Nguyệt Nhi Oai


Người đăng: natsudragneellls

Giờ phút này, bởi vì nơi đây náo nhiệt cho nên có rất nhiều người đều một chỗ
tụ tập lại xem. Đa phần đều là tu sĩ. Trong đó có không ít lợi hại cường giả.

Vì vừa rồi Nguyệt Nhi khoe khoang có hơn trăm vạn linh thạch. Dẫn đến nhiều kẻ
tham lam nhìn chằm chằm. Cũng vì có sự xuất hiện của mấy người Tuệ Tĩnh Công
Chúa khiến cho nơi này càng ngày càng tụ tập nhiều người.

Lại thêm vừa rồi Nguyệt Nhi lớn tiếng quát mắng, khiến cho ai nấy đều chú ý
vào nàng.

Vũ Văn Thượng Thanh lạnh lùng quay lại hướng Nguyệt Nhi đe doạ :”Nha đầu,
ngươi muốn chết”.

Nguyệt Nhi cũng là cứng rắn không có chịu thua quát lại :”Phải, ta muốn chết
đây, thế nào, dám đụng ta không, đụng ta liền thần cũng phải nằm”.

Nguyệt Nhi câu này là chói tai, Thần. Đây là tồn tại chí cao vô thượng ở Cực
Huyền Giới này. Xúc phạm thần đều là tội chết.

Về phần Doanh Thiên thì hắn chỉ là ở một bên mỉm cười xem vui.

Xung quanh cũng vì đó mà ồn ào lên. Có người bàn tán.

“Nha đầu này không biết là nhà ai con cái, cũng quá không biết trời cao đất
dày đi”.

“Dám xúc phạm thần linh, cũng không biết là ai dạy ra tới”.

“Lại nói, không cần tới thần nổi giận trừng phạt, kia Vũ Thiếu Chủ gây sự,
liền chết chắc rồi”.

Cũng có ngươi tỏ ra thương cảm nói :”Tội nghiệp, mới có mấy tuổi liền như vậy
chết”.

Chỉ gặp cái kia vừa cướp đoạt Doanh Thiên chùm Xích Hương Quả tiểu cô nương
đứng ra kiêu ngạo nói :”Tiểu muội muội, không nên ăn nói lung tung, nể ngươi
không biết gì, với lại hôm nay tâm trạng của ta rất vui, nên tha cho ngươi
nha”. Tiểu cô nương này rất ngạo nghễ nói ra.

“Ngươi lại tính là cái thứ gì”. Nguyệt Nhi không chịu thua tức giận nói :”Có
ngon liền tới, lão nương liền đánh cha mẹ ngươi đều không nhận gia”.

“Ngươi nói gì”. Tiểu cô nương kia ánh mắt giận giữ.

Nàng tên gọi là Tinh Giải Hàn.

Nàng là một cái có thân thế khủng bố, tại ngày bình thường, không có ai dám
trước mặt nàng quát tháo.

Tại nam vực kia, nàng chính là nổi tiếng một cái tiểu ma đầu, cho dù những cái
kia đại giáo tông môn lão tổ bị nàng chọc phá cũng không dám làm gì nàng.

Từ lâu nàng đã thành cho mình một cái không sợ trời không sợ đất thói quen.

Bởi vì bất kì cái gì tai hoạ nàng gây ra đều có cho mình người dọn dẹp.

Hôm nay nhân dịp Vạn Lý Đăng Thiên Hội. Cho nên nàng cất công tới đông vực
này. Trước đó nàng đã có quen biết với Tuệ Tĩnh Công Chúa. Người mà Tuệ Tĩnh
Công Chúa chờ đợi hôm đó lại Bách Hoa Lâu chính là nàng.

“Ta nói ngươi có bản lĩnh liền tới”. Nguyệt Nhi một bộ không sợ trời đất nói
lớn :”Ta sẽ đánh ngươi cha mẹ đều không nhận”.

