Đền Thờ Hakurei


Người đăng: Tadashi Ringo

Đinh đinh đinh----!!

Tadashi Ringo nghe được tiếng đồng hồ báo thức thì mở mắt ra, nàng lười biếng
thò tay ra tắt đồng hồ đi.

“Lại một ngày mới bắt đầu a!! .”

Tadashi Ringo ngồi dậy, nàng vươn vai khiến lưng xương cốt kêu rắc rắc, thân
thể của nàng đường cong hoàn mỹ thể hiện ra.

Nàng cúi đầu xuống bắt đầu tự chủ gấp lại chăn gối, sau đó đi vào nhà vệ sinh.

Không bao lâu Tadashi Ringo nhanh chóng từ nhà vệ sinh đi ra, trên người nàng
mặc một bộ trang phục sinh viên.

Đây là một bộ áo màu trắng tinh và váy ngắn màu xanh, trên cổ nàng còn có một
cái cà vạt nơ và bên ngoài mặc thêm áo ngoài.

“Vẫn như cũ đáng yêu!! .” Tadashi Ringo đi đến trước gương, nàng sửa soạn lại
mái tóc, sau đó không tiếc nước bọt khen ngợi bản thân.

Nàng cũng không phải đơn thuần là tự luyến, mà trần thuật một sự thật, đây là
chân lý được quán thâu vào ký ức của nàng khi còn khá nhỏ.

Tadashi Ringo vẫn luôn luôn khả ái xinh đẹp đáng yêu nhất!!

Đây là các mụ mụ và tỷ tỷ nói cho nàng, Tadashi Ringo mặc dù cũng khá là mơ
hồ, nhưng nếu tất cả mọi người đều nói như thế thì nàng cũng tin.

Tadashi Ringo chỉnh sửa xong bản thân hài lòng sau đó nàng bước đi ra khỏi
phòng, nơi này là một hành lang không lớn lắm.

Dưới sàn nhà được lót bằng gỗ nhìn khá là cũ kỹ tựa như đã tồn tại rất lâu
năm.

Tadashi Ringo nơi hiện tại đang sinh sống là một đền thờ, một ngôi đền được
thiết kế phong cách khá là cổ xưa, tựa như đã tồn tại lâu năm tựa như.

Nàng đã từng đề nghị chủ nhân ngôi đền này sửa lại nó, nhưng đáng tiếc đáp lại
Tadashi Ringo đó là không có tiền.

Tadashi Ringo trước kia cũng thử tìm cách kiếm tiền để trợ giúp ngôi đền,
nhưng nó không ăn thua vào đâu cả, nàng một người không kiếm được nhiều tiền
như vậy.

Nàng từng cố gắng thay đổi phương pháp khác đó chính là thử tiềm cách thu hút
khách đến thăm đề thờ để cầu nguyện.

Như vậy thì đền thờ sẽ có một khoảng chi phí, nhưng Tadashi Ringo phát hiện
mình sai quá sai, nàng cũng tuyệt vọng vào thời khắc đó.

Tadashi Ringo phát hiện, đền thờ này nàng không biết vị Thần Linh đang thờ
phụng là ai, nàng từng hỏi qua chủ nhân hiện tại của ngôi đền này.

Nhưng đáp lại cho Tadashi Ringo đó là chính bản thân đối phương cũng không
biết, nàng từng bỏ thời gian tìm hiểu về đền thờ.

Nhưng không có bất kỳ kết quả gì về Thần Linh lẫn lịch sử của ngôi đền, không,
phải nói là có tìm được, nhưng Tadashi Ringo không nguyện ý tin đó là thật.

Đó chính là Tadashi Ringo xem qua ghi chép có nhắc đến đền thờ từng có một vị
Tà Thần đi ngang qua và không bao lâu sau đó rời đi.

Tadashi Ringo đã từng trong đoạn thời gian dài hoài nghi nhân sinh, nàng nghi
ngờ đền ngờ này cúng bái là một vị Tà Thần.

Nhưng nơi này dù sao cũng là nơi nàng đang sống, mặc dù là Tà Thần đi chăng
nữa Tadashi Ringo cũng không dám tùy tiện phán đoán.

Cho nên đến hiện tại Tadashi Ringo cũng không dám suy nghĩ nhiều, nàng chỉ cần
biết nơi này gọi là đền thờ Hakurei là được rồi.

