Lên Đỉnh.


Người đăng: Lừa Con Lon Ton

Tôn Kỳ bước lên một bước.

Không gian vặn vẹo, khung cảnh ảo hóa.

Tôn Kỳ giật mình phát hiện hắn lúc này đang ở trên một mảnh bình nguyên, cỏ
xanh cao ngang đầu gối, gió nhẹ vuốt ve từng ngọn cỏ. Tôn Kỳ còn chưa hiểu rõ
chuyện gì, thì…

Trên trời cao, mây trắng trong xanh yên bình bỗng nổi bão, mây đen vần vũ, sấm
động chớp giật. Một khối hỏa thạch khổng lồ từ trên cao rơi xuống, đâm thủng
bầu trời thành một lỗ lớn.

Hỏa thạch lúc rơi xuống tạo thành một đường khói lửa kéo dài.

Oanh! Vang một tiếng kinh trời. Hỏa thạch rơi xuống đất, trượt dài thành một
rãnh sâu. Cuối rãnh là một cái hố lớn.

Tại trong cái hố, một cầu đá nằm im. Trên quả cầu đá có từng vết nứt sâu và
dài, từ trong vết nứt dung nham nóng rực chảy ra.

Tôn Kỳ có chút ngỡ ngàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì…

Răng rắc… răng rắc…

Tảng đá bỗng nhiên động đậy, các khe nứt mở rộng, tảng đá tách ra từng phần.
Vài tức hơi thở sau, Tôn Kỳ kinh ngạc phát hiện tảng đá kia biến hình thành
một người đá khổng lồ, cao hai mươi thước.

Người đá khổng lồ ngửa mặt hú dài, hai tay đấm ngực, ánh mắt khóa lại Tôn Kỳ,
nó cất bước chạy nhanh xông tới chỗ Tôn Kỳ.

Tôn Kỳ lúc này tất nhiên đã hiểu đây chính là thử thách ở bậc thứ chín ngàn.

Tôn Kỳ không hề sợ hãi, hắn thẳng tiến không lùi.

Hai nắm đấm một to, một nhỏ nhanh chóng chạm vào nhau.

Oanh! Vang một tiếng. Một bóng hình nhỏ bé bay ngược ra sau, ghim vào trong
vách đá. Chính là Tôn Kỳ. Trên cánh tay của hắn cuốn lấy một vòng nhiệt hỏa
đang cháy.

Tôn Kỳ hít một hơi sâu, không thể không thừa nhận lực lượng của tên người đá
rất khủng khiếp, nếu như là đổi thành kẻ khác, chỉ cần dính một kích của người
đá thì đã tan thành mây khói.

Nhưng mà Tôn Kỳ lại khác. Tôn Kỳ thét dài, Linh Khí Quyết vận chuyển, Thiên
Hải kết nối tám đại huyệt, linh khí luân chuyển. Khí tức của Tôn Kỳ bỗng tăng
lên một cấp độ khủng bố.

Từ trước đến giờ chiến đấu, hắn chưa bao giờ toàn lực vận chuyển Linh Khí
Quyết, vì hai lý do chính:

Thứ nhất là hắn sợ bại lộ, rất có thể bị Hợp Nhất cảnh nhìn ra sự khác biệt so
với ma pháp thông thường.

Thứ hai vì chưa có đối thủ nào đáng để hắn vận dụng Linh Khí Quyết. Hắn chỉ
cần dựa vào chất lượng và số lượng linh khí vượt trội ma khí đối thủ là có thể
nghiền ép chiến thắng.

Nhưng hiện tại đối đầu với người khổng lồ đá, đầy đủ lý do để hắn không còn
kiêng kị vận chuyển Linh Khí Quyết.

Tôn Kỳ thét lớn, bắn ra khỏi vách đá.

Đúng lúc này, người khổng lồ đá cũng đang lao tới chỗ Tôn Kỳ.

Hai bên lại một lần nữa quyền đầu đối nhau.

