Chương 45: Đứng Lên Cho Tôi


Hai gã thanh niên chạy điên cuồng trên phố. Vài người đi bộ trên vỉa hè tránh không kịp liền bị chúng tông phải. Một trong hai tên cướp đó mang theo túi xách màu đen của người phụ nữ. Ở phía sau, một người phụ nữ trung niên mặc đồ sang trọng đuổi theo hai tên cướp. Mà cũng thật khó cho cô khi đuổi theo lâu như vậy trên đôi giày cao gót.

Khoảng cách giữa người phụ nữ trung niên đó và hai tên cướp ngày càng xa. Tiếng kêu cứu của người phụ nữ cũng không có ai đáp lại. Hai tên cướp trong lòng mừng thầm, chỉ cần chạy ra khỏi con phố này thì sẽ trốn thoát được thôi. Ở nhà băng, bọn chúng đã tận mắt thấy người phụ nữ bỏ cọc tiền vào trong túi xách, ước chừng có khoảng trên dưới bảy tám mươi nghìn tệ.

- Đứng lại!

Đúng lúc này, hai tên cướp nghe được một tiếng quát trong trẻo. Ngay lập tức, một cô gái xuất hiện, chặn đường thoát của chúng.

- Mau tránh ra!

Hai tên cướp mắt lộ hung quang, không chút do dự tiếp tục phóng lên phía trước. Bất kể là bọn họ hay là người qua đường đều nghĩ là một cô gái mảnh mai như vậy thì căn bản không có khả năng ngăn cản bước chân của chúng.

Nhưng ngay tức thì, ánh mắt của mọi người lập tức thay đổi. Cô gái đón đường một trong hai tên cướp, trong nháy mắt thân hình lui về phía sau, vươn hai tay tạo thành một vòng tròn hóa giải thành công mãnh lực của đối phương, rồi dùng lực quăng thân hình một trăm sáu mươi, bảy mươi cân (cân TQ ~ nửa kg) của tên cướp xuống đất.

Tên cướp cầm theo túi xách có kết cục thảm hại hơn. Thêm một cô gái khác chạy đến, nhưng lại có một chàng thanh niên nhanh chân hơn, đột nhiên xông lên phía trước tung cho y một cước. Y nhanh chóng tránh khỏi cú đá của chàng thanh niên. Đang trong lúc thầm kêu may mắn thì bỗng nhiên xuất hiện một cặp đùi thon dài hướng về phía hắn.

Bịch! Một âm thanh vang lên. Tên cướp bị đá văng năm sáu thước, ngã xuống mặt đất ngất xỉu ngay lập tức.

Lương Thần và Lý Hinh Đình cùng phối hợp ăn ý với nhau hạ gục tên cướp. Nhưng ngay lập tức, mỹ nhân mắt xếc đã bừng tỉnh, hừ một tiếng rồi quay mặt sang chỗ khác.

Đem túi xách trả lại cho người phụ nữ đang thở hồng hộc chạy đến, Lương Thần quyết định đem hai tên cướp áp giải về phòng Công an huyện, đồng thời mời luôn người phụ nữ trung niên đó cùng về để ghi lại lời khai. Đúng lúc này, Lương Thần nhận được một cuộc điện thoại.

- Tiểu Lương, ngay lúc này không nên hỏi điều gì. Lập tức đến đồn công an trấn Tây Phong cùng phối hợp với Phó trưởng phòng Tiếu Lập Quân. Nhanh lên!

Giọng của Trưởng phòng Công an huyện Đinh Trác nghiêm túc gọi cho Lương Thần.

Lương Thần trong lòng không khỏi trầm xuống. Nghe thấy giọng nói của Trưởng phòng Đinh, hắn không khỏi cảm thấy lo lắng, trực giác nói cho hắn biết đã phát sinh một chuyện quan trọng.

Lương Thần lập tức gọi cho Đại đội phó Ngô Đào, ra lệnh phái cảnh viên đến ngay phố Tinh Phẩm để bắt giữ hai tên cướp. Khu vực này thuộc quyền tiếp quản của trung đội ba.

- Đình tỷ, Lan Lan, hai người giúp tôi trông chừng hai tên khốn này. Đại đội cảnh sát sắp cử người đến rồi.

Lương Thần hiện tại không thể phân thân cả hai nơi nên đành phải nhờ đến sự giúp đỡ của Lý Hinh Đình và Đinh Lan.

Sắc mặt hai cô tuy không hài lòng nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

- Tiểu Nguyệt, em tự đón xe về nhà. Ở phòng Công an có việc gấp, anh không thể đưa em về nhà được.

Lương Thần dặn Lan Nguyệt một câu rồi sau đó vội vã lái xe cảnh sát chạy đi.

