Chương 449: Cùng Ngủ Dưới Đêm Trăng


Sau khi đổi phòng, trời đã vào canh hai. Dương Đạp Sơn vội vã dẫn Hạnh nhi đi mua vật phẩm thường dùng. Tuy nhiên, những cửa tiệm ở đây trời vừa tối đều đó đóng cửa, không buôn bán gì nữa. Và để an toàn thì cho dù có gọi họ cũng không mở cửa. Hai người không còn cách nào khác, trở về nơi ở. Xem ra thì đêm nay họ đành phải ngủ tạm như vậy, nhưng cũng đã tốt hơn ở miếu thành hoàn nhiều.

Không mua được gì, phòng chỉ có một giường hai ghế, đèn dầu cũng không có. Rất may là đêm nay trăng sáng, xuyên qua khe cửa sổ soi sáng căn phòng, bàng bạc và thanh lạnh, khiến trong đêm hè thế này tăng thêm vài phần mát mẻ.

Nhờ án trăng, trong phòng có thể nhìn lấy lờ mở.

Dương Đạp Sơn nói với Hanh 5nhi: "Đêm nay em ngủ trên giường, ta ngủ dưới đất!"

"Không! Thiếu gia, ngài ngũ trên giường, Hạnh nhi ngủ dưới đất!"

"Bậy bạ! Bảo em ngủ thì em cứ ngủ, nói nhiều gì thế."

Dương Đạp Sơn chọn chỗ sạch ngồ xuống định vận khí luyện công, Hạnh nhi cũng ngồi xếp bằng kế bên: "Làm gì có chuyện thiếu gia ngủ dưới đất, tiểu nha hoàn ngủ trên giường. Hạnh nhi dù bị đánh chết cũn gkhông dám."

Mặc cho Dương Đạp Sơn nói gì, Hạnh nhi cũng không chịu, cuối cùng chẳng nói gì nằm thẳng dưới đất.

Dương Đạp Sơn không làm gì được, thầm nghĩ, tuy là mùa hè, những ngủ dưới đất rất dễ nhiễm lạnh, mà cô nàng thì mới bệnh hết, ngủ dưới đất lỡ bệnh trở nặng thì không xong. Cuối cùng hắn đành nói: "Vậy được, hai chúng ta cùng ngủ trên giường."

A? Hạnh nhi ngồi bật dậy, đỏ mặt kêu lên thẹn thùng.

Dương Đạp Sơn le lên giường, ngồi xếp bằng bảo: "Leo lên đi, tối qua chúng ta không phải cùng ngủ ở miếu thành hoàng hay sao. Có gì đâu mà không được."

Hạnh nhị khẽ cắn môi, cảm thấy mặt đỏ hồng, tai nóng bừng trong đêm tối. Tối hôm qua và đêm nay không giống nhau, vì tối qua ngủ trên sàn nhà, đêm nay lại nằm cùng một giường, sàng và giường cấp cho người ta cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Nhưng mà, khi bán thân chôn mẹ đã nói kỹ rồi, nàng không tiếc làm nô làm thiếp, làm gì cũng quyết không hối hận. Chỉ có điều hiện giờ nàng đang có tang để hiếu, phải giữ mình ba năm, lỡ khi thiếu gia muốn cùng nàng làm chuyện đó, thì phải làm sao đây?

Hạnh nhi nhớ tới Dương Đạp Sơn không những xuất tiền mà còn xuất lực tự tay giúp lo liệu tang lễ, thậm chí không sợ hôi thối tẩy rửa thi thể, an táng cho mẹ nàng. Còn nàng đêm khuya sinh bệnh, thiếu gia đã cõng nàng đi gặp lang trung, chiếu cố cho nàng từng chút một. Ân tình của Dương Đạp Sơn dành cho nàng, cho dù có tan xương nát cốt cũng khó có thể báo đáp, cho dù có phạm phải cấm kỵ ba năm cư tang, nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Hạnh nhi quyết định chủ ý, từ từ ngồi lên giường, nhân lúc trời tối, đỏ mặt cởi nhanh váy, chỉ mặc áo lót sát người. Nàng là nô tì, không dám quay lưng lại phía thiếu gia mà ngủ, do đó nằm nghiên người đối diện với Dương Đạp Sơn, nhắm tịt hai mắt, cảm thấy tim đập thình thịch, trong đêm hè nóng thế này mà người lại run bần bật, đương nhiên không phải vì lạnh, mà là vì khẩn trương.