Oanh! Một tiếng, hai bên tách ra. Tôn Kỳ trượt dài, tạo thành hai rãnh sâu.
Người đá thì loạng choạng lui về sau.

Lần đụng chạm này đã không còn quá chênh lệch như lúc đầu, Tôn Kỳ chỉ có thua
kém một chút.

Tôn Kỳ mở miệng cười lớn, hắn lại một lần nữa giậm chân xông tới.

Oanh… oanh…oanh…

Hai bên liên tục lấy cứng đối cứng. Đã từ rất lâu rồi, Tôn Kỳ chưa được đánh
một trận thống khoái. Đối thủ trước đây của hắn, hoặc là quá yếu, hắn chỉ cần
dùng nắm đấm đã đánh chết được đối thủ, hoặc là quá mạnh, hắn chỉ có thể dùng
kế để mưu lợi. Hoàn toàn không có ai là một đối thủ ngang bằng.

Nhưng lúc này hắn đang có được một đối thủ ưng ý, làm sao hắn không vui cho
được.

Hai bên liên tục dùng cứng đối cứng, không hề có bất kỳ chiêu thức nào, chỉ có
lực lượng tranh đua.

Một canh giờ sau, người đá hao hết năng lượng, tự động đổ sụp. Tôn Kỳ nhìn
đống đá trước mắt mà có chút tiếc nuối vì hắn vẫn chưa chiến thống khoái,
chiến lực vẫn chưa hoàn toàn nở rộ.

Người đá vừa sụp đổ, huyễn ảnh cũng dần tan biến, Tôn Kỳ thấy mình trở lại
trên Tuyệt Đỉnh Sơn. Lúc này Tôn Kỳ đã đứng tại bước thứ chín ngàn, ngang với
tảng đá của Độc Cô Hành.

Tôn Kỳ suy đoán khi Độc Cô Hành bước tới bước chín ngàn, rồi lâm vào huyễn
cảnh, hẳn là Độc Cô Hành đã chiến đấu vô cùng vất vả, bởi vậy hắn mới dừng
bước tại đây, đồng thời khuyên hậu bối không nên bước tiếp. Vì các bước tiếp
theo có thể là huyễn cảnh càng nguy hiểm.

Tôn Kỳ ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, hắn dứt khoát phóng ra bước tiếp theo.

Khung cảnh lập tức thay đổi, Tôn Kỳ thấy mình đang ở trên một đại dương xanh
thẳm, khắp nơi đều là nước biển không hề có bến bờ.

Đúng lúc này có một cánh tay bất thình lình từ dưới nước thò lên, chụp lấy
chân Tôn Kỳ kéo xuống nước. Tôn Kỳ vội vã vẫy vùng nhưng đáng tiếc tại đây
không có chỗ nào mượn lực, Tôn Kỳ nhanh chóng bị kéo xuống đáy biển.

Tại dưới đáy biển, ánh sáng lờ mờ, không thể nhìn rõ mọi vật, thứ đã kéo Tôn
Kỳ xuống nước cũng biến mất không thấy tung tích.

Tôn Kỳ nâng cao cảnh giác, hắn mở ra lồng linh khí bảo vệ, đồng thời phóng
thích thần thức quan sát. Mọi cảnh vật dần dần hiện lên sáng tỏ.

Nước biển này có tác dụng ngăn cản hồn lực và che đậy tầm nhìn, nếu như gặp Ma
tộc khác thì coi như bị mù hoàn toàn. Còn Tôn Kỳ có thần thức, mọi chuyện đối
với hắn vẫn không quá khó khăn.

Tôn Kỳ mở rộng thần thức càn quét, trong đầu hắn địa hình đáy biển nhanh chóng
hiện ra.

Cách Tôn Kỳ mười dặm là một con quái vật khổng lồ, phần trên giống hình người,
đầu đội vương miện, tay cầm đinh ba, phần dưới là thân bạch tuộc có tám xúc
tu. Vờn quanh con quái vật là đám người cá, thân trên là người, thân dưới là
đuôi cá. Chính đám người cá này đã kéo Tôn Kỳ xuống dưới nước.

