Chương 32: Bước Đầu Tiên (Thượng)


Đám đông náo nhiệt ồn ào, ánh lửa trong đêm soi sáng Tô phủ, ngói xanh cong cong tô vẽ mái hiên tòa nhà. Hoa tuyết nhẹ rơi liền bị sức nóng không khí cuốn phăng hoặc hòa tan đi mất.

Dạ tiệc hôm nay đã bắt đầu, trên hành làng kéo dài bên cạnh khu nhà chính bài trí hai mươi sáu cái bàn tròn đủ quy cách, nhân số hơn hai trăm người, thế nhưng đây cũng chỉ là một bữa tiệc tối mùa đông bình thường của Tô phủ. Mấy mùa khác thì ít hơn, nhưng càng gần đến cuối năm, tần suất yến hội càng trở nên dày đặc.

Chủ hệ ba phòng của Tô phủ có rất nhiều bà con thân thích, một ít nguyên lão và chưởng quỹ làm việc cho Tô gia cũng đã vào ghế. Bàn tròn ở trung tâm đương nhiên là dành cho Tô thái công, Tống Mậu và các lão nhân cùng thế hệ, thêm vào mấy vị chủ nhà là Tô Bá Dung, Tô Trọng Kham. Mấy bàn bố trí lân cận cũng có chủ ý nhất định, là dành cho những người có cống hiến quan trọng đối với Tô gia, ví như trưởng thư viện Dự Sơn Tô Sùng Hoa, đại chưởng quỷ quản lý tài sản Tô Vân Tùng và một số chưởng quỹ khác nữa. Dù là trực hệ thuộc ba phòng thì vẫn chỉ những quản sự chân chính mới có địa vị ngồi vào mấy chỗ này.

Nếu Tịch Quân Dụng được mời tới đại để cũng là ngồi vào đây.

Về phần Tô Đàn Nhi, bây giờ tuy nàng quản lý rất nhiều việc của phòng lớn, nhưng dù sao cũng là phận nữ nhi nên không thể có chính danh, đành ngồi với Ninh Nghị ở một cái bàn xa hơn. Hai người không trò chuyện nhiều,vẻ mặt cũng bình thường nhưng suy tư trong lòng thế nào thì rất khó nói.

Bắt đầu từ những bàn này, mọi người ngồi đã không cần câu nệ quá nhiều quy củ. Tại một cái bàn vuông phía sau, Tô Văn Hưng, Tô Văn Khuê ngồi chung một chỗ, thỉnh thoảng tâm mang ý xấu nhìn sang bên bày.

Lúc này Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị không thể ngờ, trong một buổi tiệc bình thường như vậy lại có người mang tâm tư này kia chú ý tới bon họ, đồng thời mãi đến cuối tâm tư kia vẫn không thả lỏng.

- Tý nữa nhắc chắn mấy vị Tống tri châu sẽ đi qua đó để tán dương gã Ninh Nghị kia. Một khi Tống tri châu mở lời, mọi người phải lập tức để ý mà mở màn trò hay.

Trong chuyện này, Tô Văn Khuê tự nhận nhìn không thấu, đặc biệt là trong mấy đoạn đàm luận lúc đầu, Tống Mậu có nhắc đến Ninh Nghị một lần. Sau khi nói phương pháp dạy học của gã, ý nghĩ này càng thêm chắc chắn. Khi yến tiệc đã bắt đầu được một lúc, các bàn xung quanh cũng bắt đầu sôi nổi. Sau một lúc nữa, Tống Mậu cầm lấy ly cùng với Tô Trọng Kham đi chúc rượu mấy bàn xung quanh.

Với thân phận tri châu của Tống Mậu, nếu ngồi yên tại vị trí trung tâm thì cũng chẳng sao cả, nhưng y trước nay chu đáo, không vì cái chức tri châu mà tự mãn mà luôn đặt bản thân vào vị trí như người nhà của Tô gia. Việc tự mình đến bắt chuyện mấy bàn lân cận như thế xem ra là vô cùng nể mặt mọi người. Sau đó y bỗng vô tình hướng qua Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị bên này, trông thấy liền nói mấy câu:

- Tô gia có hai người Đàn Nhi và Lập Hằng...

