Trần Ly Tiên, Ba Năm Sau


Vừa mở cửa phòng bệnh ra, Nguyễn Huy lập tức sững sờ

Chỉ thấy một cô gái khoảng 20 tuổi đang đứng dựa lưng vào tường. Một cô gái có
thể nó khiến bất kì thằng đàn ông nào cũng phải điên cuồng

Một mái tóc dài màu đen kéo xuống tận eo, khuôn mặt chữ V tinh xảo như do bàn
tay thượng đế tạo ra, hai mắt to tròn mỹ lệ . Một tuyệt sắc giai nhân mà không
một ngòi bút nào diễn tả nổi

Nếu khuôn mặt của cô như là thiên sứ dung nhan thì thân hình của cô lại hoàn
toàn ngược lại

Thân cao 1m7, trên người khoác một chiếc áo sơ mi trắng, vòng một khổng lồ
phải cỡ D cup ngạo nghễ đứng thẳng, như muốn phá bỏ chiếc áo sơ mi mà bại lộ
ra ngoài

Một hình ảnh tràn đầy tính trùng kích đối với cánh đàn ông, không thấy đám nam
bác sĩ đi ngang qua đều không nhịn được đang mắt mở lớn, mồm há hốc, nước
miếng chảy ra không ngừng sao?

Một chiếc quần bò màu đen dài bó sát khiến cặp mông đầy đặn, săn chắc hiện lên
rõ ràng. Lộ ra ngoài là một đôi chân dài thẳng tắp mà bất kì nữ nhân nào cũng
phải đỏ mặt, đố kị không thôi

Một sự kết hợp hoàn hảo giữa khuôn mặt thiên sứ, dáng người ma quỷ. Là nữ thần
trong nữ thần, vưu vật trong vưu vật mà bất kì người đàn ông nào đều muốn
chiếm hữu

Cô gái đứng đó, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, nước mắt chảy ra không ngừng

“ Ly Tiên đó à!? Cậu đến rồi sao không vào thăm Lạc Thần đi”

Cô gái này chính là Trần Ly Tiên, người mà Lạc Thần yêu thầm, cũng là cô gái
mà ba ngày trước đã được Lạc Thần cứu thoát khỏi lưỡi hái tử thần

Ly Tiên không trả lời Nguyễn Huy mà dùng ánh mắt chăm chú nhìn hắn, âm thanh
mang theo sự chất vấn

“ Nguyễn Huy. Cậu nói cho mình biết… những gì hai cậu nói là thật chứ? ” Nói
tới mấy lời cuối, giọng Ly Tiên phá lệ nghẹn ngào

Mấy phút trước, Trần Ly Tiên đến thăm Lạc Thần mang theo tâm trạng áy náy cùng
cảm kích khi đối phương cứu mình khỏi vụ tai nạn. Và trong giờ phút đó, cô đã
tình cờ nghe được cuộc đối thoại giữa Nguyễn Huy và Lạc Thần. Một câu chuyện
không khác gì tiếng sét đánh vào trong tai cô

“ Xem ra cậu đã nghe được hết thì phải. Đúng vậy, Lạc Thần thầm mến cậu, nếu
không cậu ấy cũng sẽ không liều mạng cứu cậu khỏi vụ tai nạn. Hiện tại, Lạc
Thần đã mất đi hai chân cùng đôi mắt. Đã hoàn toàn trở thành phế nhân. Tất cả
cũng là vì cậu mà ra đó”

Nói tới đây, Nguyễn Huy hai mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ, cơ hồ là hét lên. Ly Tiên
mặc dù cực đẹp, đẹp hơn bạn gái của hắn rất nhiều nhưng không phải vì vậy mà
Nguyễn Huy sẽ si mê cô

Nhìn người bạn thân của mình với hai chân biến mất, đôi mắt mù lòa nằm bất lực
trên giường, tương lai tăm tối không tia sáng. Nguyễn Huy cảm thấy chẳng đáng
, trong lòng bốc lên một cỗ lửa giận trùng thiên.

