Người đăng: Lập Địa Thành Lợn
“Nhìn chung thì bộ khung công cụ Empire Editor trông khá là ổn đấy, mọi người
cứ theo đà này tiếp tục triển khai công việc xây dựng đi nhé. Nhớ cập nhật
tiến độ hàng tuần để tất cả mọi người cùng nắm bắt được.” Vẻ mặt hài lòng
Dương Khoa lên tiếng nhận xét: “Ngoài ra phần đồ họa của trò chơi mọi người
làm rất tốt. Các đơn vị quân và môi trường rừng rậm ao hồ được thiết kế rất
chi tiết, rất sống động. Chuyển động của nhân vật cũng rất mượt mà dứt khoát.”
“Xời ơi, anh em mình mocap quá đỉnh!” Chỉ chờ có thế Thiếu Hoàng và Hiền đứng
phía sau lập tức quay ra đập tay nhau một cái rõ kêu. Được khen ngợi là phải
ăn mừng ngay, không có đến lúc ông sếp khó tính của bọn họ chuyển sang phàn
nàn kiểu gì cũng tụt hết cả hứng cho mà xem.
Quả nhiên, ngay khi hai bàn tay của hai người vừa hạ xuống Dương Khoa đã bắt
đầu “vạch lá tìm sâu”: “Có điều ai phụ trách thiết kế giao diện trò chơi cần
chú ý này: bố cục tổng thể chưa được cân đối đâu. Màn hình trò chơi đang bị
khung thông tin chiếm quá nhiều diện tích, cần phải sửa lại để người chơi
không có cảm giác khung cảnh bị gò bó quá mức trong quá trình chơi. Bên cạnh
đó nội dung hiển thị trên khung thông tin cũng có phần rối rắm, một vài thông
số như tốc độ đánh hay độ chính xác của từng đơn vị quân nên đem ẩn đi, chỉ để
lại thông số cơ bản như lượng máu, tấn công, phòng thủ và tầm đánh nếu có thôi
là được rồi. Với cả thư viện AI script (nôm na là câu lệnh cho AI tự động thực
hiện) thiếu thốn quá nhiều câu lệnh cơ bản, đội ngũ lập trình nên chú ý bổ
sung ngay để quá trình thử nghiệm có thể diễn ra một cách suôn sẻ....”
“Sếp lại bắt đầu rồi kìa.”
“Ừ thì tránh sao được, với cả sếp nói cũng đúng mà. Khung thông số trông nó
hơi rối mắt thật, tý anh em mình thử cắt một ít hạng mục đi xem có đỡ hơn
không.”
“Đấy ông thấy chưa? Tôi đã bảo ông cứ mạnh dạn bổ sung thêm kịch bản cho AI
vào đi mà không nghe cơ.”
“Ùiii, thì tôi tưởng chừng đó là đủ với phiên bản sơ khai này rồi chứ? Ai mà
biết được sếp lại thích kịch bản đa dạng?”
“Khe khẽ cái miệng thôi, nhanh lấy giấy bút hay điện thoại ghi chép đi. Toàn
lời vàng ngọc cả đấy.”
Đám đông đứng phía sau Dương Khoa nghe thấy vậy tiếp tục thì thầm bên tai nhau
ý kiến của cá nhân mình, trong khi đám thành viên cốt cán Thiếu Hoàng cùng một
số thành viên ham học hỏi thì bảo nhau lấy giấy bút hoặc điện thoại ra ghi
chép lại đánh giá của sếp lớn về thành quả trước mắt. Hành động của bọn họ
đương nhiên là Dương Khoa biết hết, bất quá hắn quyết định không thèm so đo
mấy chuyện vặt vãnh dạng này để duy trì phong thái đạo mạo cần có của một
người sếp lớn. Sau khi điểm qua một số mặt chưa tốt, hắn quyết định bớt chút
thời gian “nghịch” bộ công cụ Empire Editor cho thỏa mãn phần nào cơn khát trò
chơi trong lòng, đồng thời cũng là để các thành viên dưới trướng được “mở rộng
tầm mắt”.