Nhìn bóng dáng Lương Thần đi khuất, Lý Hinh Đình, Đinh Lan, Chu Tiểu Mạn thần sắc ba người khác nhau. Lan Nguyệt tươi cười nhìn Lý, Đinh hai người, giọng điệu gần như sùng bái nói:

- Các chị quả thật vừa xinh đẹp vừa lợi hại. Có thể dạy cho em cái công phu tuyệt vời đó hay không?

- Được, chỉ cần em rời khỏi cái tên xấu xa kia thì chị sẽ thu nhận em làm đệ tử.

Lý Hinh Đình dụ dỗ.

- Em thật là không hiểu tại sao các chị lại nói Tiểu Thần ca như vậy. Anh ấy không như các chị nghĩ đâu.

Lan Nguyệt liếc nhìn Chu Tiểu Mạn, ngạc nhiên nói:

- Em nghe cô Hàn nói là do chị Tiểu Mạn chia tay Tiểu Thần ca trước.

Nghe Lan Nguyệt nói, Lý Hinh Đình và Đinh Lan không khỏi biến sắc, mà thần sắc của Chu Tiểu Mạn càng thảm hơn, chậm rãi ngồi xuống, cúi đầu khóc.

Nhìn cảnh tượng này, Lý Hinh Đình và Đinh Lan nhìn nhau, thở dài một cái. Xem ra, cái tát kia là một sai lầm.

Bộ Phàm và Âu Dương Hạo mặt mày đầy bụi bước đến một bên. Âu Dương Hạo thì may mắn hơn, tuy vẫn còn đau một chút. Bộ Phàm thì thảm hơn, bị Lương Thần một quyền đánh trúng mắt tạo thành vết bầm.

Nghiến răng nghiến lợi, y rút điện thoại ra gọi cho ai đó, rồi khóc lên nức nở kể lể tình trạng của mình.

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 4, tại huyện Tây Phong đã xảy ra một vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Tại đồn công an trấn Tây Phong, hai người cảnh sát nhân dân bị giết chết ngay tại phòng trực ban đồng thời mất đi hai cây súng lục và tám viên đạn.

Nhận được báo cáo của Phó trưởng phòng chủ quản hình sự Tiếu Lập Quân, Đinh Trác cảm thấy đau đầu. Cảnh sát nhân dân bị giết hại, súng ống bị đoạt. Đến thằng ngốc cũng biết được tình trạng quan trọng của vụ án như thế nào. Một khi xử lý không tốt thì cái chức Trưởng phòng Công an huyện cũng sẽ lên đường.

Biết không thể che giấu chuyện này, Trưởng phòng Đinh vội vàng gọi cho Bí thư huyện ủy Lý Tung Kiệt, Chủ tịch huyện Lục Nhất Minh để xin chỉ thị, đồng thời gọi điện thoại cho Công an thành phố Long Nguyên để báo cáo tình hình vụ án.

Bí thư huyện ủy Lý Tung Kiệt, Chủ tịch huyện Lục Nhất Minh lập tức chủ trì hội nghị ủy viên thường vụ mở rộng của huyện. Tại hội nghị, Bí thư huyện ủy Lý Tung Kiệt đập bàn trước mặt Trưởng phòng Công an huyện Đinh Trác, lớn tiếng quát:

- Trong vòng ba ngày phải bắt được hung thủ, đem tất cả súng ống về. Nếu không thì cái chức Trưởng phòng công an của anh sẽ khó giữ được đó.

Không phải Lý Tung Kiệt không buồn bực. Vốn mũi đao của Bí thư thành ủy đang chĩa về phía Tây Phong, Lý Tung Kiệt đang hận vì mình phải giả bộ cụp đuôi để cư xử nhưng lúc này lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Vị Bí thư Lương kia sẽ vin vào cơ hội này mà hành động. Nếu như vậy thì chẳng khác nào ông ta đã lau sạch cổ cho người ta chém.

Nhận được thông tin đặc biệt của trung tâm chỉ huy, Cục trưởng Công an thành phố Trương Học Binh đầu tiên là ra chỉ thị, lệnh cho Phó cục trưởng cục công an thành phố Phó Viễn Chí dẫn chi đội cảnh sát hình sự đến huyện Tây Phong để chỉ đạo công tác.

Bởi vì tính chất vụ án cực kỳ nghiêm trọng khiến cho Bộ công an, lãnh đạo tỉnh Liêu Đông rất chú trọng. Bộ trưởng Bộ công an Đổng Quốc Trụ, Ủy viên đảng ủy bộ Công an, Chủ nhiệm ban chính trị An Hoài Nghĩa, Bí thư tỉnh ủy Liêu Đông, Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Giang Trung Nguyên, Tỉnh ủy ủy viên thường vụ, Phó Chủ tịch tỉnh Lam Phúc Sinh, Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, Bí thư Đảng ủy Công an, Giám đốc sở Công an Thôi Thắng Quân yêu cầu phòng Công an thành phố Long Nguyên toàn lực ứng phó, triệt để phá án, tìm lại súng ống bị mất, tiêu trừ tai họa ngầm cho xã hội.

Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Long Nguyên cũng ra chỉ thị cho văn phòng Công an thành phố trong thời gian ngắn phải phá được án, khống chế những nguy hại của xã hội trong phạm vi nhỏ nhất.

Buổi chiều ngày 24 tháng 4, Phó cục trưởng cục Công an thành phố Phó Viễn Chí, chính ủy chi đội hình sự Hà Liên Sinh dẫn đầu chi đội hình sự, chi đội trinh sát nhanh chóng tới huyện Tây Phong. Cũng trong đêm đó, Phó giám đốc sở Lâm Tường cũng dẫn theo nhân viên đến huyện Tây Phong. Căn cứ vào chỉ thị, từ thành phố Long Nguyên, hai cấp công an huyện Tây Phong hợp tác thành lập tổ chuyên án 424.

Vụ án đã được đưa ra phân tích ngay trong đêm, Phó trưởng phòng công an huyện Tiếu Lập Quân đem những manh mối trước mắt làm chi tiết báo cáo. Xuất thân từ cảnh sát hình sự, Tiếu Lập Quân báo cáo tóm tắt, đơn giản tập trung vào bốn điểm trọng yếu sau: Thứ nhất, hai người cảnh sát nhân dân đều bị xiết cổ bằng một sợi dây gây ngạt thở dẫn đến tử vong. Thời gian tử vong ước chừng 3:00 rạng sáng ngày 23. Thứ hai, hai người cảnh sát nhân dân đều trong trạng thái say rượu. Do đó trong quá trình tử vong không có sự phản kháng. Thứ ba, theo những gì thu thập tại hiện trường, hung thủ nhất định có ba người. Hơn nữa có quen biết với hai người cảnh sát nhân dân. Thứ tư, tiến hành tập trung điều tra thân nhân, bạn bè có hiềm khích với hai nạn nhân khi còn sống.

Bốn điểm này đều được chi đội hình sự cùng với nhân viên giám định thành phố Long Nguyên khẳng định.

Tiếu Lập Quân suy diễn vụ án có thể như sau: Vào đêm khuya ngày 23, ba hung thủ đã vào đồn công an thị trấn Tây Phong và cùng uống rượu, đánh bài với hai nạn nhân. Vào lúc rạng sáng cùng ngày thì ba người này đã dùng dây thắt lưng xiết cổ nạn nhân rồi đánh cắp hai cây súng và tám viên đạn.

Cuối cùng Tiếu Lập Quân đưa ra kết luận, đây là vụ án hình sự giết người cướp súng có chủ mưu đặc biệt nghiêm trọng. Phần tử tội phạm này nhất định muốn cướp vũ khí để gây ra một hoạt động tội phạm nguy hiểm khác.

Lương Thần nhìn tấm màn hình chiếu, trong lòng không khỏi chấn động. Hai nạn nhân trong tấm hình hắn có chút cảm giác quen thuộc.

Đúng lúc này, Phó giám đốc sở Lâm Tường, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt nghiêm khắc nhìn khắp phòng, lạnh lùng nói:

- Từ vụ án này có thể nhìn ra, xã hội trị an của huyện Tây Phong đã bại hoại như thế nào. Bắt đầu từ năm nay, tôi đề nghị các cấp cơ quan công an phải tăng cường tiêu chuẩn hóa trong việc quản lý súng ống, hạn chế việc phân phát quá nhiều đạn dược, bài trừ những tai họa ngầm cho xã hội. Hiện nay có thể thấy việc súng ống, đạn dược được công nhiên trình ra ngoài mà không được cất vào nơi cất giữ đàng hoàng, hoàn toàn không có nhân viên chuyên môn phụ trách trông coi. Thiếu sót trong việc quản lý súng ống thì rốt cuộc đại đội trị an làm ăn cái gì không biết. Ai là Đại đội trưởng đại đội trị an, mau đứng lên cho tôi.

Nghe những lời nói nghiêm khắc của Phó giám đốc sở Lâm, Lương Thần thầm kêu khổ rồi nhanh chóng đứng lên. Vì thế bao gồm cả Phó giám đốc sở Lâm thì có hai mươi mấy cặp mắt đang nhìn xoáy vào người hắn.

Quan Lộ Trầm Luân - Chương #45