Tadashi Ringo cảm thấy đền thờ này vị nào đó Thần Linh rất đáng thương đi, có
lẽ đối phương đang ở nơi nào đó khóc cũng không chừng.

Dù sao ngay cả vu nữ cũng không biết rõ bản thân là ai thì nói gì đến người
khác.

Có khi đối phương bởi vì không người biết cho nên sớm đã cạn kiệt tín ngưỡng
biến mất rồi không chừng ấy chứ.

Quá đáng thương đi...

Tadashi Ringo lắc đầu thở dài không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa, càng nghĩa
càng thêm phiền.

....

Tadashi Ringo bước đi ra ngoài, nàng ngay lập tức nhìn thấy ngoài sân một vị
trẻ tuổi vu nữ đang cầm cây chổi quét dọn.

Trên người đối phương mặc một bộ vu nữ trách nách có màu đỏ trắng, trên đầu
của nàng được buộc tóc là một cái nơ lớn màu đỏ đằng sau, trên cổ đối phương
cũng có một cái cà vạt.

Nàng cực kỳ trẻ trung, Tadashi Ringo cũng không không rõ ràng tuổi của nàng,
nhưng Ringo biết đối phương lớn hơn mình.

Người này gọi là Hakurei Reimu, là duy nhất vu nữ ở đền thờ này, cũng là chủ
nhân của nó.

“Chào buổi sáng, Reimu tỷ tỷ!! .” Tadashi Ringo mở miệng chào hỏi, sau đó ngồi
quỳ xuống trước đền thờ cầm tô mì lên.

“Buổi sáng tốt lành, hôm nay ngươi khai giảng sao? .” Hakurei Reimu động tác
cũng đồng dạng dừng lại, nàng nghiên đầu qua cười đối với Tadashi Ringo mở
miệng nói.

“Không sai!! ” Tadashi Ringo gật đầu mở miệng nói, dứt lời nàng cầm tô mì lên
ăn.

Nhìn thấy Tadashi Ringo không khách khí ăn nàng tô mì Hakurei Reimu trên mặt
hiện lên tia đau lòng, nhưng nghĩ đến Tadashi Ringo cần năng lượng để đến
trường thì nàng nhịn xuống.

Tadashi Ringo cũng sớm phát giác được Hakurei Reimu mặt biểu tình biến mất,
nhưng Ringo cũng không có cảm khác gì tội lỗi.

Đây là chuyện thường ngày...

“Reimu tỷ, ngươi có hay không dự định thay đổi Thần Linh thờ phụng, ta cảm
thấy tiếp tục như vậy có lẽ sẽ không có khách đến a!! .”

Tadashi Ringo ăn sạch tô mì, nàng cũng không nhìn Hakurei Reimu đau lòng thần
sắc húp sạch cả nước, nàng ngẩn đầu lên nhìn Hakurei Reimu mở miệng nghi hoặc
nói.

Tadashi Ringo cảm thấy đền thờ tiếp tục như vậy cũng sẽ sập, nhìn xem ngay cả
vu nữ cũng không có mì gói để ăn đủ thấy bao nhiêu thảm.

Hiện tại đền thờ cũng không biết Thần Linh là vị nào làm sao hấp dẫn khách
nhân, cũng sẽ không kẻ điên nào đi cung bái đền thờ ngay cả Thần Linh nào cũng
không biết.

“Chuyện này sao? Ta cũng chưa có suy nghĩ qua.”

“Nhưng nếu như Ringo-chan ngươi gặp được vị nào Tà Thần thì nhớ bắt trở về,
như vậy chúng ta cũng không lo lắng không có tiền tài!! .”

Hakurei Reimu nghe được Tadashi Ringo lời nói, nàng suy tư một chút sau đó mở
miệng nói.

Tadashi Ringo nghe được Hakurei Reimu lời nói thì cười ha ha, bắt trở về Thần
Linh? Đừng có giỡn, thế giới này làm sao có Thần Linh.

“Reimu tỷ, ngươi chỉ cần thay đổi pho tượng chẳng phải là được sao?.” Tadashi
Ringo cầm lên tách trà, nàng nhìn Hakurei Reimu mở miệng nói.

“Không được, như vậy thì không đủ linh nghiệm, những tên Thần Linh kia rất
lười, bọn chúng không rảnh rỗi quan tâm chúng ta!! .”