Chỉ thấy sau một hồi múa chuột gõ phím điên loạn, những mảnh rừng rậm rạp cùng
hàng loạt đội quân ẩn hiện được Dương Khoa xếp đặt đâu ra đó trên màn hình máy
tính. Khi xưa hắn đã từng bỏ ra khá nhiều thời gian chơi đùa với bộ công cụ
tạo dựng màn chơi trong “Age of Empires 2”, cho nên việc tạo nên màn chơi từ
những chi tiết đơn giản như vậy đối với hắn dễ như ăn cháo. Và để tiết mục
biểu diễn thêm phần trọn vẹn, hắn còn thuận tay bổ sung thêm một số câu lệnh
cơ bản trong thư viện AI script của trò chơi.
Cứ ciệc bản thân không hề sở hữu đường đi nước bước chế tác “Age of Empires 2”
trong đầu giống những trò chơi khác quy đổi từ Btop, song nhờ vào mớ kiến thức
tích lũy theo năm tháng cộng thêm mã nguồn mẫu trên máy tính có thể tự do truy
cập để tham khảo nên Dương Khoa vẫn có đủ khả năng viết ra những câu lệnh cần
thiết. Đương nhiên, cũng giống như mọi lần hắn chỉ viết một lần là xong, với
độ chính xác ở mức tuyệt đối khiến cho niềm tin sếp lớn Ninja Studio không gì
không làm được trong lòng các thành viên bộ môn thiết kế lại được củng cố thêm
một phen.
“... Đó, lệnh vừa rồi là lệnh đội quân AI tự động tuần tra. Rất phức tạp thấy
không, quân Spearman nó đi tuần hết cả ba con đường rồi vòng lại địa điểm cũ
để lặp lại hành trình.... Còn đây là lệnh để đơn vị quân tự động gia nhập phe
ta khi thỏa mãn một điều kiện nào đó, sử dụng lệnh này thì ta không cần đơn vị
quân thuộc nhóm trung lập cũng có thể gia tăng lực lượng cho người chơi. Đội
ngũ lập trình lát nữa nhớ lưu lệnh này nhé, nó có thể tùy biến thành nhiều
lệnh khác hay ho không kém đâu.... Thôi nào, mọi người đừng đứng dại mặt ra
hay là ghi chép như thế nữa. Mau cho nhận xét gì đi chứ? (cười)”
“Đang nghĩ xem có lời nào hay để tâng bốc sếp đó ạ!”
“Tuyệt lắm sếp ơi, đúng là sếp Khoa có khác!”
“Đù chú Khoa lại cướp sô biểu diễn của anh rồi.” Tiết mục biểu diễn kết thúc
cũng là lúc vô số lời khen ngợi vuốt đuôi xen lẫn tị nạnh đua nhau vang lên.
Cảm thấy thể hiện như vậy là đủ rồi, Dương Khoa buông bàn phím xuống và chuột
xuống khoan thai đứng lên tổng kết:
“Trước mắt tạm thời như vậy thôi đã, mọi người cứ dựa theo những lời đánh giá
vừa rồi để triển khai tiếp công việc nhé. Bộ công cụ thì đem tải lên máy chủ
đi, nhưng mà tạm thời đừng thông báo phòng Game Tester biết. Để đó nội bộ
chúng ta kiểm nghiệm trước, bao giờ mọi thứ hòm hòm hãy thông báo sau.”
“Vâng thưa sếp!” (đồng thanh)
“Tốt lắm, còn ai có thắc mắc gì nữa không?”