Dương Đạp Sơn đang nhắm mắt vận công, không chú ý đến động tác của Hạnh nhi. Hắn nhập định một lần mất khoảng một thời thần.

Hạnh nhi mới đầu còn khẩn trương, nhưng sau đó thấy Dương Đạp Sơn bất động nhập định, nửa thời thần đã qua rồi mà không động đậy gì, chỉ nghe tiếng hô hấp thật dài của hắn, từ từ không còn khẩn trương nữa, chợp mắt thiếp đi, rồi mơ mơ hồ hồ ngủ say từ khi nào.

Dương Đạp Sơn nhập định được một canh giờ thì từ từ tỉnh lại, cảm thấy toàn thân thứ thái. Lúc này, ánh trăng đã chui vào tầng mây, trong phòng tối đen, không thấy gì, chỉ lờ mờ cảm thấy Hạnh nhi nằm nghiêng bên cạnh.

Phòng này rất nóng, không giống như ở miếu thành hoàng thoáng gió mát mẻ, mặc y phục không thể nào ngủ được. Dương Đạp Sơn hơi do dự, cởi áo ở trần nằm xuống giường.

Giường này lót rơm nhưng không có vải trải, trực tiếp nằm lên đó rất xót người, hơn nửa trở mình thì lập tức gây lên những tiếng sột soạt.

Hắn quay nhìn Hạnh nhi, phòng rất tối, chỉ lờ mờ thấy được đường nét, nhưng nhờ giường lại nhỏ, hắn nhìn thấy thân thể ốm o của Hạnh nhi nằm co rúc bên mép giường, gần như là rơi xuống đất.

Dương Đạp Sơn hơi xót dạ, đưa tay qua định ẳm kéo nàng vào trong. Nhưng tay vừa đặt lên eo, cảm giác trơn nhảy bóng mịn, bấy giờ mới phát giác nàng không mặc quần áo, lòng cả kinh, vội thu tay lại. Trong lúc hắn thu tay, rõ ràng cảm thấy thân hình Hạnh nhi hơi run, nhưng vẫn bảo trì tư thế cũ không động đậy gì.

Chờ một chút, thấy Hạnh nhi vẫn bất động ngủ cạnh mép giường, Dương Đạp Sơn sợ nàng trở mình sẽ té xuống đất, nên ngẫm nghĩ một chút cắn răng, đưa tay qua ôm eo thon của nàng, kéo vào trong. Hạnh nhi khẽ ư hư một chút, thuận thế lăn tiến vào lòng hắn.

Dương Đạp Sơn cảm thấy thân hình người ngọc nằm trọn trong lòng, hơi bất ngờ và cả kinh, chưa kịp suy nghĩ đã đẩy nàng ra, nhưng trong hắc ám không lưu ý đặt tay lên ngực của nàng.

Hạnh nhi tuy tuổi nhỏ sống đời cực khổ, thân thể ốm o, nhưng dù sao cũng ở tuổi dậy thì, sinh hoạt cực khổ không thể ngăn trở được sự phát dục của tuổi thanh xuân, gò ngực đã sổ lồng nẩy nở, tuy không lớn nhưng cũng mềm mại đầy tính đàn hồi.

Thân thể xử nữ của Hạnh nhi bị nam nhi sờ soạng, tức thời toàn thân bủn rũn, ú ớ gọi: "Thiếu gia!"