“Chết”. Chỉ gặp Tinh Giải Hàn một chưởng vỗ tới. Một cỗ nóng rực linh lực từ
tay nàng ầm ầm hướng về Nguyệt Nhi mà tới.

Có thể nghĩ, nếu Nguyệt Nhi chỉ là bình thường một cái nha đầu, dưới một đòn
giận dữ này. Chết chắc.

Xung quanh mọi người cũng đều nhao nhao lui lại.

3 người Tuệ Tĩnh Công Chúa, cùng rất nhiều cường giả ở đây, bao gồm những cái
kia âm thầm quan sát từ xa cường giả đều giật mình kinh ngạc. Bởi vì Tinh Giải
Hàn tu vi vậy mà đã là Linh Vương. Cũng được xem như cường giả.

Trước đó bởi vì nàng trên người có được che giấu tu vi đồ vật nên không ai
nhìn ra nàng cảnh giới.

Cho nên không có ai nghĩ nàng là một cái linh vương. Càng sẽ không có ai nghĩ
rằng một cái tiểu cô nương chừng 13 tuổi liền có Linh Vương cảnh giới.

Đây đã là một cái sự tình đáng sợ. Ở trước mặt nàng, rất nhiều thiên tài đều
ảm đạm phai mờ.

Về phần Nguyệt Nhi, cũng không có ai nhìn ra nàng là tu sĩ. Bởi vì công pháp
Doanh Thiên truyền cho nàng đặc thù, nếu nàng không có ý hiển lộ ra ngoài, căn
bản không có ai biết nàng cảnh giới tu vi.

Lại nói, lúc bình thường ra ngoài đi chơi, nàng đều muốn cho người biết, đề
chính mình tận hưởng cảm giác vạn người chú mục. Hơn nữa lại có Mộng Điệp mấy
người đi cùng.

Mà hiện tại lại đi cùng Doanh Thiên, cho nên nàng lại ẩn tàng đi chính mình tu
vi.

Tinh Giải Hàn một chưởng kia oanh tới. Ngay lúc ai nấy đều cho rằng Nguyệt Nhi
chết chắc. Thì một màn không tưởng xảy ra.

Chỉ thấy một cái Hùng trảo táp qua. Đem công kích của Tinh Giải Hàn hoá giải
đi.

Ngay lúc mọi người định thần lại, chỉ thấy Tiểu Hùng lúc trước vốn là một cái
con gấu nhỏ, hiện tại đã hoá thành một cái to lớn Đại Hùng. Ma thú cuồng nộ
khí tức khiến cho người run rẩy.

Tiểu Hùng trong miệng gào lên :”Dám ra tay với chủ tử ta, lão từ đem ngươi
nhai sống”.

Tiểu Hùng lúc này trông rất là oai vệ, thân cao hơn 3 trượng, nó cách đây mấy
hôm đã đạt tới cấp 10 ma thú. Đây là tương đương Linh Hoàng nhân loại. Bởi vì
theo Doanh Thiên, cho nên công pháp cùng tu luyện tài nguyên căn bản là không
cần lo lắng.

Ngay lúc này, Tuệ Tĩnh Công Chúa đám người đều nhao nhao phòng bị. Bởi vì Ma
thú cấp 10 loại này đều tương đương khó giải quyết. Bọn hắn đều là Linh Tôn mà
thôi.

Nhưng Nguyệt Nhi lại nói :”Tiểu Hùng, đi ra, hôm nay cô nãi nãi sẽ ra oai”.
Vừa nói Nguyệt Nhi vừa đem kiếm gỗ rút ra.

Tiểu Hùng nghe vậy giống như là được ân xá. Lập tức nó liền hoá nhỏ lại luo ra
sau.

Thật ra bản thân nó vốn lười biếng, mặc dù đạt tới Linh Hoàng cảnh giới, thế
nhưng là bên kia 3 người Tuệ Tĩnh Công Chúa đều đat tới Linh Tôn Đỉnh cao. Hơn
nữa 3 người này đều thuộc hàng thiên tài.