“Dạ thưa sếp, em có một thắc mắc nhỏ ạ.” Nghe đến đây một người nhân viên bất
chợt đứng ra: “Theo như kế hoạch ban đầu của chúng ta thì bộ công cụ Empire
Editor này sẽ được đưa vào trong trò chơi khi nó được phát hành. Em hơi băn
khoăn rằng liệu đây có phải là một điều đúng đắn không ạ, bởi vì thông thường
thì chẳng có mấy nhà làm game chịu công khai hết thảy những nội dung làm nên
sản phẩm của họ như vậy. Đễ bị đối thủ “chôm” về học hỏi lắm.”
“Tất nhiên là đúng đắn rồi, không những vậy nó còn là một chiêu số kéo dài
tuổi thọ trò chơi khá là hiệu quả đấy!” Dương Khoa còn chưa kịp lên tiếng thì
Thiếu Hoàng đã đứng ra trả lời thay: “Cho người chơi bộ công cụ tạo dựng màn
chơi thì những nội dung mới sẽ được tạo ra một cách đều đặn, và điều đó sẽ dẫn
đến trò chơi của chúng ta luôn luôn mới mẻ trong mắt cộng đồng fan hâm mộ. Như
thế đem lại nhiều lợi ích hơn hẳn so với việc che che giấu giấu.”
“Với cả chúng ta sẽ không công khai nguyên xi toàn bộ nội dung của bộ công cụ
Empire Editor mà sẽ ẩn giấu đi những chi tiết cốt lõi.” Dương Khoa gật đầu
đồng ý với ý kiến của Thiếu Hoàng rồi bổ sung thêm: ”Như thế vừa đảm bảo trò
chơi của chúng ta không bị đối thủ “mổ xẻ” một cách dễ dàng vừa đem lại niềm
vui thú đến với cộng đồng người chơi, nhất là những người có sở thích tạo ra
những giá trị mới. Thế nào, câu trả lời như vậy đã được chưa? Có còn thắc mắc
gì nữa không?”
“... Dạ không thưa sếp.”
“Ok, vậy còn ai có thắc mắc gì nữa cứ nói đừng ngại.... Không hả, vậy mấy anh
em tiếp tục làm việc đi nhé. Anh Hoàng anh Hưng anh Hiền anh Lâm, mấy anh sang
đây em hỏi thăm chút chuyện.” Phân phó mọi người trở về vị trí tiếp tục làm
việc xong xuôi, Dương Khoa ra hiệu cho mấy thành viên cốt cán của bộ môn sang
phòng trưng bày để họp bàn.
“Sao, có chuyện gì mà lại bí mật đến mức kéo nhau vào đây thế chú?” Chờ cho
mọi người kéo ghế ngồi xuống, Thiếu Hoàng mới chốt cửa cẩn thận rồi ngồi xuống
bên cạnh Dương Khoa hỏi thăm.
“Có ít chuyện riêng tư không tiện nói nơi đông người nên em mới gọi các anh
vào đây ấy mà. Tình hình làm việc của đội ngũ dạo gần đây thế nào hả các anh?
Còn có ai có tâm tư không an phận nữa không?”
“Không có, bên anh mọi người làm việc bình thường nhé.” Biết Dương Khoa đang
nói về vấn đề gì nên Hưng lập tức lên tiếng phủ nhận, trong khi Trọng Lâm thì
chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Bên anh thì vẫn còn một vài thanh niên ôm tâm tư tiếp tục tìm đến chú để
“tiếp thị” ý tưởng về trò chơi mới, còn đâu yên phận làm việc hết rồi.” Khác
với hai người, Thiếu Hoàng lại mang đến thông tin không lấy gì làm tốt đẹp:
“Cứ tưởng hôm nọ chú dẹp yên được hết cơ, ai dè vẫn để lọt lưới mấy con cá to
tướng thế này có chết không cơ chứ.”
“Chậc, cái này thì chịu thôi chứ biết làm thế nào? ┐( ̄ヘ ̄)┌ Người lớn hết cả
rồi chứ có phải là trẻ mẫu giáo đâu mà bảo gì nghe nấy?”