- Ta qua...

Tô Văn Hưng cầm lấy một ly rượu đi đến, vừa tới gần thì thấy Tống Mậu và Tô Trọng Kham xoay người đi. Hắn ngẩn người, đành quay đầu trở về.

- Thế nào rồi...

- Không biết nữa, cậu chỉ thuận miệng nói vài câu...

- Với thân phận tri châu của đại nhân vốn không nên nhiều lời, có thể ông ấy cảm thấy thời cơ vẫn chưa tới chăng.

Nét mặt Tô Văn Khuê âm trầm suy nghĩ một chút.

- Có lẽ phải đợi đến khi nhị muội và Ninh Nghị qua chúc rượu xong mới hỏi mấy câu để khảo nghiệm hắn.

Ánh lửa bập bùng, Yến hội vẫn ồn ào tiếp diễn, bóng người qua lại, mấy đứa nhỏ đùa giỡn, tiệc rượu ăn uống linh đình. Ngược lại những người trong lòng có chuyện thì lại chẳng có tâm tình ăn uống. Chốc lát sau Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị đứng lên, bọn hắn cũng cầm ly rượu lẩn vào đám đông tiến gần lại bàn bên kia. Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị kính rượu xong trở về, Tô Văn Hưng và Tô Văn Khuê cũng nghi hoặc quay về, hết nhìn Ninh Nghị lại nhòm sang Tống Mậu, chớp chớp mắt rồi lại bàn luận một trận. Không lâu sau cặp Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị đứng trò chuyện với Tống Mậu gần đó, Tô Văn Khuê đẩy đẩy Tô Văn Hưng, Tô Văn Hưng tiến tới...rồi lại cầm ly rượu quay về...

Tiệc rượu dần dần tàn.

Nếu dựa theo quy củ nghiêm ngặt, phải đợi sau khi lão thái công rời đi mấy người còn lại mới được phép ra về, thế nhưng lão thái công vui thích ở lại trò chuyện với các bạn hữu, cảnh tượng rất náo nhiệt. Nhìn thời gian cũng khá khuya rồi liền cười phất tay:

- Ai có việc, ăn no uống say rồi thì tự tản đi, tản đi, ha ha.

Vốn mấy cậu nhóc hiếu động cũng đã bắt đầu ngủ gật, có người uống say nôn mửa nằm nhoài trên bàn. Lão thái công nói lời này xong, bầu không khí càng trở nên thoái mái, có người rời khỏi, cũng có người nán lại bàn lão thái công vấn an người, tán gẫu đôi câu chuyện. Đám người Tô Văn Khuê sắc mặt u ám tàn tạ. Bởi vì Tống Mậu tới đây nên Tô Văn Hưng khoác lác hết mấy ngày nay, lúc này không còn chút mặt mũi nào nữa. Hôm nay có muốn liều cũng không liều nổi.

- Cái gì, đừng có giỡn nhé.

- Cậu ngươi ngay từ ban đầu đã không có ý định khảo thí gì hắn...

- Bảo án binh để cậu ngươi giúp, biết vậy nói thẳng ra không phải là xong rồi sao, lúc đó còn nói cái gì mà tối nay nhất định sẽ...

Bên kia Tống Mậu đã đứng dậy, dường như đang cười nói đại loại như: “Tửu lượng không đủ...” Đại khái là muốn cáo từ, Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị cũng đang chào hỏi lão thái công. Lúc Tống Mậu chuẩn bị đi qua cũng là lúc Đàn Nhi và Ninh nghị bắt đầu quay người muốn đi. Sắc mặt Tô Văn Hưng đen kịt, đột nhiên đứng bật dậy:

- Chờ một chút!

