God???????


Người đăng: anhlinhkirito

Sau khi nghe lão giả nói Quang vẫn cònchưa tin :

-Thôi hai ông đừng đùa cháu nữa. Chỉ cho cháu đường về nhà đi. Ở nhà cháu còn có người đang chờ

Nghe Quang nói hai lão giả vẻ mặt bối rối nhìn nhau rồi bảo Quang:

-Tuy rất khó chấp nhận nhưng thực sự cậu đã chết. Việc này không phải tại số cậu phải chết mà là do ông ta gây ra nên cậu sẽ được bồi thường một cuộc sống mới.

Nghe vậy Quang cũng cảm thấy an ủi phần nào và cũng cảm thấy khá
uất ức về việc mình chết oan nhưng rồi anh cũng nhận mệnh:

-Việc đã như vậy rồi thì hai ông mau đưa tôi trở lại để tôi còn tiếp tục sống

Đó là điều ko thể ,một người đã chết thì ko thể sống lại, đó là
quy tắc của vũ trụ

Lão giả béo mập nói. Nghe vậy Quang gắt lên:

- Chẳng phải hai người vừa nói rằng tôi sẽ có một cuộc sống mới
hay là sao?

-Đúng vậy một cuộc sống mới nhưng ko phải ở đây mà là một cuộc sống mới ở một hành tinh khác, vũ trụ khác.

Lão giả cao gầy từ từ nói. Tới đây Quang cũng đã hiểu ra vấn đề
của bản thân. Anh vốn sinh là trẻ mô ̀̀ côi, lớnlên trong quân ngũ (
được nhà nước nuôi từ bé để tham gia vào các đơn vị đặc biệt )
cuộc đời anh cũng chẳng có gì đặc biệt. Điều anh nuối tiếc chỉ có
mỗi Xuân. Thấy anh ta lâm vào tình trạng trầm tư hai lão giả cũng im
lặng . Một lúc sau có vẻ như Quang đã đưa ra quyết định, hai lão giả
mới nhìn nhau với ánh mắt thâm tường. Sau khi suy nghĩ kỹ thì Quang
thấy một cuộc sống mới cũng ko có gì là ko tốt cả. Nghĩ đến đây
Quang cũng ngẩng đầu nhìn hai lão giả với ánh mắt sắc bén giống
như ánh mắt của một tên gian thương vậy :

-Được tôi sẽ có một cuộc sống mới nhưng hai người cũng cần bôi thường cho tôi một chút gì đó coi như bồi thường cho kẻ sấu số này chứ. Mà tôi cũng thắc mắc tại sao tôi lại phải chịu cái chết oan như vậy???

Nghe Quang hỏi vậy hai lão giả nhìn nhau tỏ vẻ bối rối rồi lão giả
cao gầy nói:

- Như cậu đã biết thì đây là thiên đàng còn ta là chúa (god) người
chưởng quản các quy tắc của vũ trụ này còn kia là ala người chưởng
quản các quy tắc của vũ trụ song song bên cạnh. Để bồi thường cho
cậu thì cậu sẽ có một cuộc sống mới tại ĐẤU TINH ĐẠI LỤC trực
thuộc vũ trụ do Ala cai quản cùng một số ưu đãi khác. Còn về nguyên
nhân cái chết của cậu thì......khụ....khụ... là do ta lỡ tay làm rơi
một đạo lôi phạt....khụ....khụ...mà tất cả cũng tại tên Ala béo ú
kia kìa.

Nghe thấy god nói thế Ala giãy nẩy lên:

- Tại cái gì mà tại, chính ngươi mới là người ném cái lôi phạt
đó chứ ko phải ta à nha.

- Nha cái con ba ba, ko phải tại ngươi né để nó rơi vào chiếc gương
thời ko thì liệu có chuyện gì sảy ra hay ko??

- Ngươi vẫn còn già mồm à, ngươi có thấy ai ngu mà nhìn thấy sét
đánh mà ko chạy .....

-Ngươi nói thế mà cũng nghe được à? Ngươi da thịt dày béo tia sét đó chẳng bõ gãi ngứa cho ngươi đó

..........bla....bla....blo....blo....

Nhìn hai vị tối cao chưởng quản các quy tắc của vũ trụ cãi nhau như
hai bà hàng cá ngoài chợ, Quang thấy mình được mở rộng tầm mắt
đồng thời anh cũng tức tới xì khói đầu vì qua việc họ cãi nhau anh
cũng biết tại sao mình chết oan( đơn giản là do Ala ăn mất của god
một cái bánh nếp... sau đó họ ₫&«#«#««₫«$«$....rồi ảnh chết oan.
Càng nghĩ càng tức càng ức chế anh gắt lên:

- Dừng ,các người cãi nhau ko thấy mất mặt à? Đường đường hai đấng
chưa trời lại cãi nhau như hai đứa trẻ bộ não các người bị nhiễm
nước hết rồi sao?......bla....bla..₫»»₫»₫»]₫]]«_*:@»#::₫]₫:.......

Sau khi xả một tràng, Quang đại tá cũng bình tĩnh lại . Nhìn thấy
hai lão đầu đang cúi mặt xuống bàn tay xoay xoay hai chén trà như hai
đứa trẻ bị mẹ mắng . QUANG: ta ngất..

- Thôi việc gì qua rồi thì cũng cho qua đi. Vấn đề bây giờ là cuộc
sống mới của tôi sẽ được bồi thường như thế nào? Và tôi sẽ được
bồi thường những gì ? HỬM.
Sau tiếng HỬM Quang vỗ mạnh xuống bàn khiến cho hai đứa trẻ kia giật
mình bừng tỉnh. Ngẩng đầu nhìn Quang Ala tiếp lời :

-Cái đó thì cậu khỏi lo, chúng tôi đã tính cả rồi . Cậu sẽ có một cuộc sống mới tại ĐẤU TINH ĐẠI LỤC trực thuộc vũ trụ do ta cai quản vì việc cậu sống lại ở vũ trụ này là ko thể .Và cậu cũng yên tâm rằng ở đó cậu sẽ có một cuộc sống tốt hơn và hiển nhiên là sẽ ko có chuyện chết oan như vậy bởi vì ta ko như ai kia đâu nhỉ?

Vừa nói Ala vừa nhìn god với ánh mắt chế giễu. Dù rất tức nhưng
god cũng cố nén giận :

- Và cũng để bồi thường cho cậu tôi sẽ tặng cậu ba món quà và
Xuân ta cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa nên cậu yên tâm mà sống mới đi.
Nói xong god đánh tay sang Ala bên cạnh híp mắt nói:

-Này Ala ngươi chủ nhà thì cũng ko nên qúa kiệt sỉ đi ha

Ala quay mặt đầy căm phẫn nghĩ « đồ cáo già » nhưng vẫn nói :

-Ta cũng sẽ có hai món quà dành cho cậu nhưng những món quà của chúng tôi sẽ gửi cho cậu vào các lần sinh nhật của cậu lần lượt la 1-3-5-12-15 tuổi của cậu. Đồng thời sổ vận mệnh của cậu cũng sẽ được để trắng còn bây giờ thì cậu đi thôi.

Ko để Quang nói gì thì anh đã biến mất theo nhịp kết ấn của god và
Ala.


Quang Vinh Đế Phong Lưu - Chương #2