Thế Giới Mới


Người đăng: Lập Địa Thành Lợn

Hà thành.

Bình minh ló dạng phía chân trời, báo hiệu một ngày mới đã đến.

Trong một căn nhà trọ cuối phố Đông, tiếng chuông điện thoại báo thức đột
nhiên vang lên giữa bốn bề yên tĩnh. Chuông mới kêu được nửa nhịp, một cánh
tay từ trên giường vươn tới với lấy chiếc điện thoại bấm vào phần tắt chuông
trên màn hình.

Một nam thanh niên trẻ tuổi nhanh chóng bật dậy khỏi chiếc giường cũ kỹ tiến
thẳng vào nhà vệ sinh. Sau một hồi rửa mặt qua loa cùng với vươn vai hít thở
như một thói quen, người này xỏ vội đôi giày thể thao đặt trước ngưỡng cửa rồi
vọt ra ngoài bắt đầu chạy bộ.

Dáng người cao gầy, mái tóc đen ngắn, ngũ quan dễ nhìn. Một người Việt điển
hình không lẫn đi đâu được.

Người thanh niên này tên là Dương Khoa.

Giống như tất cả những nhân vật khác thường xuất hiện ở chương 1, Dương Khoa
tuyệt đối là nhân vật chính của bộ truyện này. Để thêm phần thuyết phục độc
giả, nguyên bản hắn cũng không phải là người của thế giới này, hay nói một
cách ngắn gọn - hắn xuyên qua.

Tại thế giới cũ, Dương Khoa là một người bình thường đến không thể bình thường
hơn. Nếu có gì đó không bình thường thì chỉ có thể là hắn bất hạnh mất sớm.

Bẩm sinh mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo, một năm thì có tới phân nửa thời
gian đó hắn phải làm bạn với chiếc giường bệnh cùng những viên thuốc đắng
ngắt. Khổ cực chèo chống suốt 25 năm trời nhưng bệnh tình vẫn không hề thuyên
giảm, cuối cùng vào một ngày mưa gió Dương Khoa ra đi trong sự tiếc nuối của
gia đình, người thân, bạn bè.

Nhân sinh, khi mà của những người đồng lứa bắt đầu tỏa ánh hào quang, của hắn
đã kết thúc trong tăm tối.

Có lẽ vì cảnh ngộ của Dương Khoa làm trời cao và tác giả cảm động, thế nên vào
giây phút ý thức của bản thân chìm vào hắc ám vô tận, một tia sáng le lói chợt
hiện lên.

Tia sáng dần dần khuếch tán, thế rồi một mảng ánh sáng trắng xóa đến nhức mắt
lan tỏa khắp không gian. Khi Dương Khoa một lần nữa mở mắt ra, hắn phát hiện
mình đã ở một thế giới khác.

Thế giới này, vẫn là tinh cầu thứ ba trong Hệ Mặt trời, vẫn là đất nước nghìn
năm văn hiến, ngay cả tên gọi hay dung mạo của bản thân hắn đều giống kiếp
trước như đúc. Nếu có điều gì khác biệt thì đó là hắn không còn là một con ma
bệnh nữa, mà là một thanh niên 18 tuổi hoàn toàn khỏe mạnh.

Xuyên qua cùng trùng sinh, đây tuyệt đối là đãi ngộ chỉ nhân vật chính mới có.

Thế nên sau một thời gian rất ngắn thích ứng với thân phận mới, Dương Khoa bắt
đầu tỏ ra lạc quan giữa đám đông, cũng như thường xuyên mơ mộng về một ngày
mai tươi sáng, một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đợi mình phía trước.

“...Tươi sáng cái con khỉ khô gì chứ! Thời ngày xưa ốm đói mình cũng chẳng tới
mức phải ăn xôi lạc liên tục mấy ngày thế này!” Đưa một tờ tiền 5 nghìn cho bà
bán xôi ven hồ, Dương Khoa oán thầm trong lòng không ngớt. Nhưng oán thì oán,
ngoài mặt hắn vẫn cố gắng nặn ra nụ cười tiếp nhận gói xôi từ bà bán hàng đầu
hai thứ tóc để cho cái bụng của mình khỏi biểu tình vì đói nữa.

Cầm nắm xôi lạc chấm thêm ít vừng tìm một chiếc ghế đá bên hồ ngồi xuống,
Dương Khoa vê tròn từng miếng xôi đưa lên miệng chậm rãi nhai nuốt, trong đầu
không ngừng tái diễn lại hoàn cảnh hiện tại của mình.

Tổng kết lại chỉ có hai chữ “nát bét” để hình dung.

Thân thế “Dương Khoa” nguyên bản thế giới này là con út một gia đình trực hệ
Dương gia, một gia tộc chính trị có tiếng trong nước. Mà như chúng ta đều biết
đã là người làm chính trị thì ai cũng “vừa có tiếng vừa có miếng”: không những
có trong tay tiếng nói, quyền lực trên chính đàn mà còn được vô số tài lực
kinh tế sau màn hậu thuẫn. Điều này cũng chú định rõ rằng, chỉ cần gia tộc
không tìm mọi cách bước vào con đường suy bại, vậy thì con cháu trong nhà mặc
nhiên hưởng thụ cuộc sống nhung lụa ngay từ khi sinh ra.