Dương Đạp Sơn cũng là người chưa trải qua chuyện trai gái, đang ở tuổi đầy sự huyễn tưởng đối với nữ tính, bây giờ đột nhiên sờ đến nhũ phòng của nữ nhân, tuy là cách làn áo lót, nhưng đã khiến tâm thần hắn xao động khó có thể khống chế. Một tiếng e ấp gọi mời của thiếu nữ như vậy, lập tức khiến lửa dục của hắn bừng cháy, chiến kỳ dưới khố lập tức phất cao tung bay phần phật.

Trong cơn bốc cháy bừng bừng của lửa dục, hắn thô lỗ nằm đè lên người Hạnh nhi, run rẫy đưa tay định lột áo lót của nàng. Hạnh nhi đưa hay tay ôm thân trên trần trụi và mạnh khỏe của Dương Đạp Sơn, đầu óc như trong mấy mù.

Chính trong lúc này, ánh trăng chợt chui ra khỏi tầng mây chiếu vào phòng. Mượn ánh trăng sáng lạnh đó, Dương Đạp Sơn nhìn thấy một giọt lệ trong veo trên khóe mặt Hạnh nhi, đột nhiên nhớ tới chuyện nàng phải để tang ba năm. Hắn nếu chiếm hữu thân thể của nàng như vậy, nàng trong lúc cảm ân đức tuy không cực tuyệt, nhưng dù sao thì trong lòng cũng đã cảm thấy làm ngược lại lòng hiếu đạo bán thân chôn mẹ rồi. Hắn giúp cho nàng tận chữ hiếu, thế mà bây giờ lại bức nàng bỏ chữ hiếu đó đi, rõ ràng có điểm nhân lúc người ta nguy mà làm càn, không phải là hành vi của kẻ quân tử.

Ý nghĩ này khiến lửa dục của Dương Đạp Sơn bị dập hết phần lớn. Hắn lật người nằm xuống, nằm ngữa trên giường, mặt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, vận công lực cho chạy khắp mấy chu thiên, dục hỏa trong nội thể dần bị diệt, cây cờ tung bay phất phới dưới khố ngoan ngoãn chịu phép, bị xếp cất sang một bên.

Dương Đạp Sơn ngầm cảm thấy may mắn, may mắn vì ánh trăng xuất hiện kịp thời khiến hắn nhìn được giọt lệ của Hạnh nhi, nếu không thì đã đối không phải với một phen hiếu đạo của nàng rồi.

Kinh qua chuyện này, hắn cũng phát hiện bản thân còn một bản lĩnh khác, là có thể vận công khống chế dễ dàng cậu em trai dưới khố của mình. Đây là cớ làm sao? Học từ đâu thế này? Thật là kỳ quái!

Hạnh nhi vốn nhắm mắt chờ thiếu gia tiến nhập, tuy nàng đã chuẩn bị tốt về tâm lý, muốn dùng thân thể để báo đáp ân đức của thiếu giá, nhưng khi nghĩ tới mẫu thân vừa khứ thế, bản thân còn mang tang mà đã vui vầy cá nước với thiếu gia, lòng không khỏi dậy lên sự đau khổ, nên mới không tự chủ ứa lệ.

Nhưng chính vào lúc thiếu gia nhiệt tình như lửa, thì đột nhiên nhỏm người nằm xuống, rồi không động tĩnh gì nữa.

Chẳng lẽ nhân vì nàng khóc mà thiếu gia mất hứng? Hạnh nhi hơi áy náy, nhân hắc ám cố gắng che giấu sự thẹn thùng, lấy hết sức hỏi nhỏ: "Thiếu gia... giận Hạnh nhi hả?"

Dương Đạp Sơn đã bình tĩnh trở lại, đáp: "Không có đâu..."

"Xin... xin lỗi...., là Hạnh nhi không phải..."

