm sao? Nàng không thiết nhìn mặt hắn nữa rồi sao?

Một bóng đen vọt tới từ xa, Bách Lý Hàn xoay người, dưới ánh trăng, nhìn thấy một mái tóc màu đỏ, là thị vệ dược xoa của Đoạn Khinh Ngân.

“Điện hạ của ta cho mời!” Dược xoa lạnh giọng nói.

Bách Lý Hàn không bất ngờ chút nào, Đoạn Khinh Ngân không nghi ngờ hắn thì mới là bất ngờ.

“Phiền các hạ vào rừng săn hai con thỏ.” Bách Lý Hàn lạnh lùng nói, phi thân một cái, như mây khói về phía lều vải của Đoạn Khinh Ngân .

Quân trướng vẫn như cũ, nhưng vì không có Lưu Sương, trong nháy mắt trở nên trống trải đến không ngờ, trống rỗng giống như trái tim của hai nam nhân này.

“Trữ Vương, quả nhiên là ngươi!” Đoạn Khinh Ngân chậm rãi đưa mắt nhìn Bách Lý Hàn, khóe miệng khẽ nhếch lên, thanh âm thanh nhuận lãnh đạm.

“Nhãn lực của Đông Phương điện hạ thật là tốt!” Bách Lý Hàn mỉm cười, nhẹ nhàng tháo mặt nạ. Dưới ngọn đèn, là một gương mặt tuấn nhã trong sáng, vì đã nhiều ngày không gặp nắng, làn da của hắn càng trong suốt và trắng hơn.

Ánh mắt hai người chạm nhau cùng hàm chứa ý cười.

Mặc kệ nội tâm hai người đối địch như thế nào, mặc kệ tâm tình gay go như thế nào, tình địch gặp mặt, vẫn cứ mỉm cười, không thể thua điểm phong thái đối phương được.

“Ngày ấy bên vách núi, là ngươi cứu được Sương nhi?” Đoạn Khinh Ngân hỏi.

“Không sai!” Bách Lý Hàn thản nhiên đáp, nhớ tới ngày ấy Đoạn Khinh Ngân vì cứu Sương nhi, cũng nhảy xuống vách núi, nhớ đến tiếng gọi thê lương của Đoạn Khinh Ngân, trái tim Bách Lý Hàn đột nhiên cứng đờ, tình cảm Đoạn Khinh Ngân dành cho Sương nhi, đã sâu sắc đến thế.

Ngay lúc này, trong lòng Đoạn Khinh Ngân cũng có những cảm xúc giống của Bách Lý Hàn. Mặc dù Bách Lý Hàn không nói rõ, nhưng có thể cứu được Sương nhi từ vách núi cao đó, chắc chắn Bách Lý Hàn cũng đã không ngại đem cả tính mạng mình ra đặt cược. Vì cứu Sương nhi, hắn mạo hiểm bản thân, không màng sống chết.

Ánh mắt hai người lại chạm nhau, tuy khóe môi vẫn khẽ cười, nhưng trong con ngươi đen, ngập tràn đau đớn, đau đớn vì yêu.

“Ta muốn biết, giữa ngươi và Sương nhi, rốt cuộc đã có ân oán gì?” Bách Lý Hàn nghi hoặc hỏi thăm.

Tính cách Sương nhi vốn đạm bạc, có thể khiến nàng chỉ kiếm vào ngực Đoạn Khinh Ngân, ân oán kia đã đến mức nào! Bách Lý Hàn thật sự không nghĩ ra được!

Con ngươi đen đẹp như ngọc của Đoạn Khinh Ngân tối sầm lại, khẽ thở dài một tiếng, có chút gian nan cất lời: “Sương nhi, nàng vốn là công chúa Vũ Quốc. Ân oán giữa ta với nàng, chắc ngươi đã hiểu!”

Công chúa Vũ Quốc, Sương nhi dĩ nhiên là công chúa Vũ Quốc, chuyện này thật sự ngoài dự đoán của Bách Lý Hàn. Như vậy, Sương nhi cùng Đoạn Khinh Ngân, là hận nước thù nhà. Trách không được Sương nhi lại đối xử thế với Đoạn Khinh Ngân!

“Sương nhi, không phải nữ nhi của Bạch ngự y sao?”

“Không phải, năm đó ta cứu nàng, chạy trốn tới Nguyệt Quốc. Ngự y Bạch Lộ không có con cái, ta mang Sương nhi đến nhà Bạch ngự y, để Sương nhi nhận ông ấy làm cha.”

“Nguyên lai là như vậy!” Bách Lý Hàn thì thào nói.

