Cô Gái Trẻ Đã 10 Tuổi


Người đăng: ๖ۣۜHắc ๖ۣۜMiêu

Một năm đã trôi qua.

Giáo dục Eris đang tiến triển thuận lợi.

Tài năng của cô ấy đối với kiếm thuật có vẻ tốt, trước khi cô ấy lên 10 cô ấy
đã đạt đến tiêu chuẩn của Hạng trung cấp.

Hạng trung cấp có thể đối mặt với một Hiệp sĩ trung bình.

Ghyslaine nói rằng cô chủ có thể đến Hạng cao cấp trong một vài năm nữa.

Cô ấy chỉ mới 9 tuổi và giờ đây..... Cô chủ của chúng ta là một thiên tài sao?

Còn tôi thì sao? Nếu bạn hỏi tôi thì tôi sẽ đành phải tránh mắt đi thôi.

Về Ngôn ngữ của Eris, chẹp có thể nói là sẽ tốt đẹp thôi.

Đặc biệt bởi vì Ghyslaine đã nói về phải trải qua một quá khứ khủng khiếp chỉ
vì cô ấy không thể đọc.

Cô ấy không thể làm bất cứ việc gì bởi vì chuyện đó, bị lừa bởi tất cả các
loại người xấu, và rốt cuộc kết thúc là phải làm một nô lệ đem đi bán.

Đó là lý do tại sao Eris cố gắng hết sức để học bằng cả trái tim.

Cải thiện trong môn toán cũng không rõ ràng lắm. Tôi không chắc điều gì sẽ xảy
ra với Eris trong tương lai, nhưng thế giới này không có vẻ cần sử dụng Toán
cao cấp gì nhiều, vậy nên tôi cảm thấy là cứ học từ từ thôi.

Trong 5 năm làm quen với 4 phép tính số học cơ bản, đó sẽ là mục tiêu của tôi.

Các tiết học phép thuật cũng đang tiến triển thuận lợi, nhưng có cảm giác là
chúng ta sẽ đi đến đáy sớm.

Cô ấy cơ bản có thể sử dụng được tất cả Phép hạng sơ cấp, và cô ấy đã quen với
tất cả các hệ thống phép khác ngoài phép hệ đất ra, và so sánh với Ghyslaine
thì chỉ mới học được phép hệ lửa.

Họ đều cùng chú ý trong một lớp, nhưng tại sao lại có sự khác biệt lớn thế
này?

Ghyslaine không thể quen được với Phép hệ Nước, Gió và Đất sao?

Dù sao, có những phép trong sách giáo khoa phép thuật không thể dùng được kể
cả khi ta tụng câu thần chú đó.

Về phần này, tôi cũng không cố gắng phải nhớ chúng, nên tôi cũng không hiểu
được.

Ngoài ra, tôi đã cố để cho họ học Thần chú không tiếng, nhưng rốt cuộc kết quả
khá là khiêm tốn.

Sylphy có thể ngay lập tức học được, có lẽ đây là vấn đề về tuổi tác.

Hoặc có lẽ là do Sylphy có tài năng.

Tôi cũng không biết nữa, có thể tôi đã dạy họ những thứ vô dụng.

Đã đến lúc phải học phép hạng trung cấp rồi, nhưng cả Ghyslaine và Eris đều là
kiếm sĩ.

Như thế chắc là đủ để học phép hạng sơ cấp để làm rõ một số thứ linh tinh
không quan trọng.

Tôi nghĩ làm như vậy thì sẽ ổn thôi.

Tôi tin một ngày nó sẽ có tác dụng.

Mặc dù tôi có cảm giác là với mọi môn học, tiến triển thuận lợi, nhưng chỉ có
lớp dạy Phép lịch sự thì có chút vấn đề.

Phần 2Edit

Sinh nhật mừng Eris 10 tuổi nhanh chóng đến gần.

Ở tuổi thứ 10 khá là đặc biệt, theo những phong tục cao quý thì cứ sinh nhật
mừng 5 tuổi, 10 tuổi, 15 tuổi sẽ có một buổi tiệc lớn để tổ chức mừng sinh
nhật.

Sân của dinh thự sẽ được mở, và nhận quà của người dân, và cũng sẽ mời các quý
tộc từ thành phố đến tham dự.

Bởi vì Sauros là một người thô lỗ, kế hoạch trước đó là có một buổi tiệc kiểu
tự ăn tự uống với cả đống rượu.

Nhưng Philip từ chối ý tưởng đó, và thay bằng một buổi tiệc khiêu vũ, lý do là
vì sẽ giúp các quý tộc dễ dàng tiếp cận hơn.

Nói về tiệc tùng thì, người đau đầu nhất là Eris.

Bất cứ thế nào thì, cô ấy không thể khiêu vũ dược. Cô ấy thậm chí còn không
thể làm một bước khiêu vũ đơn giản nhất.

[Diễn viên chính mà không thể khiêu vũ được thì sẽ là rắc rối to lắm đây.]

Edona nói trong buổi họp giáo viên được tổ chức đầu tháng một lần.

Tôi có hỏi về Eris khi cô ấy 5 tuổi, và đã nhận được những câu trả lời rằng
lớp học khiêu vũ chỉ cần thiết sau khi các quý tộc Asuran đạt đến tuổi thứ 10.
Có nghĩ là không cần phải học khiêu vũ.

Lịch học kiếm thuật và phép thuật đã được hoãn lại để tổ chức buổi tập cho lớp
Phép lịch sự.

Tập kiếm vào buổi sáng vẫn không đổi, và sau bữa trưa, tập một chút phép thuật
để thức ăn tiêu hóa, và sau đó mọi lớp đều là để tập khiêu vũ.

