Chương 660: Duy Nhĩ Bối Lạp


Quang mang màu trắng nhẹ nhàng lơ lửng, thân hình Long Nhất bay lên trên Huyền Không Hải, bỗng nhiên quay đầu lại, thấy An Cát Lạp đang lơ lửng ở không trung, xoay người nhìn về phía Lạc Nhật Phong, cả người nàng được ánh mặt trời chiếu vào, trên người tỏa ra ưu thương nhàn nhạt.

Hai người từ kết giới Lạc Nhật Phong thoát ra, biện pháp rất đơn giản, Long Nhất sử dụng hỗn độn thần lực tu luyện liền dễ dàng mở ra kết giới của Địch Bỉ Á. Kết giới này chính là do hỗn độn thần lực tạo thành.

Khi Long Nhất muốn tiến đến an ủi An Cát Lạp thì An Cát Lạp cũng xoay người lại, thản nhiên cười, nụ cười tươi tắn tự nhiên như trăm hoa đua nở, ưu thương vừa rồi đã lặng lẽ biến mất.

“Chúng ta đi thôi. Ngươi đã tạo thành thất hệ thần thể, lại có bảy thần bài trong tay. Ở thần giới này ngươi chính là chí tôn, muốn có lực lượng của toàn bộ thần giới cũng không quá khó khăn.” An Cát Lạp đi tới bên Long Nhất cười nói.

Long Nhất cười hắc hắc, trong lòng cũng cho là như vậy. Thất đại chủ thần thần bài nằm trong tay, có ai dám cãi lệnh hắn?

Hai người từ đường cũ xuyên qua Tà ác cấm khu, đi tới khu vực Phong thần. Khu vực Phong thần mặc dù hẻo lánh nhưng diện tích lại lớn hơn rất nhiều so với khu vực Hỏa thần.

“Long Nhất, ngươi có muốn đi tới Phong thần chi đô gặp nhất cấp thần Duy Nhĩ Bối Lạp, người quản lý khu vực Phong thần, cùng với nhất cấp thần Băng Cơ, người quản lý khu vực thủy thần đều là những tuyệt sắc mỹ nữ.” An Cát Lạp cười quyến rũ nói.

“Thật sao? Không biết có mê người như An Cát Lạp ngươi không?” Long Nhất cười trả lời, trong lòng hắn đối với chuyện này cũng không có nhiều hứng thú. Nữ nhi Mễ Tây Ni của A Nhĩ Pháp Đặc cùng An Cát Lạp trước mắt là những nử tử thần giói tuyệt đẹp. Hắn nghĩ đã có hai nữ nhân xinh đẹp như vậy thì con muốn chạy đi đâu nữa?

“A a, ta ở trước mặt các nàng cũng chỉ đứng sang một bên.” An Cát Lạp cười nói.

Long Nhất nhíu mày, nghe ngữ khí An Cát Lạp tựa hồ có chút khoảng cách với hai người kia.

“Ta cũng muốn thưởng thức một chút.” Vẻ mặt Long Nhất cũng muốn đi tới Phong thần khu vực. Tất nhiên là thuận đường ghé qua. Tuy rằng hắn có thất đại chủ thần bài trong tay, nhưng hắn lại không phải Sáng thế thần. Thần ma đại chiến đã qua mười nghìn năm, thứ quyền lực này cũng kích động dục vọng của người thần giới, khó nói có người nắm quyền lực lại chịu buông tay, hoặc là cũng có thể bằng mặt mà không bằng lòng.

Phong thần chi đô cũng không cách quá xa Tà ác cấm khu, Long Nhất gọi Bạch Vũ về, rất nhanh cùng với An Cát Lạp đi tới bầu trời Phong thần chi đô.

