Làm Chuyện Xấu, Thì Phải Trả.


Người đăng: dauphaivay

Edit: Bỉ Ngạn
Beta: ✘ ๖ۣۜWɧisКƴ

Nữ nhân trước mắt lớn lên rất bình thường, thế nhưng ánh mắt nàng ta lại đặc
biệt xinh đẹp, Tề Hoan không hình dung được cảm giác của mình lúc này, nàng
chỉ biết khi mình nhìn vào đôi mắt kia dường như có thể quên hết tất cả phiền
não bình thường.

“Ta là đi ngang qua đây, vốn muốn nghỉ ngơi trong trấn một phen, ai biết lại
nghe nói ở đây có yêu quái náo loạn, cho nên mới tới tham gia náo nhiệt một
chút.” Tề Hoan mất một lúc mới tỉnh táo lại từ đôi mắt kia, nàng cười giải
thích với nữ tử bên cạnh.

Đồng thời nàng cũng âm thầm cảnh cáo chính mình, không thể nhìn vào mắt của cô
gái này, nó giống như có ma lực, khiến cho nàng không thế khống chế mà trầm mê
trong đó.

“Nếu có yêu quái náo thì cũng là do Tống lão gia làm quá nhiều điều ác.” Nàng
kia bình tĩnh nhìn lão đạo đấu cùng Tống lão gia, trong nháy mắt đó, ánh mắt
nàng bỗng hiện lên một tia âm độc nồng đậm.

Tuy không biết chuyện này có liên quan gì tới nữ tử kỳ quái này hay không,
nhưng Tề Hoan cũng không định đi tìm hiểu, những năm gần đây Tống lão gia làm
quá nhiều chuyện độc ác, bằng không khi gặp tình huống này, sao lại có nhiều
người đến xem náo nhiệt như vậy, mà không phải là tới hỗ trợ.

Nàng chỉ là người qua đường, chỉ muốn xem chút náo nhiệt mà thôi.

Chẳng qua, nàng không muốn quản, không có nghĩa là phiền toái sẽ không tìm tới
nàng. Ngay khi Tề Hoan đang hăng say nhìn ngó, Tống lão gia vẻ mặt hung dữ đột
nhiên bổ nhào một cái, ngược lại lão đạo kia động tác cũng rất nhanh chóng,
thân thể uống éo tránh thoát khỏi thế tấn công của Tống lão gia. Tề Hoan thấy
lão đạo uốn éo thân thể thành hình chữ S, nhịn không được sợ hãi thán phục,
thể chất cơ thể như thế không đi học yo ga thật sự quá đáng tiếc mà, người ta
tầm khoảng 50 tuổi thì xương cốt đã tơi xốp rồi, lão nhân này tối thiểu cũng
phải hơn sáu mươi đi, vậy mà vẫn còn mềm dẻo như vậy.

So với lão đạo, Tống lão gia còn kém nhiều lắm, lực hắn đập xuống tuy uy lực
cực lớn, nhưng đáng tiếc thể trọng hắn thật sự quá dọa người rồi, căn bản
không khống chế được quán tính, bay thẳng tới chỗ Tề Hoan.

Dân chúng chung quanh đứng xem thấy Tống lão gia bay nhào tới, mặt đều biến
xanh rồi, lại nhìn vẻ mặt dữ tợn của Tống lão gia, sợ tới mức ngay cả dịch
chân cũng không dịch được.

Tề Hoan nhịn không được thở dài, cuối cùng cũng đành phải ra tay. Nàng tay
phải đưa lên không trung, một đạo phù chú màu vàng phóng ra áp lên trên đầu
Tống lão gia. Dân chúng chung quanh kinh ngạc nhìn, Tống lão gia giống như đột
nhiên mất hết sức lực, nặng nề ngã xuống đất.

Trên thực tế Tống lão gia không phải mất hết sức lực, mà là béo tới mức căn
bản không đứng dậy nổi, Tề Hoan cũng không phải người thiện tâm gì, nàng dùng
chính là Ngũ Nhạc phù, trực tiếp đè Tống lão gia xuống, miễn cho hắn lại đi
dọa người.