"Nha đầu ngốc! Người xin lỗi phải là ta, ta không nên ở trong lúc em thế này... xin lỗi a!"

Hạnh nhi ấm lòng, nước mắt lại ứa ra, từ từ đưa tay qua ôm chặt Dương Đạp Sơn, khẽ khàng: "Thiếu gia.... người thật tốt..."

Dương Đạp Sơn đưa tay vỗ vỗ trên vai nàng: "Hà hà, em là tiểu nha hoàn của ta, ta không đối tốt với em thì đối với ai a?"

"Đa tạ thiếu gia!" Hạnh nhi ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng lấy hết dũng khí, nằm nép vào lòng Dương Đạp Sơn, run giọng đề nghị: "Thiếu gia... thiếu gia nếu muốn... thì ấy đi... thiếu gia là người tốt... mẹ em sẽ không... sẽ không trách em đâu..."

Dương Đạp Sơn cảm giác mùi thơm da thịt của nàng cứ kéo đến, không khỏi rạo rực trong lòng, lập tức im lặng vận công, phút chốc diệt lửa dục, sau đó mới nói: "Hạnh nhi, em là nha hoàn của ta, không phải là thê thiếp, ta không thể đối với em như vậy. Hơn nữa, em đang thủ hiếu cho mẹ em, ta càng không nên làm vậy. Ngoan! Ngủ ngon đi nào!"

Hạnh nhi vừa bất ngờ vừa áy náy lại vừa cảm kích, khẽ dạ một tiếng, định tránh thoát khỏi lòng Dương Đạp Sơn, nhưng cứ bị hắn ôm chặt. Hạnh nhi biết hắn muốn dùng phương thức này an ủi nàng, lòng ấm áp vô cùng, nên cứ dựa vào bờ ngực rộng chắc của Dương Đạp Sơn, từ từ ngủ thiếp đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi trời còn mông lung, Dương Đạp Sơn đã tỉnh lại. Hắn đã quen dậy sớm để luyện công, tuy không biết tập quán này từ đâu mà có.

Hạnh nhi đang ngủ say, hai đầu vú trắng hồng chui ra khỏi áo ngủ nghênh mặt hiếu kỳ nhìn theo Dương Đạp Sơn.

Dương Đạp Sơn nhịn không được sự xốn xang trong lòng, vội vã tránh mắt đi, không dám nhìn nữa. Hắn xoay người bước xuống giường, động tác hơi mạnh nên Hạnh nhi tỉnh giấc. Vừa hé mắt, thấy Dương Đạp Sơn đã dậy đang mặc áo, nàng vội chồm dậy dụi mắt, cười e thẹn nói: "Thiếu gia... em... em ngủ quá mức rồi."

Dương Đạp Sơn cười nói: "Nhà chúng ta chẳng có gì hết, em hiện giờ dậy sớm cũng không có ích gì, ngủ một chút nữa đi."

"Làm gì có chuyện thiếu gia đã dậy mà tiểu nha hoàn còn ngủ say như chết chứ!" Hạnh nhi lầu bầu, vội vã bước xuống giường, trong ánh sáng mông lung cúi đầu thấy mình mặc áo lót, hết nửa thân người lỏa lồ, nhịn không được đỏ bừng cả mặt, vội vã mặc y phục. Khi quay đầu nhìn lại Dương Đạp Sơn, thì thấy hắn đã ăn mặc chỉnh tề, đang mỉm cười nhìn nàng.

Dương Đạp Sơn nói: "Hiện giờ trời còn tờ mờ sáng, ta muốn ra ngoài luyện công, chút nữa ta về chúng ta cùng ra đường mua đồ đạc." Nói xong hắn mở cửa ra ngoài.

Hạnh nhi ngơ ngẩn từ từ ngồi xuống giường, đưa mắt nhìn xung quanh. Trong phòng không có cái gì cả, muốn thu dọn cũng không có gì mà thu.