Con quái vật đang quan sát Tôn Kỳ một cách thích thú, giống như là đang quan
sát con mồi. Nó cũng không vội tấn công, nó tin tưởng con mồi lúc này đang vô
cùng hoang mang sợ hãi, mờ mịt dò đường.

Nhưng mà sau đó con hải thú vương có chút giật mình vì nó cảm giác như Tôn Kỳ
đang nhìn nó, chuyện này làm sao có thể? Trong môi trường này, cả hồn lực và
tầm nhìn đều bị hạn chế, chỉ có những hải thú như nó mới có thể hoạt động dễ
dàng tại đáy biển.

Con hải vương thú phất tay ra lệnh cho cho thuộc hạ xông lên bắt Tôn Kỳ.

Hai tên người cá rẽ nước lao tới chỗ Tôn Kỳ, trong tay cầm một cái xiên dài.

Khi hai tên người cá này đến gần thì Tôn Kỳ bỗng nhiên biến mất tại chỗ, sau
đó là hai tiếng phốc… phốc… vang lên. Đầu của hai tên người cá bị nổ nát.

Con hải thú vương giật mình, nó thật không ngờ trong môi trường này Tôn Kỳ vẫn
có thể nhận biết được người cá đến gần, không những thế tốc độ của Tôn Kỳ lại
còn quá nhanh.

Không để cho con hải thú vương nghĩ nhiều, Tôn Kỳ liền bơi về phía nó, hai tay
cầm hai cái xiên mới lấy được của hai tên người cá.

Con hải thủ vương cảm thấy bị khiêu khích, nó nổi giận, tám cái xúc tu khổng
lồ vẫy vùng quấy đục cả một vùng nước, hai tay huy động đinh ba, đâm thẳng về
phía Tôn Kỳ.

Tôn Kỳ không hề sợ hãi, cầm xiên đâm tới.

Xiên và đinh ba chạm nhau. Cây xiên lập tức rạn nứt, gãy vỡ. Cây xiên vẫn là
chất lượng quá thấp so với đinh ba.

Đinh ba không có vật cản đâm thẳng tới chỗ Tôn Kỳ, Tôn Kỳ nhẹ nhàng lách thân
né tránh.

Tôn Kỳ bơi dọc theo cây đinh ba, bơi lên cánh tay con hải thú vương. Tôn Kỳ
đâm phập cây xiên vào tay con hải thú vương nhưng mà da của nó quá dày, không
thể đâm vào sâu, chỉ có thể tạo ra vết thương nhỏ, rỉ ra một ít máu.

Con hải thú vương cảm thấy nhói đau, nó tức giận, một tay vỗ xuống Tôn Kỳ
giống như là đang đập muỗi. Tôn Kỳ nhanh chóng lách thân né tránh.

Tôn Kỳ sau đó bơi vòng ra sau lưng con hải thú vương, tung một đấm cực mạnh
vào lưng nó. Cú va chạm tạo nên một đợt sóng chấn động lan tỏa. Con hải thú
vương quay thân, cầm đinh ba quét ngang.

Tôn Kỳ như một con cá nhỏ du tẩu trong nước, vô cùng khó nắm bắt, linh hoạt dị
thường, nhưng mà da con hải thú vương quá dày, lực công kích của Tôn Kỳ lại bị
nước biển tiêu hao phần lớn nên mấy lần đánh trúng con hải thú vương, nhưng
hiệu quả lại không nhiều.

Con hải thú vương thân hình to lớn đồ sộ, lực công kích cực lớn, cực rộng
nhưng lại thiếu tính linh hoạt.

Hai bên giằng co một lúc, Tôn Kỳ cảm thấy không ổn. Đây vốn dĩ là địa bàn của
hải thú, chiến đấu lâu trong môi trường này hắn sẽ gặp bất lợi.