Tề Hoan còn chú ý tới, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng,
ngoại trừ lão đạo lúc trước uốn thân thành hình chữ S, và vị nữ tử bên cạnh
kia.

Sau khi trông thấy Tống lão gia “đền tội”, con lớn nhất của Tống lão gia Tống
Chí vốn một mực trốn sau lưng mọi người liền lau mồ hôi đi ra, vẻ mặt cảm kích
hướng về phía Tề Hoan cúi người thật thấp, “Đa tạ tiên tử ra tay tương trợ,
ngài chính là ân nhân của Tống gia ta!”

“Tiện tay mà thôi.” Tề Hoan phất phất tay, thừa dịp lúc rối ren tách ra khỏi
đám người, sau đó tùy tiện tìm một cái hẻm nhỏ chui vào. Nhờ lúc trước thường
đi dạo chung quanh Tống phủ, bằng không chắc chắn nàng sẽ không khinh địch,
vội vàng tránh né những dân chúng muốn bái lạy đại tiên kia.

“Theo ta lâu như vậy, xuất hiện đi.” Vào trong hẻm nhỏ yên tĩnh một lúc lâu,
Tề Hoan rốt cục dừng bước. Nàng hiện tại có thể khẳng định một chuyện rồi,
“Yêu quái” náo loạn đây thực lực không những cao hơn mình, mà còn cao hơn rất
nhiều, nếu không phải tiểu hồ ly trong ngực bảo nàng có người đi theo ở đằng
sau, thì nàng căn bản cũng không phát giác được.

“Ta rất ngạc nhiên, ngươi đã ra tay, vì sao không giúp cho chót?” Lên tiếng
chính là một nam tử trẻ tuổi, trong bóng tối đi ra hai người, một là lão đạo,
một người khác là nữ tử kia.

Vừa mới mở miệng, khẳng định chính là lão đạo rồi, xem ra là dịch dung nha,
vậy mà Tề Hoan lại không phát hiện ra.

“Hỗ trợ cho hắn một kiếm nữa?” Tề Hoan biết khi đạo phù kia mất đi hiệu lực,
đoán chừng Tống lão gia cũng chết rồi, ngoại trừ hai người trước mắt, Tề Hoan
không đoán được người thứ ba dám hạ thủ với Tống lão gia.

“Ngươi thoạt nhìn thực không giống những tên ngụy quân tử chính đạo kia.” Nữ
tử mỉm cười mở miệng.

Ah ah ah, xem ra nàng thật sự là năm hạn bất lợi mà, chỉ những lời này thôi
cũng đủ khiến da đầu Tề Hoan run lên, hai người này không phải người Ma Đạo
hay Yêu tộc đấy chứ, nàng như thế nào lại xui xẻo như vậy.

“Đa tạ khích lệ.” Khóe miệng Tề Hoan cong lên thành một nụ cười có chút cứng
ngắc.

“Ngươi không tò mò tại sao chúng ta lại giết Tống lão gia sao?” Nữ tử cùng lão
đạo đứng cách Tề Hoan ba mét, khoảng cách này, cho dù Tề Hoan muốn chạy thì
căn bản cũng không có cơ hội kia. Thực lực hai người kia rõ ràng cao hơn nàng
rất nhiều, cho dù dùng lôi độn, phạm vi nàng chạy trốn cũng không thể quá mười
dặm, nếu như đến Nguyên Anh kỳ, muốn bắt Tề Hoan trong vòng mười dặm, vẫn dễ
dàng như mèo vườn chuột đồng.

“Ta cần phải tò mò sao?” Tại thời điểm không cần tò mò nàng chưa bao giờ tò
mò, như vậy mới có thể sống được lâu nha.

“Ngươi thật đúng là không giống những người kia, vốn chúng ta muốn giết ngươi
diệt khẩu đấy, nhưng thấy ngươi tức thời như vậy, miễn cưỡng giữ lại cho ngươi
một mạng đi.” Lão đạo lại mở miệng lần nữa, không, phải nói là một nam tử
thanh niên thần sắc u ám, người nọ chỉ tiện tay xoay một vòng, râu ria cùng
với mấy nếp nhăn che kín trên mặt hắn lập tức biến mất không thấy.