Ngồi một lúc, trời cuối cùng cũng sáng, Hạnh nhi mở cửa ra ngoài, không nhìn thấy bóng dáng của Dương Đạp Sơn đâu, cũng không biết hắn chạy đi đâu luyện công rồi. Hơi cúi đầu, nàng phát hiện ở cạnh cửa có một chổi cùn, liền cầm lên định quét. Nhưng khi ngẩn đầu, nàng thấy góc phòng có mạng nhện, liền đặt chổi xuống đi lấy một câu trúc gạt hết đám mạng nhện này, sau đó dùng chổi quét bụi bám trên tường, xong mới quét nền phòng thật sạch.

Một thời thần sau, Dương Đạp Sơn cầm một gói giấy quay về, nhìn thấy phòng được quét dọn thật sạch, vô cùng cao hứng nói: "Hạnh nhi thật chuyên cần nhanh nhẹn! Không sai, quá sạch. Nào, chúng ta ăn sáng."

Hắn mở gói giấy, lấy bên trong ra mấy cái bánh bao. Hai người ngồi bên giường, ăn xong bánh bao cảm thấy khát nước, Hạnh nhi nói: 'Em thấy ở khu vườn phía trước có một cái giếng, bên cạnh có gàu..."

Dương Đạp Sơn không chờ nàng nói xong, đã đứng dậy bảo: "Đi, chúng ta đến giếng uống nước mát!"

Đến bên cạnh giếng, Dương Đạp Sơn lấy gào múc uống ừng ực, lau miệng, xong múc cái khác đưa cho Hạnh nhi. Hạnh nhi mỉm cười tiếp lấy, cũng uống vài ngụm.

Đến lúc này, trời đã sáng, cửa tiệm hai bên đường đã mở. Hai người ra đường đi mua sắm đồ đạc dùng trong nhà, một cái giường, mền gối khăn trải giường, kính đồng, khăn mặt, kéo, dao ghét, thớt chén đủa thịt heo rau.... và một vò rượu nhỏ.

Dương Đạp Sơn quyết định mua một tắm vải trắng, phân phòng thành hai. Nếu không, mỗi khi nhìn thấy thiếu nữ thanh xuân ngủ như thế hắn phải vận công chống cự mãi thì chẳng ra làm sao, đó đơn giản là một loại dày vò cực kỳ đáng sợ!

Phòng được cách ra, gian trong Dương Đạp Sơn ngủ, gian ngoài Hạnh nhi nằm. Do lò ông táo nằm ở ngoài dựa vào cửa sổ, cho nên gian ngoài cùng là nhà bếp, phòng ăn và phòng khách.

Dương Đạp Sơn còn quyết định mua thêm một cái bàn ăn nhỏ, một cái tủ hai hộc. Như vậy thì cái nhà đơn giản coi như vừa lập xong.

Vốn theo ý của Dương Đạp Sơn, phải mua một đôi môn thần (Chú: thần giữ cửa, tranh hộ pháp dán trên cửa để trừ ta) dán trên cánh cửa để ngăn tà khí. Nhưng khi hỏi thì một đôi được ấn loát quá tệ chẳng nhìn rõ được môn thần gì mà mất tới hơn 10 văn tiền. Hạnh nhi xót lòng, nói mua giấy hồng về tự nàng cắt, giá một văn tiền. Khi về, Hạnh nhi cầm kéo cắt như bay, chỉ mất thời gian uống cạn chung trà thì đã xong, một môn thần uy vũ hùng tráng xuất hiện dưới bàn tay khéo léo của nàng.

Dương Đạp Sơn vừa kinh vừa mừng, khen ngợi không ngớt. Hạnh nhi mỉm cười dùng kéo cắt vị thần còn thiếu, kết thành một đôi dán trên cửa. Đôi thần này so với đôi thần dùng hơn mười văn tiền mua còn uy vũ và đẹp rõ hơn nhiều.