Đối mặt với ánh mắt đằng đằng sát khí của Nguyễn Huy. Ly Tiên chỉ biết sững sờ
đứng đó. Cuối cùng, cô ngồi phịch xuống đất khóc, ôm mặt khóc nức nở

“ Mình xin lỗi… Mình không cố ý…”

Nhìn Ly Tiên khóc như mưa, bộ dạng đáng thương vô cùng. Nguyễn Huy cũng không
khỏi chạnh lòng. Quả thực, trong việc này, Ly Tiên không có lỗi gì cả, hắn
cũng không thể “giận cá chém thớt” , đổ hết tội lỗi lên đầu cô được

Hít một hơi thật sâu để mình bình tĩnh lại, hắn cũng không đỡ Ly Tiên lên mà
nhàn nhạt nói:

“ Lạc Thần đã vì cậu trả giá nhiều như vậy, tất cả là vì hắn yêu cậu. Nếu cậu
thật sự không hiểu được tình cảm của hắn thì mình nghĩ cậu đừng nên gặp lại
hắn thì hơn

Mặc dù tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu. Nhưng một người con trai vì cậu từ
bỏ cả tương lai, thiết nghĩ cậu không có lý do gì từ chối hắn”

Nếu ban đầu, Nguyễn Huy thật không muốn Ly Tiên cùng Lạc Thần trở thành một
đôi. Thế nhưng, hắn thật sự bị tình yêu của thằng bạn thân mình đả động. Sau
cùng, đành ủng hộ hai người đến với nhau

Còn tương lai thế nào, Nguyễn Huy cũng chỉ chúc phúc cho bọn họ mà thôi

Nguyễn Huy rời đi để lại Ly Tiên ngơ ngác ngồi đó, trong lòng cảm xúc ngổn
ngang


  • Két… két

Cửa phòng mở ra, Ly Tiên chậm chạp bước vào bên trong. Nàng đứng đó, lẳng lặng
nhìn Lạc Thần ngồi trên giường mang theo đôi mắt vô hồn.

Mặc dù trên mặt treo một nụ cười nhạt như thể hắn không quan tâm tình huống
của mình nhưng Ly Tiên biết đối phương thật sự rất đau khổ

Thử hỏi trên thế gian này, liệu rằng có ai hài lòng khi mất đi cả hai mắt và
hai chân không?

Nhớ tới câu chuyện giữa Nguyễn Huy và Lạc Thần, nhớ tới những gì Nguyễn Huy
nói trước khi rời đi. Nhớ tới khi mình bị chiếc xe tải đâm trúng thì chỉ có
Lạc Thần là lao ra cứu mình. Nhớ tới ánh mắt mãn nguyện của Lạc Thần khi thấy
mình đã thoát khỏi chiếc xe tải. Ly Tiên nội tâm thắt lại, khó nói lên lời

Lạc Thần với đôi mắt mù lòa hoàn toàn không biết Ly Tiên tiến vào trong phòng,
hắn còn tưởng rằng Nguyễn Huy quay lại đấy. Vì thế hắn cười nói:

“ Nguyễn Huy, mày chưa về à!?. Cũng tốt, tao cũng có chuyện muốn nói với mày
đây. Chuyện ngày hôm nay giữa tao với mày, mày đừng nói với bất kì ai, đặc
biệt là Ly Tiên, tao không muốn cô ấy vì chuyện này mà tự trách mình.

Còn nữa, mày cũng không cần phải chữa cho tao đâu. Tao biết nhà mày nhiều tiền
nhưng tin tưởng cha mẹ mày cũng không bỏ ra mấy chục tỷ để chữa cho một người
lạ như tao đâu. Thế nên ah, đừng phí công làm gì”

Nghe một câu này, trái tim Ly Tiên càng đập mạnh hơn. Cô thật không ngờ tới,
người đàn ông trước mặt mình lại cao cả đến vậy. Đến giờ phút này vẫn lo nghĩ
cho cô, cho bạn thân của mình. Một cảm giác kì lạ xuất hiện trong nội tâm của
Ly Tiên

Giờ phút này, Ly Tiên cuối cũng cùng làm ra quyết định. Một người đàn ông hi
sinh nhiều vì cô , thậm chí là không cần bất kì hồi đáp nào từ cô, cô không có
lý do gì để từ chối hắn

Cô bước từng bước một đi tới bên cạnh Lạc Thần, đôi tay run run đặt lên má
hắn, khuôn mặt đỏ lên vì thẹn thùng. Âm thanh nhỏ nhẹ, tràn đầy yêu thương
cùng kiên định

