Chương 25: Giải Trừ Nguy Ky


Long Nhất nhíu đôi lông mày dày đậm, thấy thiếu nữ phát xuất đấu khí càng lúc càng yếu dần, trong lòng cảm thấy bất nhẫn. Nhưng phải đối diện với một đàn ma lang lớn, hắn có thể có biện pháp gì chứ? Long Nhất khẽ thở dài trong lòng rồi chuyển thân li khai, hắn không thể chịu nổi việc nhìn mĩ nhân hương tiêu ngọc vẫn ngay trước mặt mình.

Trong giây phút này, bốn con tiểu lang bên cạnh ngân lang vương cũng nhí nhố bắt chước theo tư thế tiến công, trong đó có hai con bất tri bất giác chạy tới nơi Long Nhất đang ẩn tàng. Ngân lang vương đứng tại chỗ rống lên hai tiếng, đại khái là gọi chúng trở về, nhưng hai con tiểu gia hỏa bướng bỉnh quay đầu lại nhìn, rồi lại tiếp tục làm nhộn nhạo.

Khi Long Nhất chuẩn bị li khai thì bỗng ngừng lại khi nhìn thấy hai con ma lang đang càng lúc càng gần với nơi hắn đang đứng, trong lòng thoáng có một ý tưởng táo bạo.

Nếu như đem hai con tiểu ma lang này làm con tin uy hiếp ngân lang vương, thì Phượng Hoàng gia tộc tiểu mĩ nhân sẽ được cứu chăng?

Long Nhất tính toán cự li từ đây đến đó. Hắn chỉ có bảy phút để tóm gọn hai con tiểu ma lang. Nhìn thấy thiếu nữ hình như đã không thể trụ nổi, Long Nhất không do dự thêm nữa, liên tiếp phóng cho bản thân hai đạo Tật Phong thuật, hợp với Càn Khôn Đại Na Di vận khởi tới mức tuyệt đỉnh, thân thể như quỷ xuất phát, tại không trung lưu lại lớp lớp tàn ảnh.

Bây giờ ngân lang vương mới cảm giác được nguy hiểm, cuồng nộ rống lên, phát ra liền mấy đạo ngân sắc Phong Nhận hướng tới Long Nhất đang có chủ ý bắt lấy hài tử của nó.

Long Nhất đã có chuẩn bị từ trước, phóng ra một phòng ngự ma pháp thổ hệ cấp năm Thổ Tường thuật chắn ở giữa, một bức tường đất thật dày từ dưới mặt đất mau chóng trồi lên giữ Phong Nhận lại. Nhưng Long Nhất hiển nhiên đã đánh giá sai lầm cường độ của ngân sắc Phong Nhận mà ngân lang vương phóng ra. Thổ Tường thuật cấp năm bị xuyên thấu như tờ giấy, tốc độ ngân sắc Phong Nhận không giảm, tiếp tục phóng tới Long Nhất.

Long Nhất trong tình thế cấp bách phải tạm thả hai con tiểu ma lang ra, thân thể hư ảo xoay chuyển qua lại hai lần tránh được nguy hiểm. Nhưng trong lúc này, hai con tiểu ma lang đã nhanh chóng chạy đến chỗ mẫu thân ngân lang vương của chúng. Ngân lang vương tiếp tục phát xuất Phong Nhận cường độ mạnh tới Long Nhất, thể hiện ý đồ muốn giữ hắn lại.

Mắt thấy hai con tiểu ma lang sắp đào thoát được, Long Nhất trong lúc cấp bách xuất ra tinh thần lực công kích mà trong tiền thế đặc biệt xuất sắc. Tinh thần lực kích trúng làm cho hai tiểu ma lang không thể di chuyển đứng nguyên tại chỗ. Cảm giác được Phong Nhận đang nhằm hướng mình, Long Nhất biết không thể chần chừ, nghiến hai hàm răng lại dùng hết sức phóng tới tóm lấy tiểu ma lang vào tay, tóm chặt vào rồi lăn tròn dưới đất tránh Phong Nhận uy lực cường đại đó.