Long Nhất mới thành lập thất hệ thần thể, đối với việc vận dụng lực lượng thần bài có thể gia tăng gấp mười lần. Hắn cũng mới biết được lực lượng thần bài này lớn như thế nào, cũng bởi vì điều này, Bạch Vũ có quan hệ thần khế với hắn cũng được gia tăng thực lực, tốc đọ phi hành so với trước nhanh hơn gấp mười lần. Quả nhiên là nhanh như thiểm điện.

Với tốc độ như vậy, không bao lâu Bạch Vũ đã xuất hiện trên bầu trời Phong thần chi đo, trong phút chốc khiến cho cả Phong thần chi đô đều rối loạn. Thiên sứ hộ vệ không dám tới gần tra hỏi.

Bạch Vũ là phong hệ thần thú, dưới tác dụng của thần bài, trên người mang theo phong thần khí, hai cánh có khí lưu màu xanh lưu chuyển, không thể nghi ngờ đây chính là phong hệ ma pháp nguyên tố thật thể hóa.

Thần tộc dưới trướng Phong thần phần lớn đều có thiên phú về phong hệ thể chất, có nhiều cao thủ am hiểu Phong hệ ma pháp. Huống hồ đây là Phong thần chi đô, phong hệ thể chất thần tộc tự nhiên là có ngàn vạn người. Bọn họ như thế nào không nhìn ra chỗ kỳ dị của Bạch Vũ, như thế nào không cảm thụ được Phong thần khí tức?

Mà lúc này quản lý giả của Phong thần chi đô, nhất cấp thần Duy Nhĩ Bối Lạp vừa mới nghe một vị mật thám hồi báo. Nhíu đôi mày thanh tú suy tư, nàng có một mái tóc dài tới thắt lưng, sáu cánh màu trắng ở phía sau, trên người mặc một bộ trường báo trắng, khuôn mặt đẹp lộ ra vẻ nghiêm túc, xa cách.

Đột nhiên Bối Nhĩ Duy Lạp kinh dị ngẩng đầu lên, cảm giác được trên bầu trời Phong thần chi đô truyền đến Phong thần khí tức nhàn nhạt, trên vẻ mặt vui mừng lập tức chuyển sang nghi ngờ, thân hình chợt lóe lên đã biến mất tại chỗ.

Long Nhất đánh giá thấy Phong thần chi đô rất hùng tráng, khí thế bức người hơn so với Hỏa thần chi đô. Phong thần chi đô rõ ràng đẹp đẽ tinh tế hơn, cả tòa thành khổng lồ tạo cho người ta cảm giác ấm áp của mùa xuân. Nếu như nói Hỏa thần chi đô là một vị võ sĩ thô hào thì Phong thần chi đô chính là một mỹ nhân mềm mại nhẹ nhàng.

Thần tộc tụ tập lại ngày càng nhiều, nhưng không một ai dám tới gần, trên người Bạch Vũ phát ra Phong thần khí tức, nhưng cũng có không ít người nhận ra bên cạnh Long Nhất là An Cát Lạp, mỗi người đều khẽ nói nhỏ, chỉ trỏ.

Ngay lúc này trong không trung xuất hiện gợn sóng màu xanh, Duy Nhĩ Bối Lạp như tiên nữ hiện thân trước mặt Long Nhất.

Thật là một thiên sứ xinh đẹp! Long Nhất vừa thấy Duy Nhĩ Bối Lạp đến liền đưa mắt nhìn, trong lòng tán thưởng không thôi. Hắn mặc dù đã thấy qua nhiều nữ nhân tuyệt sắc cũng không khỏi phải thừa nhận Duy Nhĩ Bối Lạp quả thật xinh đẹp, phong tư quả thật không giống bình thường. An Cát Lạp thật ra không có khoa trương, nói về tướng mạo nữ nhân này tuyệt không thua kém nàng, hơn nữa khí chất mỗi người mỗi vẻ, một người xinh đẹp mị hoặc, một người lạnh lùng phiêu dật.

“Hóa ra là An Cát Lạp, chẳng biết đến Phong thần chi đô có việc gì?”