“ Lạc Thần. Em yêu anh”

Ba năm sau, thủ đô X. Tại một ngôi nhà ba tầng khang trang, lịch sự. Lạc Thần,
nay đã là một thanh niên 25 tuổi với thân thể cao lớn không còn vẻ gầy trơ
xương như lúc trước, kết hợp với khuôn mặt soái đến thiên địa bất dung tạo nên
một chàng trai tuấn mỹ khiến bất kì cô gái nào cũng phải say lòng

Có điều khiến người khác thất vọng là vị soái ca này vẫn có một tật xấu. Chính
là hắn không có chân, đôi mắt thì mù lòa

Tuy vậy, Lạc Thần cũng không vì điều này mà chán nản. Mặc dù hắn muốn di
chuyển phải nhờ đến xe lăn, muốn nhìn được phải nhờ tới “ Máy Mô Phỏng” thì
hắn vẫn cảm thấy thỏa mãn. Đơn giản vì bên cạnh hắn có người mà hắn yêu nhất:
Ly Tiên

“ Ông xã! Có anh Huy tới chơi nè”

Từ bên ngoài phòng khách, Ly Tiên mang theo nụ cười hạnh phúc chạy vào, hai
tay ôm lấy cổ hắn, cười hì hì

Hiện giờ Ly Tiên hoàn toàn không còn vẻ ngây ngô của hai năm về trước mà thay
vào đó là một sự thành thục, khuôn mặt xinh đẹp vẫn như xưa nhưng lại pha thêm
một vẻ mị hoặc của “ vợ người ta”.

Trên khuôn mặt lúc nào cũng treo một nụ cười hạnh phúc cho thấy hai năm qua,
cô nàng sống cuộc sống tốt đẹp như thế nào

Thân hình vốn đã “ ngực tấn công, mông phòng thủ” trải qua hai năm được Lạc
Thần “ chăm sóc” trở nên vô cùng nóng bỏng. Quả thật là mị lực bắn ra bốn
phía, miểu sát mọi cách đàn ông

Từ sau hôm ở bệnh viện, Ly Tiên liền trở thành người chăm sóc cho Lạc Thần. Từ
đó đến nay đã hai năm, một khoảng thời gian đủ để Ly Tiên hiểu và yêu sâu đậm
người đàn ông đã hi sinh cả đời về mình

“ Ồ, Thằng đó sau khi tốt nghiệp liền đi sang mỹ học thạc sĩ. Nhanh như vậy đã
trở lại rồi à? Không phải là ở bên mỹ gây gổ bị đuổi sớm đó chứ”

Lạc Thần cười cợt, dù rằng nghe có vẻ là đang chửi bới Nguyễn Huy nhưng ai
cũng có thể nghe được sự vui vẻ từ trong giọng nói của Lạc Thần.

Nhớ tới người bạn thân của mình, trong lòng hắn không khỏi hiện lên một tia
hoài niệm
“ Cái dờ phắc! Mày nói vậy là mất hết quan điểm ah. Tao đây là cháu ngoan bác
hồ, tại sao lại trở thành một tên lưu manh không văn hóa, gây gổ khắp nơi
được”

Ly Tiên chưa kịp trả lời thì một âm thanh hùng hổ mang theo vẻ tức giận từ
phía sau vang lên

Chỉ thấy Nguyễn Huy dẫn theo một cô gái xinh đẹp bước vào bên trong , mắt trợn
ngược lên nhìn đối phương

Nghe thế, Lạc Thần một tay để lên tai, lập tức, hai mắt của hắn bị bao phủ bởi
một chiếc kính. Đây chính là “ Máy Mô Phỏng” – một công cụ trợ giúp người mù
tìm lại ánh sáng cho bản thân mình

Mở lên “ Máy Mô Phỏng”, Lạc Thần ánh mắt nhìn về phía Nguyễn Huy. Độ chân thật
đạt tới 100% khiến Lạc Thần hoàn toàn nhìn thấy hình dạng của Nguyễn Huy hiện
giờ