Làm một cậu ấm cô chiêu hợp lệ mà nói, Dương Khoa vốn không có khả năng phải
tính toán chi li từng gói xôi ăn sáng thế này.

Tiếc rằng, Dương gia là một trong số ít những gia tộc lâu đời còn tồn tại cho
tới tận ngày nay. Những gia tộc dạng này rất chú trọng việc phải luôn giáo dục
lối sống đạo đức con cháu theo một khuôn phép nề nếp nghiêm ngặt. Mà kẻ tiền
nhiệm của hắn chết là chết ở chỗ này. “Dương Khoa” tuy không đến mức ăn chơi
trác táng như các cậu ấm khác, thế nhưng tính tình nghịch ngợm, ương bướng thì
chẳng thua kém bất cứ ai cùng lứa.

Khó khăn lắm mới hoàn thành xong chương trình trung học phổ thông, sau khi cho
rằng việc kế thừa “truyền thống gia đình” đã có ba anh chị phía trên hắn lo
liệu gánh vác “Dương Khoa” tiền nhiệm đã đưa ra một quyết định hoành tráng vô
cùng: bỏ học đại học để tự mình lập nghiệp. Và với cá tính của mình, một tuần
sau khi tốt nghiệp “Dương Khoa” cùng bố mẹ trong nhà bốc lên một trận tranh
cãi nảy lửa, mà mồi dẫn lửa là lời tuyên bố đanh thép không theo học một
trường đại học chính trị mà cả nhà đã lo liệu sẵn cho hắn từ trước đó.

Đây có thể nói là cuộc tranh cãi đỉnh cao so với vô số lần phản nghịch dĩ vãng
của “Dương Khoa”, bởi vì kết cục của nó là bố của Dương Khoa, trong cơn giận
tím mặt đã thẳng tay chỉ ra cánh cửa bên ngoài căn nhà. “Dương Khoa” thấy vậy
cũng thể hiện bản thân là một trang hảo hán, hắn đàng hoàng đóng gói quần áo,
đồ đạc gia dụng vào một chiếc ba lô và hai chiếc va li to tổ bố rồi nghênh
ngang đi ra ngoài ngõ. Tất nhiên là hắn còn không quên vòi một khoản tiền lớn
từ phía người mẹ, nói là vốn dùng để lập nghiệp.

Và bi kịch cũng bắt đầu từ đó.

Trải qua hai tháng kể từ ngày ra đi, “Dương Khoa” tiền nhiệm làm chuyện gì
cũng chẳng được như ý muốn. Không có kiến thức, tính cách lại ưa thích ham
chơi hưởng lạc nên những ý tưởng lập nghiệp ban đầu đều chết trong trứng nước.
Tiền bạc trong túi vơi đi một cách nhanh chóng, sinh hoạt hàng ngày dần dần
trở nên khốn khó.

Thế rồi, Dương Khoa hắn tới.

Nói đến đây bản thân Dương Khoa cũng thấy bất ngờ. Theo như mô-típ hắn thường
thấy trong những truyện tiên hiệp, kiếm hiệp, sắc hiệp, vân vân hiệp, từ
truyện top 1 Kim Phiếu trên truyenyy.com cho đến tác phẩm hư cấu hạng bét
bên trời đất, chúng đều có một điểm chung: quá trình dung nhập linh hồn vào
một thân thể sẵn có linh hồn khác - hay còn gọi vui là đoạt xá - là một quá
trình phi thường gian nan, trắc trở, thậm chí vạn phần hung hiểm. Thế nhưng
đến lượt Dương Khoa thì lại khác, hắn chỉ như vừa mới tỉnh dậy khỏi một giấc
ngủ hoang đường và chẳng mất bao nhiêu công sức để hoàn toàn làm chủ thân phận
mới.

Lục lọi ký ức còn sót lại, Dương Khoa thấy được người tiền nhiệm sau một phút
xốc nổi, đôi ba phen thất bại, một khoảnh khắc hoài niệm bất chợt, cảm thấy
hối hận vô cùng về những gì đã xảy ra trong quá khứ. Trải qua gian khổ cay
đắng khiến cho con người ta nhận ra một sự thật đắng lòng: bản thân có tham
vọng nhưng lại không có năng lực tương ứng là một chuyện vô cùng bi kịch, dù
là thế giới nào cũng đều như vậy.

Mà đúng vào lúc tâm tình người tiền nhiệm chạm đến đáy cốc, linh hồn Dương
Khoa xuất hiện tại thế giới này.

Một linh hồn, tiếc nuối thanh xuân không trọn vẹn.

Một linh hồn, muốn chạy trốn hiện thực tàn khốc.