Hạnh nhi lại cắt một số riềm giấy chúc mừng đại loại như "Lạc đà tiến bảo", "Tứ long phủng châu" dán lên cửa sổ và tường. Kinh qua bàn tay xảo thủ bố trí của nàng, căn phòng tức thời tràn đầy sinh khí.

Sau khi bố trí căn phòng đơn giản xong, hơn 800 văn tiền đã tiêu sạch, chỉ còn lại hơn 2000.

Lúc này trời cũng đã vào trưa, Hạnh nhi đi nhóm bếp nấu cơm.

Dương Đạp Sơn tin bản thân có thể kiếm tiền, không nguyện ý làm khổ bản thân và Hạnh nhi, nên yêu cầu từ rày về sau mỗi bữa cơm đều có thịt, ăn cơm trắng, nên Hạnh nhi làm một món mặn, món rau và một món cạnh, lại còn chuẩn bị cho hắn một hồ rượu nhỏ.

Hạnh nhi xuất thân nghèo khổ, không có điều kiện làm những tửu yến đại yến, nhưng những món ăn bình thường trong nhà lại làm rất ngon và khéo léo, khiến Dương Đạp Sơn khen luôn miệng, uống mấy chung rượu, cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Ăn cơm xong, Dương Đạp Sơn hứng khởi đi tìm việc làm. Hắn lực khỏe, lại chịu khổ, nên rất dễ tìm việc, khuân vác cho người ta một buổi chiều, kiếm được 16 văn tiền, trở về nhà thì trời tối.

Tuy hắn có võ công, nhưng dù sao thì làm nặng vào buổi chiều nóng thế này mệt lã người là điều dễ hiểu. Trở về nhà, hắn nằm vật ra giường, không muốn động đậy.

Hạnh nhi đã nấu cơm chiều xong, bước đến quỳ gối trên giường đấm lưng cho hắn.

Ừ...! Thật là dễ chịu. Dương Đạp Sơn dạy luôn cho Hạnh nhi thủ pháp xoa bóp, để sau này mát xa cho hắn. Mới đầu thì tay chân có phần vụn về, nhưng Hạnh nhi sinh tính linh cảo thông tuệ, nhanh chóng nắm được yếu lĩnh, sau một hồi day xoa huyệt, Dương Đạp Sơn cảm thấy toàn thân sảng khoái, tinh thần khôi phục rất nhanh.

Khi ngồi xuống ăn cơm, có thịt có rượu, dưới ánh đèn vàng ệch của ngọn đèn dầu, căn phòng đầy không khí êm ái. Hạnh nhi cũng rót một ly ngồi uống cùng Dương Đạp Sơn, khiến hắn cảm giác đang vui hưởng không khí gia đình trẻ êm ấm.

Tối đến, sau khi kéo màng, Dương Đạp Sơn cuối cùng có thể trần trụi mà ngủ. Người thời cổ không mặc đồ ngủ, cho dù trời lạnh cũng không mặc áo quần gì. Tối hôm qua tuy vận công dập tắt dục hỏa, nhưng có một thiếu nữ hấp dẫn ngủ bên cạnh, hắn không thể nào ngủ ngon giấc. Hiện giờ kéo màn bố nhìn không thấy, cộng thêm ngồi xếp bằng nhập định, tâm thần hợp nhất, hắn không còn cảm giác thứ dụ hoặc như hôm qua nữa. Sau khi đả tọa xong, Dương Đạp Sơn nhanh chóng ngủ say, giấc ngủ thập phần yên ổn.

Sáng sớm hôm sau, hắn thức dậy sớm như bình thường. Hạnh nhi cũng đã sớm thức dậy, chuẩn bị nhóm bếp làm cơm sáng.

Nàng nghe Dương Đạp Sơn thức dậy, vội kéo rèm qua, định phục thị hắn mặc quần áo, không ngờ hắn chẳng mặc gì, hô lên cả kinh xoay ngừơi lại.