Thanh âm ồn ào trong nháy mắt bị lời kia át xuống, sau đó lại bắt đầu lớn trở lại, nhưng cũng có nhiều người đã chú ý tới hắn. Dĩ nhiên Tống Mậu không biết những lời kia là nói với mình, y đứng ở cửa vào thoáng nhìn sang. Đàn Nhi và Ninh Nghị cũng nghi hoặc nhìn, sau khi trông xung quanh rồi quay người tiếp tục rời đi. Lão thái công nghiêng đầu nhìn Tô Văn Hưng, chớp chớp mắt.

- Ồ, Văn Hưng hả, mấy đứa nói gì bên đó? có chuyện gì sao?

- Con...con...ơ...không có gì ạ...

Hắn nói câu này xong rồi hậm hực ngồi xuống.

Chỉ lát sau, hắn lại đứng dậy lần hai, chạy theo hướng Tống Mậu vừa ly khai.

o0o

Rời khỏi buổi tiệc trở về phòng, Tống Mậu uống một hớp trà tỉnh rượu đã chuẩn bị sẵn, sau đó rửa mặt lại.

Rượu uống cũng không nhiều, từng đó đối với y chỉ đủ để súc miệng. lúc này đầu óc vẫn tỉnh táo như cũ, y ngồi xuống bàn lấy ra quyển thiếp mời để một bên, sau đó mài mực, rút vài tờ giấy đặt lên, bút lông trên tay bày ra tư thế chuẩn bị viết, trong lòng thầm cân nhắc.

Thu hoạch hôm nay tương đối khá.

Nguyên bản hôm nay chỉ là đến bái phỏng Tần sư theo thông lệ, không có nhiều mong đợi. Đối với đạo làm quan của y vốn vẫn phải bái phỏng rất nhiều người, dù không biết sẽ đem lại kết quả gì nhưng tạo lập mối quan hệ tốt là điều đương nhiên. Vì tình thầy trò đối với Tần Tự Nguyên, y hoàn toàn không mong chờ gì, chỉ đơn giản là đánh một canh bạc, nếu ngày sau Tần công phục khởi tự nhiên sẽ nhớ tới mình một chút, còn nếu ông không thể phục khởi thì bản thân vẫn còn có liên hệ với hai con trai ông ấy. Mức độ qua lại này không tính là thân tình, nhưng chính y cũng chẳng ngờ ngày hôm nay sự thân tình đó ít nhiều đã tiến thêm một chút

Hôm nay bên trong Tần phủ, biểu hiện của Ninh Lập Hằng và hai vị lão nhân kia thực sự dọa y nhảy dựng lên. Thì ra không phải là con cháu lui tới, khó trách lúc Tần sư giới thiệu gã là người bạn nhỏ của ông và Minh công, trong lòng y chấn động liên hồi. Việc này cũng không tồi, sau khi y nói ra quan hệ của mình với Tô gia, thái độ của Tần sư đối với y có chút thay đổi, không còn thuần túy là quan hệ xã giao bình thường giữa sư phụ và đệ tử nữa. Loại quan hệ gần gũi này làm y rất thỏa mãn.

Đã thế, y còn nhận thức được Khang Hiền Khang Minh Doãn.

Tống Mậu nghĩ đến mấy chuyện này, trên tờ giấy đầu tiên viết xuống vài chữ: “Khang Công Minh duẫn tứ giám” rồi dừng bút. Nghĩ mấy ngày tới tính đi gặp Minh công, y cân nhắc lại từ ngữ trong tấm thiếp, sau đó tại cụm “tứ giám” hạ một chữ “đạo” thay thế cho chữ “tứ”. Từ “đạo giám” này thích hợp với phẩm hạnh các nhân vật lớn, là cách dùng trọng vọng của các học giả.(1)