“Phấp” một tiếng, âm thanh của Phong Nhận cắt ngang qua cơ nhục tạo ra, máu tuôn ra từ sau lưng Long Nhất như trút. Kêu lên một tiếng, Long Nhất mỗi tay túm lấy cổ một tiểu ma lang, đứng lên đối diện với đàn ma lang chen chúc, trên khuôn mặt tuấn tú xuất hiện một nụ cười hưng phấn đáng sợ.

Cảm giác liều mạng thật là sảng khoái. Long Nhất nắm lấy hai con tiểu ma lang đang kinh hoảng, bốn cái chân của vật nhỏ này quẫy loạn trên không, cổ họng phát ra âm thanh ô ô kêu gọi.

Sau khi sự việc xảy ra, đám ma lang công kích tới thiếu nữ liên ngừng lại, tất cả đều phát ra ánh mắt đầy hung quang, bao vây lấy nàng. Nhưng thiếu nữ cố kiên cường được đến đây là hết, hôn mê đi giữa bầy ma lang. Trước lúc hôn mê nàng ẩn ước nhìn thấy bóng lưng của một người cao lớn.

Nhìn thấy đàn ma lang đang từ từ hợp vây hắn, Long Nhất dần dần bóp chặt hơn vào cổ hai tiểu ma lang. Tiểu ma lang cũng rất phối hợp cố tranh đấu phát ra âm thanh ô ô thống khổ.

“Ngao ô.” Ngân Lang vương kêu lên một tiếng, hai ngàn ma lang đang bao vây lập tức lùi lại, xa ra khỏi Long Nhất. Ngân lang vương ngoắc đầu rẽ thủ hạ ra bước tới, đôi mắt chứa chan sự quan tâm từ ái hướng tới hai hài tử.

Ô ô ô, ngân lang vương cái đuôi lúc lắc nhìn tới Long Nhất với vẻ khẩn cầu.

“Ngươi muốn ta phóng thích chúng?” Long Nhất nắm lấy hai tiểu ma lang cười nói. Bộ mặt cười có chút tà ác, vết thương vẫn đang chảy máu đằng sau lưng cũng là nhờ con ngân lang vương này ban cho.

Ngân lang vương hình như hiểu được nên gật đầu, sau đó quay đầu lại kêu lên hai tiếng, lập tức có hai con ma lang chuyển thân xuyên vào trong rừng.

Long Nhất rất là kinh ngạc, lẽ nào con ngân lang vương này còn cẩn thận chuẩn bị gì đó cho trường hợp cứu binh bất thành.

“Các ngươi đi xa ra một chút, lão tử tâm tình mà tốt tự nhiên sẽ phóng thích chúng.” Long Nhất kêu lớn với ngân lang vương, nhưng ngân lang vương vẫn nhìn hắn vẻ mê muội, không hiểu hắn nói cái gì vậy.

Long Nhất tự cười bản thân mình. Hắn nghĩ con ngân lang vương này thực sự thành tinh rồi thì cái gì nghe cũng đều hiểu. Long Nhất vẫn túm lấy hai tiểu ma lang, từng bước một tiến về hướng thiếu nữ đang hôn mê trên mặt đất.

Sắc mặt thiếu nữ đã chuyển sang màu đỏ, hô hấp cấp bách. Nguyên nhân là do thể lực tiêu hao quá độ cộng thêm mất máu quá nhiều nên dẫn tới hiện trạng hư nhiệt. Áo giáp của thiếu nữ đã bị rách nhiều chỗ, lộ ra làn da khiết bạch bên trong, đặc biệt là áo giáp vùng ngực càng bị rách nhiều hơn, quá nửa ngọc nhũ tròn căng lộ ra ngoài không khí, nhũ phong bên trái còn có một vết cắt dài đang rỉ máu. Điều này khiến Long Nhất cảm thấy đau lòng, trong lòng chửi lớn lũ ma lang này không biết thương hoa tiếc ngọc.