Dương Đạp Sơn vộ che cây chiến kỳ đăng dựng đứng vì sáng sớm, ấp úng hỏi: "Em ... em làm gì?"

"Hạnh nhi....Hanh nhi phục thị thiếu gia mặc y phục a." Hạnh nhi hơi chần chờ một chút, chuyển thân lại đỏ mặt cúi đầu đi vào, "Thiếu gia, Hạnh nhi là nô tì, sau này phải phụ vụ cận thân với người mà." Nói xong, Hạnh nhi cầm lấy áo khố của Dương Đạp Sơn, giúp hắn mặc đồ.

Hồng kỳ của Dương Đạp Sơn vẫn còn chưa chịu kéo xuống, cho nên hắn nhắm mắt im lặng vận công, cho cờ yên gió lặng, nhưng dù sao cũng hơi ngượng, quay người lại tiếp lấy khố tự mặc, sau đó mới cho Hạnh nhi tiếp tục công việc.

Hạnh nhi lấy nước cho Dương Đạp Sơn rửa ráy, rồi làm cơm sáng trong khi hắn ra cửa luyện công. Khi Dương Đạp Sơn quay lại, cơm sáng thơm lừng đã chuẩn bị xong.

Ăn xong, hắn đi tìm việc làm, chỉ nhận được việc vặt có nửa ngày, do có quá nhiều người tìm việc. Hơn nữa, ông chủ lại keo kiệt, mệt gần đứt hơi mà chỉ được 6 văn tiền.

Sau đó hơn 10 ngày, Dương Đạp Sơn đi khắp thành tìm việc làm, ngày nào may mắn thì kiếm được hơn mười văn, không may thì đi suốt ngày chẳng có văn nào, tay không trở về.

Cho dù như vậy, những ngày tháng này vẫn êm đềm trải qua. Dương Đạp Sơn thấy đã an định chỗ ở, liền đến chỗ của Điền cô nương lấy rương pháp y của mình về. Hiện giờ đã có nhà, lại có Hạnh nhi, hắn yên tâm món báu vật này đã có người coi sóc.

Sau khi nói với Hạnh nhi một câu, Dương Đạp Sơn ra cửa đến thẳng nhà Điền cô nương.

Gác cổng thấy một lao động nặng mặc áo thô vải bố đến tìm thiếu phu nhân, vốn định không phản ứng, nhưng bị ánh mắt như điện của hắnquét phải, biết đây không phải là người hiền, vội chạy vào trong thông báo.

Chẳng mấy chốc, Điền cô nương phe phẫy quạt uốn éo đi ra, vừa thấy Dương Đạp Sơn thì mắn đã đầy sắc xuân, khẽ gõ quạt lên vai hắn: "Dương huynh đệ, nhiêu ngày không gặp cậu, người ta còn cho rằng cậu đã quên rồi chứ, mau vào đi."

"Không cần đâu, chị chủ, tôi đến lấy cái rương, tôi đã tìm được chỗ ở rồi."

"Vậy à? Thật không? Ở đâu?"

"Ở phía tây thành."

Điền cô nương hơi ngẩn người: "Chỗ đó là..." Nàng ta định nói đó là khu cư trú của khổ lực bần dân, nhưng nghĩ tới Dương Đạp Sơn hiện giờ là một khổ lực, không ngụ ở đó thì ở đâu? Cho nên nàng lái lời đi chỗ khác: "Dương huynh đệ, hay là... cậu hãy đến chỗ của người ta ở cho rồi. Nếu cậu cảm thấy không tiện, thì người ta sẽ thu tiền thuê. Cậu muốn trả bao nhiêu tiền thì cứ đưa bao nhiêu. Ngụ ở chỗ người ta đây, dù sao cũng thư thả hơn, đúng không nào?" Nói xong, ánh mắt nàng đầy vẻ mong chờ.