Ánh mắt Duy Nhĩ Bối Lạp lướt qua người Long Nhất, sau đó liền dừng lại trên người An Cát Lạp, ánh mắt hiện lên vẻ đề phòng, ngữ khí cũng rất là xa cách.

An Cát Lạp cũng lơ đễnh, nàng cười duyên, đưa tay vuốt tóc sang một bên rồi nói: “Duy Nhĩ Bối Lạp, ngươi không chào đón ta cũng được thôi, nhưng bên cạnh ta còn có vị này. Đúng rồi, đại bạch hạc này chính là thần sủng của hắn.”

Đồng tử Duy Nhĩ Bối Lạp co rụt lại, xem ra mình đã quên mất nam nhân này. Nàng cẩn thận đánh giá Long Nhất, nhưng vẫn như cũ, không có nhìn ra được gì từ trên người hắn. Nam nhân này tựa hồ như liếc mắt qua là có thể nhìn thấu, nhưng sự thực là như thế sao?

“Ngươi là… …” Duy Nhĩ bối Lạp thử hỏi.

Long Nhất cười nhẹ nói: “Không mời chúng ta vào Phong thần bảo ngồi sao?”

Duy Nhĩ Bối Lạp nhìn chằm chằm vào Long Nhất, trên người lưu chuyển thanh sắc quang mang, uy thế khổng lồ nhằm hướng Long Nhất tràn tới.

Long Nhất nhíu mày bất động. Trong lòng thầm đoán Duy Nhĩ Bối Lạp cùng với An Cát Lạp có quan hệ. Mặc dù không phải rất rõ ràng nhưng hai người có tồn tại một ít vấn đề, đây là chuyện dường như không phải nghi ngờ. Với địa vị của An Cát Lạp tại thần giới, Duy Nhĩ Bối Lạp không nên có vẻ mặt như thế, chẳng lẽ những nữ nhân có bộ dáng xinh đẹp không thể sống chung trong hòa bình?

Duy Nhĩ Bối Lạp trong lòng cũng kinh hãi vô cùng, không thấy Long Nhất có động tác gì, bản thân nàng dùng uy thế như vậy nhưng lại giống như ném đá vào trong biển rộng, biến mất không thấy. Nam nhân này thâm sâu khó dò, có thể ở cùng một chỗ với An Cát Lạp quả nhiên đều không dễ đối phó.

“Hai vị. Xin mời.” Duy Nhĩ Bối Lạp ngăn chặn tâm tình trong lòng, mỉm cười nói.

Bên trong Phong thần bảo, ba người ngồi hai bên trong đại sảnh.

“Ở đây không có người khác. Hai vị có gì cứ nói thẳng ra.” Duy Nhĩ Bối Lạp nói.

“Khách khách, Duy Nhĩ Bối Lạp, ta tin tưởng rằng ngươi đối với thần sủng của hắn vô cùng tò mò.” An Cát Lạp cười duyên nói, nhưng lại trực tiếp trả lời câu hỏi của Duy Nhĩ Bối Lạp.

“Không sai, quả đúng như vậy.” Duy Nhĩ Bối Lạp thừa nhận rõ ràng.

An Cát Lạp đang định mở miệng, Duy Nhĩ Bối Lạp lại nói tiếp: “An Cát Lạp, ta muốn cùng vị bằng hữu này của ngươi nói chuyện riêng, có thể không ngại chứ?”

An Cát Lạp có chút sửng sốt, ánh mắt chuyển hướng sang nhìn Long Nhất đang ngồi một bên.

“Ta không có ý kiến.” Long Nhất cười nói.

“Vậy xin mời khác quý theo ta.” Duy Nhĩ Bối Lạp đứng lên nói.

“Ngươi muốn mang hắn đi?” An Cát Lạp đứng dậy, có chút tức giận hỏi.

“Đây là bí Phong thần bảo, ngươi cũng muốn biết?” Duy Nhĩ Bối Lạp thấy An Cát Lạp khẩn trương, không khỏi cười chế nhạo nói.