Tôi nhìn ngoại hình của Eris càng lâu, tôi càng cảm thấy là cô ấy đang trong
tâm trạng ủ rũ và bực bội.

[Thứ lỗi cho tôi hỏi, liệu Rudeus-sama có biết nhảy không?]

Edona người vừa mới xuất hiện sau khi buổi tập phép thuật kết thúc, hỏi tôi.

[Dạ, cháu không biết.]

[Vậy nếu ngài không biết, hãy tham gia tập đi. Rudeus cũng sẽ phải tham dự
buổi tiệc khiêu vũ nữa đúng không?]

[A, à-. Cháu sẽ, tập ư?]

Tôi nhìn Eris, và cô ấy gật đầu với vẻ đó là một việc-quan-trọng.

[Tất nhiên ngài Rudeus sẽ tham dự.] (Lịch sự)

Có phải đây là do lớp học Phép lịch sự không? Eris dùng từ kì lạ quá.

Thôi, chuyện này cũng chả quan trọng.

[Có vẻ như tôi bắt buộc phải tham dự.]

[Nếu cậu tham dự, sẽ không tốt nếu như cậu không biết nhảy.]

[Không sao, sẽ ổn nếu như cháu chỉ ở một góc xó và tỏ ra như một đứa trẻ.]

Edona thậm chí không có lấy một nụ cười gượng gạo.

Cô ấy luôn giữ nụ cười hiền hậu trên khuôn mặt.

Tôi phát hiện ra là ngoài cái biểu cảm này ra, người này không thể hiện biểu
cảm nào khác.

Nói cách khác => poker face

[Nếu một người tham dự một buổi tiệc lần đầu tiên trong đời, người đó có thể
cảm thấy căng thẳng hơn lúc thường.

Có thể có lúc mà một bước nhảy sẽ vào chân của bạn nhảy, các vị khách sẽ cảm
thấy chán nản nhìn vào tuổi đời non trẻ của Cô chủ.

Để giải quyết căng thẳng, nếu có thể, tôi mong ngài sẽ làm.....]

Edona nhìn tôi nhiều lần, nhưng cô ấy vẫn giữ được một nụ cười trên khuôn mặt.

Quanh co một vòng, cô chỉ muốn tôi giúp thôi nhỉ?

Bài học khiêu vũ của Eris đang tiến triển khó khăn.

Không có cách nào cả, mặc dù tôi không muốn giúp với thứ tôi không quen, nhưng
mà cô ấy đã nói vậy thì tôi cũng không thể từ chối được.

Dù sao thì tôi vẫn là giáo viên đứng đầu.

[Cháu hiểu rồi, dù có đồng ý. Nhưng cháu sẽ không trả tiền học phí đâu nhé?]

[Tất nhiện rồi, nhưng ngược lại tôi sẽ làm khó Rudeus-sama đấy.]

Bởi cái cuộc hội thoại này, tôi cũng đã tham gia lớp học khiêu vũ.

Phần 3Edit

Phương pháp dạy của Edona quá tệ, à không, là một giáo viên thì phải thô bạo
như thế này.

Ta phải làm thế này, đó là cách ta làm như thế đó, dù sao ta phải nhớ lấy nó.
Đại khái là như thế.

Điều quan trọng là gì, mấu chốt là gì, và các điểm cần phải lưu ý, những thứ
đó không được dạy.

Tôi cũng gặp một giáo viên như thế lúc còn học trung học, sao cũng được, tôi
sẽ tự nghĩ nếu tôi không hiểu vì tôi không còn là trẻ con nữa.

[Tôi đã biết rồi.]

Sau 3 ngày, tôi đã nắm được một vài điệu nhảy khó.

Cái gọi là khiêu vũ thực chất chỉ là hợp với nhịp điệu và làm những bước chân
cố định.

Ta thậm chí không cần phải tập cho những điệu nhảy đơn giản nhất.

Có lẽ là vì tôi đã chủ động sử dụng lại các kinh nghiệm trước kia khi tôi còn
chơi trò nhảy Dance revolution hồi trung học, cũng chẳng có vấn đề gì.

[Thật là kì diệu, Rudeus-sama quả là một thiên tài.]

Eris cau có khi cô ấy thấy Edona khen tôi.

Thứ gì mà cô ấy không thể làm được trong nhiều tháng đã bị dễ dàng làm được
bởi người khác, trái tim cô ấy không thể giữ bình tĩnh lại được.

Nhưng tôi không chểnh mảng trong suốt 3 ngày học các bước nhảy vừa qua, tôi đã
quan sát các vấn đề của Eris.

Mushoku2 09

Và cuối cùng tôi cũng hiểu rõ, cách cô ấy nhảy quá nhanh và cứng nhắc.

Mặc dù nhảy múa rất phù hợp với kiểu Kiếm-Thần, nhưng chuyện lại trái với mong
đợi, một là phải làm một bước duyên dáng theo nhịp điệu, nhưng cô ấy lại làm
nó ở tốc độ nhanh nhất có thể, hoàn toàn gây ảnh hưởng đến nhịp điệu của bạn
nhảy.

Căn cứ vào bản năng của Eris thì cô ấy cảm thấy bị kìm nén bởi nhịp điệu làm
cô ấy bị gián đoạn. Dù thế nào đi nữa cô ây sẽ cứ khăng khăng tự bước theo
cách của cô ấy, mà không bị ảnh hưởng bởi người khác.

Đay là tài năng trong chiến đấu, nhưng vậy thì có thể làm gián đoạn nhịp điệu
của bản nhạy trong khi khiêu vũ.

Sau cùng ta cần phải hòa hợp với hành động của bạn nhảy.