Độc giác mã với thân thể mệt mỏi đầy vết thương dùng đầu đẩy vào eo thiếu nữ, muốn lay cho chủ nhân tỉnh lại. Trong lúc Long Nhất còn đang đánh giá tình trạng của nàng, thì bị ngân ma lang cất tiếng gọi lại. Không biết được hai con ma lang vừa đi làm gì đó đã trở lại, trong mõm chúng còn ngậm cái gì đó. Chúng liền theo lời ngân lang vương chỉ huy, cẩn thận nhả ra ở nơi không xa Long Nhất lắm.

Long Nhất ngạc nhiên. Có thể nào con ngân lang vương này xem mình là kẻ bắt cóc, không ngờ biết dùng tiền chuộc để trao đổi. Long Nhất nhìn vào “tiền chuộc”, vẻ ngạc nhiên trong mắt càng lúc càng dày hơn. Cái đó đúng là một hắc sắc pháp trượng và một bao đồ, cũng không biết có phải ngân lang vương lấy từ một người chết ra không.

Long Nhất cảm thấy kinh ngạc vì hắc pháp trượng tán phát khí tức của ám hệ ma pháp. Tại Thương Lan đại lục, ám hệ ma pháp đại biểu cho sự tồn tại của tà ác. Một khi phát hiện có người nào tu luyện liền quần khởi công kích. Vì thế cho dù có người tu luyện ám hệ ma pháp thì cũng chỉ là âm thầm trốn ở nhưng nơi mờ ám lén lút tu luyện. Long Nhất hiểu rất rõ hậu quả của việc bị người khác biết chuyện tu luyện ám hệ ma pháp. Do đó, hắn cảm thấy sâm lâm hoang vu không người tới này thật là một nơi lý tưởng để thử nghiệm ám hệ ma pháp.

Trong đầu Long Nhất lướt qua rất nhiều ý niệm, cấp bách nhất là phải đưa tiểu nữu này li khai sâm lâm. Hắn đem bỏ ma trượng và bao đồ đó vào không gian giới chỉ. Thấy con độc giác mã tinh thần vẫn còn tốt, liền đưa thiếu nữ lên trên lưng ngựa, sau đó tự mình nhảy lên trên.

Con độc giác mã tính ra củng có linh tính, thông thường thì tỏ ra rất là cao ngạo, tuyệt đối không cho ai cưỡi lên lưng nó ngoài thiếu nữ. Nhưng nó cũng hiểu rằng thời khắc này không như bình thường, rất tuân theo mệnh lệnh của Long Nhất.

Ngân lang vương một mình đứng đằng sau cách xa Long Nhất. Nó không dám tới gần, sợ Long Nhất khẩn trương sẻ giết con tin.

Độc giác mã mang theo hai người chạy điên cuồng hơn hai thời thần, cuối cùng cũng ra khỏi sâm lâm. Ngân lang vương tại vùng rìa sâm lâm cảm thấy rất khẩn trương, dùng nhãn thần mong đợi nhìn theo Long Nhất, hi vọng hắn sẽ phóng thích hài tử của nó.

Long Nhất có chút bị cảm động, thương thay cho tấm lòng của cha mẹ, ma thú còn như vậy, huống chi là con người? Long Nhất nhớ lại sự quan hoài của cha mẹ cái nhục thể này của bản thân lúc chia tay, không ngăn được chút chua xót trong lòng. Hắn cảm thấy ghen tị với Tây Môn Vũ. Tiểu tử này không biết đang sống trong hạnh phúc, luôn kiếm chuyện khắp mọi nơi.

Long Nhất vỗ vỗ lên đầu hai tiểu ma lang, sau đó phóng thích chúng.

Phong Lưu Pháp Sư - Chương #25