An Cát Lạp nhìn chằm chằm Duy Nhĩ Bối Lạp rồi cười khanh khách nói: “Hắn là nam nhân ta xem trúng, ngươi đừng có chủ ý với hắn mới được.”

Duy Nhĩ Bối Lạp vuốt tóc, trong phút chốc xuất hiện bộ dáng mê người, cười nói: “Điều này cũng không chừng.”

Ánh mắt hai nữ nhân dừng lại tại không trung, trong ánh mắt tóe ra liệt hỏa nhưng vẻ mặt hai người lại vô cùng bình tĩnh.

Long Nhất có chút suy nghĩ, nhìn An Cát Lạp, biểu hiện vừa rồi của nàng có điểm không giống với phong cách của nàng.

Long Nhất đi theo Duy Nhĩ Bối Lạp biến mất trong sảnh, nụ cười trên mặt An Cát Lạp dần dần hạ xuống, khẽ hừ nhẹ một tiếng, dời bước đến phía trước cửa sổ, nhìn bầu trời trên không trung, không biết suy nghĩ cái gì.

Duy Nhĩ Bối Lạp mang theo Long Nhất đến một mật thất, dùng một khối năng lượng thạch khởi động không gian truyền tống ma pháp trận. Thân hình hai người chợt lóe lên, biến mất trong không gian.

Khi Long Nhất chớp mắt một cái thì đã xuất hiện trên một mảnh đất khắp nơi là những đóa hoa màu xanh không biết tên. Những cơn gió nhẹ quất qua mặt, bên trong ngoại trừ phong hệ ma pháp nguyên tố thì không có bất kỳ ma pháp nguyên tố nào khác.

“Phong thần không gian?” Long Nhất bật thốt lên.

Duy Nhĩ Bối Lạp kinh ngạc nhìn Long Nhất hỏi: “Ngươi như thế nào lại biết?”

“Đoán, ngươi tin hay không?” Long Nhất cười hắc hắc nói.

“Không tin.” Duy Nhĩ Bối Lạp lắc đầu, hạ người ngồi xuống, hái một đóa hoa màu xanh, dùng miệng nhẹ nhàng thổi, đóa hoa liền hóa thành nhiều điểm năng lượng ma pháp tiêu tán trong không trung.

“Nói đi, ngươi tách ta và An Cát Lạp để thảo luận chuyện gì? Ta nghĩ không phải là ngươi muốn nam hoan nữ ái a.” Long Nhất khẽ nhếch miệng cười, hồ đồ nói xem làm nàng chán ghét như thế nào.

Duy Nhĩ Bối Lạp cũng không để ý tới việc Long Nhất đùa giỡn, lạnh lùng nói: “Ta cảm ứng được trong cơ thể ngươi có Phong thần lực lượng.”

“Có lẽ ngươi nói tới cái này?” Long Nhất ý niệm vừa động, Phong thần thần bài màu xanh nhạt bắn nhanh ra, cùng lúc đó Phong thần ấn ký trước ngực hắn cũng sáng lên, cả Phong thần không gian tức khắc tràn ngập năng lượng, vô số đóa hoa màu xanh bay vòng quanh Long Nhất.

Duy Nhĩ Bối Lạp vẻ mặt kích động, thân người cúi xuống, rung giọng nói: “Thuộc hạ nhất cấp thần Duy Nhĩ Bối Lạp tham kiến Phong thần.”

Thất thải quang mang ở mi tâm Long Nhất chợt lóe lên, sáu thần bài còn lại cũng nhanh chóng xuất hiện, cùng với Phong thần thần bài đồng thời quay tròn trên đỉnh đầu Long Nhất, thất thải quang hoa do hỗn độn thần công của Long Nhất dẫn động khiến cho cả người hắn được bao phủ trong thải hồng.