Edona đã bí mật nói với tôi, rằng cô ấy chưa từng gặp học sinh nào không có
tài như cô ấy, nhưng thật ra không phải là vậy.

Nếu cô ấy có khả năng di chuyển ở tốc độ cao, có nghĩa là cô ấy có thể khiêu
vũ, chỉ là phương pháp dạy của cô không tốt lắm.

Mặc dù điều chỉnh lại có hơi rắc rối chút, nhưng tôi có một lá bài thần trong
tay rồi.

[Eris, nắm mắt lại, để nhịp điệu của bản thân điều khiển chuyển động cơ thể.]

[... Cậu nghĩ gì thế, khi mà cậu đi bảo tôi phải nhắm mắt lại!]

[... Rudeus-sama?]

Mặt poker face của Edona hơi vỡ ra.

Không, không phải như vậy đâu. Mấy người thật là thô lỗ, mấy người thực sự
nghi ngờ một quý ông như tôi sao.

[Cháu dùng một ảo thuật để khiến Eris khiêu vũ.]

[Ể! có phép thuật như vậy sao?]

[Không, là ảo thuật cơ chứ không phải là phép thuật. Đó là một hiện tượng kỳ
diệu.]

Eris nghiêng đầu nghi vấn, nhưng rồi cô ấy nghe tôi và nhắm mắt lại.]

Trong những bài học tập kiếm, cô ấy đã thấy vô số nhịp điệu, tốc độ cao, đồng
điệu, rõ ràng, nhưng không có thứ tự nhịp điệu.

Khi ta không thể đoán chính xác, sẽ dễ làm ảnh hưởng đến nhịp điệu của bạn
nhảy, và Tôi chắc chắn không thể theo những nhịp điệu tự nhiên bất định đó.

[Bây giờ tôi sẽ vỗ tay, hãy bước nhảy vào nơi né một đòn tấn công, và theo sự
chỉ dẫn của tôi.]

Và như vậy tôi vỗ tay theo thứ tự, bộp~, bộp~, bộp~.

Eris hòa hợp với tiếng vỗ tay của tôi từng bước một bằng cách di chuyển cơ thể
cô ấy.

Điều này tiếp tục được một lúc, và tôi đã thêm một tiếng ồn trong một khoảng
thời gian ngẫu nhiên.

[Haii! Haii!]

Thời điểm là trước tiếng vỗ tay, Eris chậm lại một lúc, và rồi chỉ phản ứng
với tiếng vỗ tay.

[Đ, đây là!]

Edona lên tiếng ngạc nhiên.

Eris tiếp tục những bước nhảy, mặc dù có hơi nhanh, nhưng không phải ở tốc độ
không thể theo được.

[Cô làm được rồi, cô đã làm được rồi Cô chủ ơi!]

[Thật ư!?]

Edona nắm lấy tay cô ấy và thể hiện một nụ cười vui mừng hiếm có, reo lên.

Eris mở mắt ra trong vui mừng và trả lời lại với một nụ cười lớn trên khuôn
mặt.

[Cô vẫn chưa xong đâu, đừng mở mắt ra, cô cần phải nhớ cái cảm giác đấy được
chứ?]

[Nhớ gì chứ, chỉ là nhìn qua các động tác giả và né đòn tấn công!!]

Đúng vậy, điều này cũng được dạy ở trong những bài học kiếm thuật.

Trong bài học tránh né đòn tấn công của Ghyslaine, cô ấy sẽ tạo một động tác
giả với một tiếng kêu, và chúng tôi cần phải né đòn tấn công thật mà không bị
bối rối bởi những động tác giả.

So sánh với phản ứng lại động tác giả đầy sát khí của Ghyslaine, theo âm thanh
đơn giản của tôi là dễ dàng hơn nhiều so với đó.

Bổ sung thêm, ở chủ đề này thì kết quả của tôi tốt hơn Eris.

Cô ấy quá trung thực và dễ bị lừa bởi những động tác giả.

[Eris, những điều mà cô học ở bài học nào đó, có thể áp dụng được vào những
bài học khác.

Đôi khi nếu có những điều mà ta không thể làm tốt, hãy thử nghĩ xem bài học
khác có quen thuộc không, thử nghĩ như vậy nhé?]

Eris mở mở tp mắt ra, hơi kì lạ, nhưng cô ấy không cãi lại và gậy đầu.

Và như vậy, khiêu vũ không có vấn đề gì.

[Quả đúng là Rudeus-sama, ngài mới chỉ dành 1 năm và đã quản lý được việc dạy
học Toán cho Cô chủ.]

Edona dường như bị ấn tượng bởi tôi.

Cô thực sự nói vậy, cô đã xem xét đến việc học toán của Eris là hoàn toàn vô
vọng ư?

Hừm, nhưng đúng là tôi đã trải qua nhiều rắc rối để dạy toán. Mà, thành công
một nửa cũng là nhờ Ghyslaine và tôi không thể kiêu ngạo được.

[Cô Edona, cháu nghĩ đây là một phát hiện mới, Kiếm thuật có điểm tương đồng
với khiêu vũ.]

Edona biểu hiện một biểu cảm hoài nghi, Tôi đã thấy một phép lạ, Oh chúa ngoài
kia, ngài đang ở ngay trước mắt tôi ư? Mình phóng đại quá rồi.

[Nhưng mà, đúng là có một điệu múa dùng kiếm để múa.]

[Ara, có điệu múa như vậy sao?]

[Phải, cháu có đọc được từ một cuốn sách.]

Múa kiếm là một điều phổ biến trong kiến thức Chuunibyou của tôi, nhưng có khả
năng là thế giới này không có những thứ như thế.

[Cuốn sách đó có ghi nó từ đâu tới không?]

