Bắt Đầu Huấn Luyện.


Người đăng: anhlinhkirito

Hai năm sau, lúc này cửu hoàng tử của chúng ta đã tròn 5 tuổi. Trong
hai năm qua hắn đã có một cuộc sống thật hạnh phúc bên cha mẹ mình
giống như cuộc bắt cóc chưa từng sảy ra hay cuộc điều tra của triều
đình đi vào ngõ cụt vì tất cả các thích khách đều là người ngoại
quốc thành phần tạp nham và đều chết sạch. Hai năm qua hắn đã vô
cùng thỏa mãn với cuộc sống mới của mình và không hề nuối tiếc
gì về cuộc sống cũ của mình. Hắn quyết định tại kiếp này hắn sẽ
sống thật tốt hưởng thụ đầy đủ và sẽ đứng trên đỉnh cao của thế
giới này. Hôm nay ,là ngày sinh nhật lần thứ năm của hắn cũng là
ngày hắn phải rời sa cha mẹ để đi theo Sở Chính Long để tu luyện.
Việc hắn được nhận làm đệ tử được giữ bí mật nên bên ngoài là
hắn đi nước ngoài học hỏi cũng như đi chơi nhưng thực chất từ sáng
sớm hắn đã bị sư phụ mình sách đi rồi.

Tại núi rừng Bạch Mã ,trong một căn nhà trúc ẩn sau khu rừng, một
đứa bé đang quỳ dưới đất tay bưng tách trà hướng tới người trung
niên ngồi phía trên :

-Đồ nhi Trần Ngọc Quang hướng tới su phụ mời trà.

Sau khi dâng trà, đứa bé khi thực hiện ba quỳ chín lạy bái sư. Tiếp
lấy tách trà, người trung niên kia nói :

-Quang nhi kể từ hôm nay con chính là ta Sở Chính Long này đồ đệ. Và việc con trở thành ta truyền nhân cần phải nhớ những điều sau. Thứ nhất ta sẽ dạy con kiếm thuật nên từ ngày mai con sẽ phải bắt đầu tập luyện ko cần phải trờ tới 12 tuổi vì kiếm đạo là nhờ vào sự lĩnh ngộ của bản thân với kiếm nên mấy thứ kia ko cần thiết. Thứ hai con cũng có thể tu luyện bình thường chứ không nhất thiết phải thuần kiếm tu . Thứ ba là ta đệ tử thì ko được cúi đầu trước cái ác giẫm đạp cái thiện vì ta tu ko phải để hại người mà để giúp mình và giúp người. Con hãy nhớ sức mạnh luôn đi kèm trách nhiệm. Thế thôi bây giờ các sư nương sẽ giúp con sắp xếp chỗ ở. Tối nay chúng ta sẽ mở tiệc mừng con tới cũng như mừng sinh nhật cho con.

Tối hôm đó, Lục sư nương làm cho hắn một chiếc bánh kem thật to
đồng thời sư phụ hắn cũng săn được một con lợn kha khá to nên tối
hôm ấy hắn ăn khá nhiều. Đến cuối bữa tiệc, sư phụ hắn gọi hắn
lại và bảo:

- Thế nào ,Quang nhi thấy tiệc mừng của con có vui ko.

- Tuy không sa hoa như ngày xưa nhưng con thích thế này. Vừa gặm thịt
lợn nướng hắn vừa thưa.

- con thích là được rồi lại đây ta cùng các sư nương có quà cho con.

Nghe mình sẽ được tặng quà hắn bỏ miếng thịt xuống lau miệng đầy
mỡ rồi đi tới ngồi vào chiếc bàn trà mà sư phụ hắn đang ngồi. Sau
khi hắn ngồi xuống sư phụ hắn lấy từ trong không gian giới chỉ ra
một thanh kiếm. Đó là một thanh kiếm có hình giáng giống như một
thanh katana của Nhật mà kiếp trước hắn vẫn thấy. Thanh kiếm dài
thon gọn trong chiếc vỏ đen tuyền nhìn như tạo bởi sừng loài vật
nào đó. Tang kiếm trảm khắc một cành hoa mai tinh sảo đang nở rộ.
Nhìn thanh kiếm hắn ko thể rời mắt tới khi nghe thấy sư phụ hắn
nói:

-Đây là thanh kiếm ta tìm thấy khi cứu con. Có lẽ chính nó đã giết chết tên thích khách để cứu con nay ta giao lại cho con.

Tiếp nhận thanh kiếm trong tay hắn cảm thấy hơi quen thuộc hồ như
thanh kiếm là một phần trong hắn vậy. Khẽ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ
một thanh âm bén nhọn nhẹ nhàng mà sắc bén vang lên. Hắn như bị hút
vào trong lưỡi kiếm sắc bén như nước kia. Dường như hắn thấy được
một thế giới khác trong lưỡi kiếm. Hắn có thể cảm nhận được sự
thở ra hít vào của thanh kiếm. Trong mắt hắn lúc này thanh kiếm là
một cơ thể sống chứ ko phải một thanh kiếm vô chi. Thấy hắn si ngốc
ngắm nhìn thanh kiếm Sở Chính Long cũng gật gù tán thưởng. Khẽ ho
khan thanh tỉnh hắn Sở Chính Long tiếp lời :

-Thôi cũng muộn rồi con mau đi nghỉ sớm đi từ ngày mai con phải dậy sớm theo ta luyện công.

Nghe sư phụ nói vậy hắn cũng hí hửng ôm thanh kiếm vào lòng đi về
phòng của mình. Khi vào phòng đang định lấy thanh kiếm ra tiếp tục
xem thì trong đầu hắn vang lên âm thanh : Binh thông báo hoàn thành sát
nhận thông tin ký chủ hệ thống khởi động thành công.


Quang Vinh Đế Phong Lưu - Chương #7