Mất nhà, mất nước, sư huynh thân yêu nhất, lại là kẻ thù. Chuyện này đối với Sương nhi, là đả kích to lớn cỡ nào, nghĩ đến chuyện Lưu Sương biết thân phận thật của nàng, trong lòng hắn không khỏi quặn đau.

Bầu không khí trong trướng trầm mặc một lúc lâu.

Đoạn Khinh Ngân đột nhiên ưu thán một tiếng, nói “Tối nay thỉnh Trữ Vương gia đến, là có chuyện muốn nhờ!”

Bách Lý Hàn đưa mắt nhìn, mỉm cười nói: “Xin cứ nói!”

“Nếu Trữ Vương đã ở trong quân doanh nhiều ngày, chắc đã rất rõ ràng tình hình chiến sự giữa Thiên Mạc Quốc và Lăng Quốc. Mặc dù ta có thể đóng quân nơi hiểm yếu, thắng Thiên Mạc Quốc hai trận, khí thế không tệ. Nhưng Lăng Quốc yếu ớt đã nhiều năm, nếu muốn đánh bại thiết kỵ của Thiên Mạc Quốc, hoàn toàn không phải chuyện dễ dàng. Nếu Lăng Quốc thua trận, Mộ Dã chắc chắn sẽ kéo quân đến Nguyệt Quốc. Đạo lý môi hở răng lạnh, chắc Trữ Vương gia hiểu được.”

Bách Lý Hàn đứng dậy, chắp tay thong thả đi lại, hắn đương nhiên hiểu đạo lý môi hở răng lạnh. Dã tâm của Mộ Dã rất lớn, chỉ sợ hắn muốn tất cả thiên hạ về tay, nếu Lăng Quốc bại trận, mục tiêu kế tiếp của Mộ Dã chắc chắn là Nguyệt Quốc.

Ý tứ của Đoạn Khinh Ngân Bách Lý Hàn đương nhiên rõ ràng, kỳ thật, hắn đã muốn đánh với Mộ Dã một trận từ lâu, muốn chặt đứt dã tâm và khí phách của Mộ Dã từ lâu. Huống hồ, hôm nay, Lăng Quốc còn là cố hương của Sương nhi, nếu Lăng Quốc bị diệt, Sương nhi làm sao không buồn không đau.

Bách Lý Hàn trầm ngâm trong chốc lát, thản nhiên cười nói: “Việc này Hàn mỗ đã ghi tạc trong lòng, nhất định sẽ dốc toàn lực tương trợ. Bất quá, nếu sau này Nguyệt Quốc gặp nạn, cũng thỉnh thái tử điện hạ không nên chỉ khoanh tay đứng nhìn.”

Đoạn Khinh Ngân mỉm cười nói: “Hôm nay cùng Trữ Vương vỗ tay vi thệ, chỉ cần Lưu Quang còn tại vị một ngày, sẽ cùng Nguyệt Quốc huynh đệ liên bang.”

Dưới ngọn đèn, hai cánh tay thon dài nắm chặt vào nhau. [nghe như đam mỹ =))]

Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều nhìn thấy sự kiên định và hào khí trong mắt đối phương.

“Đêm đã khuya, Hàn mỗ cáo từ!” Bách Lý Hàn nhớ thương Lưu Sương, thản nhiên nói.

Khi hắn xách con thỏ quay về trướng, trong lòng đột nhiên nảy lên một linh cảm xấu.

Hắn vội vàng chạy vào trướng, đã thấy Lưu Sương cuộn mình trên giường, hàm răng cắn chặt góc chăn, gương mặt phủ một tầng mồ hôi, thân thể không ngừng run rẩy .

Trong lúc nhất thời Bách Lý Hàn muốn đứt từng khúc ruột, trong nháy mắt hắn nhận ra Lưu Sương bị hàn độc phát tác. Hắn buông tay, con thỏ rơi trên mặt đất, hắn bước nhanh chạy vội tới cạnh Lưu Sương, ôm chặt Lưu Sương vào ngực.

Thân thể mềm mại nhỏ nhắn xinh xắn của nàng rất lạnh, nàng rất gầy, hắn ôm nàng trong lòng mà thấy nhẹ như bông. Trái tim hắn không nhịn được đau đớn co quắp.

Thân thể Lưu Sương càng lúc càng run rẩy dữ dội, đôi môi đỏ dần bệch bạc, đổi màu trắng nhợt. Nàng hiển nhiên là đã đau đến mức ý thức cũng mơ hồ, đôi mắt nhắm chặt, hàng mi phủ bóng lên đôi mắt.