[C, cuốn sách nói là điệu múa được thấy ở một quốc gia sa mạc.]

[Sa mạc..... Có phải đó là lục địa Begaritto không?]

[Cháu cũng không chắc. Bất ngờ, điệu nhảy có thể vốn thuộc về quỷ tộc ở lục
địa quỷ. Cháu có nghe nói có nhiều bộ lạc nhỏ, và có những người có thể dùng
kiếm để nhảy múa.]

Tôi nói điều gì đó vô trách nhiệm.

[Tôi đã hiểu rồi, với những kiến thức tích lũy, Rudeus-sama quả là một suối
tri thức.]

Edona dùng poker face của cô ấy, có vẻ như chấp nhận vào câu chuyện tự tạo của
tôi.

[Phải đó, Rudeus thật là tuyệt vời!]

Tôi không biết tại sao Eris lại tự hào đáp lại.

Cũng tốt, khen tôi nữa đi.

Tôi là loại sẽ tiến bộ nếu mọi người cứ khen tôi, muhahahaha!

Phần 4Edit

Đến ngày của buổi tiệc, tôi đến vị trị của tôi ở góc sân.

Bắt đầu buổi tiệc, Philip và vợ cậu ta đang tiếp các vị khách quý tộc tầng lớp
trung và tầng lớp thấp tới gia đình nhà Greyrat.

Có thể nói là họ đang chiến đấu, cho dù có như thế nào thì họ vẫn không lộ ra
vẻ yếu đuối.

Đối với Sauros tiếp khách, họ bị sợ bởi thái độ dữ dội và giọng nói to, cũng
khá là nhiều người vội vã trốn thoát.

Cơ hội cuối cùng để bắt những người trốn thoát, là diễn viên chính lên sân
khấu.

Eris không có quyền lực, không hiểu chính trị, và bất kể điều gì thì cô ấy sẽ
nói "Hãy cứ nhờ Cha tôi".

Có một vài người trẻ ưa nhìn tự giỏi thiệu bản thân họ, và cũng có một vài
người trung tuổi giới thiệu con trai của họ với cô ấy.

Có một vài đứa trẻ cùng tuổi, nhưng gần như chúng đều béo.

Chúng chắc là được sống thoải mái ở nhà, Tôi cảm thấy tôi đang nhìn thấy bản
thân tôi trước kia.

Khi tôi còn đang ở cảm giác quen thuộc, buổi tiệc bắt đầu.

Như kế hoạch, tôi là bạn nhảy của Eris, Chúng tôi sẽ làm điệu khiêu vũ đơn
giản nhất cho trẻ con, nhưng bởi vì cô ấy dẫn đầu, chúng tôi đang đứng ngay
giữa sân.

Cứ coi là như ở buổi tập, mong là chúng ta không thất bại.

[C...c...c... cái quái....!]

Eris đang cực kì căng thẳng và di chuyển cứng nhắc như một robot.

Tôi quyết định kết hợp vài bước chân giả. Sau đó Eris lặng lẽ lẩm bẩm [Cái
quái.] Và trở lại trạng thái bình thường của cô ấy.

Sau khi khiêu vũ kết thúc, Edona tới tìm tôi để nói chuyện.

Nhìn Cô chủ từ xa, người ta có thể thấy rằng cô ấy không căng thẳng nữa.

Cô ấy hỏi tôi là tôi đã làm gì, và tôi chỉ trả lời là tôi đã làm những gì
giống như trong buổi tập.

Tôi nói thêm rằng nó vốn là từ việc tập luyện cho kiếm thuật.

Nghe thấy vậy, Edona ngạc nhiên bí mật cười.

Vì nhiệm vụ của tôi đã được hoàn thành, tôi có thể đi ra và tìm thức ăn.

Có một vài món sơn hào hải vị có ở đây.

Ví dụ là một loại trái cây không rõ ràng được chế biến thành một chiếc bánh
chua, hay một món thịt được dùng từ toàn bộ đầu con bò, và các miếng bánh được
sắp xếp đẹp mắt.

Khi tôi còn đang thích thú ăn các món, mắt tôi bắt gặp Ghyslaine.

Cô ấy không ám chỉ gì trong đôi mắt của cô ấy, nhưng cô ấy đang nhỏ dãi.

Tôi cũng là một gã có thể hiểu được tình hình.

Tôi đóng gói một vài món trong một cái khăn và nhờ một cô hầu nữ mang đến
phòng tôi.

Các vệ sĩ và hầu nữ có thể ăn ở nơi tốt hơn với giá thường, nhưng sẽ không có
món nào như ở đây bây giờ.

Khi tôi sắp xong để chuyển các món, tôi bỗng nhiên nhận ra một bé gái đáng yêu
trước mắt tôi.

Cô bé chủ động nói chuyện với tôi, công bố tên của cô bé và nói chuyện qua.

Cô bé có vẻ là một cô bé tới từ quý tộc tầng lớp trung, nhưng tôi đã quên tên
cô ấy.

Cô bé mời tôi khiêu vũ, và sau khi tôi nói với cô bé chỉ có thể khiêu vũ đơn
giản, chúng tôi di chuyển đến vùng sân trống.

Tôi cảm thấy là tôi khiêu vũ khá là tốt.

Sau khi khiêu vũ xong, cô bé khác đi tới tôi và yêu cầu khiêu vũ.

Cái quái, tôi nổi tiếng rồi sao?

Trong khi tôi còn đang thả mình với suy nghĩ đó, những cô gái khác tiếp tục
mời tôi từng người từng người một.

Kể cả một quý bà hơn 30 tuổi, và một đứa trẻ nhỏ hơn tôi thậm chí còn không
biết khiêu vũ.