Dương Đạp Sơn nhớ đến ánh mắt cảnh giác của Long Vượng, thầm nghĩ chỗ của cô dù tốt hơn chỗ ta đang ở nhiều, nhưng Long Vương sẽ đề phòng ta như phòng giặc vậy, có tự tại gì cho cam. Hắn liền chấp tay xá xá đáp: "Đa tạ chị chủ, hay là không vậy, thỉnh chị dâu đem rương giao cho tôi, tôi còn phải đi tìm việc làm nữa."

Điền cô nương lộ vẻ thất vọng vô cùng, u oán thở dài: 'Vậy được a, người ta cũng không miễn cưỡng cậu, cậu cứ chờ đó, người ta vào lấy rương cho." Nói xong nàng chuyển thân đi vào, lát sau ôm rương và gói hành lý của Dương Đạp Sơn khệ nệ đi ra đưa cho hắn, lại bảo: "Dương huynh đệ, người ta muốn đến chỗ cậu ở coi thử xem, chịu hay không?"

"Được a!" Dù gì thì hiện giờ không có việc làm, cũng không gấp kiếm tiền mua gạo, Dương Đạp Sơn tiếp lấy rương, Điền cô nương dẫn theo tiểu nha hoàn, đưa hành lý của Dương Đạp Sơn cho nha hoàn cầm, rồi ba người ra cửa, xuyên qua đường lớn đường nhỏ, đến căn phòng thuê của Dương Đạp Sơn ở tây thành.

Hạnh nhi đã thu thập phòng xong, đang bắt một cái ghế nhỏ ngồi trước cửa thêu đế hài. Khi thấy Dương Đạp Sơn mang theo hai cô gái về, nàng hơi kinh ngạc, vội đứng dậy chào: "Thiếu gia, ngài đã về rồi!"

Điền cô nương hơi sửng sốt, hỏi Dương Đạp Sơn: "Vị này là....?"

"Là nha hoàn của ta, tên là Hạnh nhi." Dương Đạp Sơn giới thiệu, xong quay đầu bảo Hạnh nhi: "Hạnh nhi, vị này là Long phu nhân, phía sau là tiểu nha hoàn của nàng ta."

Hạnh nhi vội đặt đế hài xuống ghế, làm một lễ chữ phúc chào: "Hạnh nhi ra mắt Long phu nhân." Điền cô nương gật gật đầu.

Hạnh nhi thi lễ xong, do trong phòng nóng bức, nàng chạy lúp xúp vào nhà lấy hai ly trà và mang ghế ra mời mọi người ngồi trước cửa.

Điền cô nương cầm chiếc đế hài trên mặt ghế lên, thấy trên đó có thêu hình hai hoa sen rất đẹp, đường thêu rất khéo léo, nhịn không được khen: "Hạnh nhi tay quá khéo, chiếc lót đế hài này to vậy, chắc là thêu cho thiếu gia của em rồi phải không?"

Hạnh nhi đỏ mạt, cúi đầu dạ nhỏ: "Thiếu gia mỗi ngày đều ra ngoài làm công, mang một chiếc đệm giày thích hợp sẽ không hại chân..."

"Cô bé này thật là khéo tay, và tâm cũng rất tinh tế!" Điền cô nương lật lật xem đế hài.

Dương Đạp Sơn nghe thế mới hay thì ra là Hạnh nhi lén thêu miếng lót giày cho hắn, lòng cao hứng vô cùng, lấy tấm lót từ tay Điền cô nương xem xét, khen: "Hạnh nhi khéo tay thật!" Rồi chỉ vào riềm hoa ở cửa, "Chị chủ xem, riềm giấy này là do Hạnh nhi cắt đấy!"

Điền cô nương bước tới cửa sổ xem xét, gật đầu nói: "Đúng là không tệ!" rồi bước vào cửa quan sát, nhìn đôi môn thần, khen ngợi luôn miệng, khiến Hạnh nhi đỏ mặt hổ thẹn vô cùng.

Nạp Thiếp Ký - Chương #449