Mấy từ ngữ này chỉ là tiểu tiết, nhưng lúc này thì y rất quan tâm đến chúng. Về chuyện Ninh Nghị có phải là kẻ mua danh chuộc tiếng hay không, sau khi trò chuyện cùng gã ở tần phủ mấy ý nghĩ đó đều bay biến hết. Nói một cách công bằng, với địa vị trước mắt của y thì không đến mức phải sợ Tần Tự Nguyên, cũng không ngại Khang Minh Doãn. Về phần quan hệ tương giao bình hòa giữa Ninh Nghị và hai người này, y cũng chẳng lấy gì làm sợ hãi. Nếu thực sự muốn, Ninh Nghị cũng chỉ là một tên tiểu nhân vật đối với y.

Nhưng cần gì chứ.

Dù sao nhị phòng tiếp quản Tô gia cũng tốt, mà cô bé Tô Đàn Nhi kia tiếp quản cũng tốt. Những thứ bản thân đạt được vẫn không có gì khác biệt, vậy thì cần gì chứ. Từ sau lúc kia, việc cần quyết định đã hoàn toàn rõ ràng. Tên Ninh Nghị này đến cùng có mua danh chuộc tiếng hay không đều tốt, mình vốn không cần thiết phải vạch trần gã, cũng chẳng nhất thiết phải dò xét gã làm cái gì.

Về chuyện cháu trai một lòng muốn làm đối phương mất mặt...Đó chỉ là chuyện nhỏ thôi. Nếu đã quyết định như vậy, y sẽ không quan tâm đến nữa.

Chốc lát sau, Tống Khai vào thông báo:

- Văn Hưng thiếu gia xin gặp.

Y gật gật đầu:

- Cho nó vào đi.

Ánh mắt chăm chú nhìn tờ giấy nằm phía trước, sau đó bắt đầu viết...

o0o

Gió tuyết thổi qua, cảnh tuyết trong đêm mang theo mấy phần cô tịch trống trải. Xa xa vọng tới tiếng chuông chùa ngân nga.

Yến hội nơi đó cơ bản cũng đã tàn, từ ban công lầu hai bên cạnh nhìn sang, ánh lửa đang chập chờn lụi tắt. Ninh Nghị đứng đó thơ thẩn nhìn ngắm ánh sáng lập lòe trong đại viện Tô gia. Chìm giữa màn tuyết, nhiều ngọn đèn từ những gian phòng bên trong tiểu lâu lung linh xao động, trông vô cùng có linh tính.

Tiếng bước chân vọng đến từ cầu thang bên kia, chưa cần nhìn đã biết là ai. Tiếng bước chân này với thanh âm tiểu Thiền thường đi gọi gã xuống không giống nhau, bước chân tiểu Thiền hoạt bát hơn, bước chân này thì thanh nhã và êm ái, có lẽ nói là ung dung và êm ái thì đúng hơn.

Nghiêng nghiêng đầu, bóng người áo trắng dần hiện lên trong tầm mắt. Gã chỉ thấy một góc áo lông chồn vì đang đứng sát cây cột. Thân ảnh kia đi đến bên kia cột gỗ liền ngừng lại, đồng dạng tựa vào lan can nhìn ra ngoài sân.

Hai người cùng nhau lặng lẽ nhìn hồi lâu. Nghiêng đầu ngó qua là một cô nương xinh đẹp, trên mặt còn mang vài nét ngây ngô. Không lâu sau, rốt cuộc Tô Đàn Nhi cũng mở miệng:

- Tướng công thích đứng đây ngắm cảnh à.

- Không phải rất đẹp sao?

Ninh Nghị cười cười. Biết thời điểm ngửa bài của hai người đã đến.

..........

- Tướng công là một quái nhân.

- Hả?

-----------------------------

(1) Nguyên văn cũng chính là “duẫn tử giảm”, một cách mời bình dân viết trên thiệp. Sau khi chuyển thành “duẫn đạo giám” thì nâng lên thành trang trọng hơn.

Ở Rể (Chuế Tế) - Chương #32