Có cả những người có sự khác biệt lớn về chiều cao, cơ bản tôi vẫn nhảy với
từng người họ.

Tôi là người Nhật bản biết nói KHÔNG, nhưng sau khi OK với người đầu tiên, sẽ
không tiện từ chối những người khác.

Mặc dù tôi có tâm trí để làm vậy, nhưng tôi không giỏi lắm trong việc nhớ mặt
và tên, như thế sẽ khá là mệt mỏi.

Khi mọi thứ gần đến lúc kết thúc, Philip tới chỗ tôi để giải thích.

Có vẻ như là Sauros sau khi nghe thấy ai đó điều tra về thân phận của cậu bé
nhảy cùng với Eris lúc đầu buổi, và Sauros tự hào tiết lộ rằng cậu bé đó là
một người giữ cái tên của nhà Greyrat.

Có nghĩa là, tất cả là do lỗi của Ông Sauros đó.

Mặc dù chuyện như vậy, nhưng tôi cũng không thể đổ lỗi cho ông ấy.

Đứa trẻ đó thành công trong việc dập tan sự căng thăng của Cô chủ, có phải đó
là đứa trẻ ngoài giá thú của Ngài Sauros.

Ông ấy chắc phải cảm thấy hạnh phúc khi ông ấy được hỏi.

Đầu tiên thì ông ấy không có kế hoạch tiết lộ họ tên Greyrat của tôi, nhưng
sau 3 vòng rượu thì đành chịu thôi.

Có nghĩa là tôi đã được đối xử như một thành viên của nhánh gia đình, khi tôi
trở nên nổi tiếng sớm hay muộn, có lẽ họ sẽ gửi con gái hoặc cháu gái của họ
tới tôi.

Nhưng tôi đã hỏi Philip, nếu đúng như vậy thì có hơi kỳ lạ khi gửi chúng khi
mà bữa tiệc gần đến lúc kết thúc?

Cậu ta thấy tôi đang đóng gói những món tráng miệng vào trong những cái khăn,
và chờ tôi kết thúc trước khi nói.

Bất kể những gì tôi làm thì đều phản chiếu lại đến mắt của ai đó.

Tôi hỏi Philip làm cách nào để xử lý những cô gái đến nói chuyện, và cậu ta
nói là tôi có thể chỉ trả lời qua loa lại thôi.

Có vẻ như cậu ta không muốn tôi tham gia vào chính trị trong tương lai.

Hoặc là cậu ta đang lập kế hoạch để tôi dựa vào ai khác để trở thành một thế
lực chính trị.

Nhưng tôi không có hứng thú với chuyện đó, nên chuyện nổi tiếng của ngày hôm
nay chỉ là như một quả bong bóng.

À không, nếu tôi trở thành một người đáng kinh ngạc, tôi có thể ăn tất cả các
cô gái dễ thương bằng cách dùng tiền.

[Nhưng, ta mong là cháu không làm điều gì ô nhục đến cái tên Greyrat.]

Đó là ý nghĩ bất chợt ngay lập tức bị dập tắt bởi lời nhận xét lạnh lùng của
Philip.

Người đến tìm tôi sau cùng là Eris. Bổ sung thêm là cô ấy không mặc bộ trang
phục sinh động như thường ngày, bây giờ là một bộ váy màu nước-xanh.

Tóc cô ấy được cột lại bằng trang sức hình hoa trang trí cho mái tóc của cô
ấy, cô ấy khá là đáng yêu.

Bởi vì đây là buổi tiệc đầu tiên, từng vị khách đến chào cô ấy, tôi nghĩ cô ấy
cũng khá mệt lử.

Tôi không chắc là vì nhân vật nữ chính là cô ấy hay là vì buổi tiệc rất thành
công, cô ấy có hơi phấn khích.

[Tôi có thể khiêu vũ cùng chứ?]

Ngay trước mắt tôi không còn là Eris ngày thường hay ầm ĩ, thiếu nữ tính, vô
lễ và thô lỗ nữa.

Mời tôi khiêu vũ là ai đó sẽ không chịu thua bất kì những cô gái nào đã tiếp
cận tôi, và hành xử như một quý cô duyên dáng.

Chúng tôi đi đến giữa đại sảnh, và bản nhạc đang chơi là bản mà chúng tôi chưa
từng được tập trước kia, với một chút khó khăn, nhịp nhanh theo nó.

Mushoku2 10

[A, ư.......]

Eris nhanh chóng biểu lộ vẻ không hài lòng. Tất cả cũng bởi vì cô cố ép bản
thân mình phải tỏ ra trưởng thành.

Eris quăng một cái nhìn đến tôi để cầu xin giúp đỡ, và tôi thêm vào động tác
giả để hợp với bản nhạc.

Mặc dù nó khác với bình thường, một nhịp điệu như thế này sẽ dễ dàng hơn cho
Eris.

Mấy bước chân này khá là mập mờ, tôi không chắc Edona sẽ ngạc nhiên hay giận
dữ khi cô ấy thấy chuyện này.

húng tôi nắm lấy tay nhau, bước lên và di chuyển về đằng sau như là khi chúng
tôi tập ở buổi dạy kiếm.

Việc này rất là bất thường khi kết hợp cùng với bản nhạc, và nó phải khá là
độc đáo với những người xem.

Nhưng, Eris đang hoàn toàn hòa mình với nó, và cô ấy cười.

Cô gái thường xuyên mang một biểu cảm lầm lì đã cười với một biểu cảm hợp với
tuổi của cô ấy.

Chỉ cần thấy chúng tôi khiêu vũ khiến việc tham dự bữa tiệc này rất đáng.