Vẫn là thân hình cao lớn với khuôn mặt tuấn dật của ngày xưa. Chỉ có điều là
trở nên thành thục, phong trần hơn không còn vẻ “ trẩu tre” như hồi mấy năm về
trước

“ Ha..ha. Không biết thằng nào năm lớp 11 dẫn đầu một nhóm lưu manh phá làng
phá xóm nhỉ. Bị bắt lên phường thường xuyên như cơm bữa ah”

Lạc Thần nở nụ cười châm chọc. Sau đó ánh mắt khẽ liếc về chiếc huy hiệu gắn
trên ngực Nguyễn Huy, hơi chút kinh ngạc kêu lên

“ Không ngờ tới nha! Mới có một năm mà mày đã học xong thạc sĩ?”

“ Tất nhiên. Tao đây là thiên tài ngàn năm có một của Việt Nam đó” Nguyễn Huy
cười đắc ý, cực kì vô liêm sỉ nói ra một câu

Lần này, không chỉ Lạc Thần dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn mà kể cả Ly Tiên
cùng cô bạn gái Thanh Lan cũng vội vàng cách xa Nguyễn Huy một bên, không cùng
hắn tiếp xúc

“ Được rồi, thua mày luôn. Bà xã, em chuẩn bị một chút món ăn ah” Lạc Thần
thừa biết da mặt thằng bạn mình nó dày thế nào vì thế cũng chỉ nhún vai bỏ
qua. Hướng về phía Ly Tiên nói một câu sau đó ra hiệu cho Nguyễn Huy ngồi
xuống

Về phía Ly Tiên, cô khẽ gật đầu sau đó lôi kéo Thanh Lan tới phòng bếp. Để lại
không gian riêng cho hai người đàn ông

“ Xem ra ba năm nay, mày sống khá tốt . Không chỉ có vợ xinh mà còn có nhà cao
cửa rộng. Thật sự khiến người khác ước ao ah”

Dơ lên ly rượu vang, Nguyễn Huy âm thanh mang theo sự tán thưởng, ánh mắt khẽ
liếc về phía Ly Tiên đang cùng bạn gái mình cười đùa trong phòng bếp

“ Cũng nhờ mày đưa cho tao “ Máy Mô Phỏng”, nếu không thì tao cũng chỉ là một
tên ăn bám mà thôi. Nguyễn Huy, tao cảm ơn mày”

Nói tới đây, Lạc Thần không khỏi nhớ về cuộc sống hai năm qua, trong mắt hắn
tràn đầy hạnh phúc.

Năm đó, khi nghe được câu “ Em yêu anh” từ chính miệng Ly Tiên. Hắn không biết
mình sung sướng tới cỡ nào. Cảm giác như mình đang đi lên thiên đường vậy, mọi
việc mình làm đều là đáng giá

Ba năm qua, cuộc sống của hắn có thể nói là vô cùng viên mãn, một cuộc sống
không khác gì thiên đường. Đặc biệt là khi có được “ Máy Mô Phỏng” , có thể
nhờ vào nó mà đứng bảng dạy học.

Với vốn kiến thức khổng lồ, Lạc Thần trở thành một nhà giáo cực kì nổi tiếng
của thủ đô. Thu nhập hàng tháng lên tới hàng trăm triệu đồng. Một cuộc sống
như mơ mà Lạc Thần hoàn toàn không ngờ tới được

Mà tất cả đều là do Nguyễn Huy tạo nên. Đối với sự giúp đỡ của hắn, Lạc Thần
cảm kích vô cùng, đã không còn từ nào diễn tả nổi được tâm trạng của hắn vào
giờ phút này nữa

Cảm nhận được sự chân thành từ trong lời nói của Lạc Thần. Nguyễn Huy chỉ cười
nhạt, bộ dạng hoàn toàn không mấy để ý nói:

“ Nói cảm ơn làm gì. Chúng ta không phải là bạn sao? Đã là bạn thì phải giúp
nhau tới cùng rồi”

Nghe thế, toàn thân Lạc Thần run lên một cái, khóe mắt cay cay, trong lòng cảm
động vô cùng. Có một người bạn như vậy, hắn không còn mong gì hơn

Nâng lên ly rượu, Lạc Thần cười lớn:

“ Cạn. Vì tình bạn của chúng ta”


Mạt Thế Giả Tưởng - Chương #2