“Phụ… …phụ thần… …” Duy Nhĩ Bối Lạp nội tâm kích động, mái tóc tung bay, thanh quang ẩn hiện, sáu cánh phía sau lưng nàng giương lên… …không, không phải sáu cánh mà là tám cánh.

Long Nhất vừa nhìn thấy Duy Nhĩ Bối Lạp triển khai tám cánh, ý niệm vừa động, bảy thần bài toàn bộ thu vào trong ý thức hải, cả Phong thần không gian cũng khôi phục lại mọi thứ. Hắn cũng không cho rằng bởi vì hắn dùng hỗn độn thần công khiến cho Duy Nhĩ Bối Lạp đang từ sáu cánh đột phá tới tám cánh. Không thể nghi ngờ là Duy Nhĩ Bối Lạp che dấu thực lực, mà bởi vì hắn đột nhiên gọi ra bảy thần bài và thi triển hỗn độn thần công khiến cho tâm tình nàng kích động, bại lộ thực lực thật sự. Sợ rằng so với An Cát Lạp không phân cao thấp.

Lúc trước An Cát Lạp vừa gặp mặt đã phát hiện bí mật về bảy thần bài trong cơ thể hắn bởi vì Long Nhất chưa thành thần thể, thực lực so với nàng có sự cách biệt lớn. Nhưng hiện tại Long Nhất mới thành lập thất hệ thần thể, thực lực không còn như trước kia, Duy Nhĩ Bối Lạp cảm giác được khí tức Phong thần thần bài dường như không có thu hoạch nào.

Khi Duy Nhĩ Bối Lạp lấy lại tinh thần sau khi khiếp sợ, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Long Nhất. Lúc Long Nhất vận chuyển hỗn độn thần công là lúc trên người hắn xuất khí tức giống với khí tức của Địch Bỉ Á. Cảm giác khí tức của Địch Bỉ Á với Long Nhất không khác nhau bao nhiêu, khó trách Duy Nhĩ Bối Lạp lại gọi hai từ “Phụ thần”.

“Ngươi… ….ngươi là Phụ thần?” Duy Nhĩ Bối Lạp chần chừ hỏi.

“Không. Không phải, bất quá ta là truyền nhân của Sáng chế thần. Phách thần Long Nhất.” Long Nhất nhún nhún vai, cũng không định nói cho nàng kỳ thật cái gọi là Sáng thế thần chỉ là một người vì đạt được mục đích mà giết vợ giết huynh trưởng, thần giới bại hoại, thần giới luận lạc như thế này tất cả cũng đều do hắn.

Khái niệm Sáng thế thần ở trong đầu Thần tộc sớm đã trở thành thâm căn cố đế. Bọn họ sùng bái mù quáng hắn, truy tìm hắn. Nếu hắn vạch trần lời nói dối này thì chắc rằng tất cả thần tộc đều sẽ không tin, ngược lại còn khiến cho mình khó có chỗ đặt chân tại thần giới. Đã như vậy, không bằng nhờ vào uy danh của hắn mà làm việc, không phải dễ dàng hơn nhiều sao?

Quả thật Duy Nhĩ Bối Lạp sau khi nghe được lời giải thích của Long Nhất liền thở phào nhẹ nhõm. Điều này cũng hợp với sự ước đoán của nàng. Bởi vậy nàng nhìn Long Nhất với ánh mắt kính sợ, thậm chí còn mang theo một tia chờ mong.

“Tôn kính Phách thần Long Nhất, xin hỏi người cùng An Cát Lạp có quan hệ gì?” Duy Nhĩ Bối Lạp hỏi một vấn đề khiến Long Nhất ứng phó không kịp.

“Ách… …xem như là bằng hữu của ta. Có chuyện gì sao?” Long Nhất nhíu mày, trực giác cho biết chuyện này có quan hệ với An Cát Lạp.

An Cát Lạp nhìn bầu trời một lúc lâu, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút bực mình. Duy Nhĩ Bối Lạp luôn luôn thỏa thuận với nàng. Nàng ta nói cái gì với Long Nhất đây?