Buổi tiệc kết thúc và theo sau là những tiếng vỗ tay.

Sauros chạy tới và nâng chúng tôi lên cả đôi vai của ông ấy, và vui vẻ chạy
vòng quanh sân trong khi đang cười.

Quả là một ông chú hăng hái. Thấy vậy, những người xung quanh cũng bắt đầu
cười luôn.

Chà, quả là một buổi tiệc vui.

Phần 5Edit

Khi buổi tiệc kết thúc, tôi gọi Ghyslaine và Eris đến phòng tôi, thực ra thì
gọi Ghyslaine là đủ rồi, nhưng khi tôi mời cô ấy thì cô ấy đi cùng với Eris,
nên tôi cũng mang cô ấy theo nữa.

Thấy các món ăn ngon bày trên bàn, Dạ dày Eris réo lên, Cô ấy đã căng thẳng và
hào hứng trong buổi tiệc, vậy nên cô ấy đã không ăn cái gì cả.

Tôi đã mang ra loại rượu rẻ tiền mà tôi đã mang từ thành phố từ cái tủ đựng
chén.

Mặc dù là để chuẩn bị cho Ghyslaine, Eris nói là cô ấy cũng muốn uống nữa, nên
tôi đã chuẩn bị 3 cái cốc, nâng cốc nào.

Đất nước này yêu cầu phải trên 15 tuổi mới được uống rượu, nhưng fuck the rule
hôm nay vậy.

Có những lúc nên để bản thân thả lỏng.

[Đến lúc rồi, tôi sẽ tặng cho hai người những món quà.]

Tôi mang ra hai cây đũa phép từ cái tủ bên cạnh giường trong khi đang nói.

[C-cái gì vậy?]

[Đây chắc được coi là một món quà sinh nhật nhỉ.]

[Ế, nhưng tôi muốn nó!]

Eris chỉ thẳng vào cái thứ mà tôi đã luyện tập chế tạo bằng cách dùng phép, sử
dụng phép hệ đất để tạo nhiều mô hình phức tạp.

Có một con rồng, thuyền, và một cái tượng có kích thước tỷ lệ khoảng 1/10
Sylphy được đặt ở đó.

Không phải khen bản thân, nhưng khi tôi còn 20 tuổi ở quá khứ, tôi đã biết chế
tạo mô hình, và còn tạo ra được lớp sơn của riêng tôi.

Nhưng các nguyên liệu sơn khá là đắt, và không có thiết bị phun sơn nào để sơn
nó.

Nhưng kể từ khi tôi làm nó với niềm đam mê để tạo ra môt chiếc quần lót cho mô
hình, cấu trúc tổng thể khá là chi tiết.

Mặc dù là như thế, nó được làm xong bởi một người nghiệp dư.

Bằng cách này, một bức tượng có kích thước 1/10 Roxy đã được bán cho một
thương gia với giá 1 đồng vàng.

Cô ấy chắc còn đang du lịch vòng quanh thế giới bây giờ.

Hừm, trở lại chủ đề nào.

[Đây là hàng tự làm của Shishou tôi tặng cho học trò một chiếc đũa phép. Nhưng
vì tôi không biết cách để tạo ra một cái và tôi không có tiền để mua nguyên
liệu, nên tôi có một chút muộn mới chuyện đó. Nếu chấp nhận được xin hãy nhận
chúng.]

Ghyslane dừng lại sau khi nghe thấy, đứng lên và quỳ xuống bằng một chân với
sự kính trọng.

À, tôi biết rồi, đây là tư thế của Kiếm-Thần kiếm pháp để thể hiện sự kính
trọng với người thầy của mình.

[Vâng! Rudeus-shishou. Tôi sẽ nhận món quà này với đầy sự biết ơn.]

[Ưmu, không cần phải trang trọng vậy đâu.]

Ghyslaine chấp nhận nó với sự tôn trọng khiêm tốn và nhìn vào cây đũa phép, có
vẻ hạnh phúc.

[Bây giờ tôi có thể tự gọi bản thân mình là một pháp sư nhỉ.]

À, là thế sao, ta có thể tự gọi mình là thế sao?

Tôi không nghe thấy Roxy nói gì về điều này, à không, dù thế nào đi nữa nếu ta
vẫn ở hạng sơ cấp thì ta không được tính như thế.

Hoặc có thể ta tự gọi mình là một pháp sư nếu ta tập luyện phép thuật?

Shishou của mình chưa bao giờ giải thích cho mình chi tiết.

[Ừm. Eris muốn cái này không?]

Tôi nửa đùa mang bức tượng tỷ lệ 1/10 Sylphy trên bàn tay, nhưng tôi thấy Eris
lắc đầu.

[Không! Tôi muốn, cái cây đũa phép! Tôi muốn cái cây đũa phép!]

[Được thôi, nhè.]

Eris nới tay ra nhận nó, nhưng có lẽ bởi vì cô ấy đã thấy tư thế của
Ghyslaine, cô ấy ngay lập tức sửa lại tư thế, và nhận lấy cây đũa thần bằng
hai tay tới với sự kính trọng.

[C, cảm ơn nhiều nhé, Rudeus-shishou.]

[Ừmu, hãy quan tâm tới nó tốt nhé.]

Eris liếc sang Ghyslaine tiếp theo, và sau khi Ghyslaine nhận ra cái liếc của
Eris, cô ấy tạm nghĩ một vài giây, rồi lắc đầu.

[Cho ta xin lỗi, tộc của ta không có hàng tự tạo như thế này, và ta đã không
chuẩn bị được thứ gì.]

Tôi biết ngay mà, đó là về việc hỏi món quà. Nghĩ lại thì, chuyện này đã xảy
ra khi tôi còn đang mang đồ ăn.