Nam tử trẻ tuổi này lớn lên cũng không khó nhìn, mặc dù diện mạo chỉ bình
thường, nhưng trên trán luôn có một vòng khí tức âm lãnh, song ánh mắt hắn
nhìn về phía Tề Hoan không mang theo sát ý, đoán chừng là căn bản khinh thường
động thủ đi.

Ai, thật là người đại lượng nha! Trên thực tế, Tề Hoan căn bản không tin tưởng
bọn hắn đột nhiên có lòng tốt buông tha cho mình như vậy, nhưng mặc kệ bọn họ
giữ lại mạng nhỏ của mình làm gì, dù sao tạm thời mạng được giữ lại là tốt
rồi.

Vì vậy, Tề Hoan vừa mới chạy trốn khỏi Yêu tộc, lại lần nữa rơi vào trong tay
hai Tu ma giả một nam một nữ. Mà ngay cả Tề Hoan cũng không nhịn được nghĩ,
mình có phải thật sự có duyên với Ma Đạo hay không, bằng không thì vì sao mỗi
lần ra ngoài đều đụng phải người Ma Đạo đây. Cho dù là duyên, thì cũng là
nghiệt duyên đi!

Sau khi một nam một nữ này cải trang trước mặt Tề Hoan, ba người cùng nhau rời
khỏi trấn nhỏ. Trong lòng Tề Hoan âm thầm tự an ủi mình, đi theo hai người bọn
họ cũng tốt, ít nhất mình không cần phiền não chuyện tiền nong.

Ra khỏi trấn Thanh Đường, đôi nam nữ này cũng không có ý định dùng ngự kiếm
phi hành, tảng đá trong lòng Tề Hoan cũng được thả xuống. Tuy không biết đã
bay bao nhiêu lần, thế nhưng mỗi lần lên không trung nàng vẫn đều không khống
chế được sợ hãi trong lòng, kỳ quái chính là khi ngồi trên hồ lô của sư phụ
nàng lại không hề thấy sợ hãi.

“Hắn hại chết mẹ của chúng ta.” Ba người một trước một sau di chuyển, nữ tử
cuối cùng cũng mở miệng.

Tề Hoan hiểu rõ, chuyện Tống lão gia lúc trước cướp nhà của Liễu gia nàng đã
từng nghe qua, chỉ là không có nghe nói Liễu Nhị Nương còn có con, không phải
nói lúc trước nàng thắt cổ tự sát ở am ni cô sao?

“Sau khi mẹ sinh chúng ta xong mới chết, vì không muốn tên hỗn đản kia phát
hiện sự tồn tại của chúng ta, bà đã chọn thắt cổ.” Giọng nói của nữ tử có chút
nghẹn ngào, Tề Hoan trầm mặc.

Cái này chính là tính thương của mẹ sao, nàng không hiểu, hoàn toàn không
hiểu, bởi vì không có ai yêu nàng.

“Cho nên, ta mới không để cho hắn được chết dễ dàng, ta muốn đem thi thể hắn
luyện thành cương thi, đem từng tấc linh hồn hắn luyện hóa [1], khiến hắn vĩnh
viễn không thể siêu sinh.” Giọng nữ tử trở nên sắc bén, lạnh lẽo.

[1] Luyện cương thi bình thường chỉ luyện xác. Nếu như dùng cả linh hồn của
xác để luyện thì sẽ khiến cho linh hồn không được siêu thoát.

Tề Hoan không nghi ngờ lời nói của nữ tử, bằng thực lực của nàng căn bản không
cần phải nói dối trước mặt Tề Hoan. Đối với chuyện Tống lão gia phải đối mặt
nàng cũng không quá mâu thuẫn, có lẽ đã trải qua nhiều sinh tử, nên bây giờ
nàng cũng bắt đầu coi thường tính mạng rồi.

“Sao ngươi không tức giận?” Nữ tử thấy Tề Hoan không lộ vẻ gì, đột nhiên mở
miệng hỏi.

“Làm chuyện xấu, sớm muộn gì cũng phải trả.” Tề Hoan trầm mặc cả buổi, cuối
cùng nói ra một câu. Luân hồi, thì ra cái này chính là Luân hồi.


Nửa Kiếp Tiểu Tiên - Chương #46