Hai linh hồn cứ thế hòa hợp lại làm một. Trải qua quá trình đồng hóa ngắn ngủi
Dương Khoa dễ dàng kế thừa toàn bộ ký ức, tính cách của người kia, đồng thời
hắn còn kế thừa luôn cả chấp niệm còn sót lại: đó là làm ra một phen sự nghiệp
vĩ đại.

“Này thì vĩ đại!”

Vo tròn mảnh giấy bọc xôi còn sót lại, Dương Khoa nghiến răng liệng vào thùng
rác kèm theo lời thì thầm chửi rủa. Cứ nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại là hắn lại
cảm thấy thương tâm, mà cảm thấy thương tâm thì hắn sẽ phải chửi kẻ tiền nhiệm
một trận mới vơi đi phần nào nỗi lòng.

Linh hồn của cả hai đã hợp lại với nhau một cách hoàn mỹ với linh hồn của
Dương Khoa làm chủ đạo, không có cắn nuốt hay khu trục linh hồn một cách tàn
nhẫn như những câu chuyện tiên hiệp, kiếm hiệp, sắc hiệp, vân vân hiệp đã nhắc
tới phía trên. Thế nên hắn luôn cảm thấy “Dương Khoa” tiền nhiệm chắc chắn vẫn
còn tồn tại trong cơ thể này, đồng thời cả hai bên đều lờ mờ cảm nhận, chia sẻ
tâm tình suy nghĩ của nhau trong tiềm thức. Nói không chừng hiện giờ tên kia
đang núp ở một góc nào đó cười trộm vì có kẻ chết thay!

Quay trở lại chuyện chính, Dương Khoa sống lại tới nay đã được hơn nửa tháng.

Nửa tháng này, hắn vô cùng nhức đầu tìm phương án giải quyết khốn cảnh mà kẻ
tiền nhiệm để lại cho hắn. Mà tất cả đều chỉ đến từ một nguyên nhân duy nhất:
hết tiền.

Cứ việc ngay từ khi nhận thức được vấn đề Dương Khoa đã lập tức thắt chặt chi
tiêu song lúc này đã muộn, khoản tiền kẻ tiền nhiệm lấy được từ người mẹ chỉ
còn chừng một phần tư so với ban đầu. Mà theo sinh hoạt hàng ngày tiêu hao, có
lẽ ngày Dương Khoa ra đường liếm lá cầm hơi hẳn không còn xa nữa.

Hoàn cảnh như vậy, chẳng trách kẻ tiền nhiệm vội vàng tìm đến một tên đen đủi
khác chịu tội thay. Tâm lý con người ai chẳng muốn tránh nặng tìm nhẹ, đổi lại
là hắn thì hắn cũng sẽ làm như thế thôi.

“Cần phải bắt tay vào việc ngay, không thể trì hoãn thêm được nữa.”

Hít sâu một hơi để bình tĩnh trở lại Dương Khoa đứng lên chậm rãi đi bộ về
phòng trọ, trong lòng thêm kiên định về một kế hoạch hắn đã vạch ra ở trong
đầu. Ở đây phải nhấn mạnh là chính hắn, bởi vì kẻ tiền nhiệm ham chơi mải
nghịch kia chẳng thể nhờ cậy được bất cứ điều gì. Trong trí nhớ lưu lại cho
hắn chỉ có một mớ kiến thức vụn vặt không đầu không cuối cùng một đống mưu mô
trò vặt dùng để chơi bời nghịch ngợm.

Phí 50 thịt.

Ấy quen mồm, phải nói là phí công cha mẹ sinh thành nuôi dưỡng.

Thế nên ngay từ khi tái hòa nhập cuộc sống Dương Khoa đành phải tự mình suy
nghĩ phương án giải quyết tình thế cấp bách hiện tại. Dù sao thì thở ngắn than
dài, than thân trách phận không phù hợp với tác phong của một nhân vật chính
như hắn, huống hồ hiện tại hắn còn chưa đi đến bước đường cùng không còn hy
vọng trở mình. Mặc cho những ngày đầu bị hiện thực gian khó khốn nhiễu, Dương
Khoa vẫn luôn vững tin một tương lai tươi sáng đang chờ hắn phía trước. Cho dù
không có kẻ tiền nhiệm thôi thúc hắn cũng sẽ từng bước đi lên giành lấy vinh
quang ấy.

Đi qua cổng khu nhà trọ, trèo lên tầng hai, rút chìa khóa mở cửa căn phòng nằm
sát cầu thang rồi nhanh chóng đóng lại, Dương Khoa tháo giày đặt ngay ngắn
trên ngưỡng cửa rồi tiến tới chiếc tủ thấp đặt bên cạnh chiếc giường. Kéo ra
ngăn kéo, hắn nhếch mép mỉm cười khi thấy một chiếc laptop màu đen với dòng
nhãn hiệu sáng trắng nổi bật “Btop” vẫn đang lẳng lặng nằm ở nơi đó.

Đó chính là khởi nguồn cho sự tự tin của hắn.

Đó cũng là vận mệnh vì hắn an bài một con đường.

Một con đường đi đến đỉnh cao nhân sinh!


Nhân Sinh Từ Dò Mìn Bắt Đầu - Chương #1