A, Eris ngồi lại xuống cái ghế sofa trong thất vọng.

Người hầu mang quà cho chủ, mặc dù không có đồ tự làm như thế này, nhưng không
nhận được gì từ oneechan yêu quý Ghyslaine, cô ấy có hơi đáng thương.

Để tôi chỉnh lại tình hình một tý nào.

[Ghyslaine, không cần thiết phải chuẩn bị thứ gì đó đặc biệt, nếu có thứ gì
trên người, hoặc là một miếng bùa hộ mình cũng có thể được dùng làm quà.]

[Hừm.]

Ghyslaine nghĩ một lúc và rồi gỡ một chiếc nhẫn từ ngón tay của cô ấy.

Một chiếc nhẫn được chạm khắc từ gỗ, với những dấu hiện của tuổi tác trên nó,
tôi không chắc nếu như có bất kì loại phép nào thêm vào nó. Có một ánh sáng
xanh lá cây nhẹ phát ra từ chiếc nhẫn.

[Đây là bùa của bộ lạc ta truyền qua, nếu cô đeo nó người ta nói rằng cô sẽ
không bị sói ác tấn công vào ban đêm.

[Cô thật sự đưa cho em sao?]

[Ừ, cũng chỉ là điều mê tín thôi.]

Eris cẩn thận nhận lấy nó, đeo nó trên ngón tay và ôm chặt lấy đôi tay ở ngực.

[Em, em sẽ chăm sóc tốt với nó.]

Cô ấy còn hạnh phúc hơn so với lúc nhận được chiếc đũa phép từ tôi, chẹp, nhẫn
mà, các cô gái, thường sẽ thích nhẫn hơn.

Vào lúc này một câu hỏi bỗng nhảy lên trong tôi.

[Điều mê tín ư? Có nghĩa là Ghyslaine đã bị tấn công bởi sói ác vào ban đêm?]

[Ừ, đó là một đêm khó ngủ, Paul mời ta đến tắm.....]

[Aaa, tốt hơn hết là không nên nói thêm nữa, tôi có thể đoán chuyện gì sẽ xảy
đến tiếp theo.]

Không ổn, nếu chủ đề cứ tiếp tục, định giá cổ phiếu sẽ giảm mất, đồ khốn Paul,
tên lười biếng đó luôn ở trên đường tôi.

[Vậy sao, ừm, cậu thật sự không muốn nghe về những gì cha cậu đã làm.]

[Không đúng sao, đây, hãy ăn đi nào. Mặc dù đã nguội rồi, cứ tận hưởng đồ ăn
nhé. Hai người là học trò của tôi nên không cần phải kiềm chế bản thân đâu.]

Sinh nhật đáng nhớ của Eris trôi qua mà không có sự cố gì.

Phần 6Edit

Ngày thứ hai tôi tìm thấy Eris đang nằm ngay cạnh tôi.

Woa, tôi đã trở thành người lớn rùi, Kyaaa (xấu hổ).

........ Sao lại có thể như thế.

Nghĩ lại một chút đã.

Cô ấy đột nhiên muốn ngũ, và nằm sập xuống giường tôi trong kiệt quệ.

Thấy viện, Ghyslaine nói là cô ấy cũng phải nên quay trở lại, và rốt cục bỏ
Eris lại và quay trở về phòng riêng của cô ấy.

Ta không phải là đàn ông nếu như đồ ăn ngay trước mặt mà không tận hưởng.

He he he, Đến lúc làm cậu bé hư rồi.

Tôi đã liếm môi theo một cách tà ác và tiếp cận đến mép giường.

Rồi tôi thấy nhẫn của Ghyslaine đã được đeo trên ngón ta Eris, và cô ấy ôm cây
đũa phép chặt mà tôi đã đưa; Eris với khuôn mặt mãn nguyện, ngủ say sưa.

Sói lớn ác với khuôn mặt đáng khinh đã rút đi.

[Cái bùa đó hiệu nghiệm thật...]

Tôi lầm bầm mà không hề chạm đến Eris một tý, và nằm ngủ yên lặng ở một mép
của giường.

Vẫn còn sớm bây giờ, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngày sắp trôi qua, nhưng vẫn còn
quá tối.

Tôi đi ra ngoài đi dạo một tý. Mặc dù cũng không tệ khi nhìn khuôn mặt đang
ngủ say của Eris, nhưng một khi cô ấy tỉnh tôi sẽ bị ăn đấm.

Tôi không muốn bị đánh.

Tôi lặng lẽ đi ra khỏi phòng đến ngoài hành lạng hơi se lạnh, suy nghĩ về nơi
để đi tiếp.

Cửa chính của dinh thử sẽ không mở cho đến khi một thời điểm nhất định, nên
tôi không thể ra ngoài và có ít lựa chọn.

Tôi cơ bản đã lục khắp mọi nơi trong suốt những năm qua, nhưng có một vài vùng
mà tôi vẫn không biết, ví dụ, có một cái tháp bị cô lập với dinh thự.

Mặc dù tôi được bảo là không tới đó, tôi vẫn thấy thú vị với nó.

Hoặc có lẽ, tôi có thể lấy được thứ gì đó tốt, ví dụ tôi có thấy lấy được quần
lót của ai đó đã được phơi khô.

Nghĩ về những điều tốt, tôi trèo lên đỉnh của dinh thư, sau khi tìm kiếm xung
quanh đỉnh, tôi cuối cùng cũng tìm được một cái cầu thang xoắn ốc làm hài lòng
tôi.

Chắc đó là lối vào tòa tháp.

Khi tôi trèo lên tôi nghe thấy tiếng gì đó hấp dẫn như nyan, nyan, nên tôi
trèo lên cố gắng không gây tiếng động.