Lúc này một đội Phong thần bảo vệ tuần tra đi qua, một viên tinh thạch nho nhỏ không một tiếng động xuất hiện dưới chân An Cát Lạp.

An Cát Lạp ý niệm vừa động, tinh thạch liền tự động bắn vào trong tay nàng. Nàng mặc niệm chú ngữ trong lòng, mấy văn tự liền xuất hiện trong ý thức hải của nàng.

Trên mặt nàng chợt lóe lên sự tức giận. Lúc này Long Nhất cùng Duy Nhĩ Bối Lạp đã xuất hiện trong đại sảnh. Long Nhất vẫn có vẻ mặt xấu xa như cũ. Vẻ mặt Duy Nhĩ Bối Lạp có chút dị thường, mang theo một tia phẫn uất và một chút sát ý.

Trong lòng An Cát Lạp hồi hộ một chút. Tên tiểu tử này sẽ không dựa vào bảy thần bài và hỗn độn thần công mà thu Duy Nhĩ Bối Lạp chứ.

“An Cát Lạp, chúng ta đi.” Long Nhất cười nói, ngữ khí lộ ra vẻ đắc ý.

Hai người cùng Bạch Vũ bay ra khỏi Phong thần chi đo, Duy Nhĩ Bối Lạp nhìn thân hình Bạch Vũ đi xa, liền gọi tới vài tên tam phúc, nhẹ giọng phân phó vài việc sau đó cho bọn họ rời đi. Mà nàng cũng lấy ra một thất thải thần ấn, ánh mắt trong trẻo lộ ra sát khí.

“Long Nhất, chúng ta quay lại Hỏa thần chi đô sao?” An Cát Lạp hỏi. Rời khỏi Phong thần chi đô một khoảng thời gian rồi nhưng nàng cũng không hỏi một chút gì về chuyện giữa Long Nhất cùng Duy Nhĩ Bối Lạp.

“Không, chúng ta đi Thổ thần chi đô.” Long Nhất nói.

An Cát Lạp nhẹ nhàng nhíu đôi mi thanh tú nói: “Long Nhất, ta còn có một số sự tình phải làm, không bằng chúng ta chia ra mà đi, chờ ta làm xong việc sẽ lại tìm ngươi.”

“Được rồi.” Long Nhất ôm lấy thân thể mềm mại của An Cát Lạp, nhẹ nhàn hôn lên vành tai nàng.

An Cát Lạp quay lại, hôn thật mạnh lên đôi môi Long Nhất, thân ảnh ở phía trên Bạch Vũ biến mất.

Long Nhất ngẩn người ra, đứng nhìn, thật lâu sau mới thản nhiên thở dài, tự nhủ: “An Cát Lạp, hy vọng người kia mà Duy Nhĩ Bối Lạp nói sẽ không phải là ngươi.”

“Hắn cũng không ngờ thần giới này lại phức tạp như thế. Vốn tưởng rằng dựa vào thất đại chủ thần thần bài cùng với hỗn độn thần công của bản thân, muốn thu phục lực lượng của cả thần giới cũng không khó khăn nhưng sau khi cùng Duy Nhĩ Bối Lạp nói chuyên một phen hắn phát hiện sự việc không đơn giản như vậy. Ngay cả người hắn tín nhiệm nhất là An Cát Lạp cũng liên lụy trong đó.

“Ai nói thật? Ai nói dối?” Long Nhất nheo hai mắt lại, muốn đem tầng tầng quan hệ rối rắm này tháo gỡ.