“Cho nên nhất định phải bắt trở về, sau đó đem trói lại, như vậy mới có thể
hiệu nghiệm!! .”

Hakurei Reimu nhẹ nhàng lắc đầu, nàng mở miệng giải thích, Reimu cúi đầu xuống
tiếp tục quét sân, nàng sợ mình nhịn không được sẽ nhìn Tadashi Ringo uống
ngụm trà cuối cùng, như vậy nàng sẽ rất đau lòng.

Tadashi Ringo nghe được Hakurei Reimu lời nói thì nàng lườm đối phương một
cái, nàng cũng không thật sự tin lời đối phương nói.

Nàng chỉ cảm thấy Hakurei Reimu đây là đơn thuần muốn hưởng thụ không muốn làm
mà thôi, dù sao đây cũng không phải là chuyện gì bí mật, sống chung lâu ngày
nàng sớm đã lĩnh ngộ.

“Ngươi tính toán thế nào? Tiếp tục như vậy sớm sẽ chết đói!! .” Tadashi Ringo
ánh mắt nhìn về Hakurei Reimu phương hướng, nàng có chút lo lắng mở miệng nói.

“Tính toán? Ta cũng không cần việc này.”

“Chỉ cần đợi Yukuma Yakari nàng để cung cấp lương thực là đủ!! .” Hakurei
Reimu đối với Tadashi Ringo lời nói lắc đầu, nàng mở miệng chậm rãi nói.

“Thật là, Reimu tỷ ngươi đây là quá mức lười đi....”

“Ta cũng thật sự không biết Yakari mụ mụ vì sao lại đồng ý cung cấp cho ngươi
lương thực a!! .”

Tadashi Ringo nghe được Hakurei Reimu lời nói thì phàn nàn, nàng lắc đầu mở
miệng nói.

Nàng cũng không có trách mắng Hakurei Reimu loại này tính cách, đây cũng không
phải lần đầu, Tadashi Ringo sớm quen thuộc, nàng bản thân biết có tiếp tục nói
cũng vô dụng.

Đối với Yukuma Yakari vì sao lại thường xuyên đến cho Hakurei Reimu lương thực
Tadashi Ringo cũng không rõ ràng lắm.

Ban đầu nàng còn cho là Yukuma Yakari bởi vì nàng sinh sống ở nơi này, cho nên
mới làm như vậy, nhưng lâu dài Tadashi Ringo cũng biết mình sai.

Việc này chỉ sợ là có nguyên nhân nào đó đặc thù mới khiến cho Yukuma Yakari
nguyện ý cung cấp lương thực dự trữ.

“Được rồi, Reimu tỷ, ta đi học đây!! .” Tadashi Ringo nhìn thời gian cũng
không sai biệt lắm, nàng mở miệng nói.

Sau đó Tadashi Ringo vác túi sách rời đi.

“Haizz....Thật đói, không biết khi nào Yakari lão thái bà kia mới đến!! ” Nhìn
thấy Tadashi Ringo rời đi, Hakurei Reimu không có thể diện rục xuống đất, nàng
rên rỉ mở miệng nói.

Nàng buồn rầu nhìn Tadashi Ringo rời đi phương hướng thì lắc đầu, vừa nãy
Tadashi Ringo suy đoán có lẽ cũng không sai.

Nàng được cung cấp lương thực đó là nguyên nhân đặc thù, nhưng phần lớn đó là
bởi vì Tadashi Ringo sống ở nơi này.

Nhớ đến năm xưa, khi Tadashi Ringo chưa xuất hiện lúc nàng càng thảm hơn, đói
bụng đến mức phải cạp đất cho đỡ đói.

“Ara ara, ngươi đây là đang nhắc đến ta sao? .” Bổng nhiên không biết từ
phương hướng nào thanh âm vang lên giọng nói nữ tính trêu cợt.

“Uy, ngươi rốt cuộc cũng đến, nếu đến trễ một chút sẽ chết đói mất, chỉ sợ
ngay cả học phí của Ringo-chan cũng không có!! .”

“Hừ, ngươi dùng tiền của Ringo-chan ăn bớt ta không nói, vậy mà còn nói như
vậy lý lẽ!! .”


Nhị Thứ Nguyên Tống Mạn Thường Ngày - Chương #2