Nếu là hợp sức lại, nó cái này vừa tấn cấp Linh Hoàng chưa chắc ngăn được. Mặc
dù nó biết Doanh Thiên là sẽ không để nó chết, thế nhưng là ăn chút đau khổ
vẫn là đi.

Thời điểm Nguyệt Nhi rút kiếm gỗ ra. Xung quanh người cũng đều lui ra thật xa,
bởi vì bọn hắn đều sợ liên luỵ mình. Cũng không muốn dính vào phiền phức.

Về Doanh Thiên, hắn là không biết từ đâu kéo tới một cái ghế, liền ngồi xuống
xem một màn trước mắt. Hắn đây là cũng muốn một chút ma luyện Nguyệt Nhi.

“Nha đầu thối, nếu ngươi muốn, ta liền bồi ngươi, lát nữa đừng chạy về mách
mẹ”. Tinh Giải Hàn cười lanh nói.

Chỉ thấy Nguyệt Nhi rút kiếm ra sau đó. Nàng giải trừ trên mình che giấu khi
tức, một cỗ thiên tiên chi khí bùng phát đi ra.

Ngay một khắc này, ở đây những cái kia cường giả cùng rất nhiều người đang ở
xa quan sát đều là giật mình kinh hãi. So với ban nãy Tinh Giải Hàn còn muốn
kinh hãi.

Bởi vì vừa rồi Tinh Giải Hàn để lộ tu vi là Linh Vương sơ kỳ. Khí tức vẫn còn
chưa ổn định, rõ ràng là nàng vừa mới tấn cấp không lâu.

Còn hiện tại Nguyệt Nhi là một cái đỉnh phong Thiên Sư, hơn nữa linh lực hùng
hậu gấp nhiều lần Thiên Sư bình thường. Linh lực cũng cực độ thuần khiết . Mà
nàng mới có bao lớn, rõ ràng là tiểu cô nương 7,8 tuổi mà thôi.

Rất nhiều người nhịn không được thì thào.

“Đây là cái dạng gì yêu nghiệt, mới chừng ấy tuổi liền có Thiên Sư cảnh giới”.

“Là thế lực nào bồi dưỡng ra thiên tài. Tư chất như vậy tại sao chưa từng nghe
qua”.

“....”.

“Tới đây, để cô nãi nãi đập ngươi”. Nguyệt Nhi vẫy vẫy tay khiêu khích nói.

Chỉ thấy Tinh Giải Hàn tay nâng lên, trong tay nàng bùng lên một cái ngọn lửa,
lửa này nhìn qua thì bình thường, thế nhưng là người tinh mắt đều biết. Lửa
này không thể coi thường.

Ngay sau đó, Tinh Giải Hàn tay ấn pháp quyết, chỉ gặp ngọn lửa kia vậy mà theo
pháp quyết biến hoá. Trong nháy mắt hoá thành một cái hoả điểu to lớn.

Hoả điểu này lập tức nhằm Nguyệt Nhi mà lao tới.

Đối diện hoả điều, Nguyệt Nhi cũng không có chần chừ, nàng vận chuyển linh
lực, linh lực biến hoá. Trong tay thanh kiếm gỗ kia nổi lên từng cái thần
thánh đường vân ảo diệu.

Một cỗ lạnh lẽo hàn khí hướng 4 phương 8 hướng lan toả đi ra. Chỉ gặp sau lưng
nàng vậy mà xuất hiện một cái băng phượng hoàng.

Phượng hoàng này hướng hoả điểu bay lên muốn đối đầu.

Tại hoả điểu cùng băng phương cách nhau không xa. Băng phụng vậy mà hót lên
một tiếng, sau đó đơn giản đem hoà điểu hút vào trong miệng.

Sau đó băng phượng cũng lập tức hoá thành từng cái điểm sáng tan rã biến đi.

“Hoá giải”. Có người thét lên :”Vậy mà hoá giải, đây là vượt giai chiến đấu
nha”.