Duy Nhĩ Bối Lạp nói cho Long Nhất biết thực lực của An Cát Lạp tại thần giới trước khi hắn xuất hiện cơ hồ không có đối thủ. Nàng hoài nghi nàng ta bí mật thu nạp các thế lực khắp nơi, chuẩn bị ngồi lên ngôi bảo tọa thần giới thủ lĩnh. Mà nàng cùng với quản lý giả Hỏa thần chi đô, nhất cấp thần A Nhĩ Pháp Đặc lui tới mật thiết, có thể hai người đó có cấu kết với nhau. Long Nhất nghe nói như thế mà run sợ không thôi, vô luận là A Nhĩ Pháp Đặc hay là An Cát Lạp đều là hai thế lực lớn trợ giúp mà hắn có tại thần giới. Mặc dù trong lòng không muốn tin điều này là sự thật nhưng hắn làm người ở hai kiếp, tâm trí đã sớm trưởng thành già dặn, kiên định, lời của Duy Nhĩ Bối Lạp cũng có thể là sự thật, không phải là kế hoạch do nàng ta sắp đặt trước.

Còn có một chuyện khiến cho Long Nhất cực kỳ lo lắng đo là việc Sí Diễm sáng lập tổ chức Thiên Hỏa bí mật, theo như lời Thiên Hỏa bát hào, A Nhĩ Pháp Đặc là nhân vật có thể tin tưởng tuyệt đối. Hơn nữa hắn còn giao một phần danh sách những kẻ không an phận tại khu vực Hỏa thần do hắn quản hạt cho Long Nhất, còn hỏi hắn có cần lập tức diệt trừ những thế lực này, nhưng Long Nhất bởi vì cẩn thận đã bảo hắn đừng đả thảo kinh xà.

Nếu như A Nhĩ Pháp Đặc theo như lời Duy Nhĩ Bối Lạp nói cùng An Cát Lạp bí mật cấu kết, tổ chức Thiên Hỏa có biết việc này không? Nếu như Thiên Hỏa biết điều này là sự thật, vậy có phải đại biểu của tổ chức Thiên Hỏa do A Nhĩ Pháp Đặc nắm trong tay mà ngày đó Thiên Hỏa bát hào giao cho hắn danh sách có lẽ chính là danh sách của những người thực sự ủng hộ thế lực của Hỏa thần sí diễm.

Nghĩ đến đây Long Nhất lại lắc đầu, tại thần giới hắn quả thật chỉ có hai mắt, không hề có căn cơ gì cả. Hắn nếu muốn xử lý chuyện thần giới cũng không phải một vấn đề đơn giản.

Mà sau khi Long Nhất rời đi không lâu, Duy Nhĩ Bối Lạp dùng thần giới truyền tấn trận pháp đưa tin Long Nhất có thất thải ấn tín đến quản lý giả ở bảy khu vực thần giới, thông báo là Phách thần Long Nhất, truyền nhân của Sáng thế thần đã xuất hiện. Trong lúc nhất thời cả thần giới bắt đầu ngầm khởi động.

Thủy thần khu vực, thủy thần chi đô.

Băng Cơ nhận được truyền tin của Duy Nhĩ Bối Lạp, hai mắt lóe lên một đạo thần mang, nàng lẩm bẩm: “Phách thần Long Nhất, thất hệ thần thể, xem ra thần giới có hy vọng rồi.”

Nhớ tới thần ma đại chiến, Thủy thần Tỳ Nhã phó thác, vẻ mặt Băng Cơ có chút xấu hổ. Mười ngàn năm rồi, Thủy thần khu vực trở thành thần khu vực yếu nhất tạm thời cũng không có nói đến. Nhưng mà cả Thần giới là một mảng chướng khi, quản lý giả bảy đại khu vực xung đột làm cho cả thần giới không thể thống nhất.

“Truyền lệnh xuống, lệnh cho tất cả thành chủ của Thủy thần khu vực tập trung lại, cùng ta đi đến Thần thánh chi địa tham bái truyền nhân của Sáng thế thần, Phách thần Long Nhất, trái lệnh …. …giết!” Băng Cơ cầm lấy quyền trượng Thủy thần Tỳ Nhã cấp cho nàng truyền lệnh.

__________________

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #660