Chương 467: Tử Gian


Lan Đình cũng là danh môn khuê tú, tướng mạo đoan trang, thân thủ siêu tuyệt cấp bậc đại tông sư, không phải là hạng nữ nhân ong bướm. Thu nạp cũng không tìm ra vấn đề gì, chỉ tiện nghi cho gã hoa tâm đại củ cải mà thôi.

Tất cả đều lừa dối vượt qua kiểm tra, trong lòng Đường Tiểu Đông vui mừng hét lớn, đáng tiếc Lan Đình không có ở đây, chỉ có thể viết thơ báo cho nàng biết.

Nàng rời nhà đã lâu, hơn nữa trải qua chiến tranh huyết tinh ở Cao Lệ, Uy Quốc, trong lòng vô cùng nhớ nhà. Sau khi theo đại quân trở về Trường An nửa đường đã đi vòng tới Dĩnh Châu.

Sau khi qua những ngày bận rộn cũng nên cầu hôn Lan gia. Chỉ là, trong đầu Đường Tiểu Đông vẫn cảm thấy thấp thỏm cùng bất an.

Dĩnh Châu Lan gia là danh môn vọng tộc, Lan Tinh Lâu- cha Lan Đình nổi danh hào hiệp trên giang hồ, khi còn trẻ tuổi có biệt hiệu là "Phích Lịch Cuồng Sư."

Phích Lịch? Đây chính là nói tính tình vô cùng dữ dội, động một chút là vung quyền đánh người, điều này làm cho Đường Tiểu Đông hơi sợ sợ.

May là Lan Tinh Lâu mê rượu, đây là nhược điểm duy nhất của hắn. Đường Tiểu Đông ra lệnh cho thủ hạ mua rượu ngon ủ trăm năm trong thành Trường An với giá cao, hy vọng những rượu ngon này có thể đả động tâm địa sắt đá của lão nhạc phụ tương lai.

Thụ phong Vũ Công hầu là một tước vị hiển hách, nhưng cuộc sống sẽ không còn tiêu dao.

Mỗi ngày đều phải tiến cung gặp vua, muốn ngủ nướng cũng không được.

Chủ động từ chức Bình Uy Đại tướng quân, ngược lại được thưởng bổng lộc vạn thạch, tước vị Vũ Công hầu từ trên trời rớt xuống, không biết khiến bao nhiêu đại thần văn võ đỏ mắt?

Mời khách tự nhiên tránh không được, hơn nữa phải ở Thiên Hương lâu – nơi nổi danh hào hoa nhất thành Trường An.

Lôi Mị biết rõ đi uống hoa tửu là chuyện không thể tránh được, đây là quy tắc xã giao không thể thiếu.

Trước khi đi, Đường Tiểu Đông được đại tiểu lão bà "vô cùng ôn nhu" cảnh cáo, dám chơi gái, bảo đảm sẽ hủy đi Thiên Hương lâu, sau này cũng đừng nghĩ tới việc lên giường nữa.

Trong bữa tiệc, một đám đại thần rối rít nịnh nọt, cái gì chiêu từ quan của Vũ Công hầu này chủ động lấy lui làm tiến, thật sự tuyệt không thể tả.

Những lời nói vuốt đuôi làm người ta đổ mồ hôi.

Vui vẻ nhất phải kể tới Lý Lâm Phủ, trong triều có thêm hiền tế ngoan, nhìn Dương Quốc Trung còn lớn lối được không?

Hắn cùng với Dương Quốc Trung ngoài mặt còn nể mặt nhau, thật ra bên trong đã ngầm tranh đấu.

Ngay cả kẻ địch không chết không thôi Vương Ngạo Phong cũng tới, Dương Quốc Trung lấy cớ thân thể khó chịu từ chối không tới.

Người này từ trong phủ Hoa Thiên uống rượu, tận tình thanh sắc. Điều này làm cho trong lòng Đường Tiểu Đông rất khó chịu.

Hắn không thoải mái không phải là không nể mặt Dương Quốc Trung, mà là chán ghét cái tính lòng tham không đáy và đố kỵ của hắn.

Mỗi ngày vào triều, về nhà trêu chọc mỹ nhân, ăn cơm rồi ngủ, cuộc sống sung sướng cứ như vậy qua đi.

Đường Tiểu Đông cho là Vương Ngạo Phong muốn động thủ, nhưng mà theo mật báo, Vương gia vẫn như ngày thường, căn bản không có chút cử động dị thường nào.

Thật ra lấy thân phận hiện tại của hắn, dù Vương Ngạo Phong có quan hệ mật thiết cùng Dương Quốc Trung, có một ngàn túi mật cũng không dám dính vào?

Chẳng lẽ là ta đã đoán sai sao?

Nhưng mà, Liễu Nguyệt Cơ rõ ràng động sát cơ với hắn. Khó có thể, Quỷ nữ nhân này không phải chỉ nằm vùng bên cạnh Lý Lâm Phủ của Vương Ngạo Phong, mà còn có một thân phận thần bí khác sao?

Hắn cùng với Liễu Nguyệt Cơ hẳn là không có thù hận gì, Quỷ nữ nhân lúc trước lại hấp dẫn hắn. Làm sao trong lúc bất chợt lại thay đổi?

Muốn biết rõ thân phận Liễu Nguyệt Cơ hiển nhiên phải tạo cơ hội cho nàng, dụ rắn ra khỏi hang khiến nàng bại lộ thân phận.

Một ngày sau khi tan triều, Đường Tiểu Đông cùng Lý Lâm Phủ uống rượu trong thư phòng cùng. Liễu Nguyệt Cơ, Lý Đằng Giao ở một bên hầu hạ.

Nói một ít chuyện nhà, Đường Tiểu Đông nói ngày mai muốn tới ngoài thành Đông mười dặm thăm một người bạn.

Lý Đằng Giao cũng muốn đi theo, Đường Tiểu Đông lấy lý do trời lạnh đường khó đi, hơn nữa nàng đang mang thai, hành động bất tiện, cho nên cự tuyệt.

Nhiều người không tiện lại quá phô trương cho nên hắn chỉ dẫn theo Đường Mộc.

Thời gian một ngày, đủ cho Liễu Nguyệt Cơ chuẩn bị hết thảy.

o0o

Gió rét rít gào, thổi bay những bông tuyết bay toán loạn, khắp nơi chỉ toàn một màu trắng xóa.

Trời lạnh đường khó đi, ai ra cửa cũng mặc một cái áo khoác ngoài thật dầy, đầu đội mũ da, ủ kín toàn bộ từ trên xuống dưới.

Trong cảnh băng tuyết, hai người hai ngựa lẻ loi, trơ trọi đi giữa vùng sơn dã, tuyết dầy trên mặt đất lưu lại một chuỗi dấu chân thật dài.

Rừng cây trụi lá đường nhỏ hai bên đột nhiên lao ra ba mươi mấy người bịt mặt, vây khốn hai người lại.

- Họ Đường, ngươi rốt cục cũng có một ngày lạc đàn, ha ha.

Người cầm đầu đám bịt mặt đắc ý cuồng tiếu, chấn những bông tuyết trên cành khô rơi lả tả.

Đường Mộc chậm rãi cởi mũ trùm đầu và áo khoác da cừu, trong đôi mắt lóe lên quang mang khiếp người cùng sự đùa cợt, càng nhiều hơn nữa là sát ý lạnh lẽo.

- Ha ha, đến đông đủ rồi sao?

Đường Tiểu Đông cười ha hả, ngả mũ lộ ra một khuôn mặt anh tuấn với trường kiếm đeo ở bên hông.

- Ngươi... Không phải là Đường Tiểu Đông?

Người cầm đầu đám bịt mặt thất thanh kinh hô, nếu như không phải đã che mặt thì sắc mặt hắn khẳng định rất khó coi.

- Đường Tiểu Đông.

Hắn cười hắc hắc nói:

- Chỉ bằng bọn chuột nhắt các ngươi cũng dám động tới đại ca? Ha ha ha!

Ngón tay của hắn chỉ về phía mình, ngạo nghễ nói:

- Nhớ lấy, lão tử tên là Đường Kiếm, đệ tử Thục trung Đường Môn!

Bị lừa!

Ba mươi mấy người bịt mặt cả kinh hồn phi phách tán, trong mắt lộ thần sắc sợ hãi.

Đây rõ ràng là người ta bố trí bẫy rập, chờ tự mình nhảy vào chịu chết.

Khi bốn phía xuất hiện những bóng người đông nghịt, tiếng bước chân ù ù, không chỉ có chấn bông tuyết trên những cành khô bay xuống mà còn khiến mấy người bịt mặt càng kinh sợ, muốn nhũn ra trên mặt tuyết.

Hơn phân nửa người bịt mặt vứt bỏ khí giới đầu hàng, mười mấy muốn liều mạng bỏ chạy, đều bị tên nỏ bắn chết, ngay chéo áo người ta cũng chưa đụng được.

Tâm tình Lý Lâm Phủ thật tốt, cùng ái thiếp Liễu Nguyệt Cơ đang ở trong phòng uống rượu mua vui, thấy đột nhiên thấy Đường Tiểu Đông tiến vào, không khỏi ngẩn ra:

- Nhanh như vậy sẽ trở lại?

Kiều nhan Liễu Nguyệt Cơ trắng bệch, thần sắc bất an chợt lóe rồi biến mất, ngay sau đó đã khôi phục lại sự bình tĩnh.

Lý Ngạo cùng cận vệ lãnh huyết chen giữa hai người, tách Lý Lâm Phủ và nàng ra.

Phong Lưu - Chương #467