“Thế sếp Khoa định xử lý mấy thành viên này thế nào?” Đến lượt Hiền lên tiếng
thăm dò ý kiến.
“... Dự án lúc này vừa cần người vừa cần được giữ bí mật, cho nên em sẽ tiếp
tục tìm cách trấn an bọn họ để họ không nảy sinh ý đồ rời đi. Bất quá mọi thứ
cũng phải có hạn độ thôi, nếu như đến lúc trò chơi thành hình mà bọn họ vẫn
còn không chung sức đồng lòng với cả đội thì chắc chắn em sẽ không khoan
nhượng.” Dương Khoa khẳng định chắc như đinh đóng cột sau đó chuyển sang một
vấn đề khác nảy sinh trong đầu ngay từ lúc Định đứng ra giới thiệu về bộ công
cụ Empire Editor: “Chuyện thứ hai liên quan đến mảng công việc bên phía anh
Hưng. Sao tự dưng nhóm của Định lại nhảy luôn vào xây dựng bộ công cụ Empire
Editor vậy? Em tưởng theo kế hoạch chúng ta đã thống nhất thì mấy người bọn họ
sẽ phải dành thời gian tìm hiểu kỹ lưỡng mọi thứ rồi mới tham gia hỗ trợ anh
cơ mà? Tìm hiểu kiểu gì mà chóng vánh thế?”
“À ừ, thì tại vì đúng là mấy anh em bên phía Định đã tìm hiểu xong những nội
dung cần nắm được rồi.” Hưng thừa nhận một cách thản nhiên: “Vốn anh muốn tiếp
tục tự mình cáng đáng công việc cơ, thế nhưng khoảng nửa tháng trước bọn họ
tìm đến anh đề xuất ý kiến muốn được tham gia hỗ trợ làm cùng vì đã biết hết
mình cần phải làm những gì. Khi đó anh có đưa ra một bài test và cả nhóm đều
pass (qua) hết, thế là anh bèn chấp nhận bọn họ kết đội làm cùng luôn. Bởi vì
như Khoa thấy thì công việc phía anh nó nặng lắm, cho nên có người chia sẻ
khối lượng công việc sớm được phút nào thì hay phút đấy.”
“... Chờ chút. Nửa tháng? Thế tức là bọn họ thực ra cũng chưa làm gì nhiều đâu
phải không?”
“Dĩ nhiên rồi. Đừng bị tràng diễn văn vừa rồi của Định đánh lừa, những gì mà
Khoa vừa chứng kiến phải có tới già nửa là nhờ công lao của anh đó. ( ̄~ ̄) Bọn
họ chỉ từ nền móng của anh phát triển lên thôi.”
“Dạng này à…. Thôi được, đã nhảy vào làm rồi thì thôi cho làm luôn đi vậy.
Nhưng lần sau mong anh Hưng rút kinh nghiệm thông báo cho em một tiếng nhé,
đừng có im lìm như vậy. Ngoài ra anh sẽ phải chịu trách nhiệm trước thành quả
bọn họ làm ra trong tương lai, vì việc thay đổi kế hoạch mà không đi qua bàn
bạc gì với em thế này là lỗi của anh rồi.” Cứ việc lựa chọn tin tưởng lời nói
của Hưng nhưng Dương Khoa vẫn trầm giọng phê bình. Ông anh này xét đến cùng
mới chỉ lăn lộn ngoài xã hội không lâu, bản thân chưa có đủ độ “chín” cần
thiết trong công tác hàng ngày như mấy người đàn anh Thiếu Hoàng nên có đôi
lúc tỏ ra không đáng tin cậy chút nào. Do đó hắn cần phải có hành động uốn nắn
kịp thời để những trường hợp tương tự không tái diễn. Ban nãy khi nghiệm thu
thành quả ban đầu của đội ngũ hắn không nói toạc ra luôn chỉ là để giữ thể
diện cho anh mà thôi.