Tinh Giải Hàn giờ phút này sắc mặt có chút khó coi, vừa rồi nàng là nghiêm túc
xuất chiêu, không nghĩ tới vậy mà bị đơn giản hoá giải.

Cũng không biết nàng từ đâu lôi ra một đoạn trường tiên. Trường tiên này của
nàng cũng là một cái cực phẩm Linh khí, tuyệt không phải hàng phổ thông.

Nàng vung lên trường tiên hướng Nguyệt Nhi quất tới. Trường tiên mang theo
hùng hậu linh lực lao đi.

Nàng đây là muốn cùng Nguyệt Nhi cận thân chiến đấu.

Nguyệt Nhi căn bản không sợ, nàng vung lên kiếm gỗ đón lấy. Trong thoáng chốc,
2 người vậy mà chiến thành một đoàn.

Tàn phá bừa bãi linh lực hướng 4 phương 8 hướng bung ra. Rất nhiều các loại
nhà cửa lâu các bị dư âm đánh trúng mà sụp đổ.

Xung quanh lúc này những cái kia yếu kém tu sĩ hoặc phàm nhân lúc này đều đã
chạy mất tăm. Bởi vì nếu chẳng may bị dư ba đánh trúng, bọn hắn không chết
cũng trọng thương.

Chỉ một lát, một khu phố phường vậy mà bị 2 người đánh cho san bằng. Mặc dù
Tinh Giải Hàn cao hơn Nguyệt Nhi một cái cảnh giới lớn. Thế nhưng 2 người đánh
đến bất phân thắng bại. Rõ ràng Nguyệt Nhi so với Tinh Giải Hàn đều mạnh mẽ
hơn.

“Vậy mà cùng Tinh Nhi đánh tới trình độ như vậy, nha đầu này đến cùng thân thế
như nào”. Tuệ Tĩnh Công Chúa trong lòng thầm nghĩ. Sau đó ánh mắt nàng hướng
Doanh Thiên nhìn.

Chỉ thấy Doanh Thiên vẫn là gác chân ngồi đó, tay nâng bình rượu, một bộ lười
biếng.

Cái này để cho Tuệ Tĩnh Công Chúa hoài nghi không thôi.

Nàng nhớ lại lúc trước ở Bách Hoa Lâu gặp Doanh Thiên, lúc đó còn có mấy cái
nữ tử. Mỗi cái tu vi đều cao thâm nhìn không ra.

Nàng thầm nghĩ nhất định phải tra ra thân phận của người này.

Đánh nhau một hồi, 2 người mới từ trong tràng chiến đấu dứt ra. Trông 2 người
hiện tại đều là có chút chật vật, trên người đều bị thương.

“Tốt nha đầu, vậy mà mạnh như vậy”. Tinh Giải Hàn lau đi vết máu khoé miệng
nói :”Đã Như vậy, hôm nay liền cho ngươi chứng kiến ta thủ đoạn”.

Chỉ thấy Tinh Giải Hàn vậy mà ném đi trường tiêu, nàng chính là đem tay mình
cắn một cái. Sau đó đem trên tay máu vạch lên trán mình một đường. Rồi kết một
loạt ấn quyết phức tạp.

Ngay sau đó, từng cái từng cái chân mệnh hiển hiện lên, nhiều tới 30 cái.

“30 chân mệnh”. Có người kinh hãi hét to :”Cái này, cái này cũng quá nghịch
thiên đi”.

“Tương lai nhất định thành thần”.

“Tinh nhi định sử dụng cấm thuật đó”. Tuệ Tĩnh Công Chúa thầm suy nghĩ.

Chỉ thấy được, thiên địa linh khí vì đó mà kịch liệt rung chuyển, cùng lúc
đó, trên trán Tinh Giải Hàn xuất hiện từng đạo thần văn màu vàng. Thần văn này
nhanh chóng lan toà ra toàn thân nàng.

Một cỗ thần uy vì đó mà dâng lên, ép cho rất nhiều người không khỏi vì đó mà
rét run.