Bách Lý Hàn ôm Lưu Sương, móc từ trong lòng ra một khăn gấm, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán Lưu Sương. Động tác của hắn rất dịu dàng, rất nhẹ nhàng rất chậm chạp, lại khiến người khác phải tan nát cõi lòng.

Sương nhi, đây là lần độc phát cuối cùng rồi, sau này, nàng sẽ không bị hàn độc hành hạ nữa.

Sương nhi, cứ để ta thay nàng chịu đau đớn của hàn độc đi.

Hắn nhẹ nhàng đặt Lưu Sương lên giường, móc từ trong người ra một cái hộp tinh xảo. Chậm rãi mở ra, bên trong có một viên dược hoàn nho nhỏ. Viên dược hoàn to bằng ngón tay cái, dưới ánh sáng u ám, lóng lánh phản quang, tản ra mùi thơm nhàn nhạt.

Hắn đưa viên thuốc màu đỏ rực vào miệng, viên thuốc vừa vào cổ họng, đã mang theo một luồng khí nóng rực chui vào bụng. Bách Lý Hàn dần dần cảm thấy cơ thể chậm rãi nóng lên, dần dần gan ruột của hắn giống như bị lửa thiêu.

Hắn chịu đựng cảm giác hỏa thiêu này, chỉ có để “Phệ hỏa hoàn” phát huy sức nóng trong cơ thể đến cực hạn, sau đó hắn và Sương nhi cùng giường, mới có thể chuyển hàn độc của Sương nhi sang người hắn.

Đây là bí pháp giải hàn độc của Vô Sắc, biện pháp này Bách Lý Hàn chưa từng nghe nói. Có lẽ, chỉ có con người ác liệt như Vô Sắc, mới có thể nghĩ ra phương pháp giải độc xấu xa như thế.

Bất quá, mặc kệ biện pháp gì, chỉ cần có thể giải hàn độc trên người Lưu Sương, hắn đều nguyện ý làm thử.

Luồng khí nóng trong cơ thể dần bành trướng, lan tràn đến tứ chi, lan tràn đến lục phủ ngũ tạng, rốt cục cũng đạt tới cực hạn. Hắn chậm rãi cúi người, dùng cánh tay run rẩy cởi quần áo của Lưu Sương. Từng món đồ rơi xuống đất, thân thể trắng nõn yêu kiều của Lưu Sương hiện ra trong cảnh tranh tối tranh sáng.

Nàng tựa như một đóa hoa sen trong suốt sáng long lanh, thuần khiết, xinh đẹp. Làm cho trái tim hắn đập loạn nhịp. Làm cho tâm tình của hắn như một mặt hồ đang xao động.

Giờ khắc này, hắn có chút cảm kích tên Vô Sắc. (Vô Sắc : ồ, không cần khách sáo, lần sau có gì thì nhận luôn từ đầu nhé, đừng giả vờ thanh cao )

Là biện pháp của Vô Sắc, cho hắn thêm một cơ hội để gần gũi Sương Nhi, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng của hắn.

Trong bóng đêm hắn đánh giá tỉ mỉ thân hình xinh đẹp của nàng, cố gắng khắc sâu hình ảnh của nàng trong trí óc. Da thịt mềm mại trắng nõn, làm đầu óc hắn dần mê say, thân hình cao lớn của hắn không kiềm chế được chậm rãi đè lên thân thể mềm mại của nàng, sự lạnh lẽo như băng của nàng làm đầu óc hắn tỉnh táo trong nháy mắt.

Hắn ôm nàng, cảm nhận thân thể lạnh lẽo của nàng, cố gắng dùng thân nhiệt của mình để tiêu trừ cái lạnh của nàng. Nụ hôn của hắn như những hạt mưa đặt xuống thân thể nàng, dịu dàng, nóng bỏng.

Một người lạnh, một người nóng.

Hắn khóa chặt thân thể mềm mại mảnh khảnh của nàng trong vòng tay, tay hắn tinh tế vuốt tóc nàng. Hắn thật sự muốn đem cả người nàng khảm nhập vào trong máu, trong xương, trong linh hồn của hắn.

Sương nhi!

Hắn cúi đầu dịu dàng gọi tên nàng.

Da thịt thân cận, tóc đen dây dưa, lần này bớt chút khó khăn, thêm nhiều cuồng dã dài lâu.

Hắn cảm thấy hàn ý tiến vào cơ thể, tan ra trong luồng khí nóng. Thân thể Sương nhi dần dần nóng lên, thân thể của hắn dần dần lạnh lẽo.

Thật tốt, Vô Sắc kia nói thật. Hắn thật sự đã hút hàn độc từ Sương Nhi.

Lưu Sương cảm thấy hàn ý trên người dần dần biến mất, nàng dần dần thức tỉnh.

Nhưng khi ý thức của nàng trở lại, nàng không nhịn được kêu to, nhưng chẳng thể kêu ra tiếng, đôi môi đã bị bịt chặt.

Nàng vô lực giãy dụa, bởi vì một chút khí lực cũng không có.

Nàng nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, đó là gương mặt của Bách Lý Hàn. Tu mi tuấn mục, vẫn tuấn tú như vậy, nhưng trong lòng nàng đây là gương mặt xấu nhất thế gian (thiệt hem). Nàng chưa từng nghĩ, hắn lại xấu xa đến thế này, thừa dịp nàng hàn độc phát tác, dĩ nhiên đối xử với nàng như vậy.

Hắn có còn là con người không chứ?

Lưu Sương chỉ có thể trừng mắt oán hận nhìn hắn, trong đôi mắt phượng đang ẩn ý cười của hắn, trừ thủy quang liễm diễm nồng đậm tình ý, còn tràn ngập thâm tình, ôn nhu vô hạn. Thâm tình và ôn như làm Lưu Sương không cách nào thừa nhận.

Nếu như thật sự đối với nàng thâm tình tràn ngập, ôn nhu vô hạn. Vì sao lại đối xử với nàng như thế.

Nàng thống khổ nhắm mắt lại, không nghĩ không nhìn hắn. Chỉ mong vĩnh viễn không nhìn thấy hắn nữa.

Bách Lý Hàn nhìn vẻ mặt Lưu Sương đối với hắn chán ghét đến cực điểm, nội tâm trào lên một cảm giác khó tả. Hắn không giải thích với nàng, có lẽ, nên để nàng hận hắn. Bởi vì, sau khi hắn nhận hàn độc từ nàng, hắn sẽ không sống thêm được hai năm.

Đây là lời Vô Sắc nói, hắn tin.

Bởi vì Vô Sắc cứu người, luôn luôn làm bị thương thêm một người, một người được sống thì một người phải chết.

Tốt nhất là để Lưu Sương chán ghét hắn, hận hắn, vĩnh viễn cũng không nhớ đến hắn. Như vậy, nàng mới không thống khổ.

Hắn quý trọng lần triền miên cuối cùng này, hết sức dịu dàng trong từng hành động. Muốn đem giờ khắc này vĩnh viễn khắc sâu vào tâm khảm.

Đêm vui quá ngắn, hắn bị thiêu đốt bởi tình dục.

Một đêm này, hắn quên hết tất cả, trong mắt hắn, chỉ có một người, thê của hắn, Bạch Lưu Sương.

Sáng sớm ngày hôm sau, hắn điểm huyệt ngủ của Lưu Sương.

Ngồi ở trong quân trướng, chịu đựng lần hàn độc phát tác đầu tiên.

Lạnh đến thấu xương, đau đớn đến thấu xương, làm một đại trượng phu như hắn cũng không thể chịu được, thật không biết mấy năm nay, Lưu Sương đã chịu đựng thế nào.

Hai canh giờ sau, hàn độc mới chậm rãi biến mất, hắn lảo đảo đứng lên, đi tới bên cạnh Lưu Sương, tinh tế đánh giá dung nhan đẹp đẽ của nàng. Lúc này, nàng ngủ rất ngon, sắc mặt cũng dần dần đỏ ửng.

Hắn cầm tay nàng, cảm giác được sự ấm áp của nàng, trái tim hắn, như bị tan chảy.

Sương nhi, vĩnh biệt!

Hắn thì thào nói.

Nếu không phải ta không còn cơ hội để trao cho nàng thứ gọi là hạnh phúc nữa, ta vĩnh viễn cũng không buông tay.

Vĩnh viễn cũng không buông tay, nhưng lúc này ta lại không thể không buông tay!

Hắn chậm rãi cúi đầu, êm ái hôn lên đôi môi đỏ mọng ấm áp của nàng.

Trong lúc ngủ mơ nàng yêu kiều hừ một tiếng, làm hắn không muốn buông ra.

Hắn đột nhiên xoay người, dứt khoát đi ra cửa, nếu còn không đi, hắn nhất định không nỡ rời đi nữa.

Trong khu rừng âm u, thị vệ Trương Tá Lý Hữu vốn giả dạng vào quân doanh đã chờ ở đó, Bách Lý Hàn móc từ trong lòng ra một lá thư, để Trương Tá đưa đến tay Đoạn Khinh Ngân.

Sai Phi Dụ Tình - Chương #106