Tôn Kỳ phóng thân lên, bơi lên mặt biển. Hải thú vương tất nhiên là không để
cho Tôn Kỳ toại nguyện. Hai bên lại lao vào chiến đấu.

Một lúc lâu sau, Tôn Kỳ mới có thể ra khỏi mặt biển. Hắn bay lơ lửng trên cao.

Hải thú vương cũng trồi lên mặt biển, ngước đầu nhìn lên Tôn Kỳ, như đang tính
toán gì đó.

Hải thú vương huy động đinh ba, sóng biển cuộn trào, gió nổi mưa phun, sớm
chớp đùng đùng. Một cơn bão khổng lồ đang được hình thành.

Tôn Kỳ tất nhiên sẽ không để cho hải thú vương được như ý. Hắn nhanh tay kết
ấn, một quả cầu lửa nhanh chóng được hình thành. Tôn Kỳ tung một đấm, đánh quả
cầu lửa về phía hải thú vương.

Hải thú vương nhìn thấy quả cầu lửa chỉ to như ngón tay của hắn thì nhếch mép
khinh thường, tiện tay đập ra một chưởng.

Nhưng mà ngoài sức tưởng tượng của hải thú vương là: quả cầu lửa không những
không bị dập tắt mà còn đâm xuyên qua lòng bàn tay, đi vào trong xương tủy.

Hải thú vương sợ hãi nhưng hắn lại lúng túng không biết phải làm sao. Không
cho hải thú vương cơ hội suy nghĩ, ngọn lửa đã bốc cháy dữ dội từ bên trong.
Chẳng mấy chốc hải thú vương đã bị đốt chết.

Đúng như Tôn Kỳ suy đoán: đám quái thú này do pháp trận tạo ra, mà pháp trận
thì lấy năng lượng từ ma khí. Vậy nên bọn quái thú cũng bị lửa của hắn khắc
chế, dễ dàng bị tiêu diệt.

Sau đó, huyễn ảnh biến mất, Tôn Kỳ trở lại với thực tại.

Tôn Kỳ tiếp tục cất bước.

Chín ngàn lẻ năm bước… chín ngàn một trăm bước… chín ngàn tám trăm bước… chín
ngàn chín trăm chín mươi chín bước…

Tôn Kỳ liên tục trải qua các trận chiến khốc liệt. Hắn gặp phải đủ mọi loại
địch thủ lợi hại. Liên tục chiến đấu khiến cho kinh nghiệm thực chiến của hắn
toàn diện tăng lên, quan trọng nhất là tu vi của hắn được củng cố vững chắc,
đã bước vào Luyện Linh cửu trọng đỉnh phong, chỉ còn chờ cơ hội tạo thể.

Bây giờ, Tôn Kỳ đã cách đỉnh chỉ còn một bước.

Tôn Kỳ hít sâu một hơi để trấn tĩnh, hắn không biết trên đỉnh là gì, nhưng
chắc chắn sẽ rất lợi hại? nhưng hắn không nghĩ đến lùi bước, hắn bước ra một
bước cuối cùng. Một bước lên đỉnh.

Khi bước lên đỉnh, Tôn Kỳ ngạc nhiên phát hiện: mọi áp lực đều tan biến, các
loại năng lượng quấy nhiễu cũng không còn.

Không để Tôn Kỳ suy nghĩ nhiều, pháp trận trên đỉnh núi ông ông sáng lên. Một
thân ảnh huyễn hóa bước ra từ pháp trận.

Thân ảnh này có thân trên giống hình người, thân dưới là bò cạp có ba cặp chân
và một cái đuôi nọc độc. Trên đầu là cặp sừng nhọn móc ngược, khuôn mặt dữ
tợn, trên tay cầm một cây giáo dài.

Con quái thú này không vội lao lên tấn công Tôn Kỳ, mà nhìn chăm chú như đang
đánh giá đối thủ.

Tôn Kỳ cảm thấy khá ngạc nhiên, con quái thú này dường như có linh trí.


Nhân Tổ - Chương #190