Rốt cuộc, trên bầu trời xuất hiện một cái cự đại vòng xoáy, vòng xoáy này kịch
liệt xoay tròn, đem thiên địa linh khí điên cuồng thôn phệ.

“Thần thuật, đây là thần thuật”. Có cường giả nhận ra thất thố nói.

Thần thuật là thần linh thuật pháp, đừng nói Linh Vương, liền Linh Thánh muốn
thi triển đều khó khăn mười phần.

Tất nhiên Tinh Giải Hàn thần thuật là vừa mới nhập môn mà thôi, thế nhưng là
uy lực tuyệt đối đủ đem Linh Tôn đánh chết.

Cuối cùng, một cái hư ảnh thần thánh xuất hiện sau lưng nàng, tựa như một tôn
thần linh giáng thế vậy, cái này để ở đây người quan sát trong lòng không khỏi
nổi lên kính ý.

Đối mặt khủng bố như thế tràng diện, chỉ thấy Nguyệt Nhi khinh thương cười nói
:” Tiểu kỹ mà thôi”.

Nguyệt Nhi không thua kém, tay ấn quyết.

Chỉ trong nhay mắt, một cỗ khí vụ màu đỏ từ thân thể nàng bốc lên, mái tóc đen
cũng hoá thành đỏ rực.

“Cửu Thiên Thập Địa.Bát Hoang Lục Hợp, Duy Ngã Độc Tôn, Vô Địch Thiên Hạ”.
Nguyệt Nhi hét lớn.

Cái này để Doanh Thiên không khỏi bật cười, đây là Doanh Thiên trươc đó
truyền cho nàng 3 chiêu kiếm pháp. Vì muốn trêu nàng mà hắn mới đặt tên như
vậy.

Nháy mắt, sau lưng Nguyệt Nhi cũng hiện lên từng cái chân mệnh. Chính là xuất
hiện 40 cái. Chưa hết, một cái thân ảnh xinh đẹp cùng thần thánh uy nghiêm
cũng xuất hiện.

Đây là đạo thân mà trước đó Doanh Thiên chế tạo cho nàng.

Khi 40 cái chân mệnh bày ra, từ xa rất nhiều quan sát cường giả đều là đập bàn
đứng dậy. Bọn hắn trong nội tâm khiếp hãi không thôi.

40 cái chân mệnh, so Tinh Giải Hàn vừa rồi còn nhiều hơn 10 cái, 7,8 tuổi liền
có Thiên Sư đỉnh cao, lại có 40 cái chân mệnh, nàng thi triển thuật cũng có
thần uy lượn lờ. Rõ ràng cũng là thần thuật.

“Nha đầu này đến cùng là cái gì thân phận”.

“Mau điều tra cho ta, xem rốt cuộc là thế lực nào bí mật bồi dưỡng đi ra thiên
tài”.

“40 chân mệnh, đây là Thần cùng không có nhiều như vậy đi”.

Thấy Nguyệt Nhi bày ra 40 chân mệnh, cái này để Tinh Giải Hàn khiếp sợ không
thôi. Đương nhiên phần nhiều vẫn là gen gét.

Nàng hét lớn một tiếng :”Thần Quang Chiêu Độ”.

Lập tức, thân ảnh thần thánh sau lưng nàng 2 tay đưa lên hướng Nguyệt Nhi chụp
tới. Cùng lúc đó, trên bầu trời vòng xoáy kia từ trung tâm phát ra một đạo
thần quang bắn ra.

Đối mặt như thế công kích, Nguyệt Nhi lập tức đánh ra 3 chiêu kiếm.

Tại 2 chiêu cùng nhau ra chạm.

“Oanh”.

Một tiếng nổ lớn vang lên, thần quang chiếu rọi loá mắt. Linh lực tàn phá bừa
bãi đem rất nhiều nhà cửa lâu các san bằng.

“Má ơi, đây là Linh Vương cùng Thiên Sư chiến đấu sao”.

“Ta nhìn đều thấy giống 2 cái Linh Hoàng liều mạng chiến đấu đi”.


Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn - Chương #54