Sauros ở tầng cao nhất, ở trong một căn phòng mà tôi không có chắc là có thể
vào, đang làm điều gì đó hư hỏng với cô mèo hầu nữ.

Tôi hiểu rồi, vậy đó là lý do mà ông không cho người ta tới đây....

Tôi cũng muốn tận hưởng chuyện này cho đến lúc cuối, nhưng Sauros phát hiện ra
tôi.

Cô hầu vốn đã phát hiện ra tôi từ trước, sau khi cô hầu kết thúc công việc, cô
ấy nhanh chóng đi qua tôi và trèo xuống cầu thang.

[.....Rudeus đấy à?]

Ông ta khác từ cái giọng bình thường, nhỏ và ổn định, chế độ hiền nhân sao?

[Vâng, ngài Sauros. Chào buổi sáng.]

Tôi chỉ muốn chào ông ta với nghi thức của quý tộc, nhưng bàn tay của Sauros
ngăn tôi.

[Không cần, cháu lên đây có chuyện gì?]

[Bởi vì cháu thấy một cái cầu thang, nên cháu muốn trèo lên.]

[Cháu thích những nơi cao sao?]

[Vâng.]

Mặc dù tôi nói vậy, nếu giờ tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi sẽ run chân lên.

Thích và hài lòng là khác nhau, mặc dù nếu ta chinh phục thế giới và đến đỉnh
cao nhất của tòa tháp, phòng tôi sẽ được xây ở tầng đầu.

[Nghĩ lại thì, ngài Sauros đang làm gì ở đây vậy?]

[Ta đang cầu nguyện viên ngọc đó.]

A? Cái văn hóa cầu nguyện của dinh thự này thật là đồi trụy, tôi nghĩ lại về
bản thân nên tôi cũng không để tâm đến.

Ông ta thường rất nghiêm khắc nhưng ông ta cũng là một thành viên của Greyrat,
những con chim cùng lông vũ.

[Viên ngọc?]

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, có một viên ngọc màu đỏ đang lơ lửng trên không khí,
Nó toả ảnh sáng mờ nhạt, và tôi có thể thấy điều gì đo đang thay đổi ở bên
trong.

Cái gì vậy, thật ngạc nhiên. Cái thứ đó lơ lửng trên không khí bằng phép thuật
sao?

[Cháu có thể biết đó là gì không?]

[Ta cũng không rõ nữa]

Sauros lắc đầu.

[Nó được phát hiện 3 năm trước, nhưng, nó không phải là thứ gì đó tồi tệ.]

[Sao ngài có thể chắc vậy?]

[Tốt hơn hết là nên nghĩ như thế.]

Tôi hiểu rồi. Cũng đúng, khi mà ta không thể nắm giữ thứ đó. Nếu ta nghĩ nó là
thứ gì đó tồi tệ, sẽ không tốt cho sức khỏe. Vậy tại sao không thử nghĩ nó là
thứ gì đó tốt đẹp và cầu nguyện nó, có lẽ tâm trạng của viên ngọc-san sẽ trở
nên tốt hơn.

Tôi cầu nguyện với, xin hãy thả một cô gái xinh đẹp từ trên trời rơi xuống.

[Rudeus, ta sẽ đi xe ngựa du lịch một thời gian, cháu muốn đi cùng ta không?]

[Cháu sẽ đi cùng nữa.]

Ông chú Sauros mới vừa làm thế một lần, nhưng ông ta có vẻ khá là hăng hái.
Hôm nay là ngày nghĩ, có vẻ như tôi được phép đi ra ngoài một thời gian.

Ô yeah! ......... Có vẻ như sẽ mệt lắm đây.

[Nghĩ lại thì.]

[Gì vậy?]

[Vợ của ngài Sauros không ở đây sao?]

Tôi nghe thấy tiếng nghiến, và phát hiện ra rằng đó là tiếng nghiến răng của
Sauros, tôi cảm thấy mồ hôi lạnh ở lưng.

[Bà ấy đã qua đời.]

[Vậy à, cháu rất xin lỗi khi hỏi điều như thế.]

Tôi xin lỗi thật lòng, ông ta chỉ chim ong với cô mèo hầu nữ, tôi có thể đã
làm ông ấy nhớ những thứ không vui.

Có vẻ như tốt hơn hết là không nên hỏi tại sao Eris không có anh chị em ruột.

[Vậy, đi thôi.]

[Vâng.]

Hôm nay sẽ là một ngày nghỉ, và tôi sẽ để Eris chăm chỉ cho ngày mai trở

[I see, I am very sorry for asking something like that.]

I apologize earnestly, he just did the birds and the bees with the Nekomimi
maid, I might have made him remember something unhappy.

Looks like it's best not to ask why Eris doesn't have any siblings.

[Then, let's go.]

[Yes.]

Today will be a rest day, and I'll let Eris work hard from tomorrow onwards.

--Tình trạng--

Tên: Eris Boreas Greyrat

Nghề nghiệp: Cháu gái của lãnh chúa vùng Fedoa

Tính cách: Hơi hung dữ

Khi nói chuyện với cô ấy: Cô ấy sẽ nghe chăm chú

Ngôn ngữ: Có thể đọc gần như hoàn hảo

Toán học: Nhớ được bảng cửu chương

Phép thuật: Đại khái biết phép hạng sơ cấp

Kiếm thuật: Hạng trung cấp trong Kiếm-Thần kiếm pháp

Nghi thức xã giao: Sẽ không xấu hổ ở một buổi tiệc

Những người cô ấy thích: Ông nội, Ghyslaine


Mushoku Tensei - Chương #21